Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm Ruộng
Chương 144: Biến kẻ thù thành phân xanh

Cập nhật lúc: 2026-05-27 14:34:15 | Lượt xem: 4

**CHƯƠNG 144: BIẾN KẺ THÙ THÀNH PHÂN XANH**

Ánh mặt trời của Ma Giới chưa bao giờ được coi là ấm áp. Nó luôn mang một sắc đỏ bầm như máu loãng, chiếu rọi xuống vùng Hắc Thổ Hoang Nguyên tiêu điều, nơi mà đến cả không khí cũng sặc sụa mùi lưu huỳnh và oán khí. Thế nhưng, tại một góc nhỏ của vùng đất bị nguyền rủa này, có một ngoại lệ kỳ dị.

Sáng sớm, Diệp Phàm thức dậy trong căn nhà gỗ nhỏ của mình. Việc đầu tiên anh làm không phải là đánh răng rửa mặt, mà là nhẹ nhàng đẩy cửa sổ, ló đầu ra quan sát một lượt. Sau khi xác nhận chín mươi chín tầng trận pháp phòng ngự vẫn hoạt động bình thường, những sợi dây bẫy “Linh Hồn Chấn Động” không có dấu hiệu bị kích hoạt, và con Vượng Tài vẫn đang nằm cuộn tròn ngủ khì trước cửa chuồng gà, Diệp Phàm mới dám thở phào một cái.

“Phù… May quá, đêm qua không có đại ma đầu nào tìm tới cửa. Cái thế giới này thật là nguy hiểm, ngủ một giấc cũng thấy như đang đánh cược tính mạng.”

Diệp Phàm lẩm bẩm, vẻ mặt đầy sự lo âu thường trực của một kẻ mắc chứng hoang tưởng về sự an toàn. Anh mặc vào bộ quần áo vải thô đã vá nhiều mảnh, xỏ đôi giày cỏ dệt từ tơ của nhện quỷ — một loại vật liệu mà anh vô tình nhặt được, vốn có khả năng cách tuyệt khí tức và chống cháy nổ cực tốt, nhưng trong mắt anh, nó chỉ đơn giản là “khá bền để lội ruộng”.

Vừa bước ra khỏi cửa, Diệp Phàm đã thấy hai bóng dáng đang lúi húi ngoài rìa cánh đồng bắp cải tím. Đó là Tả Mâu và Hữu Thủ, hai tên ma binh vừa mới bị anh “cải tạo” vào chiều hôm trước.

“Tiền bối! Ngài đã tỉnh!”

Tả Mâu vừa thấy Diệp Phàm liền giật nảy mình, vội vàng buông cái xẻng xuống, quỳ rạp dưới đất, giọng run rẩy như gặp phải hung thần. Hắn không thể nào quên được cái cảm giác khi cái cuốc rỉ sét của Diệp Phàm nhẹ nhàng bổ xuống hư không, xé toạc mọi phòng ngự ma đạo của hắn như xé một tờ giấy mỏng. Đối với hắn, Diệp Phàm không phải là người phàm, mà là một vị Ma Thần đang giả vờ trải nghiệm cuộc sống thanh đạm.

Diệp Phàm nhíu mày, xua xua tay:

“Đã bảo bao nhiêu lần rồi, gọi ta là Diệp chủ tiệm, hoặc Diệp nông dân cũng được. Gọi tiền bối nghe già lắm, mà ta thì lại rất sợ bị người ta chú ý. Các ngươi làm thế này là đang muốn đẩy ta vào đầu sóng ngọn gió sao? Có tin ta bắt các ngươi gánh phân cả năm không?”

“Dạ dạ! Diệp… Diệp chủ tiệm!” Tả Mâu mồ hôi hột chảy ròng ròng, vội vàng sửa miệng.

