Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm RuộngChương 157: Sự xuất hiện của \”Hệ thống làm ruộng\” thực sự
Giữa cái bầu trời quanh năm chỉ có một màu đỏ quạch như máu của Ma Giới, trang trại của Diệp Phàm hiện lên như một ốc đảo xanh mướt, một sự sỉ nhục ngọt ngào đối với những quy tắc hỗn loạn của cõi u minh. Tiếng cuốc va vào đất đá lạch cạch xen lẫn tiếng thở hồng hộc của một đám người.
Nếu có ai đó nói rằng một đám Hóa Thần đại năng và Ma Vương đỉnh phong lại đang tranh nhau từng mét vuông đất để… nhổ cỏ bồ công anh, chắc chắn người đó sẽ bị coi là điên. Nhưng tại đây, trước cửa căn nhà tranh của “U Minh Ma Quân”, đó là thực tế đang diễn ra.
Diệp Phàm ngồi trên một cái ghế mây cũ kỹ, tay cầm chiếc quạt nan rách, vẻ mặt không chút vui vẻ. Trong mắt người ngoài, hắn là vị đại lão siêu phàm thoát tục, ngồi đó để giám sát việc cải tạo tâm tính của chúng sinh. Nhưng trong thâm tâm Diệp Phàm, hắn đang run cầm cập.
*”Hỏng rồi, hỏng bét rồi. Tại sao mình lại bảo bọn họ đi nhổ cỏ chứ?”* Diệp Phàm lén nhìn vị Thái Thượng Trưởng lão phái Vạn Pháp đang dùng một loại tiên thuật chỉ dùng để chẻ đôi núi rừng để… tỉ mỉ bứng một rễ cỏ dại. *”Hắn mà lỡ tay một cái, cả cái hàng rào trận pháp 36 lớp của mình có chịu nổi không? Rồi cái lão Ma Vương kia nữa, ai cho lão dùng Ma hỏa để nướng sâu? Cháy mất ruộng lúa của ta bây giờ!”*
Dù trong lòng gào thét, nhưng trên mặt Diệp Phàm vẫn giữ một vẻ “cẩu” đạo thâm trầm. Hắn không nói lời nào, đôi mắt nhìn xa xăm vào hư không, làm cho đám cao thủ bên dưới càng thêm kinh sợ, mỗi nhát cuốc đều cẩn thận như đang phẫu thuật cho người tình.
Lão Ma Đầu Vong Tiên trong chiếc nhẫn đồng rỉ sét đột nhiên lên tiếng, giọng nói tràn đầy sự hoang mang:
“Tiểu tử, ngươi nhìn đi! Thế giới này loạn thật rồi. Ma khí đang bị thanh lọc với tốc độ chóng mặt. Ngươi có cảm thấy cái gì không?”
Diệp Phàm hừ nhẹ một tiếng trong đầu: “Cảm thấy gì? Ta chỉ cảm thấy mình sắp đau tim chết đi được. Lão không thấy đám người kia nhìn ta bằng ánh mắt sùng bái thái quá sao? Càng sùng bái, ta càng dễ bị lộ.”
Đúng lúc này, từ phía sau vườn rau, một luồng ánh sáng màu xanh ngọc bích nhàn nhạt bắt đầu lan tỏa. Nó không giống như ma khí hung bạo, cũng không giống như linh khí thuần khiết của Nhân giới. Nó mang một hơi thở nguyên thủy, cổ xưa, như thể cội nguồn của mọi sự sống.
Hạt giống “Thế Giới Thụ” mà Diệp Phàm gieo xuống từ vài tháng trước, sau khi hấp thụ đủ loại “phân bón” kỳ quái từ chất thải của Vượng Tài và những linh thạch thượng phẩm, cuối cùng cũng có động tĩnh.
Diệp Phàm giật mình, đứng phắt dậy. Hắn không thèm để ý đến đám “nông dân cao cấp” kia nữa, vội vàng chạy về phía sau vườn. Đám đông cũng dừng tay, ngơ ngác nhìn theo bóng lưng hắn.
