Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm Ruộng
Chương 153: Mang hạt giống Nhân giới sang Ma giới và ngược lại

Cập nhật lúc: 2026-05-27 14:40:43 | Lượt xem: 4

**CHƯƠNG 153: ĐẠI CÁCH MẠNG SINH HỌC: KHI ĐÀO MẬT MỌC TRÊN ĐẤT QUỶ**

Sáng sớm tại Trường Sinh Môn, sương mù lãng đãng bao phủ những đỉnh núi xanh rì. Không khí thanh tân của Nhân giới vốn là thứ mà bất kỳ tu sĩ nào cũng khao khát, nhưng đối với Diệp Phàm, lúc này hắn lại đang đứng trước kho lương thực của tông môn với vẻ mặt như một tên trộm đang tính toán một vụ đại án.

“Sư phụ, người nói xem… nếu con mang túi hạt giống cải chíp này đi, tông môn có vì thế mà phá sản không?”

Lão sư phụ tóc trắng phơ, đang tựa lưng vào gốc tùng cổ thụ gần đó, khẽ hé một mắt, nhìn đứa đệ tử đắc ý của mình mà thở dài: “Ngươi mang cả mười bao tải hạt giống Linh Mễ, năm thúng hạt đào, lại còn đào tận ba gốc cây tùng tuyết mang đi… Giờ lại hỏi ta về một túi cải chíp?”

Diệp Phàm gãi đầu, cười hì hì, nhanh tay nhét túi cải vào chiếc nhẫn không gian vốn đã chật ních: “Cẩn tắc vô áy náy. Ở bên kia đất đai tuy rộng nhưng độc tố nhiều, con phải mang dư ra để thử nghiệm. Nhân giới chúng ta cái gì cũng tốt, chỉ có điều… quá ồn ào. Con vẫn thích cái thung lũng yên tĩnh ở Ma Giới hơn.”

Lão sư phụ hừ lạnh một tiếng, nhưng trong mắt lại thoáng qua vẻ xót xa. Ai đời đệ tử danh môn chính phái, tu vi sắp chạm đến ngưỡng phi thăng, lại chỉ chăm chăm đi… làm ruộng ở Ma Giới? Nhưng lão biết, đứa nhỏ này có “đạo” của riêng nó. Cái “cẩu đạo” đến mức cực đoan ấy, vô tình lại là tấm lá chắn tốt nhất trước những sóng gió của hai giới.

**Tại Ma Giới – Hắc Thổ Hoang Nguyên.**

Bầu trời Ma Giới luôn giữ một màu đỏ ối như máu loãng, không khí nồng nặc mùi lưu huỳnh và ma khí hỗn loạn. Thế nhưng, tại một góc của Hắc Thổ Hoang Nguyên, một vòng tròn xanh mướt rộng hàng chục mẫu đang lặng lẽ tồn tại như một vết mực xanh đổ lên trang giấy đen.

*Vù!*

Một khe nứt không gian nhỏ xíu – nhỏ đến mức nếu không nhìn kỹ sẽ tưởng là một sợi chỉ đen – xuất hiện giữa vườn. Diệp Phàm bước ra, tay cầm cuốc, tay kia dắt theo Vượng Tài. Con chó đen vừa chạm chân xuống đất Ma Giới, cái mũi nó khẽ chun lại, sau đó hú lên một tiếng đầy phấn khích, chạy biến vào bụi cỏ để đuổi theo mấy con chuột ma béo múp.

“Đại ca! Ngài đã về!”

Nguyệt Cơ, vị công chúa Ma tộc ngày nào giờ đang mặc một bộ đồ vải thô, đầu quấn khăn xanh, tay cầm xẻng chạy ra đón. Đôi mắt nàng lấp lánh sự sùng bái không hề che giấu. Nàng nhìn thấy bao tải lớn bao tải nhỏ trên lưng Diệp Phàm, không khỏi kinh ngạc: “Ngài mang gì về mà nhiều vậy? Lại là pháp bảo trấn áp ma vương sao?”

Diệp Phàm lau mồ hôi trên trán, nghiêm túc lắc đầu: “Không, đây là thứ quyền năng hơn nhiều. Đây là hy vọng của hòa bình thế giới. Đây là… hạt giống cà chua đường Nhân giới.”

