Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm RuộngChương 190: Lão sư phụ của Diệp Phàm qua đời trong thanh thản
Bầu trời Ma Giới hôm nay lạ lắm.
Tầng mây đỏ rực vốn có như bị một bàn tay vô hình gột rửa, phai nhạt dần thành một sắc tím oải hương dịu mắt. Những cơn gió thét gào thường ngày mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc nay lại thoang thoảng hương vị cỏ non sau mưa. Diệp Phàm đứng giữa ruộng lúa Linh Mễ đang trổ bông, cái cuốc rỉ sét chống xuống đất, bàn tay hắn bỗng nhiên run nhẹ.
Sợi tơ nhân quả vốn mỏng manh nhưng dẻo dai kết nối hắn với Nhân Giới, cụ thể là với ngọn núi hoang tàn của Trường Sinh Môn, đột nhiên… đứt đoạn.
Hắn không cần bấm ngón tay tính toán, cũng không cần dùng tới những trận pháp bói toán rườm rà. Trường Sinh Công tầng thứ mười đã mang lại cho hắn một loại trực giác vượt xa khỏi phạm vi tu vi thông thường. Hắn biết, lão già hâm hấp kia, người đã “vô tình” đạp hắn xuống vết nứt không gian để hắn phải bôn ba làm ruộng ở nơi quỷ quái này, đã thật sự “về đích” trước hắn một bước trên con đường trường sinh.
“Sư phụ…” Diệp Phàm thầm gọi một tiếng, giọng khàn đặc.
Vượng Tài, con Ma Lang gầy gò vốn đang nằm lười biếng bên gốc cây ăn quả, bỗng đứng phắt dậy. Nó cảm nhận được một luồng khí tức tịch mịch phát ra từ chủ nhân. Đôi mắt đỏ ngầu của nó lộ vẻ hoang mang, cái đuôi cụp xuống, lân la đến gần rồi dùng cái mũi ươn ướt hếch nhẹ vào tay Diệp Phàm.
“Đừng phá, ta đang bận… đau lòng một chút.” Diệp Phàm vỗ nhẹ đầu Vượng Tài, nhưng trong lòng lại là một khoảng không vắng lặng.
Ở Nhân Giới xa xôi, trong một gian nhà tranh lụp xụp quanh năm gió lùa, một lão đạo sĩ gầy gò đang nằm trên giường gỗ. Gương mặt lão nhăn nheo như vỏ cây già, nhưng đôi mắt lại sáng quắc, thanh thản lạ kỳ. Lão không có đệ tử túc trực bên cạnh, không có linh đan diệu dược kéo dài hơi tàn. Lão chỉ nằm đó, hơi thở nhẹ nhàng như lông hồng.
“Tiểu Phàm tử… ở nơi đó chắc là… chăm bón tốt lắm…” Lão lầm bầm, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười tinh quái. “Cái đồ đệ sợ chết này, ta đi rồi, chắc nó phải xây… chín trăm cái trận pháp để hộ tang cho ta mất.”
Lời chưa dứt, lão khép mắt. Không có kim quang vạn trượng, không có thiên địa dị tượng. Lão cứ thế mà đi, yên lặng như một chiếc lá rụng xuống mặt hồ, đúng với tinh túy của Trường Sinh Công: “Sinh như hạ hoa, tử như thu diệp”.
Tại Ma Giới, Diệp Phàm lập tức hành động.
Với bản tính “cẩu đạo” thâm căn cố đế, dù trong lòng đau buồn, hắn vẫn không quên kích hoạt thêm ba lớp trận pháp “Tuyệt âm ẩn tức” xung quanh nông trại. Hắn không muốn bất kỳ một tên ma đầu nào tò mò đến quấy rối giây phút tiễn biệt này.
“Nguyệt Cơ! Thúy Lôi! Hai ngươi ra đây cho ta!” Diệp Phàm cất giọng.
Nguyệt Cơ, nàng công chúa Ma tộc xinh đẹp đang chăm chú tưới nước cho mấy luống cải bắp, vội vàng buông gáo gỗ chạy tới. Thúy Lôi Ma Tôn – vị đại năng vừa bị “thu phục” làm phu kéo xe cách đây không lâu – cũng lật đật chạy đến, vẻ mặt đầy sự cung kính pha lẫn run rẩy.
“Tiền bối, có chuyện gì sai bảo?” Thúy Lôi Ma Tôn cúi đầu hỏi. Hắn thấy mắt Diệp Phàm hơi đỏ, trong lòng lập tức “não bổ”: *Chẳng lẽ tiền bối vừa luyện thành thần thông ‘Nhất Nhãn Vạn Năm’, đang đau xót vì nhìn thấu luân hồi chăng?*
Diệp Phàm hít một hơi thật sâu, chỉ tay về phía khu đất trống nằm ở hướng Bắc trang trại, nơi cao nhất và cũng là nơi đón ánh bình minh màu tím của Ma Giới rõ nhất.
