Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm RuộngChương 142: Diệp Phàm dùng lưới đánh cá để bắt quái vật hư không
Hơi sương mù mịt của buổi sớm mai tại Hắc Thổ Hoang Nguyên không mang theo cái lạnh lẽo thấu xương của ma khí, mà ngược lại, nó mang theo một mùi hương thanh khiết của cỏ linh lăng và đất ẩm sau cơn mưa. Nếu một đại ma đầu nào đó vô tình lạc bước vào đây, chắc chắn hắn sẽ tưởng mình vừa xuyên không về Nhân Giới, hoặc tệ hơn là đang lạc vào một ảo cảnh cực kỳ cao cấp của một vị cường giả nào đó.
Diệp Phàm mặc một chiếc áo vải thô, ống quần xắn cao tới tận đầu gối, chân trần dẫm trên lớp đất đen đã được thanh lọc kỹ lưỡng. Anh cầm trên tay một chiếc gàu sòng, lững thững đi về phía ao nước sau nhà.
“Vượng Tài! Ngủ dậy mau, hôm nay cải thiện bữa ăn!”
Từ dưới gầm cái giường gỗ được chạm khắc từ xương một con Ma Voi, một con chó đen gầy gò, mắt lờ đờ, ngáp dài một cái thật to. Nó nhìn Diệp Phàm bằng ánh mắt đầy oán trách, như muốn nói: *“Đại ca à, ta là Thôn Phệ Ma Lang, không phải là con chó săn mồi của ngươi. Sáng sớm không cho người ta ngủ tí sao?”* Thế nhưng, khi vừa nghe thấy ba chữ “cải thiện bữa ăn”, hai cái tai nhọn của Vượng Tài lập tức dựng đứng lên. Nó nhớ tới vị ngọt bùi của khoai lang nướng, vị thơm ngậy của thịt lợn ma hun khói… lập tức, cái đuôi nó vẫy tít mù, phóng vèo một cái tới bên chân Diệp Phàm, thè lưỡi nịnh bợ.
Ở phía bên kia sân, Nguyệt Cơ đang cẩn thận dùng một chiếc bình tưới nước – thứ mà vốn là hộp sọ của một tên Thống lĩnh Ma quân tội nghiệp – để tưới cho đám cải bắp. Nghe thấy tiếng động, cô ngẩng đầu lên, những lọn tóc đen dài rủ xuống bờ vai thanh tú.
“Sư phụ, sáng nay không phải chúng ta mới hái rau sao? Người định đi đâu vậy?”
Diệp Phàm vừa thắt lại cái dây lưng da thú, vừa lầm bầm: “Cái ao cá sau nhà dạo này hơi lạ. Đêm qua ta cứ nghe thấy tiếng động ‘ầm ầm’ dưới đó. Hình như có mấy con cá đột biến to lắm đang tranh ăn. Ta phải bắt vài con lên xem sao, kẻo chúng nó quậy nát cái đập thủy lợi ta mới đắp.”
Trong đầu Diệp Phàm, “ao cá sau nhà” chỉ là một cái hố nước sâu chứa đầy nước từ một mạch ngầm vô tình đào được (thực chất là một nhánh của Nhược Thủy từ trên cao đổ xuống). Còn đối với Nguyệt Cơ và lão ma đầu đang ngủ say trong chiếc nhẫn của Diệp Phàm, cái ao đó là một vùng “Tử Vong Đầm Lầy” thu nhỏ, nơi linh khí và ma khí xung đột gay gắt, tạo ra những xoáy nước có thể nghiền nát cả tu vi của một Ma Tướng nếu lỡ chân rơi xuống.
Lão Ma Đầu Vong Tiên lúc này bỗng tỉnh giấc, cảm nhận được hơi thở của Diệp Phàm đang tiến gần đến phía sau nhà, lão run rẩy truyền âm: “Tiểu tử… ta thấy có gì đó không ổn. Khí tức của vùng ao đó hôm nay rất lạnh lẽo, có vẻ như có thứ gì đó từ Hư Không đang nứt ra ngay trong nước đấy!”
