Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm Ruộng
Chương 154: Ma giới xuất hiện những cánh đồng hoa oải hương

Cập nhật lúc: 2026-05-27 14:41:24 | Lượt xem: 4

Sáng sớm tại Hắc Thổ Hoang Nguyên, bầu trời Ma Giới vẫn là một màu đỏ quạch như máu loãng, nhưng không khí xung quanh nông trại của Diệp Phàm lại mang theo một sự tĩnh lặng khác thường.

Diệp Phàm vác cái cuốc rỉ sét ngang vai, đứng ở rìa phía Tây của trang trại, nheo mắt nhìn về phía “Huyết Tinh Than” – một dải đất toàn những phiến đá sắc nhọn, đen kịt và nồng nặc mùi lưu huỳnh. Đây vốn là nơi không một ngọn cỏ nào mọc nổi, là vùng đất chết mà ngay cả những con Ma Thú cấp thấp nhất cũng chẳng buồn bén mảng tới.

“Vượng Tài, mày nói xem, chỗ này trồng hoa oải hương có thích hợp không?”

Vượng Tài – con chó đen gầy gò đang nằm bò ra đất, tai vểnh lên, mắt lờ đờ nhìn chủ nhân. Nó ngáp một cái thật dài, để lộ hàm răng trắng ởn có thể nhai nát Ma kim, rồi hờ hững sủa một tiếng “Gâu”.

“Mày cũng thấy được đúng không? Gần đây lũ ‘Ma Huyết Muỗi’ lởn vởn quanh vườn linh mễ nhiều quá. Ta nghe sư phụ nói, hoa oải hương có tác dụng xua đuổi côn trùng, lại còn giúp an thần. Cả ngày nhìn cái màu đỏ đỏ đen đen này, ta thấy thị lực mình sắp giảm rồi, phải thêm chút màu tím cho nó… lãng mạn.”

Diệp Phàm lầm bầm, trong đầu lại đang tính toán: *Màu tím oải hương là màu trung tính, có khả năng ngụy trang cực tốt dưới ánh trăng máu. Nếu trồng một cánh đồng hoa rộng lớn bao quanh trang trại, kẻ địch đứng từ xa sẽ khó lòng phát hiện ra kiến trúc bên trong. Hơn nữa, mùi hương của nó nồng đậm, có thể che giấu đi mùi linh khí phát ra từ vườn dược liệu thượng hạng. Đây gọi là ‘mỹ nhân kế’ trong phòng thủ!*

Nghĩ là làm, Diệp Phàm lấy ra một chiếc túi vải nhỏ từ trong thắt lưng trữ vật. Đây là những hạt giống hoa oải hương mà hắn đã dùng “Trường Sinh Công” nuôi dưỡng suốt ba tháng trời trong phòng kín. Mỗi hạt giống đều bóng bẩy, ẩn chứa một sức sống mãnh liệt.

“Nguyệt Cơ! Đem xô nước thanh lọc ra đây!” Diệp Phàm hô lớn.

Từ trong gian nhà nhỏ lợp cỏ ma, Nguyệt Cơ bước ra. Hôm nay nàng mặc một bộ đồ vải thô màu xám, mái tóc dài cột gọn sau gáy, trông giống một cô thôn nữ hơn là một vị công chúa Ma tộc. Nàng xách theo một chiếc xô gỗ, bước đi uyển chuyển. Mỗi bước chân của nàng đều nhẹ nhàng, nhưng nếu quan sát kỹ, có thể thấy mặt đất dưới chân nàng khẽ nứt ra – đó là hệ quả của việc tu luyện bộ “Đạp Vân Công” mà Diệp Phàm “vô tình” vứt cho nàng lót chân giường.

“Sư phụ, ngài thật sự muốn khai phá dải đá này sao?” Nguyệt Cơ tò mò hỏi, đôi mắt tím long lanh nhìn về phía bãi đá khô cằn.

“Khai phá chứ. Đất đai là mẹ, ta không thể để mẹ mình… toàn sỏi đá được.” Diệp Phàm nói bằng giọng điệu đạo mạo của một nông dân chân chính.

