Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm Ruộng
Chương 13: Đám Ma thỏ biến dị và trận chiến bảo vệ cà rốt

Cập nhật lúc: 2026-05-27 12:38:59 | Lượt xem: 4

**CHƯƠNG 13: ĐÁM MA THỎ BIẾN DỊ VÀ TRẬN CHIẾN BẢO VỆ CÀ RỐT**

Bầu trời Ma Giới vốn dĩ đã có màu huyết dụ u ám, nhưng lúc này, một vệt sáng đỏ rực như máu tươi quét ngang qua chân trời, mang theo luồng kình phong xé rách không khí, tiếng rít gào lạch bạch khiến người ta sởn gai ốc.

Tại thung lũng Hắc Thổ, nơi được coi là “ốc đảo xanh” kỳ quặc nhất cái Ma Giới này, Diệp Phàm đang đứng bật dậy, đôi mắt vốn dĩ lờ đờ vì buồn ngủ đột nhiên co rút lại thành hình kim chẩn. Hắn không nhìn vệt sáng trên trời, mà nhìn chằm chằm vào mảnh ruộng cà rốt phía sau lưng.

“Trời đánh tránh bữa ăn! Đám ôn thần này, sao lại chọn đúng lúc Cà rốt Hỏa Long của ta sắp chín mà mò đến?”

Diệp Phàm gào lên một tiếng, chân giẫm mạnh xuống đất. Ngay lập tức, một tầng màn sương mỏng manh, nhìn có vẻ như hơi ẩm buổi chiều nhưng thực chất là tầng phòng ngự thứ 37 – “Thủy Mạc Thiên Hoa Trận” – được kích hoạt.

Vượng Tài, con hắc lang đang nằm dài cũng dựng đứng đôi tai, nhe răng nanh để lộ một tia ma khí hung hãn. Nó gầm gừ trong cổ họng, nhìn về phía rặng núi đá đen cách đó không xa. Ở đó, hàng trăm, hàng ngàn đôi mắt đỏ rực đang nhấp nháy như đèn lồng trong đêm.

Đó không phải là quân đoàn ma thú cấp cao nào, mà là ác mộng của mọi nông dân Ma Giới: Huyết Nguyệt Ma Thỏ.

Đừng bị cái tên “thỏ” đánh lừa. Ở Ma Giới, một con thỏ biến dị có thể to bằng một con bê, răng nanh dài quá cằm, tốc độ nhanh như chớp và đặc biệt, chúng có sở thích ăn sạch mọi thứ có linh khí, từ cỏ cây cho đến tu sĩ. Một đàn Huyết Nguyệt Ma Thỏ đi qua, ngay cả đá cũng bị chúng gặm mòn ba tấc.

“Tiểu tử, nhìn cái gì mà nhìn? Mau dùng Trường Sinh Kiếm Khí của ngươi trảm chúng đi!” Lão ma đầu Vong Tiên trong chiếc nhẫn cũng bị kinh động, lão gào thét: “Đám súc vật này mà vào được đây thì đến cái quần đùi của ngươi cũng không còn đâu!”

Diệp Phàm run rẩy, nhưng tay chân lại nhanh thoăn thoắt. Hắn thò tay vào trong cái gùi mây rách nát, lôi ra một đống đồ vật trông như những miếng gỗ vụn rỉ sét.

“Dùng kiếm khí? Lão già, lão có điên không?” Diệp Phàm lẩm bẩm, mồ hôi hột chảy ròng ròng: “Máu của bọn thỏ này có tính ăn mòn cực cao, nếu ta trảm chúng ở đây, máu bắn tung tóe ra thì đất của ta sẽ bị ô nhiễm. Vụ mùa năm nay coi như bỏ đi à? Với lại, đánh nhau ồn ào thế, ngộ nhỡ thu hút đại ma đầu nào quanh đây thì sao? Không được, phải dùng biện pháp hòa bình và… cẩu đạo.”

Nói xong, Diệp Phàm bắt đầu quăng những miếng gỗ rỉ sét kia ra khắp các ngõ ngách dẫn vào thung lũng.

