Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm RuộngChương 156: Diệp Phàm đứng ra hòa giải
**CHƯƠNG 156: DIỆP PHÀM ĐỨNG RA HÒA GIẢI**
Ánh hoàng hôn nhuộm đỏ những rặng núi phía sau Trường Sinh Môn, một khung cảnh vốn dĩ phải tràn ngập sự an tĩnh của chốn ẩn dật. Thế nhưng, vào lúc này, sự tĩnh lặng đó lại bị bóp nghẹt bởi một bầu không khí sặc mùi thuốc súng.
Tại cửa vào thung lũng phía sau tông môn, nơi Diệp Phàm vừa mới dựng tạm vài cái lán gỗ để chuẩn bị cho công cuộc “khai hoang phục hóa” Nhân giới, một nhóm tu sĩ mặc cẩm bào thêu hoa văn kiếm khí đang đứng đối diện với hắn. Dẫn đầu là một nam tử trẻ tuổi, khuôn mặt thanh tú nhưng đôi mắt lại lộ rõ vẻ kiêu ngạo đặc trưng của những đệ tử đến từ các đại tông môn. Hắn chính là Lâm Nhất Kiếm, thiên tài kiệt xuất của Thiên Kiếm Tông, đang trên đường thực hiện nhiệm vụ truy tìm “Ma khí dị động”.
Mà “dị động” ấy, không đâu khác, chính là đến từ con chó đen gầy gò đang ngồi xổm gặm xương và một mỹ nhân tuyệt thế đang lóng ngóng cầm chiếc xẻng sắt phía sau lưng Diệp Phàm.
“Trường Sinh Môn tự xưng là danh môn chính đạo, cư nhiên lại dám chứa chấp yêu ma?” Lâm Nhất Kiếm chỉ mũi kiếm về phía trước, giọng nói lạnh lùng truyền khắp thung lũng. “Kẻ kia, nếu ngươi không giao nộp Ma nữ và yêu thú kia ra, đừng trách Thiên Kiếm không có mắt!”
Phía sau Lâm Nhất Kiếm, hàng chục tu sĩ khác cũng đồng loạt tuốt kiếm ra khỏi bao. Tiếng kiếm ngân rung động cả một phương, linh áp cuồn cuộn đổ dồn về phía cái sân nhỏ của Diệp Phàm.
Diệp Phàm đang đứng giữa sân, trên tay cầm một con dao bổ củi rỉ sét, trước mặt là một chiếc bàn gỗ nhỏ đặt một quả dưa hấu to bằng vòng tay ôm, vỏ dưa xanh mướt, ẩn hiện những đường vân lấp lánh như lôi điện. Nghe thấy tiếng quát, Diệp Phàm khẽ giật mình, trong lòng âm thầm mắng chửi một trận.
*“Thế giới này quả nhiên quá nguy hiểm! Mình mới về quê chưa đầy hai mươi bốn giờ, còn chưa kịp đào thêm lớp hầm thứ mười hai, chưa kịp chôn thêm mìn địa lôi linh khí quanh vườn, vậy mà đã có người tìm tới tận cửa. Phải bình tĩnh, cẩu đạo là vương đạo, nhẫn nhịn là chân lý!”*
Hắn hít sâu một hơi, cố gắng nặn ra một nụ cười hiền lành nhất có thể, bàn tay dưới gầm bàn đã bí mật bóp nát ba tấm “Độn Thổ Phù” cấp bậc cao nhất và chuẩn bị kích hoạt trận pháp “Cực Hạn Chậm Chạp” đã bố trí từ sáng.
“Vị đạo hữu này, bình tĩnh, ngàn vạn lần đừng nóng giận.” Diệp Phàm xua xua tay, giọng điệu ôn hòa như gió mùa xuân. “Tu tiên không phải là để giết chóc, mà là để dưỡng sinh. Đạo hữu nhìn xem, mồ hôi vã ra như tắm rồi kia kìa, tâm hỏa vượng quá là dễ tẩu hỏa nhập ma lắm.”