Nguyệt Cơ ngẩn ngơ. Cà chua? Đó là loại yêu pháp gì?

Diệp Phàm không giải thích nhiều. Hắn bắt tay vào việc ngay lập tức. Với một “cẩu đạo” chuyên nghiệp, việc đầu tiên khi trở về là kiểm tra toàn bộ 108 tầng trận pháp quanh nông trại. Sau khi xác nhận không có kẻ nào đột nhập (ngoại trừ vài con ma thú cấp thấp bị biến thành phân bón tự động bởi trận pháp), hắn mới bắt đầu khai khẩn vùng đất mới.

Hắc Thổ của Ma Giới vốn chứa đầy Ma khí bạo liệt. Nếu gieo hạt giống Nhân giới thông thường xuống, chỉ trong ba hơi thở hạt giống sẽ thối rữa vì không chịu nổi áp lực. Nhưng Diệp Phàm là ai? Hắn là đệ tử Trường Sinh Môn, sở hữu “Trường Sinh Công” có khả năng thanh lọc vạn vật.

Hắn đào một cái hố, từ tốn lấy ra một viên “Linh Mễ” lấp lánh ánh hoàng kim.

“Hỡi những người bạn nhỏ, ở đây hơi nóng, nhưng các ngươi hãy cố chịu nhé.” – Diệp Phàm lẩm bẩm bằng Thần Nông Nhãn, lòng bàn tay áp xuống mặt đất.

Một luồng khí tức ôn hòa như hơi thở mùa xuân từ tay hắn truyền xuống. Ma khí đen đặc trong đất chạm vào luồng khí này liền như tuyết gặp mặt trời, nhanh chóng tan chảy và chuyển hóa thành một loại dịch lỏng màu xám nhạt nhưng đầy dưỡng chất.

“Nguyệt Cơ, đổ nước từ suối U Minh vào đây. Nhưng nhớ, chỉ được dùng nước đã qua lọc bởi màng lọc lá sen ta làm từ tháng trước.”

Công chúa Ma tộc phục tùng như một nô tì thực thụ. Nàng nhìn thấy mầm xanh đầu tiên nhú lên khỏi mặt đất đen kịt. Màu xanh ấy dịu dàng, tinh khiết đến mức khiến trái tim sắt đá của một người Ma tộc như nàng cũng phải run rẩy.

Trong vòng bảy ngày sau đó, một cuộc “cách mạng sinh học” âm thầm diễn ra.

Những cây Đào Mật từ Nhân giới được Diệp Phàm dùng bí thuật ghép cành vào gốc cây Quỷ Tầm gửi của Ma giới. Kết quả thật kinh ngạc: Cây đào mọc ra lớp vỏ đen cứng như thép để chống lại gió độc Ma giới, nhưng bên trong thân cây, dòng nhựa lại chảy tràn linh khí ngọt ngào của Trường Sinh Công.

Vào mùa hoa nở, giữa vùng đất chết chóc này lại xuất hiện những đóa hoa đào màu tím nhạt, cánh hoa dày và cứng cáp, tỏa ra hương thơm có tác dụng định thần, xua tan tâm ma.

Huyết Sát Ma Tướng, kẻ giờ đây đã đổi tên thành “A Huyết” – phu kéo xe kiêm thợ rèn cho trang trại, vừa bước ra khỏi bếp đã bị mùi hương ấy làm cho choáng váng. Hắn cầm một quả đào đầu tiên vừa chín tới, cắn một miếng đại.

*Rắc!*

Âm thanh giòn tan. Dòng nước ngọt lịm chảy tràn trong khoang miệng. Cảm giác bạo ngược thường ngày trong huyết quản của hắn đột nhiên lắng dịu xuống. A Huyết trợn tròn mắt, hai dòng lệ (vốn là thứ hiếm hoi của Ma tộc) lăn dài trên má.

“Đại ca… Cái này… cái này không phải đào. Đây là thuốc giải cho tâm hồn!” A Huyết nghẹn ngào. “Nếu ngày xưa thuộc hạ được ăn cái này, thuộc hạ đã đi bán đào chứ không đi đồ sát ba thành trì để rồi bị ngài đánh cho tơi tả thế này.”

