Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm RuộngChương 159: Hư Không chi chủ đích thân ra tay
**CHƯƠNG 159: HƯ KHÔNG CHI CHỦ ĐÍCH THÂN RA TAY**
Bầu trời Ma Giới chưa bao giờ thực sự sáng tỏ, nhưng hôm nay, nó tối một cách dị thường. Cái tối này không phải là sự thiếu vắng ánh sáng, mà là một cảm giác như thể chính không gian đang bị một bàn tay vô hình vò nát, để lộ ra những khoảng không xám xịt và lạnh lẽo đến thấu xương.
Trong căn nhà gỗ nhỏ nằm giữa nông trại xanh mướt, Diệp Phàm đang nằm trên chiếc chõng tre, đôi mắt nhắm nghiền, hơi thở đều đặn. Nguyệt Cơ và Vượng Tài đứng canh bên cạnh với khuôn mặt đầy vẻ lo âu. Trong mắt họ, Diệp Phàm sau khi tiêu hao toàn bộ sức lực để phong ấn Cổ Ma Thần đã trở thành một “phế nhân” không còn chút tu vi nào.
Nhưng sự thật thì sao?
Trong thức hải của Diệp Phàm, một bản đồ dày đặc các điểm xanh, đỏ, vàng đang nhấp nháy liên tục.
*”Cảnh báo! Cảnh báo! Đối tượng mang năng lượng cực đại đang tiếp cận ở khoảng cách 500 dặm. Tốc độ di chuyển: Vượt qua hằng số không gian. Mức độ nguy hiểm: S+. Khuyến nghị của hệ thống: Đào hố trốn ngay lập tức!”*
Diệp Phàm trong lòng mắng to một tiếng. Hắn “ngủ” cái nỗi gì cơ chứ? Hắn đang bận kích hoạt thêm 300 lớp trận pháp ẩn nấp vừa mới được hệ thống thưởng sau vụ thu hoạch củ cải trắng tuần trước.
*”Mẹ kiếp, thế giới này rốt cuộc có bao nhiêu Boss? Đánh xong một con quái cũ lại lòi ra một con quái khủng hơn. Sư phụ ơi là sư phụ, người ném con vào đây là để tu tiên hay là để thử nghiệm độ bền của dây thần kinh con vậy?”*
Bên ngoài, Lão Ma Đầu Vong Tiên đột ngột bay ra khỏi chiếc nhẫn, linh thể của lão run rẩy dữ dội. Lão ngẩng đầu nhìn lên không trung, giọng nói khản đặc vì kinh sợ:
– “Không ổn… hơi thở này… Đây không phải là cường giả Ma giới. Là hắn! Kẻ cai trị vùng kẽ hở giữa các thế giới — Hư Không Chi Chủ!”
Nguyệt Cơ siết chặt thanh kiếm trong tay, sắc mặt trắng bệch:
– “Hư Không Chi Chủ? Tại sao một vị tồn tại cấp bậc đó lại để ý đến trang trại nhỏ này?”
– “Vì Cây Thế Giới!” Lão Ma Đầu chỉ tay về phía cái cây nhỏ mà Diệp Phàm vẫn thường dùng để che nắng. “Tiểu tử Diệp Phàm trồng cái cây này, nhìn thì như cây đa bình thường, nhưng rễ của nó đã đâm xuyên qua vách ngăn các giới, hút đi năng lượng của Hư Không. Đối với Hư Không Chi Chủ, Diệp Phàm không khác gì một kẻ đang đào trộm móng nhà hắn!”
Vừa dứt lời, một tiếng *răng rắc* khô khốc vang lên trên đỉnh đầu.
Một khe nứt khổng lồ dài hàng dặm từ từ mở ra giữa không trung. Từ bên trong, một bóng hình cao lớn bước ra. Hắn không có thực thể, toàn thân là một khối năng lượng đen tuyền chứa đựng hàng nghìn vì sao đang tan vỡ. Mỗi bước chân của hắn đi qua, không gian phía dưới đều sụp đổ, biến thành những mảnh vụn đen ngòm.
