Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm Ruộng
Chương 185: Thiên giới cũng bắt đầu xin nhập khẩu phân bón

Cập nhật lúc: 2026-05-27 15:03:27 | Lượt xem: 11

**Chương 185: Thiên giới cũng bắt đầu xin nhập khẩu phân bón**

Sau sự kiện “đại náo Thiên giới bằng cây đậu thần” và hiên ngang trở về Ma giới với một bình rượu quý của Đế Quân, danh tiếng của Diệp Phàm – hay còn gọi dưới cái tên rúng động lục giới “U Minh Ma Quân” – đã lên tới một tầm cao mới. Tầm cao đến mức, hiện tại chỉ cần hắn hắt hơi một cái ở Hắc Thổ Hoang Nguyên, các đại ma đầu ở tận Vạn Ma Thành cũng phải giật mình tự hỏi liệu đó có phải là mật hiệu khởi động một cuộc diệt thế hay không.

Sáng sớm, bầu trời Ma giới vẫn một màu huyết dụ u ám đặc trưng, nhưng không khí bên trong nông trại của Diệp Phàm lại thanh khiết đến kỳ lạ.

Diệp Phàm khoác chiếc áo vải thô, chân xỏ đôi giày cỏ, vác cuốc ra vườn. Theo sau hắn là Vượng Tài, con Thần Thú Thôn Phệ Ma Lang danh tiếng lẫy lừng nhưng giờ đây trông không khác gì một con chó mực gầy gò đang ngáp ngắn ngáp dài.

“Vượng Tài, hôm nay phải trông chừng kỹ vào. Sau chuyến ‘du lịch’ Thiên giới vừa rồi, ta luôn cảm thấy có kẻ đang rình rập vườn cải thảo của mình,” Diệp Phàm thận trọng lẩm bẩm, ánh mắt không ngừng quét qua các lớp trận pháp dày đặc.

Vượng Tài “gâu” một tiếng uể oải. Nó thầm nghĩ: *“Chủ nhân ơi là chủ nhân, ngài vừa vác gậy lên Thiên giới đòi nợ, giờ còn ai dám bén mảng tới đây trộm rau nữa? Trừ khi bọn chúng muốn được đầu thai sớm.”*

Diệp Phàm vừa dứt lời thì đột nhiên, không trung trên đầu nông trại dao động mạnh. Một luồng kim quang thánh khiết từ chín tầng mây xuyên qua màn sương mù dày đặc của Ma giới, giáng thẳng xuống vị trí giữa sân.

“Hỏng rồi! Thiên đình trả thù!”

Diệp Phàm sắc mặt biến đổi, nhanh như chớp lộn một vòng ra sau gốc cây linh mễ, tay bấm quyết, miệng hô: “Kích hoạt! Vạn Cổ Quy Ninh Trận! Ngàn lớp lồng gà phòng ngự!”

Chỉ trong tích tắc, hàng trăm lớp màng ánh sáng hình vòm cung úp xuống, bao bọc lấy Diệp Phàm cùng căn nhà gỗ nhỏ. Đây là trận pháp phòng ngự mà hắn đã dốc tâm nghiên cứu trong suốt một trăm năm qua, được ngụy trang dưới hình dạng những cái lồng gà nhưng có khả năng ngăn cản cả đòn đánh toàn lực của một vị Đại La Kim Tiên.

Từ trong luồng kim quang, một ông lão tóc trắng phơ, tay cầm phất trần, mặt mày rạng rỡ hiện ra. Không ai khác, chính là Thái Bạch Kim Tinh – sứ giả ngoại giao số một của Thiên đình.

Tuy nhiên, vị tiên nhân này vừa hạ phàm đã bị dính ngay vào “Trận pháp đuổi chim” của Diệp Phàm. Lão ta bị treo ngược cành cây, lơ lửng giữa không trung, phất trần rơi lả tả.

“U Minh tiên hữu! Đừng ra tay! Là lão phu, Thái Bạch đây! Lão phu đến để bàn chuyện làm ăn, không phải đến đánh nhau!” Thái Bạch Kim Tinh hớt hải kêu lên, khuôn mặt già nua đỏ bừng vì bị treo ngược.

Diệp Phàm từ sau gốc cây thò đầu ra, ánh mắt vẫn đầy vẻ nghi kị: “Làm ăn? Thiên giới các người còn thiếu cái gì mà phải xuống Ma giới nghèo nàn này làm ăn? Hay là các người định lừa ta lên đó để bắt làm phu quét rác?”

Nguyệt Cơ từ trong bếp chạy ra, nhìn thấy cảnh tượng này cũng ngẩn người. Cô chưa từng thấy vị tiên nhân nào của Thiên đình lại có bộ dạng thê thảm đến vậy trước mặt chủ thượng của mình. Cô nhẹ nhàng tiến tới bên cạnh Diệp Phàm, khẽ nói: “Chủ thượng, nhìn lão ta có vẻ không có sát khí, hình như là thật lòng.”

