Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm Ruộng
Chương 143: \”Tại sao vũ khí của chúng ta không có tác dụng?\”

Cập nhật lúc: 2026-05-27 14:33:38 | Lượt xem: 4

Bóng chiều tà trên Hắc Thổ Hoang Nguyên mang một màu tím thẫm lạ lùng, thứ ánh sáng vốn dĩ báo hiệu cho sự nguy hiểm ở Ma giới nhưng lại bị làn khói bếp từ ngôi nhà tranh của Diệp Phàm làm cho trở nên hiền hòa đến lạ.

Trong nồi đất, món cá Hư Không kho tộ đang tỏa ra thứ mùi thơm “nghịch thiên”. Từng miếng thịt cá trắng ngần, vốn dĩ là những khối năng lượng tinh thuần nhất của vết nứt không gian, lúc này đang thấm đẫm nước mắm linh cốt và những lát gừng cay nồng do chính tay Diệp Phàm vun trồng.

Nguyệt Cơ ngồi bên cạnh, đôi mắt long lanh nhìn chằm chằm vào nồi cá, miệng khẽ nuốt nước miếng. Cô nàng vốn là công chúa Ma tộc cao ngạo, nhưng sau một thời gian làm “trợ lý tưới nước”, đạo tâm của cô đã hoàn toàn sụp đổ trước tay nghề nấu nướng của vị “đại lão” này.

— Ăn từ từ thôi, không ai tranh của cô đâu.

Diệp Phàm lau tay vào chiếc tạp dề cũ kỹ, thở dài một tiếng đầy lo âu. Anh đưa mắt nhìn ra phía rào dậu quanh nông trại. Mặc dù vừa mới vá xong kẽ nứt không gian, nhưng trực giác của một kẻ theo “Cẩu đạo” suốt mấy chục năm mách bảo anh rằng: rắc rối vẫn chưa hết.

— Đại ca, huynh lại lo xa rồi. — Vượng Tài nằm cuộn tròn dưới chân bàn, vừa gặm một mẩu xương vừa lười biếng nói bằng thần thức — Lũ quái vật lúc nãy bị huynh dọa cho chết khiếp, giờ chắc đang bận hồi sinh ở cái góc nào đó trong hư không, làm sao dám quay lại?

Diệp Phàm lắc đầu, gương mặt tràn đầy sự nghiêm túc:

— Ngươi thì biết cái gì? Ở Ma giới này, giết một con chó thì một bầy sói sẽ đến. Ta chỉ muốn làm một nông dân bình thường, gieo mầm vào mùa xuân và thu hoạch vào mùa thu. Thế nhưng cái lũ Hư Không đó cứ thích nhảy vào ruộng rau của ta. Ngươi nhìn xem, luống cải bắp phía Đông bị chúng giẫm nát ba cây rồi! Ba cây đó là tâm huyết của ta cả tháng đấy!

Đúng lúc này, không gian phía trên nông trại bỗng nhiên vặn vẹo. Một tiếng “rắc” chói tai vang lên, tựa như có ai đó vừa xé toạc một tấm lụa lớn.

Diệp Phàm giật mình, chiếc đũa trong tay suýt chút nữa rơi xuống đất. Anh vội vã đứng bật dậy, động tác nhanh như cắt, chộp lấy chiếc cuốc rỉ sét vắt trên vách tường.

— Bảo trọng nồi cá! Ta đi kiểm tra xem có con chim ma nào lại đến phá hoại không!

Nói đoạn, bóng dáng Diệp Phàm đã biến mất sau cánh cửa nhà bếp. Nguyệt Cơ ngơ ngác nhìn theo, trong lòng thầm nhủ: *”Mỗi lần huynh ấy nói ‘kiểm tra’, là lại có kẻ sắp đi đầu thai rồi.”*

***

Tại khoảng không bên trên Hắc Thổ Hoang Nguyên, ba đạo bóng đen to lớn đang lơ lửng giữa trời. Bọn chúng khoác trên mình những bộ giáp đen kịt có hoa văn vảy rồng, mỗi nhịp thở đều tỏa ra Ma khí đậm đặc đến mức khiến không khí xung quanh cũng phải đông đặc lại.

Đây chính là “Hư Không Tam Sát” – đội cận vệ ưu tú của Ma Hoàng, những kẻ chuyên đi xử lý các biến cố không gian tại Ma giới.

