Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm RuộngChương 128: Nguyệt Cơ lên ngôi Ma Nữ Hoàng
**Chương 128: Nguyệt Cơ Đăng Cơ, Sắc Phong “Vương Phi” Kỳ Quặc Nhất Lịch Sử**
Bầu trời Ma Giới hôm nay không còn màu đỏ thẫm đục ngầu như máu cũ, mà ánh lên một sắc tím lam kỳ ảo. Những đám mây ma khí vốn cuồn cuộn sát khí nay bị một luồng khí lưu thanh khiết từ phía Hắc Thổ Hoang Nguyên thổi đến, khiến cả vạn dặm không gian trở nên dịu mát lạ thường.
Vạn Ma Thành, trung tâm quyền lực của toàn cõi Ma giới, hôm nay rúng động.
Trên quảng trường rộng lớn được lát bằng đá Tinh Hồn, hàng vạn chiến binh Ma tộc trang nghiêm quỳ phục. Những vị Ma Vương khét tiếng, những lão quái vật ẩn thế vốn dĩ không phục bất cứ ai, giờ đây đều cúi đầu thấp nhất có thể. Không khí im lặng đến mức tiếng hơi thở cũng trở nên rõ rệt.
Tại bậc thang thứ 9.999 của Vạn Ma Điện, Nguyệt Cơ đứng đó. Nàng khoác trên mình bộ hoàng bào được dệt từ tơ tằm Cửu U, thêu hình Thiên Long lượn quanh vầng trăng khuyết màu đen. Đôi mắt nàng vốn lạnh lùng, nay thêm phần uy nghiêm nhiếp hồn, quyền trượng trong tay gõ xuống mặt đất một tiếng “Boong” ngân vang.
– “Trời đất chứng giám, Ma linh phù hộ. Hôm nay, ta – Nguyệt Cơ, chính thức kế vị Ma Nữ Hoàng. Kẻ nào bất phục, trảm!”
Giọng nói thanh lãnh nhưng mang theo tu vi đáng sợ lan tỏa khắp vạn dặm. Đám đông bên dưới đồng loạt hô vang:
– “Nguyện trung thành với Nữ Hoàng! Nữ Hoàng vạn tuế, vạn vạn tuế!”
Trong lúc hàng triệu sinh linh đang sùng bái, Nguyệt Cơ lại khẽ đưa mắt nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi có một thung lũng xanh mướt lạc lõng giữa lòng Ma giới. Một thoáng mềm mỏng lướt qua đáy mắt nàng. Nàng nhớ về những ngày tháng “khổ sai” ở trang trại đó, nhớ mùi khoai lang nướng, và nhớ cái bóng lưng vác cuốc trông có vẻ “tầm thường” nhưng thực chất là định hải thần châm trong lòng nàng.
Ngay sau khi các đại nghi lễ hoàn tất, đến phần dâng lễ vật chúc mừng.
Tứ đại Ma Vương thay nhau dâng lên những bảo vật chấn động: Hồn châu ngàn năm, Ma kiếm cấp Thần, quặng mỏ quý hiếm… Mỗi thứ đều khiến không gian xung quanh vặn vẹo vì sức mạnh tỏa ra. Nguyệt Cơ chỉ khẽ gật đầu, sắc mặt không chút đổi thay.
Cho đến khi, Huyết Sát Ma Tướng – kẻ nay đã tình nguyện làm “tướng tiên phong” cho trang trại của Diệp Phàm – bước ra với một cái giỏ tre giản dị.
Đám quần thần bắt đầu xì xào:
– “Huyết Sát điên rồi sao? Đại lễ đăng cơ mà dâng cái giỏ rách đó?”
– “Suỵt, ngươi nhìn kỹ đi, cái giỏ đó… tỏa ra linh khí thanh khiết đến đáng sợ!”
Huyết Sát quỳ một gối, dâng chiếc giỏ qua đầu, dõng dạc nói:
– “Khởi bẩm Nữ Hoàng, tiểu thần mang theo lễ vật chúc mừng từ chủ nhân của Hắc Thổ Hoang Nguyên. Một giỏ bắp cải xanh tươi vừa mới hái sáng nay, kèm theo một hũ dưa muối bí truyền.”
Cả quảng trường im phăng phắc. Sau đó là những tiếng hít khí lạnh của các lão quái vật. Mùi hương bắp cải thanh tao lan tỏa, nơi nào mùi hương đi qua, ma khí bạo liệt trong cơ thể đám ma đầu đều được xoa dịu. Đây không phải là bắp cải, đây là “Thần dược thanh lọc tâm ma” cấp chí tôn!