Diệp Phàm gật đầu hài lòng, sau đó nhìn ra bãi đất trống phía sau hàng rào gỗ. Ở đó, tàn tích của cuộc đột kích đêm qua vẫn còn đó. Mấy chục thanh Ma đao gãy nát, vài bộ giáp trụ loang lổ và, quan trọng nhất, là xác của ba con Huyết Lang Ma thú mà bọn chúng cưỡi tới. Những xác chết này đang tỏa ra làn khói đen kịt, ăn mòn mặt đất, tạo thành những hố nhỏ nồng nặc mùi hôi thối.

Trong mắt kẻ khác, đây là bãi rác chiến trường ô uế. Nhưng trong mắt một đệ tử Trường Sinh Môn “đam mê” làm nông như Diệp Phàm, đây là cả một kho báu.

“Chậc chậc, thật là lãng phí.” Diệp Phàm bước tới, chép miệng đầy vẻ tiếc rẻ. “Trời đánh còn tránh bữa ăn, các ngươi đánh nhau thì thôi đi, sao lại vứt rác bừa bãi thế này? Các ngươi có biết Ma khí nồng nặc trong xác thú này nếu không xử lý kỹ sẽ làm hỏng độ pH của đất ruộng nhà ta không?”

Nguyệt Cơ lúc này cũng vừa từ gian nhà bên cạnh bước ra. Cô nàng hôm nay búi tóc cao, tay cầm bình trà nhỏ, vẻ mặt lạnh lùng thanh cao của một công chúa Ma tộc vẫn còn đó, nhưng trong mắt lại lấp lánh sự tò mò.

“Diệp ca, huynh định dùng mấy cái xác thú thúi hoắc đó làm gì sao? Ma khí của Huyết Lang cực kỳ bạo liệt, ngay cả những đại sư luyện dược của Ma giới cũng ngại xử lý chúng vì dễ gây nổ lò.”

Diệp Phàm nhìn Nguyệt Cơ, khinh bỉ nói:

“Bọn họ là thợ thủ công, ta là nông dân. Tầm nhìn khác nhau lắm. Nguyệt Cơ à, muội vẫn còn ‘non’ lắm. Ở Trường Sinh Môn chúng ta có câu: Không có kẻ thù nào là vô dụng, chỉ có kẻ thù chưa được biến thành phân bón đúng cách mà thôi.”

Nói đoạn, Diệp Phàm vẫy tay gọi Tả Mâu và Hữu Thủ:

“Hai tên kia, đi nhặt hết mấy mảnh vụn Ma đao kia lại cho ta. Phân loại ra, loại nào bằng đồng thì để một góc, loại bằng thép tinh vân thì để một góc. Còn mấy cái xác Huyết Lang đó, lôi hết ra sau vườn, cạnh hố ủ mục.”

Tả Mâu và Hữu Thủ không dám chậm trễ, hớt hải chạy đi làm. Bọn chúng dùng hết sức bình sinh, vận chuyển Ma công để khuân vác, trong lòng thầm nghĩ: *Vị đại năng này định dùng binh khí của chúng ta để rèn thành pháp bảo nghịch thiên sao? Hay là dùng xác ma thú cấp cao để tế tự một loại cấm thuật nào đó?*

Khi đống “rác” đã được tập kết đầy đủ, Diệp Phàm bắt đầu biểu diễn. Anh lôi từ trong túi áo ra một túi bột màu xám xịt, tỏa ra mùi thơm thoang thoảng của thảo mộc Nhân giới. Đây là “Hóa Ma Tán” mà anh tự chế từ rễ cây bồ công anh và vỏ quế của Ma giới, phối hợp với một chút linh lực của Trường Sinh Công.

“Nhìn kỹ đây.” Diệp Phàm rắc một nắm bột lên cái xác Huyết Lang đang sình thối.

Ngay sau đó, một cảnh tượng kinh hoàng (đối với Ma tộc) hiện ra. Luồng Ma khí đỏ ngầu, hung bạo vốn đang gào thét trong cái xác, vừa chạm phải loại bột kia liền như gặp phải thiên địch. Nó không hề nổ tung, cũng không phản kháng, mà bỗng chốc trở nên nhu thuận một cách lạ kỳ. Dưới tác động của bột xám, những thớ thịt đen sì của ma thú bắt đầu tan chảy, hóa thành một loại dịch lỏng màu xanh thẫm, tinh khiết như ngọc thạch.