Lão Ma Đầu Vong Tiên trong chiếc nhẫn cũng lên tiếng: “Tiểu tử, nhìn cái túi càn khôn lão ta đeo bên hông đi, tỏa ra hơi thở của tiên thạch thượng hạng đấy. Có vẻ là con mồi béo béo.”

Diệp Phàm bấy giờ mới bán tín bán nghi thu hồi một phần trận pháp, khiến Thái Bạch Kim Tinh rơi phịch xuống đất. Lão tiên nhân lúng túng phủi bụi trên áo, nhưng vừa đứng dậy, khứu giác của lão đã bị một mùi hương kỳ lạ kích thích.

Đó là mùi đất. Một mùi đất nồng hậu, giàu linh tính, tràn đầy sự sống mà ngay cả Linh Tiêu Bảo Điện cũng không có được.

“Kỳ tài! Đúng là kỳ tài!” Thái Bạch Kim Tinh không kịp chào hỏi, lao ngay đến cạnh luống rau, bốc một nắm đất đen lên ngửi, mắt sáng rực như bắt được vàng. “Chính là nó! Loại ‘Linh phân Ma giới’ này chính là thứ mà vườn Đào Tiên của Vương Mẫu nương nương đang cần!”

Diệp Phàm đứng ngây người: “Ông nói cái gì? Ông hạ phàm… là để mua phân bón?”

Thái Bạch Kim Tinh nắm chặt lấy tay Diệp Phàm, giọng run rẩy: “Tiên hữu không biết đó thôi. Dạo gần đây Thiên giới gặp phải tình trạng linh khí khô kiệt cục bộ, vườn Đào Tiên mấy vạn năm qua chỉ dùng tiên lộ tưới tiêu, đất đai đã trở nên ‘chai cứng’. Vương Mẫu nương nương lo lắng đến mất ngủ, Đào Tiên vụ này quả thì bé bằng nắm tay, vị thì chát xít. Nhưng sau khi nếm thử mấy củ khoai lang nướng mà tiên hữu mang lên lần trước, Vương Mẫu phát hiện ra trong đó có chứa một loại vật chất hữu cơ cực kỳ đặc biệt, có thể làm tơi xốp tiên thổ, phục hồi dược tính. Cho nên… Đế Quân phái lão phu xuống đây thương lượng nhập khẩu phân bón!”

Diệp Phàm nghe xong, suýt chút nữa thì đánh rơi cái cuốc.

Hắn trồng ruộng ở Ma giới, vốn dĩ dùng *Trường Sinh Công* để thanh lọc Ma khí bẩn thỉu trong đất đen, biến chúng thành chất dinh dưỡng. Đối với hắn, đống phân bón được ủ từ phân của Vượng Tài và xác thực vật Ma giới thanh lọc là thứ rẻ mạt nhất, chất đống sau sân chẳng ai thèm ngó.

Ấy vậy mà Thiên giới lại coi đó là thánh vật?

Trong lòng Diệp Phàm lúc này đang nổ ra một cuộc chiến tâm lý dữ dội.

*“Bình tĩnh! Đây có thể là một âm mưu diễn sâu để hạ thấp cảnh giác của mình. Ai đời Thiên đình lại đi mua phân bón của Ma giới bao giờ? Chắc chắn là chúng muốn dùng chiêu bài kinh tế để thâu tóm trang trại của mình đây!”* – Diệp Phàm tự nhủ, ánh mắt càng trở nên thâm trầm.

Hắn hắng giọng một cái, ra vẻ khó khăn: “Thái Bạch tiên hữu, ông cũng biết đấy, để sản xuất ra được một bao linh phân này, ta phải tiêu tốn bao nhiêu tâm huyết, vận dụng bao nhiêu cấm thuật thanh lọc không? Đây là tinh hoa của trời đất, là cốt lõi của sự sống tại Ma giới…”

Nguyệt Cơ đứng phía sau lén quay mặt đi để không bật cười. Cô nhớ rõ chiều qua Diệp Phàm còn than phiền vì đống phân ủ sau chuồng lợn quá bốc mùi, định đem đổ quách xuống sông Minh Hà.

Thái Bạch Kim Tinh vừa nghe Diệp Phàm nói “khó khăn”, lập tức run rẩy mở túi Càn Khôn: “Lão phu biết! Lão phu biết cái giá không hề rẻ! Đây, Đế Quân bảo ta mang theo một vạn viên Cực Phẩm Tiên Thạch, mười cuộn lụa Thiên Hà, và một tấm thẻ Vip lưu thông tự do tại Thiên Đình Thương Quán. Đây chỉ là tiền đặt cọc cho vụ mùa đầu tiên!”