Nguyệt Cơ đứng bật dậy, nàng bước xuống từng bậc thang, tự tay đỡ lấy giỏ tre. Một lá thư rơi ra, trên đó viết dòng chữ xiêu vẹo nhưng ẩn chứa một loại kiếm ý kinh thiên: *“Chúc mừng em thăng chức. Chỗ anh đang bận nhổ cỏ cho mùa vụ mới, không qua được. Gửi ít rau sạch coi như quà tân gia. Tái bút: Nhớ trả cái cuốc hôm trước em mượn chưa trả.”*
Nước mắt Nguyệt Cơ khẽ rơi trên khóe mắt. Trong lòng nàng cảm động đến mức não bộ tự suy diễn: *“Tiền bối cố tình không đến để ta tự lập, nhưng ngài gửi bắp cải là để nhắc nhở ta phải giữ tâm tính thanh khiết giữa chốn quan trường hiểm độc. Cái cuốc… đúng rồi, ngài muốn ta phải cuốc sạch bè lũ phản nghịch như cách ngài nhổ cỏ vườn! Ngài quan tâm ta đến vậy sao?”*
Đột nhiên, Nguyệt Cơ quay lại nhìn vương座, rồi nhìn xuống hàng vạn quần thần, đưa ra một quyết định chấn động lịch sử Ma giới.
– “Hôm nay, nhân ngày vui đăng cơ, bản hoàng có một tuyên cáo khác!”
Nàng hít một hơi thật sâu, giọng vang rền:
– “Ma giới không thể không có vương, cũng không thể không có hậu phương vững chắc. Ta muốn chính thức sắc phong chủ nhân của Hắc Thổ Hoang Nguyên – Diệp Phàm, làm Ma Vương Phi!”
Cái từ “Ma Vương Phi” vừa thốt ra, cả Vạn Ma Thành rung chuyển như gặp đại địa chấn.
Các đại ma đầu há hốc mồm. Ma Vương Phi? Nữ Hoàng muốn một nam nhân làm vương phi của mình? Hơn nữa, đó còn là vị “U Minh Ma Quân” bí ẩn đang thao túng kinh tế nông sản cả Ma giới!
– “Nữ Hoàng minh triết! Ma Vương Phi vạn tuế!” – Huyết Sát Ma Tướng là kẻ đầu tiên tung hô. Hắn nghĩ thầm: *“Đại ca ơi đại ca, từ nay về sau ta không chỉ là phu kéo xe cho ngài, mà còn là thủ hạ của trượng phu Nữ Hoàng rồi!”*
Các Ma Vương khác sau một hồi ngơ ngác cũng nhanh chóng hiểu ra. Nếu cưới được vị đại năng kia, Ma giới từ nay không bao giờ lo thiếu rau sạch, cũng chẳng lo tâm ma hành hạ. Đây là chính sách ngoại giao tuyệt vời nhất!
—
**Cùng lúc đó, tại Hắc Thổ Hoang Nguyên.**
Diệp Phàm đang vắt vẻo trên cây xoài, dùng một cái gậy tre dài để đuổi mấy con chim ma đang định mổ trộm quả. Vượng Tài nằm dưới gốc cây, lim dim ngủ, thỉnh thoảng sủa khẽ một tiếng để phối hợp với chủ nhân.
– “Hắt xì!”
Diệp Phàm dụi mũi, suýt ngã từ trên cây xuống. Anh lẩm bẩm:
– “Chắc chắn là đám đệ tử lại đang nói xấu mình rồi. Sống ở cái Ma giới này nguy hiểm thật, ngay cả không khí cũng khiến người ta dễ bị dị ứng.”
Lúc này, Huyết Sát Ma Tướng cưỡi một con Ma Ưng bay như điên dại về phía trang trại. Tiếng gào của hắn vang xa cả dặm:
– “Chủ nhân! Chủ nhân! Tin đại hỉ! Ngài sắp đổi đời rồi!”
Diệp Phàm giật mình, vội vàng trèo xuống, xỏ đôi dép rơm rách vào chân, thủ thế cực kỳ thận trọng:
– “Huyết Sát? Ngươi gào cái gì? Ta đã bảo là đừng có mang rắc rối về đây mà. Lễ đăng cơ xong rồi thì về mà gác cổng, sang đây làm gì?”
Huyết Sát đáp xuống, quỳ rạp dưới chân Diệp Phàm, mặt hớn hở như nhặt được vàng:
– “Chủ nhân, Nữ Hoàng vừa mới sắc phong ngài làm Ma Vương Phi! Chiếu chỉ đang trên đường tới, kèm theo mười vạn linh thạch và một ngàn tỳ nữ để hầu hạ ngài nhổ cỏ!”
“Rắc!”
Cái cuốc gỗ trong tay Diệp Phàm gãy đôi. Anh đứng hình, đồng tử co rụt lại, mồ hôi hột bắt đầu chảy dài trên trán. Trong đầu Diệp Phàm, một bộ phim điện ảnh về âm mưu chính trị bắt đầu được chiếu với tốc độ cao.