“Đào cho ta một cái huyệt. Sâu ba thước, rộng năm thước. Lót bằng gỗ Ma Tâm Thạch đã qua thanh lọc. Hôm nay, ta tiễn đưa một vị cố nhân.”
Thúy Lôi Ma Tôn giật mình. Cố nhân của U Minh Ma Quân? Đó phải là vị đại năng khủng khiếp đến mức nào? Chẳng lẽ là một Ma Thần thượng cổ nào đó vừa tạ thế ở vị diện khác? Nghĩ vậy, hắn không dám lười biếng, vội vàng vận dụng Ma khí đỉnh phong, biến tay thành thủ trảo, bắt đầu đào huyệt với sự cẩn trọng chưa từng có.
Nguyệt Cơ đứng bên cạnh, thấy Diệp Phàm lặng lẽ lấy từ trong nhẫn trữ vật ra một chiếc áo đạo bào cũ nát, màu sắc đã bạc phếch. Đó là chiếc áo dự phòng của sư phụ hắn, cái ngày lão “đạp” hắn đi đã sơ ý để rơi vào tay hắn.
“Chủ nhân, đây là…” Nguyệt Cơ nhỏ giọng hỏi.
“Là sư phụ của ta.” Diệp Phàm nhẹ nhàng phủi lớp bụi vô hình trên áo. “Lão già hâm hấp, chuyên gia ăn quỵt rượu của ta, lại còn bắt ta đi gánh phân cho cả tông môn. Lão ấy đi rồi.”
Nguyệt Cơ bàng hoàng. Sư phụ của Diệp Phàm? Một vị sư phụ có thể dạy dỗ ra một quái vật trồng ruộng có thể hàng phục Ma Tôn, hẳn phải là một vị Thiên Tôn cấp bậc truyền thuyết của Nhân Giới! Nghĩ đến đây, nàng lập tức quỳ sụp xuống: “Tiền bối vãng sanh thanh thản, Nguyệt Cơ xin bái tế.”
Diệp Phàm cười khổ: “Lão mà biết có công chúa Ma tộc bái tế, chắc ở dưới suối vàng cũng sẽ nhảy lên đòi ta thu phí bảo hộ cho mà xem.”
Huyệt mộ nhanh chóng được đào xong. Diệp Phàm không xây mộ to, không dựng bia cao. Hắn đặt chiếc áo đạo bào vào quan tài đá, bên cạnh đặt thêm một bình rượu đế rẻ tiền hắn tự cất từ gạo Ma Giới và một cái cuốc nhỏ bằng gỗ.
“Dưới đó không có ai làm việc giúp lão, lão tự mình mà cuốc đất đi nhé.” Diệp Phàm lẩm bẩm, tự tay lấp từng nắm đất lên.
Khi ngôi mộ nhỏ đã hoàn thành, hắn ra lệnh cho Thúy Lôi và Nguyệt Cơ đứng tránh ra xa mười dặm. Hắn cần một sự tĩnh lặng tuyệt đối.
Diệp Phàm ngồi xếp bằng trước ngôi mộ. Trong tay hắn hiện ra một hạt giống kỳ lạ. Nó không có màu sắc, gần như trong suốt, tỏa ra một luồng khí tức huyền diệu, vừa như sự sống bắt đầu, vừa như cái chết kết thúc. Đây là “Hạt giống Vĩnh Cửu” – thứ mà Diệp Phàm đã vất vả lai tạo từ hàng ngàn loại linh thảo của Ma Giới và khí tức Trường Sinh suốt bao nhiêu năm qua.
Hắn vốn định để dành hạt giống này để “hố” một tên cường địch nào đó, nhưng giờ hắn nhận ra, không có vị trí nào xứng đáng với nó hơn là ở đây.
“Trường Sinh không phải là sống mãi không chết, mà là để lại một thứ gì đó mãi mãi không phai.”
Diệp Phàm bắt đầu kết ấn. Trường Sinh Công tầng thứ mười toàn lực vận chuyển. Một vầng hào quang màu xanh nhạt lan tỏa từ cơ thể hắn, khiến cho không gian xung quanh vặn vẹo. Hắn nhẹ nhàng đặt hạt giống xuống đỉnh mộ, rồi cắn đầu ngón tay, nhỏ một giọt máu tinh huyết xuống đất.
“Nảy mầm!”
*Ầm!*
Một tiếng sấm trầm mặc vang vọng trong linh hồn tất cả sinh vật trong bán kính trăm dặm. Ma khí nồng nặc của Ma Giới bắt đầu cuồng bạo đổ về phía ngôi mộ, nhưng khi chạm vào luồng ánh sáng xanh, chúng lập tức bị thanh lọc, trở nên dịu dàng như suối nguồn.