“Cái… cái gì?” Nguyệt Cơ đứng hình, tách trà trong tay suýt rơi xuống đất. “Huynh vừa… thanh lọc Ma tính của Huyết Lang trong nháy mắt? Đó là Ma thú bậc bốn đấy! Cường giả Ma Vương muốn thanh lọc nó cũng phải mất ba ngày ba đêm!”

Diệp Phàm bĩu môi: “Thanh lọc cái gì mà thanh lọc? Muội toàn dùng mấy từ ngữ chuyên môn đắt giá. Đây gọi là ‘ủ phân xanh’. Ma khí của bọn chúng chẳng qua là năng lượng bị nén quá chặt thôi, ta dùng một chút chất xúc tác để phá vỡ cấu trúc liên kết, biến chúng từ ‘chất độc’ thành ‘đạm thực vật’. Đơn giản vậy mà muội cứ làm như thần tích không bằng.”

Tả Mâu và Hữu Thủ chứng kiến cảnh này, chân tay run rẩy như cầy sấy. Bọn họ nhìn nhau, trong đầu đều hiện lên một ý nghĩ rợn người: *Hóa ra trong mắt hắn, chúng ta không phải là tù binh, mà là… hai bao phân bón dự trữ có khả năng đi lại!*

Chưa dừng lại ở đó, Diệp Phàm bước tới đống vũ khí hỏng. Anh cầm lấy cái cuốc rỉ sét của mình — thứ mà Nguyệt Cơ luôn nghi ngờ là một món Đế khí ẩn mình.

*Rắc! Rắc!*

Diệp Phàm vung cuốc bổ vào những thanh Ma đao được đúc từ sắt tinh huyền thiết cứng rắn. Tiếng vỡ vụn giòn tan vang lên, không phải tiếng kim loại va chạm, mà giống như tiếng bẻ gạch gốm. Những thanh đao quý giá vốn có thể chém sắt như bùn, giờ đây dưới lưỡi cuốc của Diệp Phàm, nát vụn thành từng mảnh nhỏ li ti.

“Chậc, thép này chất lượng kém quá, hàm lượng tạp chất cao. Thôi kệ, dùng tạm làm khoáng chất bổ sung cho đất cũng được.”

Diệp Phàm vừa làm vừa lẩm bẩm, sau đó đem toàn bộ đống vụn sắt đó rải vào trong hố dịch lỏng màu xanh. Sau một vài động tác khuấy đảo điêu luyện (trong mắt đám Ma binh thì đó là những bộ pháp huyền diệu chứa đựng đạo vận), hố phân xanh bỗng chốc sủi bọt, tỏa ra một mùi hương thanh khiết, khác xa hoàn toàn với bầu không khí ô nhiễm của Ma giới.

Nguyệt Cơ hít một hơi, cảm thấy kinh mạch trong người chuyển động vô cùng thoải mái. Cô kinh ngạc thốt lên:

“Diệp ca, cái hố này… giá trị linh năng của nó hiện tại có khi còn cao hơn cả một khối Ma Tinh cực phẩm! Huynh định mang nó đi tưới cho bắp cải thật sao?”

Diệp Phàm lau mồ hôi trên trán, hớn hở đáp:

“Chứ còn gì nữa? Loại ‘Phân xanh Ma thú phối hợp khoáng vật’ này cực tốt cho cây trồng có tính hàn. Tưới cái này vào, bắp cải tím nhà ta không chỉ to bằng cái đấu mà lá sẽ giòn và ngọt hơn hẳn. Đặc biệt là, nó sẽ loại bỏ hoàn toàn tính độc của Ma khí, người thường ăn vào cũng có thể cường thân kiện thể, kéo dài tuổi thọ.”