Diệp Phàm đang ngồi xổm nhổ cỏ, bĩu môi đáp: “Đừng có khen nịnh. Mau ra sau núi, mang mấy bao tải ‘Phân Ma Long’ ta đã ủ xong sang đây. Chúng ta còn phải thực hiện bước hai: Xuất khẩu ngược.”

**Bước hai của kế hoạch là thứ khiến Diệp Phàm lo lắng nhất.**

Hắn đã mang cây cỏ Nhân giới sang thuần hóa đất quỷ, vậy tại sao không mang những “đặc sản” Ma giới về cải tạo giới tu tiên đang quá mức khô khan?

Hắn chọn ra một loại thực vật đặc hữu của Ma Giới: **Hỏa Diệm Đậu.**

Bình thường, loại đậu này cực nóng, khi nổ có sức công phá tương đương một lá bùa nổ cấp trung. Nhưng Diệp Phàm đã dùng kỹ thuật “vắt kiềm” của mình, loại bỏ tính bạo liệt, giữ lại tính nhiệt hỏa thuần túy và vị cay nồng xé lưỡi.

Hắn gửi một túi Hỏa Diệm Đậu về Nhân giới thông qua “đường dây tơ lụa” bí mật mà hắn đã thiết lập với một vị trưởng lão ham ăn ở Trường Sinh Môn.

Chỉ ba ngày sau, Nhân giới bùng nổ.

Tại tửu lầu lớn nhất của Tu Tiên giới, các vị tiên trưởng vốn quanh năm chỉ biết ăn thanh đạm, uống nước sương, nay bỗng phát hiện ra một món đồ nhắm tên là “Ma Đậu Chiên Giòn”.

Một vị tông chủ nọ, sau khi nếm một hạt, mặt đỏ bừng như mông khỉ, đỉnh đầu bốc lên một luồng khói trắng, nhưng đôi mắt lại sáng quắc: “Cay! Quá cay! Nhưng… tại sao chân nguyên trong cơ thể ta lại vận chuyển nhanh gấp đôi? Lão nhị, mang thêm cho ta một đĩa! Đừng có cản ta, ta sắp đột phá cảnh giới Kim Đan trung kỳ rồi!”

Cơn sốt “Ma nông sản” bắt đầu lan rộng tại Nhân giới. Các nữ đệ tử phát hiện ra rằng, nếu đắp mặt bằng nhựa của cây Tuyết Liên Ma Giới (đã được Diệp Phàm loại bỏ độc tố), làn da sẽ trở nên trắng như ngọc và không bao giờ bị lão hóa.

**Trong thung lũng Hắc Thổ.**

Diệp Phàm đang nằm võng dưới gốc cây Đào Tím, xem báo cáo tiêu thụ hạt giống từ Nhân giới gửi về.

Vượng Tài nằm dưới chân hắn, đang gặm một củ “Cà rốt u linh” có màu xanh sẫm. Con chó này sau khi ăn đồ ăn do Diệp Phàm trồng, khí tức ngày càng nội liễm. Nếu nhìn qua, nó chỉ là một con chó mực bình thường, nhưng nếu một vị Ma Vương nào nhìn vào mắt nó, chắc chắn sẽ thấy một hố đen có khả năng nuốt chửng linh hồn.

“Đại ca, ngài không sợ sao?” Nguyệt Cơ vừa pha trà vừa hỏi. “Hiện tại cả hai giới đều đang phát cuồng vì nông sản của ngài. Nếu bọn họ biết tất cả đều xuất phát từ đây…”

Diệp Phàm lim dim mắt, thản nhiên đáp: “Sợ chứ. Ta sợ chết khiếp đi được. Chính vì thế nên ta mới lắp thêm 50 lớp ‘Thiên Lôi Tuyệt Diệt Trận’ quanh tường rào rồi đó thôi. Ai dám vào đây cướp rau, ta đảm bảo hắn sẽ biến thành tro bụi trước khi kịp nhìn thấy củ cải của ta.”