Hắn bắt đầu hành động. Chiếc cuốc rỉ sét trong tay Diệp Phàm khẽ vung lên. Một chiêu thức tưởng chừng như đơn giản nhất, nhưng khi mũi cuốc chạm vào những phiến đá cứng hơn cả sắt thép tại Huyết Tinh Than, một âm thanh “phập” vang lên êm ái như cắt vào đậu phụ. Những phiến đá nghìn năm vỡ vụn, hóa thành lớp đất tơi xốp một cách thần kỳ.

Trong mắt Nguyệt Cơ, mỗi lần sư phụ vung cuốc là một lần thiên địa quy luật bị đảo lộn. Nàng thầm nghĩ: *Sư phụ chắc chắn đang dùng ‘Phá Toái Hư Không’ đại thần thông để nghiền nát sát khí ẩn chứa trong đá. Ngài muốn dùng sự dịu dàng của hoa cỏ để cảm hóa vùng đất dữ này. Đây là cảnh giới ‘Vạn vật giai là kiếm, vạn vật giai là nông’ trong truyền thuyết!*

Diệp Phàm không hề biết đồ đệ mình lại đang “não bổ” (tự suy diễn) kinh khủng như vậy. Hắn chỉ đang lo lắng: *Chết tiệt, đá này cứng quá, may mà cái cuốc này là hàng thật giá thật của Trường Sinh Môn, không thì mẻ mất. Phải làm nhanh lên còn về ăn sáng, ở ngoài lâu quá dễ bị lộ hành tung lắm.*

Sau khi xới tung cả một vùng rộng lớn, Diệp Phàm bắt đầu gieo hạt. Hắn không dùng tay rắc, mà dùng một loại thủ ấn đặc biệt, khiến những hạt giống bay lên không trung, rơi xuống đất theo một quy luật trận pháp vô cùng phức tạp.

“Trường Sinh Thuật – Vạn Vật Sinh!”

Diệp Phàm khẽ niệm chú. Một luồng khí xanh nhạt lan tỏa từ đôi bàn tay hắn, thấm sâu vào lòng đất. Đây là luồng linh khí tinh khiết nhất của Trường Sinh Môn, có tác dụng kích thích sinh trưởng mạnh mẽ.

Răng rắc! Răng rắc!

Tiếng mầm non xuyên qua lớp đất vang lên giòn giã. Trước sự kinh ngạc của Nguyệt Cơ, từ dải đất đen kịt vốn chỉ có chết chóc, những mầm cây màu xanh lục bắt đầu vươn lên với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Chỉ trong chưa đầy một canh giờ, cả một vùng rộng lớn đã phủ một màu xanh rì.

Nhưng sự thay đổi chưa dừng lại ở đó. Khi linh khí của Diệp Phàm hòa quyện với ma khí đặc trưng của Ma Giới, những cây hoa oải hương này bắt đầu biến dị. Thân cây trở nên cứng cáp như kim loại, lá cây có những đường gân màu bạc lung linh, và nụ hoa… nụ hoa không phải màu tím nhạt bình thường mà là một màu tím sẫm, huyền bí như bầu trời đêm đầy sao.

“Nở!” Diệp Phàm hô khẽ.

Oanh!

Một mùi hương nồng nàn, thanh khiết và mang theo một chút vị dịu ngọt đột ngột bùng nổ. Màu tím từ phía Tây bắt đầu lan tràn như một cơn sóng đại dương, phủ lấp toàn bộ Huyết Tinh Than. Gió thổi qua, cánh đồng hoa oải hương dập dềnh như những đợt sóng tím, tương phản cực độ với bầu trời đỏ rực của Ma Giới.

“Đẹp quá…” Nguyệt Cơ sững sờ. Nàng sinh ra và lớn lên ở Ma Giới, nơi chỉ có màu xám xịt của tro bụi núi lửa, màu đen của ma thạch và màu đỏ của máu. Chưa bao giờ nàng thấy một màu sắc nào thanh nhã và yên bình đến thế. Mùi hương của hoa khiến những ma khí bạo ngược trong huyết quản nàng bình ổn lại, tâm trí vốn luôn căng thẳng vì cuộc chạy trốn nay bỗng chốc trở nên tĩnh lặng.