Anh quay sang nhìn Tả Mâu, ánh mắt sắc lẹm làm tên này suýt tí thì tiểu ra quần:

“Tả Mâu, lát nữa ngươi đem đống phân này chia đều cho ruộng số 3 và số 4. Nhớ kỹ, mỗi gốc cây chỉ được bón nửa muôi, không được quá tay. Bón nhiều quá cây nó tẩm bổ đến mức hóa tinh thành yêu thì khổ ta lắm. Ta rất sợ rắc rối, hiểu chưa?”

“Dạ! Dạ! Đệ tử… à không, tiểu nhân hiểu rồi ạ!” Tả Mâu vái lạy liên hồi.

Suốt buổi sáng hôm đó, Hắc Thổ Hoang Nguyên chứng kiến một cảnh tượng hiếm có trong lịch sử vạn năm của Ma giới. Hai tên Ma binh tinh nhuệ của Vạn Ma Điện, thay vì cầm đao đi cướp bóc, lại đang hì hục vác xô, tay cầm muôi múc phân, cung kính tưới cho từng cây bắp cải dưới sự giám sát của một thanh niên đang vừa nhai hạt hướng dương vừa càu nhàu về việc giá phân bón tăng cao.

Vượng Tài, con chó đen gầy gò với đôi mắt lờ đờ, thỉnh thoảng lại đi dạo quanh mấy cái xác ma thú đã tan chảy, liếm mép một cái đầy thèm thuồng. Nó liếc nhìn Tả Mâu bằng ánh mắt lạnh lẽo của kẻ săn mồi hàng đầu, như thể đang cân nhắc xem liệu tên này khi nào thì có thể “vào hố ủ mục”.

“Đừng có nhìn họ như thế, Vượng Tài.” Diệp Phàm ném một mẩu bánh ngô về phía con chó. “Thịt của họ không ngon bằng khoai lang nướng đâu. Huống hồ, giữ lại họ còn có người làm việc chân tay. Ta yếu ớt thế này, cuốc vài cái ruộng đã thấy đau lưng, làm sao gánh vác nổi cả cái nông trại rộng lớn?”

Nguyệt Cơ nghe vậy thì khóe miệng giật giật. *Yếu ớt? Đau lưng? Huynh vừa dùng một cái cuốc rỉ để nghiền nát Huyền Thiết đao như nghiền bánh quy, vậy mà gọi là yếu ớt sao?*

Tuy nhiên, cô đã quá quen với cái sự “khiêm tốn đến mức biến thái” của Diệp Phàm. Cô thầm nghĩ, có lẽ đây chính là cái đạo “Thân tàng bất lộ” (giấu mình cực kỹ) của những đại năng lánh đời. Càng mạnh thì càng sợ chết, càng cao thâm thì càng muốn giả làm người phàm.

“Này Diệp ca, nếu huynh đã có được đợt phân bón chất lượng thế này, bắp cải chắc chắn sẽ thu hoạch sớm.” Nguyệt Cơ đột ngột lên tiếng. “Dạo gần đây ta nghe nói ở Vạn Ma Thành có một hội chợ giao thương lớn. Có khi huynh nên mang một ít nông sản đi bán. Chúng ta cũng cần đổi một ít hạt giống mới và… thực ra là trà ở nhà cũng hết rồi.”

Diệp Phàm đang nhai hướng dương bỗng khựng lại. Vẻ mặt anh ngay lập tức chuyển sang chế độ “báo động đỏ”.

“Vạn Ma Thành? Muội điên à? Đó là nơi tụ tập của vạn ma, nơi mà một mét vuông đất có đến tám tên giết người không ghê tay, hai tên lừa đảo và mười tên tiểu nhân bỉ ổi. Ta — một nông dân chất phác, chân lấm tay bùn thế này, vào đó chẳng khác nào mỡ dâng miệng mèo sao?”

Nguyệt Cơ thở dài: “Nhưng nông sản của huynh thực sự rất quý. Chỉ cần bán một ít thôi, chúng ta có thể sống sung túc vài năm mà không cần lo lắng về tài nguyên tu luyện.”