Diệp Phàm phẩy tay, vẻ mặt đầy sự thận trọng theo kiểu “cẩu đạo”: “Lão già, ta biết rồi. Thế nên ta mới phải chuẩn bị kỹ càng đây này. Ngươi xem, ta đã mang theo cả đống này.”
Nói đoạn, Diệp Phàm vỗ vỗ vào cái túi vải cũ kỹ bên hông. Bên trong lấp lánh nào là Phù Chú Quy Tức (anh dùng để lặn lâu hơn), Phù Chú Tốc Độ (để phòng trường hợp cá to quá thì chạy cho nhanh), và nhất là một nắm lá dược thảo mà anh tự gọi là “thính dụ cá” nhưng thực tế lại có mùi thơm đủ để làm loạn tâm trí của một cường giả cấp Đại Thừa.
“Cái này vẫn chưa đủ an toàn,” Diệp Phàm lẩm bẩm. “Nguyệt Cơ, mang cho ta cái lưới đánh cá ta treo ở chái nhà phía đông ra đây.”
Nguyệt Cơ vâng dạ, chạy vào hiên nhà lấy ra một cái lưới trông cũ nát đến mức có chỗ còn bị thủng một lỗ lớn bằng cái bát. Các sợi dây của lưới chuyển sang màu xám xịt, xù xì và thô ráp.
Nhìn cái lưới, Lão Ma Đầu Vong Tiên suýt chút nữa là hét lên: “Thiên… Thiên La Địa Võng của Trường Sinh Môn? Cái bảo vật dùng để vây bắt Chân Long trong truyền thuyết mà ngươi bảo là lưới đánh cá? Ngươi dùng cái thứ này để đi bắt mấy con cá ở Ma giới ư?”
Diệp Phàm nhăn mặt: “Nó hơi rách một tí, sư phụ ta hồi trước dùng nó để quăng bắt lũ quạ hay mổ trộm lúa. Thấy để không cũng phí nên ta cầm theo. Cá ở cái ao này hung lắm, không dùng loại lưới bền một chút là nó xé nát ngay.”
Nguyệt Cơ nhìn sư phụ mình, ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ mù quáng. Cô thầm nghĩ: *“Quả nhiên là đại năng. Mỗi bước đi, mỗi món đạo cụ đều ẩn chứa thiên cơ. Người cố tình dùng cái lưới rách này chắc hẳn là để cho sinh linh một con đường sống, chính là đạo pháp ‘Cửu thập cửu quy nhất’, lưu lại một tia sinh khí. Sư phụ thật quá nhân từ!”*
Tiến đến bờ ao, Diệp Phàm ra hiệu cho Vượng Tài giữ yên lặng.
Lúc này, trên mặt nước bỗng nhiên xuất hiện những gợn sóng kỳ lạ. Nó không phải là sóng tròn bình thường mà là những vết rạn nứt màu tím sậm, trông giống như không gian bị ai đó bẻ gãy. Từ dưới lòng nước sâu thẳm, một luồng áp lực vô hình bắt đầu bốc lên, khiến không gian xung quanh trở nên vặn vẹo.
*“Rào!”*
Bỗng nhiên, mặt ao nổ tung. Một sinh vật kỳ quái trồi lên. Nó không có vảy, cơ thể trong suốt như được làm từ pha lê màu tím đen, dài tới ba trượng, quanh thân quấn quýt những luồng tia chớp hư không. Đây chính là Hư Không Thú – một loài sinh vật sống trong kẽ nứt giữa các thế giới, cực kỳ hung hãn, coi vạn vật là thức ăn và đặc biệt là chúng có thể bỏ qua mọi lớp phòng ngự vật lý.
Bọn chúng thường xuất hiện theo bầy và mỗi lần lộ diện là báo hiệu cho một thảm họa không gian. Hiện tại, có đến ba con Hư Không Thú đang lượn lờ trong ao cá của Diệp Phàm, chúng dường như đang cố gắng mở rộng kẽ nứt không gian ngay dưới đáy ao để gọi thêm đồng loại.