Tên thủ lĩnh, Tả Mâu, có một con mắt đỏ rực ngay giữa trán. Hắn đang nhìn chằm chằm xuống nông trại bé nhỏ ẩn hiện sau làn sương trận pháp.

— Lạ thật. — Tả Mâu trầm giọng — Theo báo cáo, kẽ nứt không gian cấp độ SSS vừa biến mất tại đây. Lẽ ra vùng này phải bị tàn phá thành tro bụi mới đúng. Tại sao bên dưới lại có một… nông trại?

— Đại huynh, nhìn kìa! — Một tên thuộc hạ chỉ tay — Một gã nông dân đang vác cuốc chạy ra. Lẽ nào chính là hắn đã xử lý đám Hư Không Thú?

Tả Mâu nheo mắt lại. Dưới cái nhìn của “Phá Vọng Ma Nhãn”, hắn chỉ thấy một gã thanh niên tu vi phàm nhân, hơi thở mỏng manh như ngọn nến trước gió. Nhưng điểm khiến hắn kinh hãi chính là thứ gã đang cầm trên tay.

Cái cuốc kia… nhìn qua thì rỉ sét lốm đốm, nhưng dường như nó đang đồng điệu với nhịp đập của trời đất.

— Đừng khinh suất! — Tả Mâu quát — Toàn đội sẵn sàng. Sử dụng “Hư Không Tàn Diệt Trận”. Bất kể hắn là ai, hễ thấy nghi ngờ là giết sạch!

Ở bên dưới, Diệp Phàm đang đứng giữa ruộng rau, trái tim đập thình thịch như đánh trống. Anh ngước mắt nhìn lên bầu trời, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên lưng.

*”Mẹ kiếp, tại sao lại là Ma Tướng cấp bậc cao? Ba tên lận? Mình chỉ mới tu luyện Trường Sinh Công tầng 10 thôi mà (thực tế tầng 10 của anh tương đương với cấp bậc Ma Vương đỉnh phong), đấu sao lại đây?”*

Diệp Phàm run rẩy siết chặt cán cuốc. Trong đầu anh lập tức hiện ra 108 phương án tẩu thoát, nhưng nhìn lại đám rau xanh vừa mới nhú mầm, anh lại cảm thấy đau lòng.

— Các vị tiền bối trên trời ơi! — Diệp Phàm gào lên với giọng run rẩy — Tôi chỉ là một nông dân tội nghiệp! Nếu các vị muốn thu thuế, cứ nói một tiếng, tôi sẽ gửi ít bắp cải sang tận nơi. Đừng có hạ xuống mà giẫm lên ruộng của tôi được không?

Tả Mâu nghe thấy lời này, tưởng là một sự sỉ nhục trắng trợn. Hắn đường đường là cận vệ Ma Hoàng, vậy mà gã này định dùng… bắp cải để mua chuộc?

— Ngông cuồng! Chết đi!

Tả Mâu vung tay, một thanh U Minh Tử Thần Kích khổng lồ hiện ra, tỏa ra khí tức hủy diệt, xé gió lao thẳng xuống đầu Diệp Phàm.

Diệp Phàm kinh hãi tột độ. Anh thấy thanh kích kia to như một căn nhà, áp lực ép xuống khiến đất đá xung quanh vỡ vụn. Theo bản năng sinh tồn quá mức, anh vung cái cuốc trong tay lên để chống đỡ, mồm hét lớn:

— Đừng có phá ruộng rau của taaaaa!

“KENG!”

Một âm thanh đanh gọn vang vọng khắp Hắc Thổ Hoang Nguyên.

Sự việc diễn ra khiến Hư Không Tam Sát suýt chút nữa rơi tự do từ trên không xuống đất vì sốc.

Thanh U Minh Tử Thần Kích – một món cực phẩm Ma bảo, thứ đã từng đâm thủng da của rồng thần, nay khi va chạm với cái cuốc rỉ sét của Diệp Phàm… lại bị gãy làm đôi như một chiếc que củi mục.