Con mắt Diệp Phàm giật giật. Một vạn viên Cực Phẩm Tiên Thạch? Số tiền này đủ để mua trắng cả một tòa thành ở Ma giới!

Hắn vẫn chưa chịu dừng lại, bản tính “cẩu” trỗi dậy, hắn muốn thử xem giới hạn của Thiên giới đến đâu để đảm bảo an toàn cho mình.

“Chậc, tiên thạch thì ta không thiếu. Nhưng các người muốn mua phân bón, phải chấp nhận một điều kiện: Thiên giới phải cung cấp cho ta độc quyền các loại hạt giống quý hiếm nhất, đồng thời phải ký một hiệp ước ‘Không xâm lược nông trại’ trong vòng năm vạn năm!”

Thái Bạch Kim Tinh không hề do dự, rút ngay một tờ sắc chỉ có đóng dấu rồng vàng của Thiên Đế ra: “Đế Quân sớm đã đoán được ngài là người lo xa! Đây, sắc lệnh hòa bình đã được soạn sẵn, chỉ chờ tiên hữu điểm chỉ!”

Diệp Phàm ngẩn tò te. Cái quái gì đang xảy ra vậy? Mình nắm thóp được cả Thiên giới chỉ bằng mấy bao phân lợn sao?

Hắn quay sang nhìn Vượng Tài, con chó mực lúc này đang nghênh ngang tự mãn, có vẻ như nó cũng biết phân của nó sắp trở thành hàng xuất khẩu cao cấp sang Thiên giới.

“Được rồi, nếu các người đã có lòng thành như vậy… Nguyệt Cơ, ra sau vườn đóng cho Thái Bạch tiên hữu mười bao ‘Siêu cấp Linh Thổ’ số 1 mang về dùng thử.”

Cuộc giao dịch diễn ra nhanh chóng đến mức khiến người ta cảm thấy hoang đường. Thái Bạch Kim Tinh nâng niu mấy bao tải bốc mùi như nâng niu báu vật, rối rít cảm ơn rồi cưỡi mây bay biến về trời, chỉ sợ Diệp Phàm đổi ý.

Sau khi vị sứ giả biến mất, Diệp Phàm ngồi bệt xuống đống tiên thạch sáng lấp lánh, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán.

“Chủ thượng, ngài sao vậy? Chúng ta phát tài rồi mà!” Nguyệt Cơ hào hứng nói.

Diệp Phàm run giọng: “Nguyệt Cơ, cô không hiểu đâu. Việc này quá nguy hiểm. Thiên giới giờ đây phụ thuộc vào phân bón của ta, tức là ta đã nắm giữ mạch máu kinh tế của họ. Kẻ nắm quyền mà quá mạnh sẽ khiến người khác đố kị. Hỏng rồi, danh tiếng này quá lớn, ta phải tăng cường thêm một ngàn lớp trận pháp ẩn nấp ngay lập tức!”

Lão Ma Đầu Vong Tiên cười sặc sụa trong nhẫn: “Ngươi đúng là đồ điên! Người ta cầu không được danh tiếng, ngươi lại sợ nó như sợ hủ loét. Nhưng mà tiểu tử, ngươi không nhận ra sao? Ngươi đã vô tình trở thành ‘Thái Thượng Hoàng’ không ngai của cả hai giới rồi. Ma giới cần rau của ngươi để giữ bình tĩnh, Thiên giới cần phân của ngươi để cứu cây cảnh. Giờ đây ai dám động đến một sợi tóc của ngươi?”

Diệp Phàm không nghe lọt tai. Hắn vội vàng vác cuốc chạy ra cổng, bắt đầu đào một cái rãnh sâu hoắm xung quanh nông trại.

“Nổi tiếng là điềm báo tử vong! Phải giấu, phải giấu kỹ hơn nữa!”

Ngày hôm đó, Ma giới được một phen chấn động. Không phải vì chiến tranh, mà vì người ta thấy hàng đoàn xe ngựa của Thiên giới xếp hàng dài ở biên giới, chờ đợi được mua một loại hàng hóa kỳ lạ gắn mác “Đặc sản U Minh”.

Diệp Phàm, một đệ tử bình thường nhất của Trường Sinh Môn, vốn chỉ muốn tìm một nơi yên bình để sống sót qua ngày, nay đã chính thức nắm giữ quyền sinh sát kinh tế của Thiên đình. Và tất cả những gì hắn cảm thấy lúc này chỉ là: *“Trời ơi, sau này phân bón không đủ bán thì phải bắt Vượng Tài ăn nhiều lên sao?”*

Dưới bầu trời đỏ ngầu, một huyền thoại mới về “Lão nông nắm giữ lục giới” bắt đầu được viết tiếp, theo cách mà chẳng ai có thể ngờ tới.

**Hết chương 185.**

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8