Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm Ruộng
Chương 186: \”Ta có nên thu phí tham quan không nhỉ?\”

Cập nhật lúc: 2026-05-27 15:04:15 | Lượt xem: 9

**CHƯƠNG 186: TA CÓ NÊN THU PHÍ THAM QUAN KHÔNG NHỈ?**

Gió bấc rít gào qua những khe đá vôi đen kịt của Hắc Thổ Hoang Nguyên, mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc đặc trưng của Ma Giới. Thế nhưng, ngay tại ranh giới của khu đất mà người ta vẫn gọi là “Tử Địa”, một màn sương mù mỏng manh như dải lụa tiên lại đang lững lờ trôi, ngăn cách giữa sự hoang tàn lụi bại bên ngoài và một thế giới tràn đầy sức sống bên trong.

Diệp Phàm đứng trên một mỏm đá cao, tay chống cuốc, nheo mắt nhìn về phía chân trời. Ánh sáng đỏ rực từ chín mặt trời máu của Ma Giới chiếu xuống khiến bóng hắn đổ dài trên mặt đất, trông thì có vẻ tiêu sái của một bậc đại năng đứng nhìn thiên hạ, nhưng nếu lại gần sẽ thấy môi hắn đang run rẩy một cách cực kỳ mất nhịp.

“Một… hai… mười lăm… hỏng rồi, riêng hướng Đông Bắc đã có tới mười lăm hơi thở Ma Vương đang lẩn khuất. Phía Tây Nam còn tệ hơn, có ít nhất ba lão quái vật cấp bậc Tiên tôn bên Thiên giới đang ẩn thân trong mây.”

Diệp Phàm lẩm bẩm, mồ hôi hột to như hạt đậu nành lăn dài trên má. Hắn vội vàng lôi từ trong ngực áo ra một xấp phù chú dày cộm, nhìn lướt qua những dòng linh văn đỏ rực rồi lại thở dài cất vào. “Không đủ, hoàn toàn không đủ. Một ngàn hai trăm lớp trận pháp phòng ngự vẫn khiến ta cảm thấy như đang trần truồng giữa phố đông người vậy.”

Kể từ sau khi thương vụ bán “tiên phân” cho Thiên giới thành công rực rỡ, danh tiếng của Diệp Phàm – hay cái tên giả “U Minh Ma Quân” – đã bùng nổ vượt ra ngoài tầm kiểm soát của hắn. Bây giờ, Hắc Thổ Hoang Nguyên không còn là nơi chim không thèm đẻ trứng nữa, mà đã trở thành điểm đến “hot” nhất lục giới. Người ta đồn rằng ở đây có cỏ bất tử, có loại linh mễ giúp người phàm thăng thiên, và trên hết, có một vị đại năng sở hữu bí quyết biến Ma khí thành tiên lực.

Nguyệt Cơ bước đến bên cạnh, tà váy tím tung bay theo gió. Nàng nhìn thấy vẻ mặt lo âu của chủ nhân thì trong lòng lại trào dâng một sự kính phục vô bờ bến.

*Chủ thượng đúng là bậc trí giả sâu sắc.* – Nguyệt Cơ thầm nghĩ. *Ngài ấy nắm giữ quyền lực khuynh đảo lưỡng giới, nhưng lúc nào cũng giữ thái độ khiêm nhường, luôn giả vờ sợ hãi để đánh lạc hướng kẻ thù. Đây chính là cảnh giới “đại trí nhược ngu” trong truyền thuyết sao? Ngài ấy đứng đây chắc chắn là đang bày binh bố trận, dùng ánh mắt để trấn áp các luồng khí vận xung quanh!*

Nàng khẽ cúi đầu, cung kính hỏi: “Chủ thượng, bên ngoài có rất nhiều sứ giả từ các bộ lạc Ma tộc lớn muốn vào kiến diện, dâng nộp cống phẩm để mong được nhìn ngắm ‘Thần thụ’ một lần. Ngài định xử lý thế nào? Nếu cứ để họ đứng đó, e rằng sẽ ảnh hưởng đến cảnh quan nông trại.”