Lâm Nhất Kiếm hừ lạnh: “Bớt lời vô ích! Ma khí trên người cô ta dù có che giấu thế nào cũng không thoát khỏi Cảm Ứng Kiếm của ta. Ngươi là đệ tử Trường Sinh Môn? Ngươi có biết bao che cho Ma tộc là trọng tội phản bội toàn thể Nhân giới không?”
Nguyệt Cơ phía sau mặt hơi biến sắc, ma khí trong người bắt đầu khởi động. Cô là Công chúa Ma tộc, chưa bao giờ bị kẻ nào chỉ thẳng vào mặt nhục mạ như vậy. Đôi mắt tím của cô lóe lên sát ý, giọng nói lạnh lẽo vang lên: “Chủ nhân, để ta cắt lưỡi hắn.”
Vượng Tài cũng dừng gặm xương, cái đuôi ngừng vẫy, mắt nó bắt đầu chuyển sang màu đỏ rực như máu. Trong thâm tâm con Thôn Phệ Ma Lang này đang nghĩ: *“Chậc, miếng thịt này trông hơi nạc, nhưng ăn tạm chắc cũng đủ lót dạ trước bữa tối.”*
“Đứng yên đó cho ta!” Diệp Phàm vội vàng quát lên một tiếng.
Nguyệt Cơ và Vượng Tài lập tức xụ mặt, bất mãn thu hồi khí thế. Diệp Phàm lại quay sang nhìn đám tu sĩ đang hừng hực sát khí, thở dài một cái: “Đạo hữu nói về ma khí sao? Ôi dào, đó là sự hiểu lầm to lớn. Cô ấy không phải Ma nữ, cô ấy là người dân tộc thiểu số… vùng viễn biên, từ nhỏ đã ăn một loại thực vật biến dị nên hơi thở có chút đặc thù thôi.”
“Lừa tộc! Ngươi coi chúng ta là trẻ lên ba chắc?” Một tu sĩ Thiên Kiếm Tông bước lên, linh khí hóa thành một thanh cự kiếm chém xuống hư không như để thị uy. “Giao người, hoặc là tông môn của ngươi sẽ bị san bằng!”
Diệp Phàm khẽ nheo mắt. *“Muốn san bằng Trường Sinh Môn? Sư phụ ta tuy già nhưng lão ấy đã chôn dưới gốc cây đào kia mười cái Thiên Lôi Trận, các ngươi mà dẫm vào thì chỉ có nước hóa thành bụi trần. Nhưng thôi, làm thế thì náo động quá, lại mất công mình phải đi dọn dẹp hiện trường.”*
Hắn quyết định đổi chiến thuật. Một tay Diệp Phàm ấn xuống quả dưa hấu, dùng một chút Trường Sinh Công thanh khiết nhất truyền vào bên trong. Đây không phải dưa hấu thường, mà là “Thanh Tâm Lôi Vô Quả” mà hắn khổ công trồng ở Ma Giới, dùng nước Nhược Thủy tưới và dùng linh mễ bón phân, có tác dụng cực mạnh trong việc dập tắt nộ hỏa và thanh lọc tâm trí.
“Rắc!”
Một tiếng giòn giã vang lên. Diệp Phàm dùng con dao bổ củi rỉ sét của mình, chuẩn xác chẻ quả dưa ra làm đôi.
Ngay khoảnh khắc quả dưa hấu được bổ mở, một luồng khí tức mát lạnh, thơm ngọt lạ kỳ lập tức lan tỏa khắp thung lũng. Mùi hương ấy không giống bất kỳ loại tiên đan nào, nó thanh khiết đến mức khiến những kẻ đang bốc hỏa nhất cũng cảm thấy như vừa bị dội một gáo nước đá giữa trưa hè đại hạn.
Linh áp từ phía Thiên Kiếm Tông đột nhiên khựng lại. Sát khí bừng bừng của Lâm Nhất Kiếm giống như một đống lửa gặp phải trận mưa rào, lập tức lịm đi quá nửa.
“Cái… cái gì thế này?” Lâm Nhất Kiếm sửng sốt, mũi kiếm hơi hạ xuống. Hắn chưa từng ngửi thấy mùi hương nào có khả năng xoa dịu thần hồn mạnh đến thế.