Diệp Phàm thì vẫn đứng nguyên tại chỗ, tay cầm cuốc run cầm cập, gương mặt trắng bệch vì sợ hãi. Anh nhìn mảnh vụn của thanh kích rơi vung vãi trên đất, thầm nghĩ trong lòng: *”Hỏng rồi! Mình làm gãy vũ khí của hắn rồi! Hắn chắc chắn sẽ bắt đền mình một khoản tiền lớn đây. Phải ra tay trước để tự vệ thôi!”*

Trong khi đó, trên không trung, Tả Mâu đang run rẩy nhìn vào bàn tay trống rỗng của mình.

— Không thể nào… Tại sao vũ khí của chúng ta không có tác dụng? Hắn chỉ là một gã nông dân! Hắn không hề dùng Ma lực, cũng không có linh khí phát động… Tại sao?

Tên cận vệ thứ hai, sắc mặt cũng tái mét, nói giọng run run:

— Đại huynh… huynh nhìn cái cuốc kia kìa. Nó không có một vết xước! Ngay cả pháp trận bảo hộ của huynh cũng bị phản phệ nát bấy rồi. Gã này… gã này đang dùng “Cường hóa vật chất” ở cấp độ thần linh sao?

— Không được, dùng “Hư Không Ly Tâm Pháo”! — Tả Mâu gào lên, điên cuồng dồn toàn bộ Ma lực vào một đòn tấn công tầm xa — Ta không tin thịt nát xương tan của hắn cũng cứng như cái cuốc đó!

Một luồng sáng màu tím đậm, mang theo năng lượng có thể san bằng một ngọn núi, bắn xuống như thiên thạch rơi.

Diệp Phàm thấy luồng sáng ấy bay tới, sợ đến mức nhắm tịt mắt lại. Trong cơn hoảng loạn, anh nhớ lại chiêu thức “Xới đất 18 nhát” mà sư phụ ở Trường Sinh Môn đã dạy. Anh bắt đầu vung cuốc loạn xạ trước mặt để cản phá đòn tấn công.

— Cút đi! Cút đi! Đừng có làm bẩn sân nhà ta!

Trong mắt của Hư Không Tam Sát, những cú vung cuốc “loạn xạ” của Diệp Phàm lại mang một hình thái hoàn toàn khác. Mỗi đường cuốc lướt qua không gian đều để lại một vết nắt vô hình, thứ có thể “nuốt chửng” mọi luồng năng lượng bay tới.

Luồng pháo năng lượng khổng lồ khi vừa chạm tới vùng phủ sóng của chiếc cuốc, bỗng nhiên bị tách ra làm hàng ngàn tia sáng nhỏ, rồi lặng lẽ biến mất như thể chưa từng tồn tại.

— Hắn… hắn đang “phân rã” đạo tắc không gian bằng một cái cuốc? — Tả Mâu lắp bắp, mắt rớm máu — Đó không phải là võ kỹ, đó là quy luật sinh mệnh của Trường Sinh đạo! Một vị Tiên nhân ẩn thế tại Ma giới?

Diệp Phàm thấy đối phương im hơi lặng tiếng, bèn hé mắt nhìn lên. Anh thấy ba tên cao thủ Ma tộc đang nhìn mình với ánh mắt giống như nhìn thấy quỷ.

Anh nghĩ thầm: *”Chết tiệt, mình thủ không được rồi, chúng chắc chắn đang vận công để dùng đại chiêu mạnh hơn. Nếu mình cứ đứng đây làm bia đỡ đạn thì chết chắc. Sư phụ dạy rồi, khi kẻ địch đứng trên cao, mình phải kéo chúng xuống đất mà đánh!”*

Thế là, Diệp Phàm dùng hết sức bình sinh, vác cuốc xông lên. Anh đạp chân vào một hòn đá lớn, cơ thể nhờ vào nội công “Trường Sinh Công” tầng 10 cường đại mà bắn lên không trung như một quả đại pháo.

— Các người xuống đây mà nói chuyện cho rõ ràng! — Diệp Phàm quát lớn để che giấu sự sợ hãi.

Nhưng trong tai của ba vị Ma Tướng kia, lời của Diệp Phàm chẳng khác nào tiếng sấm từ chín tầng mây: *”Phàm nhân chỉ là hạt bụi, dưới cái cuốc của ta, Ma thần cũng phải quỳ!”*

Thấy Diệp Phàm lao tới, Tả Mâu kinh hoàng hét lên:

— Chặn hắn lại! Dùng “Vạn Ma Kiếm Trận”!