Hư Không Chi Chủ hạ tầm mắt xuống trang trại. Giọng nói của hắn vang lên, lạnh lẽo như thể được phát ra từ thời tiền sử:
– “Kẻ phàm trần gu rẫy… Ngươi đã xâm phạm cấm địa của vĩnh hằng. Trả lại mầm sống, và ta sẽ ban cho ngươi cái chết nhanh chóng nhất.”
Vượng Tài vốn đang nằm lười biếng, lúc này bỗng đứng phắt dậy. Lông trên cổ nó dựng đứng, hàm răng sắc nhọn nhe ra, phát ra những tiếng gầm gừ trầm thấp. Nó nhìn chằm chằm vào thực thể trên không, dù run rẩy nhưng không hề lùi bước. Với nó, kẻ nào muốn phá nát vườn rau này, kẻ đó chính là kẻ thù truyền kiếp – vì phá vườn nghĩa là hết khoai lang nướng!
Lúc này, Diệp Phàm mới “từ từ” ngồi dậy trên chõng tre. Hắn dụi mắt, ngáp một cái thật dài, diễn xuất đạt mức mười điểm.
– “Gì mà ồn ào thế? Nguyệt Cơ, ta đã bảo cô là lúc ta ngủ đừng có bật pháo hoa cơ mà?” Diệp Phàm lẩm bẩm, bộ dạng như một lão nông ngái ngủ.
– “Chủ nhân! Ngài tỉnh rồi!” Nguyệt Cơ lo lắng chạy lại. “Mau chạy đi! Hắn là…”
– “Ta biết, ta biết.” Diệp Phàm phẩy tay, ngăn lời cô.
Hắn bước ra khỏi hiên nhà, nhìn lên bóng đen khổng lồ đang che khuất mặt trời. Trong thâm tâm, Diệp Phàm đang điên cuồng lục lọi “Túi đồ nông nghiệp”:
*”Đâu rồi? Cái bình thuốc trừ sâu loại cực mạnh đâu? Cái xẻng ‘Phá Ma’ lần trước thu hoạch ngô được thưởng đâu? Á, thấy rồi! ‘Phân bón đậm đặc chiết xuất từ chân kinh Trường Sinh’. Cái này giới thiệu là có khả năng đồng hóa mọi loại năng lượng tạp nham thành hữu cơ…”*
Diệp Phàm hít một hơi thật sâu, ngẩng đầu nhìn Hư Không Chi Chủ, cất giọng thật thà:
– “Vị đại gia này, nhìn ngài cũng cao ráo, sáng sủa, chắc là người có học. Ngài bảo ta trộm cái gì của ngài? Cái cây này là ta tự gieo hạt, tự tưới nước, tự bón phân đấy nhé. Có giấy chứng nhận của hệ thống hẳn hoi, ngài không được vu oan giá họa cho người làm nông lương thiện!”
Hư Không Chi Chủ dường như không ngờ một con kiến hôi lại dám đáp trả mình như vậy. Đôi mắt toàn là tinh vân của hắn lóe sáng:
– “Vô tri… Chết đi.”
Hắn đưa tay xuống, một bàn tay làm từ vật chất tối to bằng cả một ngọn núi ép thẳng xuống nông trại. Sức ép này đủ để nghiền nát một vương quốc thành bình địa trong nháy mắt.
Nguyệt Cơ nhắm mắt lại. Lão Ma Đầu Vong Tiên thì hét lên một tiếng tuyệt vọng.
Nhưng Diệp Phàm không chạy. Hắn lôi từ trong túi áo ra một cái bình tưới nước rỉ sét – món quà từ chương 121 khi hắn bị bắt gánh phân.
– “Nguyệt Cơ, cô xem này. Tưới cây là phải tưới đúng lúc!”
Diệp Phàm hất tay một cái. Nước từ trong bình bay ra, hóa thành một làn sương mờ ảo bao trùm lấy toàn bộ trang trại.