“Chủ nhân!” Nguyệt Cơ vội vã chạy theo, gương mặt xinh đẹp tràn đầy vẻ lo lắng.
Vượng Tài, con chó đen gầy gò đang nằm ngủ gật, bỗng nhiên dựng đứng đôi tai, đôi mắt đờ đẫn của nó đột ngột lóe lên một tia sáng hoàng kim như mặt trời, sau đó nó rống lên một tiếng trầm đục rồi lao vút đi nhanh như một vệt chớp đen.
Tại khu vực trung tâm trang trại, nơi Diệp Phàm cắm một cái biển báo ghi: “Cấm đại tiện, tiểu tiện – Vi phạm làm phân bón”, một mầm non nhỏ bé vừa trồi lên khỏi mặt đất đen kịt. Nó chỉ cao khoảng ba thốn, nhưng lại có tới chín chiếc lá với những màu sắc khác nhau, mỗi chiếc lá đều mang theo những phù văn chuyển động liên tục.
Vừa nhìn thấy cái mầm này, trong đầu Diệp Phàm vang lên một tiếng nổ lớn.
*Ding!*
Một tiếng chuông quen thuộc mà hắn đã nghe suốt bao nhiêu năm qua kể từ khi có cái gọi là “Hệ thống làm ruộng”. Nhưng lần này, nó không đơn điệu như trước. Tiếng chuông kéo dài, vang vọng, làm chấn động toàn bộ thức hải của hắn.
“Phát hiện căn nguyên Thế Giới Thụ nảy mầm. Quá trình đồng bộ hóa thực tế ảo đạt 100%.”
“Bắt đầu tháo gỡ giao diện mô phỏng.”
“Bắt đầu trả lại quyền hạn cho Người Sáng Thế.”
Diệp Phàm đứng ngẩn người. Cái gì là “mô phỏng”? Cái gì là “tháo gỡ”?
Hắn bỗng thấy trước mắt mình xuất hiện hàng ngàn, hàng vạn dòng code vàng kim tuôn chảy. Những bảng thông báo hệ thống mà hắn hằng ngày vẫn xem: *Lực chiến: 99… (Hệ thống đề nghị: Ngươi là con gà)*, *Kỹ năng: Nhìn thấu dược tính*, *Nhiệm vụ: Nhặt phân…* bỗng nhiên vỡ vụn ra như những mảnh gương.
Phía sau những mảnh vỡ đó, một thực tế tàn khốc và vĩ đại hiện ra.
Diệp Phàm nhìn thấy cơ thể mình. Nhưng không phải bằng mắt thường, mà bằng một loại quan cảm bao trùm cả thiên địa. Hắn thấy rằng, mỗi hơi thở của hắn thực chất là đang điều động quy luật sinh tử của cả vùng không gian này. Cái gọi là “Trường Sinh Công” tầng thứ 10 của hắn, hóa ra chẳng phải là một môn công pháp dưỡng sinh bình thường.
Hắn nhìn sâu vào trong ngực mình, nơi cái “Hệ thống” vốn cư ngụ. Ở đó không có chiếc nhẫn thần bí, không có chip công nghệ cao, cũng chẳng có linh hồn thần linh nào cả.
Chỉ có một hạt giống giống hệt cái mầm cây đang nảy mầm ngoài kia, đang đập nhịp nhàng cùng với trái tim hắn.
“Tiểu tử… ngươi… ngươi làm sao vậy? Khí tức của ngươi…” Giọng nói của Lão Ma Đầu Vong Tiên run rẩy tới mức gần như biến mất.
Bên ngoài, tất cả đám cao thủ tu tiên và ma đầu đều quỳ sụp xuống. Không phải họ muốn quỳ, mà là một loại áp lực tuyệt đối, áp lực từ cấp độ linh hồn khiến họ không thể đứng vững. Trời đất vốn đỏ rực bỗng chốc tối sầm lại, rồi những ngôi sao lấp lánh xuất hiện ngay giữa ban ngày. Mỗi ngôi sao dường như là một quả kết từ cây trồng trong vườn của Diệp Phàm.