Diệp Phàm suýt nữa thì văng cái cuốc vào chân. *Nhìn ngắm cái gì cơ? Thần thụ? Đó chỉ là một gốc táo đột biến ta dùng phân của Vượng Tài bón hơi quá tay nên nó mới phát sáng thôi mà!*

Hắn quay sang nhìn Nguyệt Cơ, cố giữ giọng bình tĩnh nhất có thể: “Nguyệt Cơ, ta đã nói bao nhiêu lần rồi, chúng ta chỉ là nông dân. Làm nông là phải thanh tĩnh. Bọn họ kéo đến đây đông như hội thế này, chỉ khiến lũ gà của ta bị stress không đẻ được trứng, cây cải bắp của ta cũng vì nghe tiếng ồn mà héo rũ. Điều này rất nghiêm trọng, cô có hiểu không?”

Nguyệt Cơ nghiêm túc gật đầu: “Thần hiểu. Ý ngài là tâm tính của cây cỏ cũng cần được bảo vệ, đó chính là ‘Vạn Vật Sinh Linh Đạo’ mà ngài thường nhắc tới. Vậy để thần ra ngoài dùng cực hình đuổi bọn họ đi?”

“Đừng! Đừng có động thủ!” – Diệp Phàm hoảng hốt ngăn lại. *Cô mà đánh bọn họ, bọn họ sẽ kéo cả tông môn đến đây báo thù, lúc đó ta chỉ có nước nhảy vào hố phân mà trốn.*

Hắn vuốt cằm, não bộ bắt đầu hoạt động hết công suất theo phong cách “Cẩu đạo”. Nếu đuổi đi không được, mà để họ ở lại cũng không yên, vậy thì… phải tìm cách khiến họ chùn bước, hoặc chí ít là khiến việc bọn họ ở đây mang lại lợi ích thực tế cho mình mà không gây nguy hiểm.

Lão Ma Đầu Vong Tiên trong nhẫn lúc này cười khà khà: “Tiểu tử, ngươi nhìn kìa, đám ma đầu bên ngoài đều mang theo toàn bảo vật thượng phẩm. Thay vì đuổi, sao ngươi không thu tiền? Ma giới có quy luật của Ma giới: Cái gì có giá thì mới đáng quý, cái gì miễn phí thì chúng nó càng nghi ngờ là bẫy.”

Mắt Diệp Phàm chợt lóe lên một tia sáng kỳ quái. Đúng rồi! Tại sao hắn lại không nghĩ ra nhỉ? Kinh doanh du lịch! Một khi biến nơi này thành khu du lịch chính thức, hắn có thể công khai thiết lập các quy tắc ra vào, vừa kiểm soát được quân số, vừa phân loại được ai là kẻ có thiện chí, ai là kẻ có ý đồ xấu. Và quan trọng nhất là… thu tiền để nâng cấp hệ thống trận pháp phòng ngự.

“Nguyệt Cơ, ta có ý này.” – Diệp Phàm đột nhiên nở một nụ cười mà theo Nguyệt Cơ là “chứa đựng thâm ý của một vị thần”, nhưng thực chất là nụ cười của một tay tiểu thương gian xảo.

“Dạ, xin chủ thượng chỉ điểm.”

Diệp Phàm vác cuốc lên vai, thong thả bước xuống dốc: “Từ nay về sau, Hắc Thổ Hoang Nguyên không còn là nơi ai muốn đến thì đến, đi thì đi nữa. Chúng ta sẽ mở cửa nông trại, nhưng phải có ‘vé tham quan’. Ai muốn vào thì phải nộp phí.”

Nguyệt Cơ ngẩn người: “Thu phí? Nhưng chúng ta thiếu tiền sao? Tiên thạch mà Thiên giới vừa đưa, chúng ta chất thành núi trong kho rồi mà.”

Diệp Phàm lắc đầu, vẻ mặt đầy bi thiên mẫn nhân: “Ngươi không hiểu. Ta thu phí không phải vì tiền, mà là vì… môi trường. Đúng, bảo vệ môi trường Ma giới. Mỗi bước chân của một Ma Vương sẽ dẫm nát bao nhiêu vi sinh vật có lợi trong đất? Mỗi hơi thở của Tiên nhân sẽ làm xáo trộn nồng độ Ma khí tinh khiết mà ta đã dày công thanh lọc? Chúng ta thu tiền để có kinh phí tái tạo hệ sinh thái!”