Nguyệt Cơ vừa mới thu xong đống quần áo lót (vốn là loại tơ tằm thượng hạng của Ma tộc, nhưng nay chỉ được coi là giẻ lau của Diệp Phàm), chạy ra thấy cảnh này thì sững sờ. Cô nàng nhìn những món đồ Diệp Phàm quăng ra – chúng trông chẳng khác gì những cái bẫy chuột bằng gỗ mà phàm nhân hay dùng, trên mỗi cái bẫy còn được gắn một mẩu khoai lang nướng thơm phức.

“Chủ nhân… ngài định dùng bẫy chuột để bắt Huyết Nguyệt Ma Thỏ sao?” Nguyệt Cơ không nhịn được mà thốt lên, giọng nói đầy vẻ hoài nghi. “Đó là ma thú cấp 3, tương đương với tu sĩ Trúc Cơ kỳ đấy! Lớp da của chúng cứng như sắt nguội, bẫy gỗ này ngay cả lông chân chúng cũng không kẹp nổi!”

Diệp Phàm không thèm nhìn lại, tay vẫn thoăn thoắt cài lò xò cho cái bẫy cuối cùng: “Ngươi thì biết cái gì? Đây không phải là bẫy chuột bình thường. Đây là ‘Linh Miêu Phục Kích Khí’ phiên bản 2.0 do ta nghiên cứu. Đứng sang một bên, coi chừng văng trúng mặt bây giờ!”

Nguyệt Cơ bĩu môi, trong lòng thầm nghĩ chủ nhân mình chắc chắn đã “ngáo” vì trồng ruộng quá lâu rồi. Cô lùi lại phía sau, âm thầm vận chuyển ma công, sẵn sàng ra tay nếu đám thỏ kia vượt qua được cái đống đồ chơi của Diệp Phàm.

*Rào rào rào!*

Đám thỏ biến dị đã đến gần. Chúng lao xuống từ vách đá, hàng ngàn con tạo thành một cơn lốc màu đỏ. Tiếng gầm thét lạch bạch chấn động cả thung lũng. Con dẫn đầu là một con Ma Thỏ Vương, thân hình đồ sộ, đôi tai dài xẻ rách không trung tạo ra những luồng phong đao sắc lẹm. Nó nhìn thấy đám cà rốt Hỏa Long đang tỏa ra linh quang màu đỏ sẫm thì mắt sáng rực lên, nước dãi chảy ròng ròng.

*Cạch!*

Một con thỏ đi đầu giẫm phải miếng gỗ rỉ sét của Diệp Phàm.

Nguyệt Cơ nhắm mắt lại vì không nỡ nhìn cảnh tượng cái bẫy gỗ bị dẫm nát. Thế nhưng, điều cô mong đợi đã không xảy ra.

Một tiếng *vút* xé gió vang lên, nhưng không phải tiếng lò xo bật, mà là tiếng gầm của một luồng áp lực khổng lồ. Từ miếng gỗ nhỏ bé, hàng vạn phù văn vàng kim đột nhiên bùng nổ, quấn quýt lấy nhau tạo thành một cái miệng khổng lồ bằng linh khí, “ngoạm” một phát mất sạch bóng dáng con thỏ đầu tiên.

Không có máu văng, không có tiếng kêu thảm thiết. Con thỏ đó đơn giản là… biến mất.

“Cái gì?!” Nguyệt Cơ trợn tròn mắt. “Đó là… Không gian dời chuyển? Không, là một loại phong ấn trận pháp cực mạnh nén vào trong một vật thể phàm trần?”

*Cạch! Cạch! Cạch! Cạch!*

Tiếng động vang lên liên hồi như pháo nổ. Đám Huyết Nguyệt Ma Thỏ như những con thiêu thân lao vào một cái máy nghiền thịt vô hình. Cứ hễ con nào giẫm vào vùng phủ sóng của cái “bẫy chuột”, lập tức sẽ bị một luồng lực lượng kinh khủng đè bẹp thành một viên bi tròn nhỏ xíu rồi bị “hút” thẳng vào bên trong miếng gỗ.

Ma Thỏ Vương thấy đồng bọn biến mất một cách kỳ quái thì khựng lại, đôi mắt đỏ rực lộ ra vẻ hoảng sợ hiếm thấy. Nó gầm lên, quay đầu định bỏ chạy. Nhưng Diệp Phàm đâu có dễ dàng như vậy.

“Muốn đến thì đến, muốn đi thì đi, coi trang trại của ta là cái chợ à?”