Diệp Phàm mỉm cười, điềm nhiên xắt quả dưa ra thành những miếng tam giác đều tăm tắp, vỏ xanh lòng đỏ, hạt đen như ngọc trai, bên trên còn vương những hạt nước li ti lạnh buốt.
“Đã đến đây rồi, chính là khách. Có gì từ từ nói. Mọi người bình tĩnh, ăn miếng dưa hấu đã.”
Hắn bưng một khay dưa bước tới trước mặt đám tu sĩ. Đám người Thiên Kiếm Tông theo bản năng lùi lại một bước, tay vẫn nắm chặt cán kiếm.
“Ngươi… ngươi định hạ độc?” Lâm Nhất Kiếm cảnh giác nhìn quả dưa. Nhưng kỳ lạ thay, bản năng tu sĩ của hắn đang thào thét rằng: *“Ăn đi! Ăn miếng đó, bình cảnh của ngươi sẽ lung lay!”*
Diệp Phàm cầm lấy một miếng, tự mình cắn một miếng lớn. Nước dưa ngọt lịm tràn đầy khoang miệng, lan xuống cổ họng, một luồng khí tức thanh lọc chạy thẳng vào lục phủ ngũ tạng.
“Phù… ngon! Đúng là hàng nhà trồng có khác.” Diệp Phàm thỏa mãn thở ra một hơi, rồi nhìn Lâm Nhất Kiếm: “Nhìn xem, ta có chết đâu? Đạo hữu, ngươi nhìn bộ dạng ngươi xem, mặt đỏ gay đỏ gắt, hơi thở dồn dập. Đây là triệu chứng của chứng ‘Kiếm Tâm Bất Ổn’. Ăn miếng dưa này vào, cam đoan đạo tâm ngươi sẽ vững chắc như bàn thạch.”
Lâm Nhất Kiếm vẫn còn do dự, nhưng mùi hương thơm mát cứ như những bàn tay nhỏ gãi vào tâm trí hắn. Hơn nữa, với tu vi Kim Đan của mình, hắn cảm thấy nếu đối phương muốn ra tay bằng độc, thì loại độc này cũng… thơm quá mức cho phép rồi.
Thấy Lâm Nhất Kiếm vẫn đứng im, tu sĩ trẻ phía sau – vốn tính tình bốc đồng và cũng là kẻ đang khát nước nhất – liền bước lên: “Nhị sư huynh, để đệ thử cho! Có gì mà phải sợ?”
Nói rồi, gã giật lấy một miếng dưa, ngoạm một miếng thật to.
Im lặng.
Cả không gian như đông cứng lại. Các tu sĩ Thiên Kiếm Tông nín thở chờ đợi gã này hộc máu ngã xuống hoặc biến dị thành yêu quái. Nguyệt Cơ khẽ nhếch môi cười khinh bỉ, còn Vượng Tài thì liếm mép tiếc rẻ: *“Đám người này được ăn dưa của đại ca, thật là phí của.”*
Bỗng nhiên, đồng tử của vị tu sĩ kia co rút lại. Gã buông kiếm xuống, hai tay ôm lấy má, vẻ mặt đờ đẫn, rồi đột nhiên nước mắt chảy dài xuống khuôn mặt.
“Trời ơi… sao trên đời lại có loại dưa ngon đến thế này?”
Gã tu sĩ nức nở: “Cái cảm giác này… giống như lúc nhỏ khi mẫu thân ta đưa ta đi hái táo ở sau núi. Sự mát lạnh này, sự ngọt ngào này… Nó không chỉ là dưa, nó là cuộc sống! Nó là nhân sinh!”
Ngay sau đó, một luồng linh khí trong vắt đột ngột phát ra từ đỉnh đầu gã. Tu vi vốn dĩ đang ở Trúc Cơ tầng thứ tám, trong chớp mắt đột phá lên tầng chín, khí tức ổn định, tạp chất trong linh lực bị đẩy ra ngoài theo đường mồ hôi.
Cả đám người Thiên Kiếm Tông kinh hãi. Ăn dưa… mà đột phá?