“Trời đất ơi, cá này to quá!” Diệp Phàm mắt sáng lên, nhưng chân lại lùi về sau ba bước theo bản năng cẩn thận. “Vượng Tài, thấy chưa? Mấy con cá trê đen này chắc chắn là ăn trộm bao nhiêu phân bón linh mễ của ta nên mới lớn nhanh như vậy!”
Lão Ma Đầu Vong Tiên trong nhẫn gào thét: “Cá trê cái đầu ngươi! Đó là Hư Không Thú! Một con cũng đủ nuốt chửng cả một thành trì, ngươi chạy mau đi! Đừng có cẩu nữa, đây là tự sát!”
Nhưng Diệp Phàm đâu có nghe thấy tiếng lòng của lão ma đầu. Anh đang bận lôi từ trong túi ra một lọ bột màu đỏ.
“Phải làm cho bọn nó choáng váng trước đã,” Diệp Phàm rắc nắm bột xuống nước.
Đó là bột Ớt Chỉ Thiên mà anh tự trồng, đã được cường hóa bằng Trường Sinh Công. Đối với người thường, nó chỉ cay một chút, nhưng với lũ sinh vật nhạy cảm như Hư Không Thú, thứ bột này thâm nhập thẳng vào cấu trúc không gian của chúng.
Ba con Hư Không Thú đang hung hăng bỗng khựng lại. Toàn thân chúng bắt đầu run rẩy, những tia chớp tím sậm bỗng đổi thành màu đỏ lòm. Chúng há hốc mồm, phun ra những ngọn lửa hư không điên cuồng vì… quá cay.
“Ngay lúc này!”
Diệp Phàm bước chân hình chữ bát, một tay giữ lấy gốc cây liễu ven hồ (để phòng bị kéo xuống ao), tay kia vung cái lưới đánh cá rách rưới ra một vòng tròn hoàn mỹ trên không trung.
Hành động này trong mắt Diệp Phàm chỉ là một cú quăng lưới thói quen của người nông dân. Nhưng trong mắt Nguyệt Cơ, đó là một chiêu “Hoành Tảo Thiên Quân” đi kèm với sự vận hành của đạo tắc thời gian. Khi cái lưới bung ra, những lỗ thủng trên đó dường như lại trở thành những cái “hố đen” nhỏ, hút chặt lấy mọi biến động của hư không xung quanh.
“Đi!” Diệp Phàm hét lớn.
Cái lưới cũ kỹ bay lơ lửng, bao trùm lấy cả một vùng không gian phía trên mặt nước. Ba con Hư Không Thú định dùng năng lực dịch chuyển để trốn thoát, nhưng khi chạm vào sợi dây của lưới, chúng bỗng thấy mình như đâm sầm vào một bức tường sắt vạn trượng. Cái lưới bắt đầu thu nhỏ lại.
*“Uuuuuuuuuuu!”*
Tiếng kêu xé lòng của lũ quái vật vang lên. Bọn chúng giãy giụa điên cuồng, nhưng càng giãy thì cái lưới rách lại càng thắt chặt. Những sợi dây mộc mạc ấy giờ đây phát ra ánh sáng vàng nhạt, dập tắt mọi tia chớp hư không và ép lũ quái vật hiện nguyên hình thành mấy cái bóng đen thảm hại.
“Nào, lên đây con trai!” Diệp Phàm vận sức kéo.
Anh cảm thấy hơi nặng, bèn hét lớn: “Nguyệt Cơ, Vượng Tài, lại đây kéo phụ ta! Mấy con cá trê này khỏe quá, suýt chút nữa kéo cả ta xuống nước rồi!”
Nguyệt Cơ không dám chậm trễ, chạy lại nắm lấy dây lưới. Ngay khi tay cô vừa chạm vào, một luồng sức mạnh tràn trề từ dây lưới phản chấn khiến cô suýt nữa văng ra xa, nhưng nhờ có sự bao bọc từ hơi thở của Diệp Phàm, cô mới có thể trụ vững.
Vượng Tài thì trực tiếp dùng mồm ngoạm lấy một góc lưới, gồng mình kéo ngược lại. Nó thầm nghĩ: *“Chủ nhân quả là biến thái, Hư Không Thú mà hắn cũng coi là thực phẩm. Mà thôi, chắc là ngon lắm, cố sức kéo thôi!”*
“Một… hai… ba… lên!”