Hai tên thuộc hạ lập tức ném ra hàng ngàn thanh đoản kiếm bao quanh Diệp Phàm. Thế nhưng, điều quái dị lại tiếp tục xảy ra. Những thanh kiếm được tôi luyện từ máu Ma thú, khi vừa chạm vào tà áo tơi làm bằng lá cọ cũ kỹ của Diệp Phàm, liền “keng keng” rồi rơi rụng lả tả như lá rụng mùa thu.

Áo tơi lá cọ của Diệp Phàm thực chất được dệt từ tơ của “Bất Tử Tàm” (tằm không chết) tại Nhân giới, có khả năng miễn nhiễm mọi loại sát thương vật lý tầm trung, nhưng với anh, nó chỉ là món đồ rẻ tiền dùng để che mưa khi làm ruộng.

Diệp Phàm xuyên qua rừng kiếm, giơ cao cái cuốc nhắm thẳng vào cái đầu đang có con mắt đỏ hực của Tả Mâu mà… gõ xuống một cái.

Thực ra Diệp Phàm định “bổ”, nhưng anh sợ giết người sẽ gây thêm rắc rối lớn, nên vào phút cuối đã lật cán cuốc lại, dùng phần sống sắt gõ nhẹ một cái với ý định làm đối phương choáng váng để mình có thời gian chạy trốn.

“BỐP!”

Một tiếng động vang lên nghe rất vui tai.

Tả Mâu – vị Ma Tướng quyền uy nhất Hắc Thổ Hoang Nguyên, kẻ có lớp phòng ngự hộ thể đủ để chịu được sấm sét thiên tai, lúc này đây lại cảm thấy cả bầu trời đầy sao đang quay cuồng trước mắt.

Đầu hắn u lên một cục to tướng như quả ổi. Lực va chạm kinh khủng từ chiếc cán cuốc làm chấn động toàn bộ nguyên thần của hắn, khiến hắn mất đi khả năng kiểm soát bay lượn.

Tả Mâu và hai tên cận vệ rơi thẳng xuống từ độ cao trăm mét, rơi đúng vào bãi bùn phía sau nông trại – nơi Diệp Phàm vừa mới bón phân xong.

“Bõm!”

Tiếng rơi rầm rập nghe mới thê thảm làm sao.

Diệp Phàm từ trên không trung hạ xuống mặt đất bằng một tư thế vô cùng điêu luyện (thực chất là vì anh sợ té gãy chân nên dùng hết công lực để đáp đất nhẹ nhàng). Anh vác cuốc đứng bên mép bãi bùn, nhìn ba vị cao thủ đang lóp ngóp trong đống… “Linh phân Ma giới”, trong lòng chợt thấy nhẹ nhõm một chút.

— Đã nói rồi, đừng có bay cao quá, ngã xuống đau lắm. — Diệp Phàm thở dài, khuôn mặt hiền lành và đầy sự bao dung (nhưng trong mắt đối phương thì là nụ cười của một kẻ điên cuồng chiến thắng) — Bây giờ, chúng ta có thể nói chuyện phí bồi thường cho ruộng cải bắp của tôi chưa?

Tả Mâu nằm dưới vũng bùn, miệng đầy “phân bón linh thiêng”, ngước mắt nhìn lên cái bóng dáng của Diệp Phàm đang bị ánh tà dương đổ dài thành một hình thù khổng lồ.

Hắn rên rỉ, giọng điệu hoàn toàn mất đi sự kiêu ngạo ban đầu:

— Ngài… ngài không phải là người… ngài là Ma Thần tái thế… không, ngài là Tiên nhân từ Nhân giới lẻn sang để diệt chủng chúng tôi đúng không? Tại sao vũ khí của chúng tôi lại vô dụng trước cái cuốc của ngài?

Diệp Phàm ngẩn người.

— Vũ khí của các người vô dụng á? Có lẽ là do hàng giả, hàng kém chất lượng thôi. Các người đi mua ở chợ Vạn Ma Thành phải không? Chỗ đó toàn lừa đảo thôi, lần sau nhớ mua hàng chính hãng.

Tả Mâu: “…”

Hai tên thuộc hạ: “…”

Cả ba suýt chút nữa thổ huyết vì uất ức. Cực phẩm Ma bảo của Ma giới mà bị gọi là hàng lừa đảo kém chất lượng?