Lâm Nhất Kiếm không kìm lòng được nữa, hắn vội vã đoạt lấy một miếng dưa hấu cuối cùng trên khay. Hắn cắn một miếng, và rồi đôi mắt vốn dĩ đầy sát khí đột ngột giãn ra, trở nên mờ mịt rồi lại trong sáng kỳ lạ. Những u uất, oán hận và sự kiêu ngạo vì bị áp lực thiên tài bấy lâu nay bỗng chốc tan biến. Hắn cảm thấy mình như một đứa trẻ nằm trên đồng cỏ, nhìn trời mây bay, không còn vướng bận gì chuyện thế gian.
“Ta… ta thật sai lầm.” Lâm Nhất Kiếm lẩm bẩm, bàn tay cầm kiếm từ từ buông thõng. “Ta tại sao lại cứ phải đâm đâm sát sát? Tu tiên không phải là vì muốn được sống vui vẻ sao? Tại sao ta lại phải khổ sở đi tìm ma trừ quỷ để rồi rước cái bực vào thân?”
Hắn nhìn miếng dưa hấu đỏ tươi, rồi nhìn Diệp Phàm – người mà trước đó hắn coi là kẻ phản đạo. Lúc này trong mắt Lâm Nhất Kiếm, Diệp Phàm không còn là một nông dân nghèo khổ nữa, mà là một vị tiền bối ẩn thế, dùng phương thức bình dị nhất để giảng giải đại đạo nhân sinh.
“Tiền bối… vãn bối lỗ mãng rồi.” Lâm Nhất Kiếm thu kiếm vào bao, thành khẩn cúi người hành lễ. “Miếng dưa này của tiền bối đã giúp vãn bối nhìn thấu được nút thắt bấy lâu trong tâm hồn. Kiếm của ta vốn dĩ sắc lẹm, nhưng tâm của ta lại quá chật hẹp. Đa tạ tiền bối chỉ điểm!”
Diệp Phàm ngẩn người. *“Cái gì? Ta chỉ bảo các ngươi ăn dưa để bớt phá nhà ta thôi mà? Tiền bối cái nỗi gì? Chỉ điểm cái gì? Các ngươi có bị ‘ngộ độc dưa’ không đấy?”*
Mặc dù trong lòng đang hoang mang tột độ, nhưng ngoài mặt, Diệp Phàm vẫn giữ vẻ thâm sâu khó lường. Hắn vuốt chòm râu không có thực, gật đầu chậm rãi: “Đã biết lỗi là tốt. Về đi, mang theo vài miếng cho tông chủ các ngươi thử xem. Tu luyện thì phải thư thái, giống như trồng cây vậy, nôn nóng quá cây sẽ chết, hiểu chưa?”
“Vãn bối khắc cốt ghi tâm!”
Cả nhóm tu sĩ Thiên Kiếm Tông đồng loạt cúi đầu. Cái vẻ hùng hổ, sát khí bừng bừng lúc đầu đã biến mất sạch sành sanh, thay vào đó là những khuôn mặt hồng hào, mãn nguyện và tràn đầy… sự thèm ăn.
“Nhưng mà, tiền bối…” Lâm Nhất Kiếm gãi đầu, vẻ mặt hơi ngượng nghịu. “Về việc Ma khí… cấp trên đã lệnh cho chúng con phải điều tra đến cùng…”
Diệp Phàm xua tay, ném một hạt dưa đen xì về phía Lâm Nhất Kiếm. Hắn bắt lấy, kinh ngạc thấy hạt dưa đó ẩn chứa ma khí thuần túy đã bị đông cứng lại bởi một tầng linh quang.
“Ma khí của vùng biên giới ta đem về đấy, định dùng để nghiên cứu làm phân bón. Các ngươi cầm cái hạt này về mà báo cáo. Bảo với đám trưởng lão rằng đây là ma vật cổ đại đã bị ta trấn áp, không còn nguy hiểm nữa.”
Lâm Nhất Kiếm như trút được gánh nặng: “Hóa ra tiền bối đang nghiên cứu dùng ma khí để tạo phúc cho chúng sinh! Thật là đức độ vô biên! Vãn bối nhất định sẽ báo cáo lại đúng như vậy.”
Khi đoàn người Thiên Kiếm Tông cung kính rút lui khỏi thung lũng, Nguyệt Cơ tiến lại gần Diệp Phàm, đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm vào quả dưa hấu còn lại một nửa trên bàn.