Hắn bắt đầu vung tay múa chân, vẽ ra một kế hoạch vĩ đại: “Chúng ta sẽ chia ra các hạng vé. Vé Phổ Thông: Chỉ được đứng cách hàng rào 100 mét để hít thở không khí xanh. Phí vào cửa là một vạn Ma tinh hoặc mười cân quặng sắt huyền thiết. Vé VIP: Được vào tham quan vườn rau cải bắp, được chụp hình cùng Vượng Tài (nếu nó không cắn), phí là một kiện pháp bảo trung phẩm.”

Lão Ma Đầu Vong Tiên suýt nữa thì sặc: “Ngươi dám để Ma Vương bỏ ra một kiện pháp bảo chỉ để nhìn một con chó rách mắt lờ đờ sao? Ngươi là quỷ còn ác hơn cả Ma tôn đấy!”

Diệp Phàm mặc kệ lão, hắn tiếp tục: “Còn vé VVIP – Vé trải nghiệm làm nông: Được phép cầm cuốc xới đất trong 15 phút dưới sự giám sát của Nguyệt Cơ. Giá là một gốc linh dược ngàn năm hoặc một viên đan dược lục phẩm. Cô thấy thế nào?”

Nguyệt Cơ nghe xong, mắt sáng như sao, hai tay đan vào nhau đầy sùng bái: “Chủ thượng! Ngài thật là vĩ đại! Dùng lao động để cảm hóa tâm tính hung tàn của Ma tộc, dùng sự tốn kém về tài vật để dạy cho bọn họ biết quý trọng từng tấc đất. Đây không chỉ là thu phí, đây là giáo hóa chúng sinh!”

Diệp Phàm cười khổ trong lòng. *Cô muốn nghĩ sao cũng được, miễn là chúng nó nộp tiền và không gây sự với ta là tốt rồi.*

Ngay lập tức, kế hoạch “Khu du lịch sinh thái U Minh” được triển khai với tốc độ thần sầu.

Dưới sự chỉ đạo của Diệp Phàm, Huyết Sát Ma Tướng – kẻ trước đây từng hung hãn đòi thu thuế nay đã trở thành “Đội trưởng đội bảo an” kiêm “Quản lý nhân sự” – được giao nhiệm vụ dựng một cái cổng chào hoành tráng ngay tại lối vào Hắc Thổ Hoang Nguyên.

Cái cổng không làm bằng vàng ngọc, mà được Diệp Phàm tận dụng từ xương của những con Ma thú khổng lồ mà hắn đã… vô tình dùng cuốc đập chết khi chúng định phá vườn rau. Bên trên treo một tấm biển gỗ viết bằng lối thư pháp rồng bay phượng múa: **”NÔNG TRẠI TRƯỜNG SINH – ĐIỂM ĐẾN TÌM LẠI BẢN NGÔ**.

Dưới tấm biển chính là một bảng nội quy dài dằng dặc:
1. Không được mang theo vũ khí (vi phạm sẽ bị Vượng Tài cắn).
2. Không được bay lượn (vì ảnh hưởng đến hướng gió của phân bón).
3. Không được thăng cấp hoặc đột phá trong khuôn viên (vì sẽ gây nổ, hư hỏng rau màu).
4. Phải tuyệt đối tuân thủ hướng dẫn của Ma Nữ hướng dẫn viên (Nguyệt Cơ).

Chỉ trong vòng một buổi sáng, tin tức về việc Nông trại Trường Sinh thu phí tham quan đã lan ra khắp Ma giới.

Bên ngoài cổng chào, một đám đông hỗn tạp bao gồm Ma quân, yêu quái, thậm chí có cả mấy lão đạo sĩ giả danh Ma nhân đang đứng sững sờ.

“Cái gì? Một vạn Ma tinh chỉ để được đứng nhìn từ xa? Lão tử là Hắc Sát Ma Vương, tung hoành Ma giới ba ngàn năm, chưa bao giờ thấy ai dám chém giá như vậy!” – Một gã đô con, da đen xì, tỏa ra khí tức hung sát đầy trời đang gào thét.