Đúng lúc đó, Nguyệt Cơ chạy từ trong bếp ra, tay vẫn cầm chiếc muôi múc canh. Thấy ba tên đang nằm trong bãi phân, cô kinh ngạc:

— Ủa, Tả Mâu? Sao huynh lại ở đây? Lại còn nằm trong bãi phân của Diệp ca nữa?

Tả Mâu nhìn thấy Nguyệt Cơ, con mắt thứ ba suýt nữa lồi ra ngoài:

— Nguyệt Cơ công chúa? Cô… cô đang cầm muôi canh làm gì thế kia? Cô bị hắn bắt cóc sao? Đừng sợ, chúng tôi… chúng tôi sẽ…

Nói đến đây, Tả Mâu nhìn lại bản thân mình đang lấm lem phân bón, thanh kích gãy làm đôi, đầu thì u một cục, liền im bặt.

Nguyệt Cơ cười lạnh:

— Các người đừng có mơ tưởng. Ta đang ở đây học hỏi chân lý của đại đạo. Diệp ca là một cao nhân hiếm có, hằng ngày huynh ấy gieo hạt là đang gieo mầm cho thiên địa, huynh ấy tưới nước là đang điều hòa sinh linh. Các người lại dám đến quấy nhiễu huynh ấy làm ruộng? Không sợ huynh ấy dùng cái cuốc kia bổ nát linh hồn các người sao?

Diệp Phàm nghe Nguyệt Cơ “não bổ” về mình mà toát cả mồ hôi hột. Anh vội xua tay:

— Nguyệt Cơ, cô đừng nói bậy! Tôi chỉ là một nông dân bình thường thôi!

Rồi anh quay sang ba tên trong bãi bùn, giọng nói dịu dàng đến đáng sợ (theo cách cảm nhận của họ):

— Mấy vị tiền bối đây, tuy các vị làm gãy vũ khí là lỗi của các vị, nhưng ruộng phân này của tôi rất quý giá, chứa toàn tinh hoa để trồng cây. Các vị nằm trong đó coi như đã nhận được lợi lộc rồi. Thế này đi, để bồi thường phí giẫm nát cải bắp, các vị ở lại giúp tôi cày cuốc luống phía Tây được không? 3 ngày thôi.

Tả Mâu và đồng bọn nhìn nhau.

Bọn họ là những cao thủ vạn người mê, giờ đây bị một gã “nông dân” dùng cuốc gõ cho một cái, rồi bị ép đi… cày ruộng bồi thường cải bắp?

Nhưng khi nhìn thấy cái cuốc rỉ sét trong tay Diệp Phàm đang lóe lên tia sáng đáng sợ trong ánh chiều tà, Tả Mâu chỉ có thể nghiến răng, gập người thật sâu:

— Được… Chúng tôi sẽ cày ruộng cho ngài! Xin tiền bối tha cho một con đường sống!

Diệp Phàm thở phào nhẹ nhõm.

— Tốt, tốt. Người thật thà thì mới sống lâu được. Đi thôi, Nguyệt Cơ, vào ăn cá kho hư không, nguội mất thì uổng công tôi hầm lâu như thế.

Diệp Phàm quay lưng bước vào nhà, dáng vẻ ung dung và có phần… sợ chết ấy lại càng khiến Hư Không Tam Sát run rẩy.

Trong bóng tối của chiếc nhẫn, Lão Ma Đầu Vong Tiên cười khùng khục:

— Tiểu tử này đúng là tên khốn. Dùng “Trường Sinh Công” tầng 10 để gõ đầu Ma Tướng, rồi lại bảo mình là nông dân thật thà. Ma giới này sau vụ này chắc chắn sẽ điên đảo vì bắp cải của hắn thôi.

Vượng Tài đi theo sau Diệp Phàm, thỉnh thoảng quay đầu lại nhe nanh với ba tên Ma Tướng, dùng thần thức đe dọa:

— Lo mà làm cho tốt. Nếu làm hỏng một cây mầm nào, đại ca sẽ dùng các ngươi làm phân bón thực sự đấy. Ta thì không ngại ăn thịt Ma Tướng để đổi vị đâu!

***

Bữa tối hôm đó tại ngôi nhà tranh của Diệp Phàm thật kỳ lạ.