Hắn khẽ thở dài, tay xoa xoa cái cuốc rỉ sét: “Nguyệt Cơ à, thế giới này đánh đánh giết giết thật vô vị. Ngươi nhìn xem, khi dạ dày người ta được lấp đầy bởi những thứ ngon lành, tâm trí người ta sẽ bận tâm đến việc làm sao để mua thêm một quả đào, chứ không phải làm sao để cướp một tòa thành. Đó mới là sức mạnh thực sự của việc làm ruộng.”

Đúng lúc đó, từ xa có tiếng hô hoán đại loạn.

Một nhóm Ma binh mặc giáp trụ đen ngòm đang lao về phía nông trại. Đi đầu là một gã tướng quân cao lớn, mặt mày hung tợn, khí thế Ma Vương cuồn cuộn.

Diệp Phàm ngay lập tức bật dậy, động tác nhanh như sóc, một tay chộp lấy Vượng Tài, tay kia nắm chặt cuốc, chuẩn bị chạy vào hầm ngầm bí mật (nơi có sẵn 20 đường hầm thoát hiểm dẫn đi các hướng).

“Hỏng rồi! Có kẻ đến cướp hạt giống! Vượng Tài, mau chuẩn bị ‘mìn dưa hấu’!”

Thế nhưng, khi toán quân còn cách rào dậu mười mét, vị tướng quân oai phong kia đột ngột… quỳ sụp xuống. Hắn hạ đầu sát đất, run rẩy dâng lên một túi tiền nặng trĩu.

“Khẩn cầu Ma Quân đại nhân! Đại soái của chúng tôi sắp cưới vợ, muốn đặt mua mười giỏ Đào Tím và năm bao Linh Mễ thượng hạng để làm sính lễ! Khẩn cầu đại nhân rủ lòng thương, chúng tôi nguyện ý làm phu nhổ cỏ cho ngài trong nửa tháng để trả thêm phí!”

Diệp Phàm đứng khựng lại. Cái chân vốn đã bước được một nửa vào hầm ngầm từ từ rút lại.

Hắn vuốt ngực, thở phào một hơi, rồi nhanh chóng lấy lại vẻ lạnh lùng, thần bí của một vị cao nhân ẩn thế.

“Đào Tím hôm nay hết rồi.” – Diệp Phàm trầm giọng, vẻ mặt khó xử. “Nhưng… ta mới lai tạo thành công loại ‘Dưa chuột thanh tân’ giúp hạ hỏa cho các vị tướng quân hay nóng nảy. Có muốn thử không?”

Toán Ma binh mắt sáng lên như thấy bảo vật, đồng thanh hô lớn: “Tạ ơn đại nhân ban ơn!”

Nhìn cảnh tượng đó, Nguyệt Cơ không khỏi bật cười. Nàng biết, vị “đại ca” của mình tuy luôn miệng nói sợ chết, luôn sẵn sàng chạy trốn, nhưng từng hạt giống hắn gieo xuống đang âm thầm thay đổi vận mệnh của cả Ma giới hung bạo này.

Khi hoàng hôn buông xuống, bóng của Diệp Phàm đổ dài trên cánh đồng xanh ngát. Nhân giới gọi hắn là Ma đầu bí ẩn, Ma giới gọi hắn là U Minh Thánh Giả, nhưng hắn biết, mình chỉ là một tên đệ tử cẩu đạo, muốn dùng một cái cuốc để xới tung cả hai thế giới, tạo nên một mảnh vườn bình yên cho riêng mình.

Cuộc cách mạng sinh học này, hóa ra không phải là về cây cỏ, mà là về việc gieo mầm một thứ mà cả hai giới đã đánh mất từ lâu: Sự bình an.

Dưới ánh trăng máu đặc trưng của Ma giới, Diệp Phàm cầm lấy một nắm đất đen đã được thanh lọc, lẩm bẩm: “Thêm một ít phân chuồng nữa là mùa sau cà chua sẽ đỏ hơn…”

Và thế là, giữa lòng Ma giới đáng sợ nhất, âm thanh thanh bình nhất chính là tiếng lộc cộc của xe bò chở rau và tiếng huýt sáo của một tên nông dân luôn lo sợ thiên hạ đại loạn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8