Huyết Sát Ma Tướng, lúc này đang mặc một chiếc áo khoác bằng vải bố thô sơ (đồng phục do Diệp Phàm thiết kế), lạnh lùng bước ra, khoanh tay trước ngực: “Hắc Sát, ngươi có nộp không thì bảo? Không nộp thì biến sang một bên cho người sau. Nên nhớ, hôm qua Thiên giới vừa mới cử sứ giả đến mua hết mười bao phân hạng nhất đấy. Ngươi nghĩ mình to hơn Thiên giới sao?”

Hắc Sát Ma Vương nghe đến hai chữ “Thiên giới” thì lập tức xì hơi. Hắn nhìn vào sâu bên trong, thấy một mảng xanh mướt mát, thấy những hạt sương linh khí lấp lánh trên kẽ lá mơn mởn, một cảm giác thư thái chưa từng có len lỏi vào tâm hồn đầy sát khí của hắn. Hắn cắn răng, lôi túi trữ vật ra: “Được, lão tử nộp! Đây là mười vạn Ma tinh, cho ta mười vé Phổ Thông cho cả đám đệ tử!”

“Tốt. Vào hàng xếp hàng, cấm chen lấn!” – Huyết Sát Ma Tướng dõng dạc hô lớn, cảm thấy việc làm “bảo kê” cho nông trại này uy phong hơn hẳn việc đi cướp bóc lúc trước.

Trong khi đó, ở khu vực VIP, một cảnh tượng còn kỳ lạ hơn đang diễn ra.

Một vị trưởng lão của Vạn Ma Điện, tu vi đã đến mức bán bộ Ma Đế, lúc này đang run rẩy cầm một cái xẻng gỗ, mồ hôi đầm đìa đứng trong vườn rau cải bắp. Bên cạnh lão, Nguyệt Cơ đang cầm một chiếc đồng hồ cát, lạnh lùng nói: “Còn ba phút nữa. Hãy xới đất cho tơi ra, đừng dùng ma lực, phải dùng lực tay trần thì đất mới cảm nhận được thành ý của ngươi.”

Vị trưởng lão kia vừa xới vừa lẩm bẩm: “Kỳ diệu… thật sự kỳ diệu. Mỗi nhát xẻng xuống, tâm ma trong lòng ta lại dường như dịu đi một chút. Những sợi dây thần kinh luôn căng thẳng của ta đang được thả lỏng hoàn toàn. Đây chắc chắn là một loại công pháp tu luyện tối cao dựa trên việc tiếp xúc với đại địa!”

Hắn đâu có biết, đất ở đây đã được Diệp Phàm trộn với một lượng lớn dược liệu an thần bị… hỏng trong lúc luyện chế, khiến cho bất cứ ai chạm vào cũng sẽ cảm thấy buồn ngủ và thư giãn.

Ở một góc khác, Vượng Tài đang nằm vắt vẻo trên một đống rơm khô, mắt nhắm hờ. Phía trước nó là một hàng dài những kẻ hâm mộ đang cung kính đặt những khối xương ma thú cao cấp nhất hoặc linh quả hiếm có vào cái bát ăn của nó, chỉ để được chạm vào bộ lông đen thùi lùi của “Thần Lang hạ phàm”.

Vượng Tài thầm nghĩ: *Bọn người này bị khùng rồi sao? Xương này cứng quá, không ngon bằng khoai lang nướng của đại ca. Nhưng thôi, đại ca bảo phải làm bộ mặt lạnh lùng thì chúng mới chịu nộp thêm đồ ăn.* Thế là nó nhe răng ra một cái.

“Ôi nhìn kìa! Thần Lang cười với tôi rồi!” – Một ma nữ rú lên sung sướng, vội vã vứt xuống một sợi dây chuyền bảo ngọc.

Đứng trong căn chòi nhỏ nhìn ra, Diệp Phàm không khỏi ngẩn ngơ.