“Chủ nhân, quả dưa hấu này thực sự có thần lực như vậy sao?” Cô hoài nghi hỏi.
Diệp Phàm lau mồ hôi trên trán, hơi thở phào một cái: “Thần lực cái gì chứ? Đó là dưa hấu thôi mà. Chẳng qua ta pha thêm chút bột lá Thanh Thần từ Ma Giới vào, có tác dụng làm mát não. Bọn họ bấy lâu nay áp lực tu luyện quá lớn, gặp được miếng dưa này thì tinh thần sảng khoái thôi.”
Hắn liếc nhìn ra lối vào thung lũng, vẫn chưa thấy yên tâm: “Vượng Tài, đi đặt thêm mười cái bẫy chân gấu ở lối mòn cho ta. Còn Nguyệt Cơ, ngươi đừng có mà thò mặt ra nữa. Để bọn họ tưởng thung lũng này có cao nhân là được rồi.”
Vượng Tài “gâu” một tiếng, chạy mất hút. Nguyệt Cơ khẽ cười, bàn tay ngọc ngà của cô cầm lấy một miếng dưa lên nếm thử. Đôi mắt tím khẽ chớp động: “Quả nhiên rất ngọt. Chủ nhân, huynh thực sự không muốn làm ‘Đại sứ hòa bình’ sao? Ta thấy tài năng ngoại giao của huynh còn mạnh hơn cả tu vi của Ma Vương ấy chứ.”
“Hòa bình cái gì chứ, ta chỉ muốn làm giàu thôi!” Diệp Phàm hậm hực nói, rồi chợt nhớ ra điều gì, hắn lấy từ trong túi trữ vật ra một tập giấy tuyên truyền. “Đúng rồi, lần sau có đoàn khách nào tới, đừng đánh bọn họ. Ta đã in sẵn menu rồi đây này.”
Nguyệt Cơ đón lấy, liếc nhìn vào những dòng chữ trên giấy, rồi cô sững sờ:
*“TRANG TRẠI TRƯỜNG SINH – CHUYÊN CUNG CẤP NÔNG SẢN CAO CẤP THANH LỌC TÂM MA.*
*- Dưa hấu đột phá: 100 Linh thạch thượng phẩm/miếng.*
*- Bắp cải dưỡng sinh: 50 Linh thạch thượng phẩm/củ.*
*- Combo hòa bình (Lẩu măng + Dưa hấu): 500 Linh thạch.*
*Lưu ý: Không tiếp khách không có linh thạch, khách nóng tính miễn làm phiền.”*
“Huynh… huynh định kinh doanh thật sao?” Nguyệt Cơ không nhịn được cười.
Diệp Phàm cầm lấy miếng dưa hấu của mình, thản nhiên cắn một miếng: “Chứ sao? Ở Nhân giới này, tiền không phải là tất cả, nhưng không có tiền thì không mua được hạt giống tốt, không thuê được thợ xây hầm xịn. Hơn nữa, dùng nông sản để bình định thiên hạ chẳng phải là an toàn nhất sao? Chẳng ai muốn ám sát một người cung cấp dưa hấu ngon cả.”
Tối hôm đó, bên trong thung lũng nhỏ của Trường Sinh Môn, khói bếp tỏa ra nghi ngút. Tiếng cười nói của Diệp Phàm, Nguyệt Cơ hòa lẫn với tiếng sủa hăng hái của Vượng Tài tạo nên một khung cảnh cực kỳ lạc điệu với cái thế giới tu tiên đang tràn ngập mưu mô ngoài kia.
Và tin tức về một vị “Dưa Hấu Đại Lão” ở Trường Sinh Môn đã đánh bại thiên tài Thiên Kiếm Tông chỉ bằng một khay trái cây, bắt đầu từ thung lũng này, giống như mọc thêm cánh, nhanh chóng lan truyền đi khắp mười tám vạn dặm của Nhân giới.
Diệp Phàm hoàn toàn không biết rằng, cái kế hoạch “Cẩu đạo” của hắn dường như đang đi theo một hướng… sai lệch nghiêm trọng nhất từ trước đến nay.