Diệp Phàm trầm tư một lát. Đúng là hệ thống “Trường Sinh Công” của anh gần đây đang có dấu hiệu chững lại, cần một số loại thảo dược âm tính của Ma giới để điều hòa. Hơn nữa, cái bụng của anh dạo này cũng bắt đầu biểu tình vì thiếu gia vị trầm trọng.

“Được rồi… đi thì đi.” Diệp Phàm nghiến răng, vẻ mặt như chuẩn bị ra pháp trường. “Nhưng phải chuẩn bị cho kỹ. Nguyệt Cơ, muội mau đi kiểm kê lại cho ta. Chúng ta cần ít nhất năm nghìn lá ‘Ẩn Khí Phù’, một nghìn cái ‘Thổ Độn Trận Bàn’, và đặc biệt là phải chế tạo thêm vài bộ quần áo rách rưới hơn nữa. Chúng ta phải đóng giả làm những Ma nông nghèo khổ nhất, khổ cực nhất, loại mà ngay cả kẻ trộm cũng không thèm nhìn tới ấy!”

Nguyệt Cơ nhìn Diệp Phàm đầy bất lực: “Huynh… có cần thiết phải vậy không? Chẳng phải huynh đã có 100 lớp trận pháp phòng thủ ở nhà rồi sao?”

“Thế mà gọi là nhiều sao?” Diệp Phàm trợn mắt. “Trên đời này, thứ đáng sợ nhất không phải là Ma Vương, mà là sự bất cẩn! Ta chỉ có một cái mạng, lỡ như gặp phải kẻ nào đó tâm lý biến thái, thấy ta hiền lành mà muốn ra tay thì sao? Thận trọng không bao giờ là thừa cả!”

Nói rồi, Diệp Phàm vội vàng chạy vào phòng bí mật, bắt đầu hì hục chế tạo những “bảo mệnh chi vật” cho chuyến hành trình đi chợ của mình.

Phía bên ngoài ruộng, Tả Mâu nhìn bóng lưng Diệp Phàm khuất dần, rồi nhìn lại cái hố phân xanh đang tỏa ánh ngọc bích, bùi ngùi nói với Hữu Thủ:

“Ngươi thấy không? Đây mới gọi là đỉnh cao của sự tu hành. Biến sát khí thành linh dưỡng, biến binh khí thành phân bón, mà vẫn giữ được cái tâm bình thản… sợ chết. Chúng ta trước đây chỉ biết chém chém giết giết, thực sự là sống hoài phí mấy trăm năm rồi.”

Hữu Thủ gật gù cái đầu đầy sẹo: “Đúng thế. Tưới phân thôi cũng thấy như đang ngộ đạo. Từ nay về sau, ai bảo ta đi làm Ma binh lại, ta sẽ đánh gãy chân kẻ đó. Ta nguyện ở đây làm nông dân trọn đời cho Diệp chủ tiệm!”

Ở một nơi xa xôi trong Ma giới, những đại năng đang rục rịch tranh giành bảo vật, những âm mưu lật đổ đang sôi sục, không ai hay biết rằng ở vùng Hắc Thổ Hoang Nguyên xa xôi này, trật tự của Ma giới đang bị thay đổi hoàn toàn bởi… một đống bắp cải được bón bằng xác của chính những chiến binh của họ.

Và Diệp Phàm, người đứng sau tất cả, lúc này vẫn đang run rẩy ngồi trong phòng, tay run run viết lên tờ giấy kế hoạch thoát hiểm: *”Kế hoạch A: Chạy bằng chân. Kế hoạch B: Chạy bằng đất. Kế hoạch C: Giả chết…”*

Chuyến đi Vạn Ma Thành sắp tới, chắc chắn sẽ là một cơn ác mộng đối với giới Ma đạo, không phải vì sự tàn sát, mà vì sự xuất hiện của một gã nông dân mang theo cả ngàn cái bẫy chết người chỉ vì… “sợ bị trêu ghẹo”.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8