Bên trong nhà, Diệp Phàm và Nguyệt Cơ vui vẻ thưởng thức món cá kho thơm nức mũi. Diệp Phàm thỉnh thoảng còn gắp cho cô nàng mấy miếng thịt ngon nhất, miệng luôn lẩm bẩm: “Ăn đi cho khỏe còn có sức tưới nước”.

Bên ngoài cửa sổ, dưới ánh trăng mờ ảo của Ma giới, ba vị Ma Tướng lừng lẫy thiên hạ đang mỗi người cầm một chiếc cuốc bằng gỗ do Diệp Phàm đưa cho (vì sợ họ làm gãy thêm vũ khí), hì hục cuốc đất.

Tả Mâu nhìn xuống bàn tay mình bắt đầu nổi chai, nước mắt chực trào ra:

— Tại sao… Tại sao chúng ta lại ở đây? Vũ khí của chúng ta rốt cuộc có tác dụng gì nếu chỉ để nhìn gã này ăn cá kho?

Tên cận vệ bên cạnh bỗng nhiên hít hà một hơi, rồi nhìn vào đống đất mình vừa xới lên:

— Đại huynh… huynh đừng nói thế. Huynh có cảm thấy không? Trong đống đất này… có chứa “Đại đạo sinh mệnh”. Chỉ cần hít một hơi, Ma khí cuồng bạo trong người đệ đã lắng xuống rồi.

Tả Mâu ngẩn ra, hắn cũng thử hít một hơi thật sâu. Đúng là có một luồng năng lượng dịu dàng lạ lùng đang chảy khắp kinh mạch, chữa lành vết u to tướng trên đầu hắn do Diệp Phàm gây ra.

Hắn run rẩy:

— Hóa ra… bắt chúng ta làm ruộng không phải là hành hạ, mà là đang… ban phúc duyên cho chúng ta? Gõ đầu ta là để khai thông bế tắc trong nguyên thần?

Hắn quay nhìn vào bóng lưng Diệp Phàm đang ngồi bên bếp lửa, ánh mắt bỗng chốc chuyển từ hận thù sang tôn thờ tuyệt đối.

— Tiền bối! Tấm lòng của ngài bao la quá! Chúng tôi sẽ cày ruộng hết công suất!

Diệp Phàm đang ăn cơm, nghe thấy tiếng hô lớn bên ngoài liền sặc một miếng cá:

— Khụ! Mấy cái ông này bị khùng hả? Cuốc đất thôi mà cũng hô hào to thế? Muốn thu thêm phí tiền ồn ào sao?

Nguyệt Cơ bật cười:

— Diệp ca, họ đang hăng hái thôi mà. Huynh thấy đấy, Ma giới này đâu phải ai cũng xấu, đúng không?

Diệp Phàm lẩm bẩm:

— Đúng là Ma giới… toàn một lũ khó hiểu. Sống giữa bầy điên thế này, mình phải tăng cường thêm 50 lớp trận pháp chống tiếng ồn nữa mới được.

Trong đêm tối, Hắc Thổ Hoang Nguyên vẫn lặng lẽ, nhưng mầm mống của một sự thay đổi kinh thiên động địa đã bắt đầu bén rễ từ những luống cải bắp của một kẻ nhát chết nhất Ma giới.

Và “câu hỏi” của những kẻ thua trận vẫn luôn lơ lửng: “Tại sao vũ khí của chúng ta không có tác dụng?”.

Câu trả lời thực chất rất đơn giản, nhưng chẳng ai dám tin: Vì các ngươi đang dùng sức mạnh để phá hủy, còn Diệp Phàm dùng cái cuốc ấy để giữ gìn sự sống – thứ năng lượng cơ bản nhất và cũng đáng sợ nhất của vũ trụ này.

Chỉ là… Diệp Phàm hoàn toàn không biết điều đó. Anh vẫn chỉ đang đau khổ vì hũ mắm muối ở nhà sắp hết, và ngày mai có lẽ anh phải liều mình cải trang để ra Vạn Ma Thành đi chợ một chuyến.

*”Vạn Ma Thành đầy rẫy cao thủ, mình phải chuẩn bị ít nhất mười nghìn lá phù tẩu thoát mới được…”* – Diệp Phàm tự nhủ khi đặt bát cơm xuống, ánh mắt đầy vẻ kiên định của một người nông dân “tội nghiệp”.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8