—
Sáng hôm sau, khi ánh nắng vừa chạm đỉnh núi, Diệp Phàm vừa ngáp vừa đẩy cửa bước ra sân, dự định sẽ tưới nước cho đám bắp cải vừa mới nảy mầm. Nhưng vừa mở cửa ra, hắn liền suýt chút nữa đã ngã ngửa ra phía sau.
Trước cổng thung lũng, thay vì những tu sĩ sát khí bừng bừng như hôm qua, là một hàng dài dằng dặc những cỗ xe ngựa sang trọng, những phi hành pháp bảo hào quang lấp lánh. Hàng nghìn tu sĩ từ các môn phái khác nhau, thậm chí cả những lão quái vật bế quan lâu năm, tất cả đều đang xếp hàng một cách vô cùng trật tự.
Dẫn đầu hàng chính là Lâm Nhất Kiếm, tay cầm một cái túi to nặng trịch, vẻ mặt vô cùng cung kính:
“Tiền bối, chào buổi sáng! Hôm nay vãn bối mang theo vài vị sư thúc đến… dạ, đến mua dưa. Tiền bối yên tâm, chúng con đều đã tuân thủ quy định, không ai mang vũ khí, ai cũng giữ tâm thế ôn hòa nhất ạ!”
Một vị lão già râu trắng như tuyết phía sau Lâm Nhất Kiếm, người được biết đến là Thái Thượng Trưởng lão phái Vạn Pháp, bỗng chốc gào lên: “Nói bớt lời thôi Nhất Kiếm! Mau đưa linh thạch ra! Ta không chờ được nữa, tâm ma của ta sắp phát tác rồi, chỉ có dưa của tiền bối mới cứu được ta thôi!”
Diệp Phàm nhìn cái túi linh thạch thượng phẩm nặng trĩu, rồi lại nhìn cái sân hẹp của mình, rồi nhìn Nguyệt Cơ đang đứng ngẩn ngơ phía sau.
Hắn run rẩy đưa tay che mặt, khóc không ra nước mắt.
*“Sư phụ ơi, hình như đồ đệ… gây ra họa lớn rồi. Con chỉ muốn trồng dưa cứu mạng, ai ngờ lại trồng ra một đám ‘con nghiện’ dưa thế này?”*
Nguyệt Cơ khẽ tiến lại gần, ghé tai Diệp Phàm thì thầm: “Chủ nhân, menu huynh in hình như… để giá hơi thấp rồi.”
Vượng Tài từ trong nhà lững thững đi ra, nhìn hàng người xếp dài tít tắp, nó ngáp dài một cái, mắt lóe lên tia nhìn sắc sảo: *“Bữa sáng hôm nay… có vẻ sẽ được phục vụ toàn cao thủ rồi đây.”*
Hành trình hòa giải của Diệp Phàm đã thành công mỹ mãn theo cách mà hắn không hề mong muốn. Nhân giới và Ma Giới chưa bao giờ gần nhau đến thế, ít nhất là qua một quả dưa hấu.
“Thôi được rồi, mọi người đứng xếp hàng cho thẳng!” Diệp Phàm thở dài, xốc lại ống tay áo, nhặt con dao bổ củi lên. “Hôm nay dưa không nhiều, ai muốn mua thì trước tiên… sang mảnh đất bên kia nhổ cỏ cho ta đã!”
“Tôi! Để tôi nhổ!”
“Tránh ra, ta là Nguyên Anh tu sĩ, ta nhổ bằng pháp thuật sẽ nhanh hơn!”
Cảnh tượng điên rồ nhất lịch sử tu tiên bắt đầu: Hàng trăm cao thủ đứng đầu các tông môn, vốn dĩ thường ngày hô mưa gọi gió, giờ đây lại đang tranh nhau từng cái cuốc, từng cái liềm để có được cơ hội… mua một miếng dưa.
Diệp Phàm đứng trên cao, nhìn cảnh tượng này, lẩm bẩm: “Thế này cũng tốt, đỡ tốn tiền thuê nhân công.”
Đó là cách Diệp Phàm bắt đầu sự nghiệp “thao túng thị trường” Nhân giới, một sự khởi đầu đầy ngọt ngào nhưng cũng không kém phần… điên rồ.