*“Ma Vương Phi? Sắc phong? Đổi đời? Hỏng rồi, hỏng bét rồi!”* – Diệp Phàm gào thét trong lòng. – *“Cái này rõ ràng là ‘Hồng môn yến’! Nguyệt Cơ chắc chắn đã nhận ra thân phận người phàm (anh tự nghĩ mình phàm) của mình là giả, hoặc nàng ta muốn dùng danh nghĩa vợ chồng để chiếm đoạt ruộng lúa của mình! Mười vạn linh thạch? Đó là tiền chuộc mạng! Một ngàn tỳ nữ? Đó rõ ràng là một ngàn nữ sát thủ cài vào để giám sát nhất cử nhất động của mình!”*
Anh nhìn lên bầu trời, thấy một đội danh dự mặc giáp phục lộng lẫy đang bay tới phía chân trời, trống kèn vang dội.
– “Thôi xong đời rồi.” – Diệp Phàm run rẩy nắm lấy cổ áo Huyết Sát. – “Ngươi có cách nào giúp ta đào một cái đường hầm xuyên qua vách ngăn không gian về Nhân giới ngay bây giờ không? Hoặc là đem ta chôn sống luôn đi, bảo với Nữ Hoàng là ta đột tử vì làm việc quá sức!”
Huyết Sát nghệt mặt ra:
– “Chủ nhân, ngài… ngài hạnh phúc quá nên bị chấn động tâm thần sao? Đây là vị trí một người dưới vạn người nha!”
– “Hạnh phúc cái đầu ngươi!” – Diệp Phàm gào lên, chạy vào phòng vơ vét đống hạt dẻ nướng và mấy củ khoai. – “Vượng Tài! Đi! Chúng ta phải dời nhà! Nơi này bị lộ rồi! Ta biết mà, cẩu đến mấy cũng không tránh khỏi lũ nữ nhân cuồng chính trị này!”
Vượng Tài đứng dậy, sủa “Gâu” một tiếng rồi nhìn vào cái giỏ thức ăn, sau đó nó nằm phịch xuống, lắc đầu. Ý của nó là: *“Chủ nhân, đi đâu mà đi? Ở đây có Nữ Hoàng nuôi, sau này tôi có thể ăn khoai tây cấp Hoàng gia rồi, ngu gì mà đi chạy loạn.”*
Diệp Phàm tuyệt vọng. Anh nhìn vào đống trận pháp bao quanh nông trại, rồi lại nhìn đội ngũ rước dâu đang dần hiện rõ. Anh lẩm bẩm bài tự vấn của Trường Sinh Môn: *“Bình tĩnh… Diệp Phàm, phải bình tĩnh. Nếu nàng ta dùng bạo lực, mình có bắp cải nổ. Nếu nàng ta dùng sắc dụ, mình có tâm kinh trường sinh. Nếu nàng ta muốn cưỡng hôn… mình sẽ giả vờ bị bệnh lao giai đoạn cuối!”*
Lúc này, giọng nói của viên quan truyền chỉ vang lên như sấm bên tai Diệp Phàm:
– “Phụng thiên thừa vận, Nữ Hoàng chiếu viết: Diệp Phàm đại đức, nuôi rau cứu thế, có công bình định cái dạ dày của toàn dân. Nay sắc phong làm Ma Vương Phi, ban cho quyền hạn ‘Thái thượng nông dân’, được phép trồng trọt trên tất cả bờ cõi Ma giới không cần nộp thuế!”
Diệp Phàm khựng lại khi nghe đến chữ “không cần nộp thuế”.
Đôi mắt anh sáng lên một cách lạ kỳ.
– “Miễn thuế? Tất cả bờ cõi?”
Huyết Sát vỗ đùi cái đét:
– “Đúng vậy! Từ nay Ma giới là trang trại của ngài, ngài là chủ của Ma giới!”
Diệp Phàm trầm mặc một lúc, bàn tay đang định thu dọn hành lý chợt buông ra. Anh nghiêm trang sửa lại vạt áo nông dân bạc màu, vuốt lại sợi tóc rối, vẻ mặt đột nhiên trở nên cực kỳ đạo mạo, nhìn thấu hồng trần.
– “Thôi được rồi. Vì sự nghiệp nông nghiệp của Ma giới, vì cái bụng đói của chúng sinh… Ta đành hi sinh tấm thân này vậy. Ai bảo Diệp Phàm ta là người có tấm lòng bao dung cơ chứ.”
Nói đoạn, anh quay sang Vượng Tài:
– “Vượng Tài, chuẩn bị nước chè, chúng ta tiếp khách. Phải hỏi kỹ xem cái khoản ‘miễn thuế’ này có bao gồm phí bảo trì mương nước không đã.”
Vượng Tài: *“… Chủ nhân, ngài thực sự là vị anh hùng liêm sỉ nhất mà tôi từng gặp.”*
Giữa hoàng hôn tím biếc, một đội rước dâu hoành tráng nhất lịch sử Ma giới đáp xuống một thung lũng nghèo nàn. Ở đó, một gã thanh niên vác cuốc, tay cầm bình tưới nước, đang cố gắng nặn ra một nụ cười khổ nhưng trong mắt lại hiện rõ sự tính toán: *“Miễn thuế vạn năm… vụ này có vẻ… cũng không tệ lắm.”*
Và thế là, lịch sử Ma giới sang trang bằng một đám cưới có mùi vị của đất và phân bón hữu cơ.