Vượng Tài vốn đang lười biếng cũng bật dậy. Nó nhảy vào giữa cánh đồng hoa, cái đuôi ngoáy tít. Nó hít một hơi thật sâu, rồi bỗng nhiên mặt nó trở nên… ngây dại. Con Ma Lang huyền thoại của Ma Giới giờ đây trông như một con cún nhỏ đang say cỏ mèo, nó nằm ngửa ra giữa những bông hoa tím, bốn chân huơ huơ lên không trung một cách vô cùng mất mặt.

Diệp Phàm lau mồ hôi trên trán, gật đầu đắc ý: “Tốt, tốt lắm. Nhìn cánh đồng này, chắc chắn không ai nghĩ đây là nơi trú ngụ của một ‘Ma Quân’ tàn ác đâu nhỉ? Nếu có ai tìm đến, ta cứ bảo mình là một thợ trồng hoa dạo bị lạc đường là xong.”

Hắn đâu có biết rằng, ngay khi cánh đồng hoa oải hương nở rộ, mùi hương thanh lọc ấy đã theo gió bay xa hàng ngàn dặm, vượt qua các vách núi của U Minh Lâm, tiến thẳng vào địa phận của Vạn Ma Thành.

Tại Vạn Ma Thành, trong cung điện phủ đầy sát khí, một lão ma đầu tóc tai bù xù, tu vi đã đạt đến Ma Vương đỉnh phong, đang gào thét vì bị “tâm ma” dày vò. Hắn là Hắc Sát Ma Vương, một kẻ nổi tiếng hung tàn, nhưng lúc này đang khổ sở vì không thể đột phá đại cảnh giới, linh hồn đang bị lửa ma thiêu đốt.

“Giết! Ta muốn giết sạch lũ các ngươi!”

Hắn vừa định vung đao đồ sát thuộc hạ để phát tiết thì đột nhiên, một luồng hương thơm thanh nhã len lỏi qua các khe cửa, thấm vào mũi hắn.

Hắc Sát Ma Vương khựng lại. Đao trong tay hắn rơi xuống đất “keng” một tiếng. Đôi mắt đỏ ngầu của hắn từ từ nhạt bớt sát khí. Hắn hít thêm một hơi, rồi lại một hơi nữa.

“Đây là… cái gì? Tại sao tâm ma của ta lại biến mất?” Hắn thảng thốt. Hắn cảm giác như mình không còn đứng trong căn cung điện lạnh lẽo nữa, mà đang đứng giữa một chốn thần tiên, nơi không có tranh đấu, không có hận thù, chỉ có một cảm giác bình yên muốn… đi ngủ.

“Tra! Ngay lập tức tra cho ta! Luồng hương thơm này từ đâu tới?” Hắc Sát Ma Vương gầm lên, nhưng giọng điệu lần này không phải để giết người, mà là sự nôn nóng đến cực độ.

Cùng lúc đó, khắp nơi trên địa bàn lân cận của trang trại, những Ma nhân vốn đang đánh nhau sứt đầu mẻ trán bỗng nhiên dừng tay. Họ đứng ngây ra, nhìn về hướng cánh đồng hoa oải hương mọc lên, mũi không ngừng hít hà.

Ngày hôm sau, bên ngoài hàng rào gỗ của Diệp Phàm không còn là lũ quái vật hay binh lính thu thuế, mà là một hàng dài những Ma đầu… nhìn rất “đờ đẫn”.

Diệp Phàm vừa mở cửa ra đã giật thót mình, tay vô thức chạm vào chiếc bùa “Huyết Độn” giấu trong ống tay áo. Hắn nhìn thấy một đám cường giả ma đạo, có kẻ cưỡi Ma Hổ, kẻ đứng trên đầu lâu bay, nhưng tất cả đều đang… xếp hàng một cách trật tự.

Dẫn đầu là một vị đại hán cao lớn, tay cầm hai thanh đại đao, nhưng mặt mũi lại trông rất… hiền lành, thậm chí là hơi có chút cầu khẩn.