“Trời ạ… ta chỉ định kiếm chút tiền để nâng cấp trận pháp phòng ngự, sao bọn họ lại có vẻ… tận hưởng thế kia?”

Lão Ma Đầu Vong Tiên cười sặc sụa: “Tiểu tử, ngươi quá coi thường sức hấp dẫn của sự yên bình rồi. Ở Ma giới này, người ta chỉ biết giết chóc, hãm hại nhau. Sự yên tĩnh và xanh mát của nơi này đối với họ còn gây nghiện hơn cả đan dược. Ngươi không thu phí tham quan, họ còn thấy sợ. Ngươi thu càng đắt, họ càng thấy đáng tin.”

Diệp Phàm thở dài, tay xoa xoa thái dương: “Đáng tin cũng tốt, nhưng cô nhìn xem, cái tay trưởng lão Vạn Ma Điện kia, lão đang gặm thử đất của ta kìa! Trời ạ, đó là đất trộn phân chim đấy!”

Hắn vội vàng chạy ra định can ngăn, nhưng vừa bước ra khỏi chòi, hàng ngàn ánh mắt sùng bái lập tức phóng tới.

“U Minh Ma Quân vạn tuế!”
“Cảm ơn Ma Quân đã cho chúng ta thấy được mùa xuân của Ma giới!”
“Ma Quân tiền bối, xin hãy nhận ta làm đệ tử nhổ cỏ cho ngài!”

Diệp Phàm khựng lại, tim đập thình thịch. Hắn vội vàng lùi lại, vấp phải một gốc dưa hấu, sau đó quay người chạy biến vào trong nhà, đóng chặt cửa lại.

“Hỏng rồi, hỏng thật rồi! Danh tiếng này đã vượt qua mức cảnh báo đỏ. Bọn họ tôn sùng ta đến mức này, lỡ mai mốt bọn họ phát hiện ta chỉ là một đệ tử Trường Sinh Môn tu luyện dưỡng sinh công thì sao? Họ sẽ lột da ta mất!”

Ngồi trong góc phòng, Diệp Phàm run rẩy mở sổ tay kế hoạch ra, dùng bút lông gạch nát dòng chữ “Mở rộng khu du lịch”. Hắn run tay viết đè lên bằng những nét chữ to tướng:

**”KẾ HOẠCH BÀI TRẬN: CHIẾN DỊCH KHÔNG GIAN CỦA NÔNG DÂN”**
– Bước 1: Dùng tiền thu được mua hết toàn bộ trận pháp truyền tống của khu vực xung quanh.
– Bước 2: Biến toàn bộ khách tham quan thành ‘bia đỡ đạn’ bằng cách ký kết hợp đồng du lịch bảo hiểm (kẻ nào muốn đánh vào nông trại sẽ phải bước qua xác khách hàng đang đóng tiền bảo hiểm).
– Bước 3: Đào thêm một cái hầm sâu 3000 mét bên dưới ruộng rau để phòng khi bị bao vây.

“Phải, phải như vậy mới an toàn!” – Diệp Phàm tự nhủ, ánh mắt lo lắng nhìn ra cửa sổ, nơi đám Ma Vương vẫn đang vui vẻ… hái sâu cho lá cải.

Cái nông trại này, dường như đã biến thành một sự tồn tại kỳ lạ nhất trong lịch sử lục giới. Một nơi mà ma đầu ngồi thiền cùng gà, tiên nhân đi gánh phân bón ruộng, và chủ nhân của nó – kẻ mạnh nhất trong mắt họ – thì đang cuộn tròn trong chăn, thầm cầu nguyện rằng ngày mai sẽ không có thêm vị khách nào quá nổi tiếng ghé thăm.

Đột nhiên, từ ngoài cổng truyền vào một tiếng loa thông báo vang trời của Huyết Sát Ma Tướng:

“Thông báo! Vé VIP buổi chiều đã hết sạch! Chỉ còn 5 suất ‘Gói Trải Nghiệm Đặc Biệt: Tắm Nắng Cùng Bắp Cải’ với giá ưu đãi một viên Thọ Nguyên Đan! Mời quý vị nhanh chân!”