*Uỳnh!*
Bàn tay đen ngòm đập mạnh xuống, nhưng một chuyện kinh dị đã xảy ra. Khi chạm vào làn sương mỏng manh ấy, sức mạnh hư không mang tính hủy diệt của Hư Không Chi Chủ bỗng nhiên biến mất tăm. Cảm giác giống như một tấn đá tảng rơi xuống một đống bông gòn, không gây ra một tiếng động nào, cũng chẳng có chút chấn động nào.
– “Cái gì?!” Hư Không Chi Chủ lần đầu tiên thốt lên một âm thanh kinh ngạc.
Lão Ma Đầu Vong Tiên há hốc mồm:
– “Nước… đó không phải là nước bình thường! Đó là Nhược Thủy kết hợp với Trường Sinh Linh Khí! Diệp tử, ngươi lấy thứ này ở đâu ra?”
Diệp Phàm tặc lưỡi:
– “Nước tiểu của Vượng Tài pha với nước giếng thôi, lão cứ thần thánh hóa làm gì.”
Vượng Tài bên cạnh nghe vậy thì khựng lại, đôi tai chó cụp xuống, lộ rõ vẻ xấu hổ vô cùng. *Đại ca, huynh có thể đừng có đem bí mật quốc gia này nói cho tất cả mọi người biết không? Ta dù sao cũng là Thôn Phệ Ma Lang danh tiếng lẫy lừng mà!*
Hư Không Chi Chủ tức giận. Hắn chưa bao giờ bị làm nhục như vậy. Toàn thân hắn bùng phát hắc quang, cả vùng không gian quanh nông trại bắt đầu nứt vỡ ra thành từng mảnh nhỏ, rơi vào cõi hư vô.
– “Hư Không Nhai Toái!”
Đất đai dưới chân Diệp Phàm bắt đầu rúng động. Đám bắp cải đang xanh mướt bỗng có dấu hiệu khô héo.
Nhìn thấy đám rau của mình bị ảnh hưởng, vẻ mặt “ngây ngô” của Diệp Phàm bỗng nhiên biến mất. Đôi mắt hắn híp lại, tỏa ra một tia khí lạnh khiến cả Nguyệt Cơ cũng phải run sợ.
– “Ta vốn định sống hòa bình… Nhưng ngài dám làm hại đến vườn rau của ta.” Diệp Phàm giọng lạnh như băng. “Đây là lao động của ta cả một mùa vụ đấy, ngài có biết giá rau ở Ma Giới bây giờ đắt thế nào không?”
Hắn cúi người xuống, nhặt lấy cái cuốc rỉ sét đặt ở bờ rào. Đây là bảo vật trấn phái của Trường Sinh Môn, món đồ mà hắn dùng để bứng rễ Cổ Ma Thần ở chương 102.
– “Trường Sinh Thập Bát Cuốc – Cuốc thứ nhất: Khai Hoang!”
Diệp Phàm bước ra một bước. Bước chân của hắn rất nhẹ, nhưng dưới chân hắn, một đóa sen xanh làm từ linh khí thuần khiết nhất nở rộ, giữ chặt lấy mặt đất không cho hư không nghiền nát.
Hắn giơ cuốc lên, hướng về phía bầu trời xa xăm kia, rồi bổ xuống một phát cực kỳ giản đơn.
*Xoẹt!*
Một đạo quang mang mờ nhạt bay ra. Không có tiếng nổ long trời lở đất, không có hào quang rực rỡ nghìn trượng. Chỉ đơn thuần là một đường kẻ chia đôi bầu trời.
Nhưng trong mắt Hư Không Chi Chủ, đó là một cơn ác mộng. Hắn nhìn thấy một đạo quy luật “Sự sống” cực hạn đang cuốn phăng tất cả các quy luật “Hủy diệt” của hắn. Đường cuốc kia đi qua, những mảnh vỡ không gian tự động hàn gắn lại, những hố đen bị lấp đầy bởi hơi thở mùa xuân.