“Tiền bối… U Minh tiền bối!” Vị đại hán khẽ cúi đầu, giọng nói nhỏ nhẹ đến mức Diệp Phàm phải ghé tai mới nghe thấy.

“Ngươi… ngươi muốn gì? Ta chỉ là một nông dân bình thường!” Diệp Phàm theo thói quen giả vờ nghèo khổ, lui lại phía sau một bước, chân đã chạm vào kích hoạt trận pháp “Sơ Đồ Tẩu Thoát”.

“Dạ, chúng con không dám quấy rầy.” Vị đại hán đưa tay gãi đầu, trông không khác gì một gã thợ rèn quê mùa. “Chúng con chỉ là… nghe mùi thơm của khu vườn tím bên kia. Thú thực với tiền bối, chúng con mấy trăm năm nay chưa bao giờ được ngủ một giấc ngon. Đêm qua ngửi thấy mùi hoa này, tất cả huynh đệ chúng con đều ngủ say như chết… À không, ngủ say như được hồi sinh. Nên hôm nay chúng con mạo muội tới, khẩn cầu tiền bối cho chúng con… được đứng hít hà một lát thôi cũng được ạ.”

Nói xong, gã lấy ra một túi đầy ắp Ma Tinh thượng hạng, run rẩy đặt lên bệ đá. “Đây là phí… phí được hít thở không khí quanh vườn hoa của tiền bối ạ!”

Diệp Phàm trợn tròn mắt. Cái gì thế này?

Hắn nhìn ra phía sau, hàng trăm Ma nhân đồng loạt quỳ xuống, đồng thanh hô: “Cầu tiền bối ban cho chúng con một chút không khí tím!”

Nguyệt Cơ đứng phía sau, nhịn không được khẽ cười thầm. Nàng nhìn sư phụ mình, thầm thán phục: *Quả nhiên là sư phụ. Chỉ bằng cách trồng một ít hoa, ngài không cần dùng đến một chiêu thức nào đã khiến các Ma đầu của vùng này hoàn toàn quy phục. Đây chính là ‘Dĩ đức phục ma’ mà ngài vẫn thường nói sao?*

Diệp Phàm lúc này trong lòng đang dậy sóng: *Chuyện gì đang xảy ra vậy? Hoa oải hương ở Ma Giới có tác dụng gây nghiện sao? Hay là mình bón quá tay nên chúng nó hóa thành loại ảo giác cực mạnh rồi? Chết tiệt, mình chỉ muốn đuổi muỗi thôi mà! Giờ lũ ma này đứng đây, lỡ kẻ thù thực sự tìm đến, thấy đông vui thế này thế nào cũng vào xem, thế là mình lại bị lộ à?*

Thế nhưng, nhìn cái túi Ma Tinh lấp lánh kia, bản tính “nông dân tiết kiệm” của Diệp Phàm trỗi dậy. Hắn hắng giọng một cái, thu lại vẻ sợ sệt, thay bằng một bộ mặt vô cảm, cao sâu khôn lường.

“Hoa oải hương của ta là thiên địa tinh hoa, mỗi nhịp thở của nó đều tiêu tốn vô số tâm huyết.” Diệp Phàm chắp tay sau lưng, lạnh lùng nói. “Muốn hít thở? Được. Nhưng mỗi người chỉ được đứng ở ranh giới phía Tây trong vòng mười lăm phút. Hết giờ phải lập tức rời đi, không được làm ồn đến giấc ngủ của cây cỏ.”

“Tuân lệnh Ma Quân!” Đám ma đầu mừng rỡ như bắt được vàng, hăm hở chen lấn nhau đi về phía cánh đồng màu tím.

Từ ngày đó, Ma Giới xuất hiện một cảnh tượng vô cùng quái dị: Giữa một vùng đất đầy sát khí và xương trắng, có một cánh đồng hoa tím biếc trải dài vô tận. Và hàng ngày, hàng nghìn ma đầu hung ác vốn chỉ biết chém giết, nay lại ngồi xếp hàng một cách ngoan ngoãn, hít thở hương hoa với khuôn mặt đầy vẻ… lãng mạn và yêu đời.