Diệp Phàm lẩm bẩm, tay cầm một cái điều khiển bằng gỗ (thực chất là một món linh bảo trấn phái của Trường Sinh Môn đã bị hắn tháo ra làm lại), bấm nhẹ một cái.

“Trận pháp thứ 38: Tuyệt địa cầu sinh!”

Ngay lập tức, những cái bẫy chuột trên mặt đất đột nhiên mọc thêm… chân. Chúng nhảy chồm chồm như những con bọ, chủ động lao về phía đàn thỏ. Ma Thỏ Vương kinh hãi nhìn một cái bẫy chuột gỗ rỉ sét bay thẳng vào mặt mình. Nó vung móng vuốt sắc lẹm định chém nát vật thể nhỏ bé này.

Thế nhưng, móng vuốt của nó khi chạm vào miếng gỗ thì giống như chạm phải một tòa thái sơn không thể lay chuyển.

*Bùm!*

Cái lò xo trên miếng gỗ bật lên. Một vòng xoáy đen ngòm xuất hiện, Ma Thỏ Vương gào lên một tiếng đau đớn, cả cơ thể đồ sộ của nó bị ép thành một khối vuông chằn chặn, rồi bị kẹp chặt trong miếng gỗ như một miếng mồi câu.

Mười phút sau.

Thung lũng Hắc Thổ trở lại vẻ yên tĩnh vốn có. Trên mặt đất, ngoài trừ vài dấu chân hỗn loạn thì chẳng còn bất kỳ dấu vết nào của cuộc xâm lược vừa rồi. Hàng ngàn con Ma Thỏ biến dị đáng sợ nay chỉ còn là… mười mấy miếng gỗ nằm rải rác.

Diệp Phàm thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi trên trán: “Hú hồn, suýt chút nữa là cà rốt của ta đi tong. May mà ta đã bỏ công nghiên cứu cái bẫy này suốt ba tháng trời.”

Hắn đi tới, nhặt những miếng gỗ lên, rung lắc nhẹ. Bên trong phát ra những tiếng kêu “lạch bạch” nhỏ xíu và yếu ớt.

“Hừ, nhìn xem, mười mấy món linh mễ, thêm mấy cân phân bón thượng hạng đây rồi.” Diệp Phàm cười híp mắt.

Vong Tiên trong chiếc nhẫn run rẩy nói: “Tiểu tử… ngươi… ngươi rốt cuộc đã làm gì? Ngươi dùng ‘Thiên Địa Càn Khôn Đại Trận’ để làm… bẫy chuột? Cái bẫy đó có thể nhốt cả một vị Ma Tướng, vậy mà ngươi chỉ dùng để bắt thỏ?”

Diệp Phàm lườm cái nhẫn: “Lão già thì biết gì? Ma Tướng có ăn cà rốt của ta đâu? Với ta, đám thỏ này còn nguy hiểm hơn Ma Tướng gấp vạn lần! Lão có biết trồng được một củ cà rốt giữa cái vùng đất chết này khó khăn thế nào không?”

Nguyệt Cơ đứng sững sờ tại chỗ, đầu óc cô đang trải qua một trận bão lớn.

“Vừa rồi… đó chắc chắn không phải là kỹ năng làm ruộng.” Cô thầm nghĩ, ánh mắt nhìn Diệp Phàm trở nên sùng bái xen lẫn sợ hãi. “Chủ nhân mượn quy luật của không gian, thu nén vạn vật vào trong cái bẫy nhỏ bé kia. Mỗi bước đi, mỗi cái bẫy ông ấy đặt xuống đều khớp với địa mạch Ma Giới. Thậm chí, việc ông ấy giả vờ run rẩy cũng là để lừa đám thỏ đó chủ động nạp mạng. Thật là một tâm kế sâu xa! Hẳn là ngài ấy đang dạy mình bài học về việc ‘Dĩ tĩnh chế động’ đây mà!”

Cô nàng vội vàng chạy lại, cúi đầu thật thấp: “Chủ nhân đại tài! Nguyệt Cơ đã học được rồi!”

Diệp Phàm ngơ ngác: “Ngươi học được cái gì? Cách cài lò xo à? Muốn học thì ta chỉ cho, nhưng phải cẩn thận kẻo bật vào tay đau lắm đấy.”

“Nguyệt Cơ không dám lạm bàn đạo pháp của chủ nhân, chỉ mong sau này có thể học được một phần mười bản lĩnh giấu mình của ngài!” Cô nàng nghiêm trang nói.