*“Ầm!”*
Ba con Hư Không Thú bị kéo mạnh lên bờ cỏ. Ngay khi rời khỏi nước Nhược Thủy, sức mạnh của chúng giảm sút nghiêm trọng. Chúng nằm trên bãi cỏ, toàn thân lấp lánh ánh tím lịm, mắt lồi ra nhìn Diệp Phàm với vẻ sợ hãi tột độ.
Diệp Phàm thở hồng hộc, lấy tay lau mồ hôi trên trán: “Phù… may quá, cuối cùng cũng bắt được. Suýt chút nữa là rách cái lưới rồi. Các ngươi xem, loài cá này trông kinh tởm thật, chẳng có tí thịt nào, toàn là năng lượng lấp lánh thế này thì nấu nướng kiểu gì?”
Nguyệt Cơ đi lại gần, nhìn kỹ những con quái vật hư không đang rên rỉ. Cô lắp bắp: “Sư… Sư phụ, người định ăn mấy con này thật sao? Đây không phải cá đâu, đây là…”
“Không phải cá thì là gì? Con lươn à?” Diệp Phàm gõ đầu một con Hư Không Thú một cái rõ đau bằng cái cán lưới. “Nhìn cái miệng rộng thế này, lại còn biết phun lửa tím, chắc chắn là cá trê Ma giới rồi. Loài này da dày lắm, lát nữa phải dùng nước sôi trụng kỹ mới lột da được.”
Lão Ma Đầu Vong Tiên trong nhẫn hoàn toàn chết lặng. Lão không biết nên khóc hay nên cười. Hư Không Thú, thứ mà ngay cả Ma Thần cũng phải kiêng dè đôi ba phần, giờ đây bị một tên nông dân dùng lưới rách bắt lên, còn đang bàn bạc xem nên kho hay nên lột da.
“À, mà cái hố hư không dưới đáy ao cũng phải xử lý đi thôi,” Diệp Phàm cúi đầu nhìn cái ao cá vẫn đang có những kẽ nứt li ti. “Đám cá này chắc chắn là bơi từ lỗ hổng đó vào. Để lâu thì lũ cá tạp vào phá hết rong rêu ta trồng.”
Diệp Phàm đứng dậy, đi về phía nhà kho. Một lúc sau, anh trở ra với một thùng… xi măng? Không, đó là một loại đất sét đặc biệt anh trộn với tro của ma thảo.
“Hôm trước ta vừa mới nghiên cứu ra loại phân bón dạng đóng bánh này. Nó đông lại cực nhanh và cực cứng. Để ta trám cái lỗ kia lại.”
Diệp Phàm cởi trần, nhảy tõm xuống ao trước sự kinh hoàng của Nguyệt Cơ. Với một người tu luyện Trường Sinh Công tới tầng 10, nước Nhược Thủy dù có tính ăn mòn cực cao cũng chỉ như nước tắm hơi mát một chút mà thôi. Diệp Phàm lặn xuống đáy ao, tay cầm tảng đất sét, đập mạnh vào kẽ nứt không gian.
*“Rắc!”*
Âm thanh không gian vụn vỡ bị lấp đầy bởi thứ đất sét kỳ quái của Diệp Phàm. Những tia chớp tím vừa định phụt ra thì bị thứ “xi măng ma giáo” kia dập tắt hoàn toàn. Diệp Phàm dùng tay xoa xoa, nèn cho thật chặt.
“Xong rồi! Từ giờ hết đường vào quậy nhé mấy nhóc cá!”
Khi Diệp Phàm ngoi lên mặt nước, toàn thân anh lấp lánh ánh nước, nụ cười rạng rỡ của một người vừa hoàn thành công việc đồng áng hiện rõ trên khuôn mặt.
“Nào, Nguyệt Cơ, mang mấy con ‘cá trê hư không’ này vào bếp. Để ta thử làm món cá kho tộ kiểu Ma giới xem sao. Tiện thể chia cho Vượng Tài một bộ lòng, trông nó thèm nhỏ dãi kìa.”