Thậm chí, tin tức còn lan đến cả Vạn Ma Điện. Người ta đồn rằng ở biên cương phía Tây có một vị đại năng dùng màu tím để bình định thiên hạ.

Trong trang trại, Diệp Phàm đang ngồi ép tinh dầu hoa oải hương vào những cái lọ nhỏ. Hắn lẩm bẩm: “Phải làm thêm một ít nước hoa này mới được. Không ngờ ma giới lại thiếu ngủ đến vậy. Cứ đà này, chẳng bao lâu nữa mình sẽ là kẻ giàu nhất cái thế giới quỷ quái này. Vượng Tài, lại đây giúp đại ca đóng nút chai nào!”

Vượng Tài uể oải đứng dậy, đi đến bên cạnh chủ nhân. Nó không giúp đóng chai mà lén lút thò cái lưỡi đen xì vào liếm một phát lên giọt tinh dầu còn sót lại trên bàn, rồi lại lăn ra đất, bộ mặt ngáo ngơ nhìn lên bầu trời đỏ, có vẻ như nó cũng đang bắt đầu mơ về một thế giới đầy khoai nướng và hoa tím.

Cánh đồng hoa oải hương cứ thế đung đưa trong gió Ma Giới, gieo rắc sự bình yên giả tạo nhưng vô cùng đắt đỏ, biến dải đất chết chóc thành một địa điểm du lịch “chữa lành” tâm hồn kỳ lạ nhất trong lịch sử tu chân giới.

Và Diệp Phàm, vị chủ nhân của cánh đồng ấy, vẫn hàng ngày vừa tưới hoa vừa lo sợ: *Không được, mình vẫn phải xây thêm mười cái hầm ngầm nữa. Đám khách hàng này tuy hiền nhưng nhìn vẫn thấy bất ổn lắm…*

Nắng chiều tà (mặc dù Ma Giới không có mặt trời nhưng ánh sáng vẫn yếu dần) nhuộm một lớp màu hổ phách lên những cánh hoa tím sẫm. Nguyệt Cơ đứng tựa vào cửa, nhìn bóng dáng bận rộn của Diệp Phàm giữa vườn hoa, bất giác mỉm cười. Nàng nhận ra, từ khi theo sư phụ làm ruộng, nàng đã quên mất sự thù hận, quên mất địa vị công chúa bị ruồng bỏ. Có lẽ, thiên đường không phải là ở Nhân Giới, cũng chẳng phải ở một thần điện nào đó, mà chính là nơi người ta trồng xuống một hạt giống và chờ đợi nó nở hoa với một trái tim không lo nghĩ.

Nhưng nàng cũng biết, sự yên bình của cánh đồng oải hương này sớm muộn gì cũng sẽ thu hút những “con thú dữ” thực sự của Ma Giới. Những kẻ không chỉ muốn hít thở hương hoa, mà còn muốn độc chiếm cả “bàn tay tạo ra sự sống” kia.

Lúc ấy, liệu vị sư phụ “nhát gan” của nàng sẽ vác cuốc chạy trốn, hay sẽ dùng cái cuốc rỉ sét ấy để quét sạch cả bầu trời máu?

Diệp Phàm vừa đóng nắp lọ tinh dầu cuối cùng, bất chợt hắt hơi một cái thật mạnh.

“Hắt xì! Ai lại đang tính toán gì mình rồi? Vượng Tài, đêm nay canh cửa cho kỹ, tao phải gia cố lại trận pháp ‘Vạn Kiếm Quy Tông’ ẩn dưới lớp hoa oải hương. Bọn này cứ thích kéo đến đông thế này, không đề phòng không được!”

Hóa ra, dưới vẻ đẹp thơ mộng của hàng triệu bông hoa tím kia, là hàng vạn đạo kiếm khí sắc lạnh đã được Diệp Phàm âm thầm cắm xuống đất. Cẩu đạo chi thuật, trước sau như một: Đẹp đẽ nhất chính là nơi chết chóc nhất.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8