Diệp Phàm gãi đầu, chán chẳng buồn giải thích. Hắn biết cái cô nàng này rất hay có thói quen tự suy diễn, hay dân mạng còn gọi là “não bổ”. Thôi thì mặc kệ, miễn cô ta còn giúp mình tưới nước là được.

“Vượng Tài! Đi thu thập mấy miếng gỗ kia lại, mang vào chuồng lợn.” Diệp Phàm ra lệnh.

Con hắc lang lúc này mới dám tiến lại gần mấy miếng gỗ, đuôi nó cụp xuống, vẻ mặt đầy kiêng dè. Nó vốn là Thôn Phệ Ma Lang, nhưng nó biết thừa cái “miếng gỗ rỉ sét” kia có thể hút sạch cả nó nếu nó dám làm loạn. Nó ngậm lấy mấy miếng gỗ, chạy biến vào trong nhà kho.

Đêm hôm đó, trong thung lũng Hắc Thổ phát ra mùi thơm của thịt thỏ hầm linh dược.

“Lão già, lão có ăn không?” Diệp Phàm múc một bát đầy, hơi nóng bốc lên nghi ngút, bên trên có rắc vài cọng hành linh khí xanh mướt.

Vong Tiên thò ra khỏi nhẫn, hít hà một hơi, rồi khóc không ra nước mắt: “Ngươi lấy thịt Ma Thỏ cấp 3 đem hầm với Cà rốt Hỏa Long… thứ này nếu mang ra ngoài kia, e là cả Ma Vương cũng phải quỳ lạy xin ăn. Ngươi… ngươi đúng là đồ xa xỉ!”

Diệp Phàm vừa ăn vừa gật gù: “Xa xỉ cái gì? Thịt thỏ hơi dai một chút, nhưng được cái bùi. Nguyệt Cơ, ngươi cũng ăn một bát đi, hôm nay vất vả thu quần áo rồi.”

Nguyệt Cơ nhận bát canh, tay run rẩy. Cô chỉ hớp một ngụm, ngay lập tức cảm thấy một luồng hỏa linh khí thuần khiết nổ tung trong kinh mạch. Ma công vốn đang bị trì trệ bấy lâu nay đột nhiên phá vỡ xiềng xích, tiến một mạch lên thêm hai tiểu cảnh giới.

Cô bàng hoàng nhìn bát canh thịt thỏ. Đây đâu phải là canh, đây chính là “Thánh dược tu luyện” mà!

Trái ngược với sự kinh ngạc của mọi người, Diệp Phàm chỉ đang nhíu mày suy nghĩ một chuyện cực kỳ nghiêm trọng.

“Sức mạnh của bẫy chuột hình như vẫn hơi yếu. Lần này bắt được thỏ, nhưng nếu lần sau có con gì to hơn, như… Ma gấu hay Ma hổ đến thì sao? Phải gia cố thêm 20 lớp trận pháp nổ xung quanh tường rào nữa mới yên tâm được. Thế giới bên ngoài quá nguy hiểm, mình phải thận trọng, tuyệt đối phải thận trọng!”

Bên trong nhẫn, lão ma đầu Vong Tiên nghe thấy tiếng lẩm bẩm của Diệp Phàm thì chỉ biết trợn mắt trắng dã, thầm than thở: *Trời ạ, ngươi đã biến thung lũng này thành một cái pháo đài thép rồi, Ma Thần tới đây còn phải lột một lớp da, vậy mà ngươi vẫn chê chưa an toàn? Cái gọi là Trường Sinh Môn của các ngươi… rốt cuộc là đào tạo ra những hạng quái thai gì thế này?*

Dưới ánh trăng huyết sắc, thung lũng nhỏ bé yên bình nằm đó, nhưng thực chất là một cái bẫy khổng lồ đủ để chôn vùi bất kỳ kẻ nào dám bén mảng tới. Và giữa trung tâm của “vùng đất chết” đó, có một thanh niên vẫn đang miệt mài ngồi vẽ sơ đồ lắp đặt thêm… lôi địa lôi cho ruộng cải bắp.

Câu chuyện làm ruộng tại Ma Giới của Diệp Phàm, xem ra chỉ mới vừa bắt đầu đầy kịch tính (và nực cười) như thế thôi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8