– “Không! Đây là lực lượng gì? Tại sao trong một nơi dơ bẩn như Ma Giới lại có thể tồn tại Đạo ý thuần khiết như thế này?” Hư Không Chi Chủ hét lớn, hắn cố gắng điều động toàn bộ lực lượng hư không để chống đỡ.
*Bùm!*
Đạo quang mang đi ngang qua thực thể của Hư Không Chi Chủ. Cơ thể bằng vật chất tối của hắn bị xẻ làm đôi như một củ khoai tây bị dao sắc cắt qua. Năng lượng hắc ám tràn ra ngoài, nhưng ngay lập tức bị làn sương từ cái bình tưới nước của Diệp Phàm bao lấy.
– “Hóa phân bón cho ta!” Diệp Phàm quát khẽ.
Một màn cảnh tượng thần kỳ hiện ra. Toàn bộ năng lượng hư không cuồn cuộn đủ sức phá hủy một tinh hệ, lúc này bị làn sương ấy chuyển hóa thành những đốm sáng xanh rì. Những đốm sáng ấy rơi xuống vườn rau của Diệp Phàm, khiến cho những cây cải đang héo úa bỗng nhiên lớn phổng lên như thổi, nở hoa rực rỡ ngay lập tức.
– “Ực…” Lão Ma Đầu Vong Tiên nuốt nước bọt cái ực. “Hắn… hắn lấy một vị Chủ thần của vùng không gian để bón phân? Chuyện này nếu truyền ra ngoài, các Thần giới chắc sẽ đóng cửa không dám ló mặt ra mất.”
Hư Không Chi Chủ lúc này chỉ còn lại một nửa thân hình lơ lửng, ánh sáng trên người đã tắt ngóm. Hắn nhìn xuống kẻ “nông dân” phía dưới với ánh mắt đầy sự hoảng loạn. Hắn nhận ra mình đã phạm phải sai lầm lớn nhất trong lịch sử tồn tại của mình.
Đây không phải là một cao thủ ẩn thế.
Đây là một “Tai ương” đội lốt người phàm!
– “Chờ đã… dừng tay!” Hư Không Chi Chủ giọng run rẩy. “Ta… ta có thể bồi thường!”
Diệp Phàm vẫn giữ tư thế vác cuốc, nét mặt thận trọng vô cùng. Trong thâm tâm hắn đang nghĩ: *”Trời đất, hắn còn sống à? Bình thường bổ một cuốc thế này thì đến Ma Vương cũng nát thây rồi mà. Chẳng lẽ hắn đang giả bộ để phản công? Chắc chắn là thế! Phải bồi thêm phát nữa cho chắc ăn.”*
Diệp Phàm hít một hơi, chuẩn bị tung ra chiêu thứ hai của “Trường Sinh Thập Bát Cuốc”.
Thấy Diệp Phàm lại giơ cuốc, Hư Không Chi Chủ suýt chút nữa thì tan biến tại chỗ vì sợ hãi. Hắn lập tức ném ra một viên châu lấp lánh bụi sao:
– “Đây là Hư Không Tâm Hạt! Chứa đựng vạn năm tích lũy của hư không, có thể làm cho thực vật sinh trưởng gấp mười nghìn lần! Xin hãy hạ thủ lưu tình!”
Bàn tay đang giơ cuốc của Diệp Phàm khựng lại. Hắn nheo mắt nhìn viên châu. Hệ thống trong đầu lập tức báo tin:
*”Phát hiện siêu cấp phân bón hóa học. Công dụng: Kích rễ, tăng sản lượng cực mạnh. Giá trị: Vô giá.”*
Diệp Phàm thu hồi cuốc, vẻ mặt lập tức chuyển từ lạnh lùng sang… hòa ái dễ gần.
– “Ồ, thì ra ngài là người phương xa đến tặng quà. Ngài không nói sớm, làm ta cứ tưởng ngài định đến ăn trộm cải bắp. Ngại quá, thật là ngại quá!”