Diệp Phàm ôm đầu rên rỉ: “Huyết Sát ơi là Huyết Sát, ngươi đang đẩy ta vào chỗ chết đấy có biết không…”

Nhưng trong khi hắn lo sợ, thì ở một không gian khác, sâu thẳm trong thần thức của hắn, công pháp Trường Sinh Công vốn đang bị đình trệ bỗng nhiên bắt đầu vận chuyển điên cuồng. Sự biết ơn của hàng ngàn sinh linh, sự thanh lọc khí vận do việc mọi người tụ tập về đây làm nông, vô tình đã biến nơi này thành một khối khí vận khổng lồ.

Những cây rau cải bắp trong vườn bỗng chốc phát ra những vệt sáng lờ mờ, lá của chúng dần dần hiện lên những vân văn phức tạp giống như tiên trận tự nhiên.

Diệp Phàm vốn định trốn chạy, nhưng thế giới này dường như không cho phép hắn tầm thường. Mỗi hạt mầm hắn gieo xuống, mỗi cái phí tham quan hắn thu về, đều đang dần biến hắn thành một “Chúa tể” thực thụ, cho dù bản thân hắn vẫn cứ luôn nghĩ mình chỉ là một kẻ trồng rau sợ chết.

Buổi hoàng hôn của Ma giới buông xuống, nhuộm đỏ những thửa ruộng xanh ngắt. Tiếng cười nói của đám ma đầu xen lẫn tiếng sủa vang của Vượng Tài tạo nên một bản nhạc kỳ quái nhưng bình yên lạ thường.

Diệp Phàm nhìn qua khe cửa, thấy một Ma Vương cao lớn đang cẩn thận dùng khăn tay lau chùi cho một củ cà rốt vừa mới nhú lên khỏi đất với vẻ mặt vô cùng thành kính. Hắn thở dài, buông một câu cảm thán đầy triết lý:

“Kinh doanh vốn không khó, cái khó là làm sao để khách hàng trả tiền xong mà vẫn thấy biết ơn kẻ lột đồ mình. Xem ra, Ma giới này… vẫn còn quá đơn thuần.”

Rồi hắn lại quay lại bàn, tiếp tục vẽ lớp trận pháp thứ một ngàn hai trăm lẻ một. Cẩn thận vẫn là trên hết. Sống dai mới là vương đạo!

Đúng lúc đó, Nguyệt Cơ gõ cửa, giọng nàng đầy vẻ hào hứng: “Chủ thượng! Tin vui! Thánh Tử của Vạn Ma Điện, Diệp Thiên, nghe nói chúng ta thu phí tham quan, hắn đã dẫn theo mười vạn quân đoàn tinh nhuệ đang tiến về đây…”

Diệp Phàm nghe đến “mười vạn quân đoàn” thì mắt trợn ngược, suýt chút nữa là tắt thở tại chỗ. Hắn thảng thốt: “Cái gì? Mười vạn? Hắn đến để san phẳng nông trại của ta sao?”

Nguyệt Cơ cười rạng rỡ, lắc đầu: “Không ạ! Hắn nói hắn muốn mua vé đoàn! Hắn muốn quân đoàn của mình vào đây để… tập luyện tư thế gánh nước tưới cây nhằm rèn luyện tính kiên nhẫn! Hắn đang đứng ngoài cổng đợi ngài ra ký hợp đồng ưu đãi đấy ạ!”

“Rầm!”

Diệp Phàm ngã lăn xuống sàn. Cái thế giới này điên rồi, thật sự điên hết rồi! Mười vạn ma quân đi tưới nước? Đó là một cuộc xâm lược bằng… bình tưới cây hay sao?

Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, thầm nhủ trong nước mắt: *Trường Sinh Môn ơi, sư phụ ơi, con lạy người, cho con về đi! Ma giới ở đây quá nguy hiểm cho tâm lý của một người làm nông như con!*

Nhưng gió ngoài kia vẫn thổi, và tiếng tiền đồng, tiên thạch chạm vào nhau tại cổng soát vé vẫn vang lên đều đặn, vẽ nên một chương mới huy hoàng và dở khóc dở cười nhất trong lịch sử làm ruộng của Diệp Phàm.

**Hết chương 186.**

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8