Hạt giống nứt vỏ. Một mầm cây nhỏ xíu, trong suốt như ngọc bích trồi lên. Nó lớn nhanh như thổi trước sự kinh ngạc của Diệp Phàm. Chỉ trong vài nhịp thở, một nhành hoa vươn cao khoảng một thước. Phía trên đỉnh là một đóa hoa duy nhất chưa nở, những cánh hoa xếp lớp, mang theo những vân đạo uẩn huyền ảo.
“Hóa!” Diệp Phàm quát khẽ.
Hắn vận dụng toàn bộ năng lực “Thần Nông Nhãn”, điều phối linh khí từ toàn bộ ruộng lúa xung quanh đổ dồn vào đóa hoa. Vượng Tài ở đằng xa tru lên một tiếng dài, dường như nó đang chứng kiến sự ra đời của một thần tích.
Cánh hoa bắt đầu bung nở. Một màu trắng tinh khiết chưa từng xuất hiện ở Ma Giới hiện ra. Không phải màu trắng của xương cốt hay sương mù, mà là màu trắng của sự thanh cao, của một tâm hồn không vướng bụi trần.
Bông hoa Vĩnh Cửu nở rộ. Mùi hương của nó không nồng nặc mà thanh khiết, nó len lỏi vào tận sâu trong thức hải của bất kỳ ai ngửi thấy, khiến cho mọi tạp niệm, mọi hận thù, mọi dục vọng chiếm hữu đều tan biến.
Điều kỳ diệu nhất là, đóa hoa này không đứng yên. Nó hơi rung rinh, tỏa ra những đốm sáng li ti màu vàng nhạt, lơ lửng xung quanh ngôi mộ như những con đom đóm của Nhân Giới. Mỗi đốm sáng đó là một đoạn ký ức nhỏ của Diệp Phàm về sư phụ: là những lần lão giả vờ ngủ để hắn làm việc, là những bài học “sinh tồn” khắc nghiệt (thực ra là dạy cách trốn việc), và là nụ cười híp mắt của lão khi cầm chén rượu.
Diệp Phàm nhìn đóa hoa, nước mắt rốt cuộc cũng trào ra.
“Lão già, ta trồng cho lão một bông hoa đẹp nhất Ma Giới đấy. Sau này đừng có hiện hồn về trách ta không hiếu thuận nhé.”
Hắn đứng dậy, đôi vai vốn luôn gồng gánh sự cẩn trọng và sợ hãi dường như nhẹ đi đôi chút.
Lúc này, Nguyệt Cơ và Thúy Lôi Ma Tôn từ xa đi tới. Cả hai đều chết lặng trước cảnh tượng đó. Thúy Lôi Ma Tôn quỳ sụp xuống, run rẩy nói: “Đây… đây không phải là thực vật, đây là Quy Luật Sinh Mệnh hóa hình! Tiền bối, người rốt cuộc là… vị chân thần nào?”
Diệp Phàm gạt nước mắt, quay lại nhìn Thúy Lôi bằng ánh mắt “như nhìn kẻ ngốc”, rồi trở về với vẻ “cẩu đạo” thường ngày: “Chân thần cái gì? Ta chỉ là một người làm nông nghèo khó vừa mất đi người thân mà thôi. Nhìn cái gì? Mau đi tưới nước cho đám cải bắp đi! Nếu vì vụ tang lễ này mà mùa màng thất bát, ta sẽ trừ sạch tiền công của các ngươi!”
Nguyệt Cơ bật cười trong nước mắt. Nàng biết, chủ nhân của mình đã tìm lại được cân bằng.
Đêm đó, Diệp Phàm không ngủ. Hắn ngồi bên hiên nhà gỗ, ôm Vượng Tài, nhìn về phía ngôi mộ có đóa hoa lấp lánh trong bóng đêm Ma Giới.
Lão sư phụ qua đời thanh thản, bởi vì lão biết mình đã dạy ra một đồ đệ không chỉ biết sống sót, mà còn biết trồng trọt sự sống trên mảnh đất của cái chết.
“Sư phụ, lão yên nghỉ đi. Ở Ma Giới này, ta sẽ tiếp tục cẩu… à không, tiếp tục làm một nông dân chân chính. Khi nào bông hoa này tàn, có lẽ đó là lúc ta cũng tu thành chính quả rồi.”
Nhưng Diệp Phàm biết, bông hoa Vĩnh Cửu ấy sẽ không bao giờ tàn. Nó bám rễ sâu vào tinh phách của Ma Giới, và mỗi hơi thở của nó đều đang lặng lẽ thay đổi vùng đất này. Từ nay về sau, Hắc Thổ Hoang Nguyên đã có một “Thánh địa”, không phải nơi để các cường giả tranh giành sức mạnh, mà là nơi để người ta học cách buông bỏ và trồng lên những đóa hoa của riêng mình.
Dưới ánh trăng tím, một nông dân và một con chó đen ngồi đó, lặng lẽ giữa một Ma Giới đang dần hóa xanh.
Trường Sinh Môn, cuối cùng cũng đã “ra hoa” ở nơi khắc nghiệt nhất.