Vượng Tài nghe thế liền sủa một tiếng thật vang, nhảy nhót quanh mấy con Hư Không Thú đang thoi thóp. Mấy con quái vật đáng thương dường như cảm nhận được cái kết thảm khốc sắp tới – bị biến thành cá kho – chúng đồng loạt nhắm mắt, cam chịu số phận. Có lẽ trong toàn bộ lịch sử của tộc Hư Không, chưa từng có con nào chết một cách “oanh liệt” như thế này.
Buổi sáng tại Hắc Thổ Hoang Nguyên lại trở về vẻ yên bình vốn có của nó. Tiếng sột soạt của lưới cá, tiếng cười nói của hai thầy trò, và tiếng sủa của con chó đen tạo nên một bức tranh điền văn hoàn mỹ.
Nhưng ngay lúc đó, ở tận sâu trong trung tâm Ma Giới, tại Vạn Ma Điện, những Ma Vương quyền lực nhất đang bỗng nhiên đồng loạt bật dậy khỏi ngai vàng.
“Kẽ nứt hư không tại Hắc Thổ Hoang Nguyên… vừa bị ai đó ‘vá’ lại rồi?”
“Hơi thở của bầy Hư Không Thú ở vùng đó… biến mất hoàn toàn? Lẽ nào bọn chúng đã bắt đầu cuộc đại xâm lược?”
Bọn họ nào có biết, ở cái nơi xa xôi hẻo lánh ấy, nỗi khiếp sợ của cả Ma giới đang bị tống vào một cái nồi đất lớn, hun khói cùng với vài lát gừng và ớt chỉ thiên, chuẩn bị trở thành món ăn kèm cho bữa trưa của một gã nông dân “sợ chết”.
Diệp Phàm vừa nhóm bếp lò, vừa vui vẻ hát:
“Cày đồng đang buổi ban trưa,
Cá hư không bắt, ăn vừa lòng ta.
Thế gian vốn dĩ can qua,
Trồng thêm cọng cải, bình hòa muôn phương…”
Phía sau bếp, hơi nước bắt đầu bốc lên nghi ngút. Một mùi hương kỳ lạ, vừa mang tính nổ của năng lượng, vừa mang tính ngọt thanh của linh dược lan tỏa ra khắp không gian. Lão Ma Đầu Vong Tiên trong chiếc nhẫn lúc này cũng đành tặc lưỡi, lẩm bẩm:
“Mặc kệ đi, tiểu tử này dù có là kẻ nhát gan, nhưng món ăn hắn làm… hình như cũng ngon thật.”
Trong gian bếp nhỏ, bóng lưng của Diệp Phàm bận rộn với chiếc cuốc vắt bên vách tường, cùng với tiếng lạch cạch của chén bát, tạo nên một sự đơn giản đến đáng sợ. Giữa một thế giới luôn tìm cầu sức mạnh tối thượng và sự bất tử, Diệp Phàm đã chọn cách biến mọi thứ to tát nhất trở thành những điều bình dị nhất.
Bởi vì với anh, sống sót không phải là giết hết kẻ thù, mà là làm sao để ngày nào cũng có cơm trắng, rau xanh và thi thoảng có thêm một con “cá trê hư không” để đổi vị. Đó mới chính là chân lý của Trường Sinh Công.
Nồi cá kho bắt đầu sôi lục bục, Nguyệt Cơ đứng cạnh quan sát tỉ mỉ, thầm ghi nhớ: *“Hóa ra, để đạt được cảnh giới vá trời lấp đất, trước tiên phải biết cách dùng ớt và gừng để điều hòa âm dương… Ta học được rồi!”*
Khói bếp lơ lửng bay lên bầu trời Ma giới đỏ rực, giống như một dấu chấm hỏi lớn treo trên đầu toàn bộ cư dân Ma tộc. Cuộc đời làm ruộng của Diệp Phàm, rõ ràng chỉ mới bắt đầu những tình tiết “vô tri” nhưng lại cực kỳ chấn động như thế.