Diệp Phàm nhắm mắt lại. Trong bóng tối của ý thức, hắn thấy một bóng hình đứng đó. Bóng hình ấy rất quen thuộc… Đó chính là hắn, nhưng với một khí chất uy nghiêm đến nghẹt thở.
Cái bóng ấy mở miệng, giọng nói trùng khớp với tiếng “Ding” của hệ thống:
“Cẩn thận quá mức cũng là một loại bệnh, Diệp Phàm.”
Diệp Phàm ngơ ngác hỏi: “Ngươi là ai? Hệ thống sao?”
Cái bóng cười nhạt: “Không có hệ thống nào cả. Ta là ‘Ác niệm’ và ‘Thần niệm’ của chính ngươi. Ngàn vạn năm trước, ngươi cảm thấy thế gian này quá nguy hiểm, nên đã tự phong ấn ký ức, tự huyễn hoặc mình thành một kẻ yếu đuối cần hệ thống bảo vệ. Ngươi đã tạo ra cái gọi là ‘Hệ thống làm ruộng’ để bắt chính mình phải sống một cuộc đời lặng lẽ, bình an nhất có thể.”
“Ngươi nói gì?” Diệp Phàm lùi lại một bước, cảm thấy thế giới quan của mình sụp đổ. “Ý ngươi là… tất cả mọi thứ, từ việc sư phụ ném ta vào Ma giới, đến những nhiệm vụ của hệ thống… đều là do ta tự đạo tự diễn?”
Cái bóng gật đầu, vung tay một cái. Toàn bộ ký ức hiện về như nước lũ.
Hóa ra, không có Trường Sinh Môn nào cả. Đó chỉ là một mảnh vỡ không gian mà hắn tự tạo ra để “nghỉ hưu”. Sư phụ hắn thực chất là một phân thân mà hắn tách ra để tự mắng nhiếc bản thân mỗi khi hắn có ý định “làm loạn”. Hắn rơi vào Ma giới vì hắn cảm thấy Nhân giới bắt đầu có kẻ nhận ra tung tích của hắn, nên hắn chọn vùng đất rẫy đầy ma quỷ này để… “ẩn mình” một cách triệt để nhất.
Cái gọi là “Hạt giống Thế Giới Thụ” chính là mảnh linh hồn cuối cùng của hắn. Một khi nó nảy mầm, “giấc mộng làm ruộng” của hắn sẽ chấm dứt, và chân thân sẽ tỉnh lại.
“Không! Ta không muốn!” Diệp Phàm gào lên. “Ta không muốn làm đại năng! Ta không muốn làm Thần! Làm Thần rất nguy hiểm! Sẽ có kẻ mạnh hơn muốn giết ta! Sẽ có nhân quả quấn thân! Ta chỉ muốn làm ruộng! Ta muốn gánh phân! Ta muốn bán dưa!”
Cái bóng cứng đờ lại. Có vẻ như nó không lường trước được rằng, sau khi được sự thật phơi bày, Diệp Phàm vẫn… “cẩu” đến mức độ này.
“Ngươi đã là kẻ mạnh nhất, ai có thể giết được ngươi?” Cái bóng giận dữ hỏi.
“Không biết được! Vũ trụ rộng lớn, nhỡ đâu có ngoại giới? Nhỡ đâu có sinh vật bậc cao hơn?” Diệp Phàm ôm đầu, vẻ mặt hốt hoảng thật sự. “Hệ thống! Ta muốn hệ thống quay lại! Ngươi biến đi cho ta!”
Trong lúc Diệp Phàm đang tranh đấu với chính mình, mầm cây Thế Giới Thụ bên ngoài đột nhiên bùng phát một luồng năng lượng khổng lồ. Luồng năng lượng này không quét sạch Ma giới, mà trái lại, nó… bắt đầu “số hóa” thực tại.