Hắn phất tay một cái, viên Hư Không Tâm Hạt bay vào tay hắn. Hắn cười híp cả mắt, vẻ mặt “nông dân chất phác” lại hiện lên:
– “Vị đại gia này, ngài còn nửa thân hình kia, có cần ta giúp bôi ít nhựa cây Thế Giới cho nó mọc lại không? Ta lấy rẻ thôi, chỉ cần thêm vài viên châu giống thế này là được.”
Hư Không Chi Chủ lúc này chỉ muốn khóc. Hắn mất nửa tu vi, mất luôn bảo vật trấn thân, giờ còn bị đối phương gạ gẫm bán bảo hiểm sức khỏe. Hắn không dám ở lại thêm một giây nào nữa, lập tức quay đầu, đâm sầm vào khe nứt không gian, biến mất tăm với tốc độ nhanh hơn cả lúc đến.
Khe nứt trên bầu trời khép lại, trả lại sự yên tĩnh cho nông trại.
Diệp Phàm đứng đó, tung hứng viên Hư Không Tâm Hạt trong tay, thở dài một hơi nhẹ nhõm:
– “Phù… Nguy hiểm quá. Tí nữa thì mất mạng. Các người thấy không? Ta đã bảo là bên ngoài nguy hiểm lắm mà. Một người đi ngang qua cũng có thể phá nát cả vườn rau của chúng ta. Vượng Tài, từ nay về sau, trận pháp phòng thủ tăng lên 2000 lớp cho ta!”
Vượng Tài sủa một tiếng “Gâu” thật lớn như để hưởng ứng, nhưng trong mắt nó lại tràn đầy sự khinh bỉ đối với sự “thận trọng” quá mức của chủ nhân. *Người vừa xẻ đôi một vị thần mà người còn kêu nguy hiểm, thì chúng ta chắc là đang đứng trên bờ vực tử vong mỗi giây mỗi phút mất!*
Nguyệt Cơ nhìn Diệp Phàm, lúc này ánh nắng mặt trời yếu ớt của Ma Giới rạng rỡ sau mây chiếu vào lưng hắn, khiến bóng hắn dài ra trên mặt đất. Cô bỗng cảm thấy, có lẽ con đường “Trường Sinh” mà Diệp Phàm theo đuổi thực chất không phải là sự bất tử của cơ thể, mà là sự bảo hộ cho những điều bình dị nhất giữa một thế giới đầy hỗn loạn.
– “Chủ nhân…” Cô khẽ gọi.
– “Gì?” Diệp Phàm quay lại, tay đang xới đất để chôn viên bảo châu.
– “Bắp cải… nở hoa rồi, đẹp lắm.”
Diệp Phàm cười hì hì:
– “Đẹp thì có ích gì? Mai mang ra Vạn Ma Thành bán, phải tăng giá gấp đôi vì đây là cải bắp mang vị ‘Hư Không’. Chúng ta phải làm giàu trước khi trời sập, rõ chưa?”
Bên trong nhẫn, Lão Ma Đầu Vong Tiên lẩm bẩm:
– “Đúng là cẩu đạo vĩnh hằng… Một tay cầm cuốc trị thế giới, một tay gánh phân tính tiền rau. Ma Giới này… xong đời thật rồi.”
Dưới tán Cây Thế Giới, Diệp Phàm lại tiếp tục công việc của mình. Trận chiến vĩ đại nhất của vũ trụ vừa kết thúc chỉ trong vòng chưa đầy mười phút, và kẻ chiến thắng lúc này đang bận tâm đến việc làm sao để vụ tới không bị lũ sâu bướm quấy rầy.
Bầu trời Ma Giới dần lặng xuống, nhưng dư chấn từ “phát cuốc” kia vẫn đang lan tỏa khắp các cõi, gửi một thông điệp lặng lẽ đến mọi thế lực đang dòm ngó:
*Đừng chạm vào rau của Diệp Phàm, trừ khi ngươi muốn làm phân bón.*