Đám cao thủ đang quỳ bỗng nhiên thấy trên đầu mình hiện ra một thanh máu (HP) và một thanh năng lượng (MP).
Vượng Tài nhìn thấy trên đầu mình hiện ra dòng chữ: “Sủng vật: Cẩu Thần Tội Nghiệp – Cấp độ: ??? – Trạng thái: Đang đói khoai lang”.
Nguyệt Cơ nhìn thấy trên đầu mình hiện ra: “Nữ chính tiềm năng – Độ thiện cảm: 99% – Trạng thái: Muốn rụng trứng”.
Toàn bộ trang trại bỗng chốc biến thành một cái giao diện trò chơi khổng lồ mà chính Diệp Phàm là người nắm giữ quyền admin tối cao.
Diệp Phàm mở mắt ra, nhìn thấy thực tại đang bị mình “số hóa” một cách kỳ dị, hắn bỗng nhiên bình tĩnh lại. Hắn đưa tay chạm vào không trung, một bảng menu hiện ra. Lần này, nó không còn những lời gợi ý sỉ nhục của hệ thống nữa, mà hoàn toàn trống trơn để hắn tự viết quy tắc.
Hắn hít một hơi thật sâu, ngón tay run rẩy gõ vào bảng menu hư ảo:
*Thiết lập: Diệp Phàm – Phàm nhân (Không tu vi).*
*Thiết lập: Trang trại – Khu vực tuyệt đối an toàn (Bất tử).*
*Thiết lập: Mọi hành động của Diệp Phàm đều được coi là bình thường.*
Vừa gõ xong, bầu trời lập tức trở lại bình thường. Các ngôi sao biến mất, áp lực thần thánh tan biến như chưa từng tồn tại. Thế Giới Thụ thu liễm lại hào quang, biến thành một cây non nhỏ xíu trông chẳng có gì đặc biệt.
Đám cao thủ Nhân giới và Ma giới thở hắt ra một cái, mặt cắt không còn một giọt máu. Họ ngơ ngác nhìn nhau, không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
“Vừa rồi… là cái gì?” Thái Thượng Trưởng lão phái Vạn Pháp run giọng hỏi.
Lâm Nhất Kiếm lau mồ hôi trên trán: “Là… là thiên địa dị tượng thôi. Có lẽ là tiền bối vừa luyện thành một loại bí thuật tưới cây mới.”
Nguyệt Cơ chạy đến bên cạnh Diệp Phàm, thấy hắn đang ngồi bệt xuống đất, mặt tái mét. Cô vội đỡ lấy hắn: “Chủ nhân, huynh không sao chứ? Muội thấy huynh vừa mới…”
Diệp Phàm đẩy nhẹ cô ra, lau mồ hôi hột trên trán, lẩm bẩm: “Sợ chết ta… sợ chết ta… Suýt chút nữa thì bị cái danh hào ‘Sáng Thế’ nó hại chết.”
Hắn đứng dậy, nhìn chằm chằm vào cái mầm cây Thế Giới Thụ. Hóa ra, “Hệ thống” bấy lâu nay không phải là bàn tay vàng từ bên ngoài, mà là một cơ chế phòng ngự tâm lý tối thượng của hắn để có thể yên tâm mà sống cuộc đời phàm nhân.
“U Minh Ma Quân tiền bối!”
Tiếng gọi làm Diệp Phàm giật nảy mình. Hắn quay lại, thấy đám cao thủ vẫn đang đứng xếp hàng, nhưng ánh mắt nhìn hắn lúc này không chỉ là sùng bái nữa, mà là một loại sùng kính mang tính tôn giáo. Dù hắn đã cố gắng xóa bỏ mọi bằng chứng về quyền năng Sáng Thế, nhưng cái khí tức vừa rồi đã ăn sâu vào linh hồn bọn họ.
“Tiền bối, dưa… dưa có bán nữa không ạ?” Một vị Ma Vương rụt rè hỏi.
Diệp Phàm nhìn bảng menu “hệ thống” mới do hắn vừa thiết lập lại theo ý muốn. Bây giờ hắn không còn là người làm thuê cho hệ thống nữa, mà là chủ nhân của nó. Nhưng hắn vẫn giữ nguyên giao diện làm ruộng cho… dễ quản lý.
Trên đầu vị Ma Vương kia hiện ra một cái bảng:
*Yêu cầu nhiệm vụ: Cung cấp 100 tấn phân bón hóa học (Ma quái). Phần thưởng: Một miếng dưa hấu giải độc tâm ma.*
Diệp Phàm thở dài một hơi, lại xốc lại tinh thần, bày ra vẻ mặt thâm trầm: “Dưa à? Muốn ăn thì đi bón phân đi. Nhìn cái gì? Phân Ma giới ở hướng kia, tự đi mà bốc!”
Đám cao thủ nhận được “nhiệm vụ”, chẳng những không giận mà còn mừng húm, thi nhau chạy đi tìm… phân bón. Đối với họ, được làm việc cho “Sáng Thế Thần” (dù họ không biết rõ tên gọi đó nhưng họ hiểu sự vĩ đại) là phúc phần mười kiếp.
Khi tất cả đã tản đi, Diệp Phàm quay trở vào ghế mây, mệt mỏi nằm vật ra.
Lão Ma Đầu Vong Tiên trong nhẫn vẫn chưa hoàn hồn: “Diệp Phàm, tiểu tử… ngươi rốt cuộc là ai?”
Diệp Phàm nhắm mắt, tay quạt lạch cạch: “Lão già, ta đã nói rồi, ta là một nông dân. Hệ thống bảo thế, ta tin thế. Giờ ta là admin, ta càng khẳng định như thế.”
“Admin là cái gì?”
“Là một loại nghề nghiệp… nhàn rỗi hơn cả làm ruộng.”
Vượng Tài chậm rãi bước đến, nằm gối đầu lên chân Diệp Phàm. Trên đầu nó, dòng chữ “Đang đói” đã biến thành “Đang cảm thấy chủ nhân rất đê tiện, nhưng ta thích”.
Diệp Phàm đá nhẹ nó một cái: “Sủa cái gì? Tưởng ta không đọc được suy nghĩ của ngươi à? Ngày mai gánh nước một mình nghe chưa!”
Trang trại lại trở về với vẻ thanh bình giả tạo vốn có của nó. Nhưng có một điều đã thay đổi vĩnh viễn: Diệp Phàm không còn lo lắng về việc hệ thống giao nhiệm vụ khó nữa. Bởi vì từ giờ, hắn sẽ tự giao cho mình những nhiệm vụ như: “Ngủ đến trưa mới dậy”, “Ăn cơm với thịt bò khô”, hay “Ngắm trăng cùng Nguyệt Cơ”.
Ở một góc vườn, Thế Giới Thụ rung rinh lá. Nó như đang cười nhạo sự hèn nhát thiên cổ của người tạo ra nó. Nhưng Diệp Phàm không quan tâm. Đối với hắn, dù là thần hay phàm nhân, nếu không được ăn một miếng dưa hấu lạnh giữa mùa hè oi ả của Ma giới, thì tất cả sự vĩ đại đều là vô nghĩa.
“Hệ thống, à không, chính mình ơi.” Diệp Phàm lẩm bẩm trong giấc ngủ chập chờn. “Ngày mai đừng có ai đến phá đám nhé, để ta yên ổn… làm một cái rễ cây già giữa đời…”
Ngoài kia, sóng gió Ma giới vẫn nổi lên cuồn cuộn, nhưng tại mảnh đất này, quy tắc duy nhất là: Diệp Phàm muốn bình yên, trời đất không được phép làm loạn.
Và thế là, “Hệ thống làm ruộng” thực sự đã ra đời — một hệ thống không có sự bắt buộc, chỉ có sự lười biếng đến cực độ của một vị đại năng không muốn lớn lên.
—
**Kết chương 157.**