Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm Ruộng
Chương 20: Trận pháp đuổi chim phát uy

Cập nhật lúc: 2026-05-27 12:44:07 | Lượt xem: 7

**CHƯƠNG 20: TRẬN PHÁP ĐUỔI CHIM PHÁT UY**

Hoàng hôn ở Ma Giới không bao giờ có lấy một dải mây hồng lãng mạn. Bầu trời giống như một tấm da thú bị thối rữa, loang lổ những vệt tím đậm và đỏ ngầu. Gió rít qua những khe đá trên Hắc Thổ Hoang Nguyên, phát ra âm thanh như tiếng khóc than của oan hồn.

Thế nhưng, ngay giữa vùng đất chết ấy, lại có một âm thanh vô cùng lạc điệu vang lên:

*Cộc. Cộc. Chát.*

Huyết Sát Ma Tướng, kẻ vốn danh chấn một phương với thanh đại đao uống máu hàng ngàn tu sĩ, lúc này đang lom khom dưới hàng rào gỗ. Hắn cầm một chiếc búa sắt rỉ sét, khuôn mặt dữ tợn vặn vẹo vì kìm nén uất ức. Mỗi lần nện búa xuống, hắn đều có cảm giác như đang nện vào danh dự của chính mình.

“Đóng cho chắc vào, cái lỗ hổng đó mà để một con sên ma bò vào được, ta sẽ trừ cơm tối của ngươi.”

Giọng nói thản nhiên của Diệp Phàm vang lên từ phía chòi lá. Anh đang ngồi trên một chiếc ghế mây tự chế, tay cầm một chén trà làm từ lá cây “Cỏ Tỉnh Táo” vừa thu hoạch được.

Huyết Sát run bắn người, suýt chút nữa nện búa vào ngón tay. Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng nặn ra một nụ cười còn xấu xí hơn cả quỷ đói: “Dạ, thưa chủ nhân… à không, thưa Diệp tiền bối! Vãn bối nhất định đóng kỹ đến mức ngay cả linh hồn cũng không lọt qua được!”

Trong lòng Huyết Sát đang gào thét: *Ta là Ma Tướng! Ta là thống lĩnh vạn quân! Tại sao ta lại phải ở đây đóng hàng rào cho một lão nông dân? Tại sao con chó đen kia cứ nhìn ta như nhìn một miếng thịt thối vậy?*

Cách đó không xa, Vượng Tài – con chó đen gầy gò mà Ma Giới gọi là Thôn Phệ Ma Lang – đang nằm bò ra đất, một mắt nhắm một mắt mở, thi thoảng lại nhe nanh ra vẻ đe dọa. Mỗi lần thấy Huyết Sát có ý định lười biếng, nó lại phát ra tiếng gầm gừ trầm thấp khiến linh hồn gã Ma Tướng run rẩy.

Nguyệt Cơ đang đứng cạnh một luống bắp cải, đôi tay ngọc ngà của nàng giờ đây cầm một chiếc gáo dừa, cẩn thận tưới thứ nước đã được Diệp Phàm thanh lọc. Nàng nhìn Huyết Sát Ma Tướng bằng ánh mắt thương hại, rồi lại quay sang nhìn bóng lưng Diệp Phàm với sự sùng bái vô hạn.

*Huyết Sát Ma Tướng dù sao cũng là cường giả Ma cảnh giai đoạn giữa, thế mà dưới tay tiền bối lại ngoan ngoãn như một đứa trẻ.* Nguyệt Cơ thầm nghĩ. *Nhìn kìa, mỗi nhát búa của hắn đều ẩn chứa sự run sợ. Tiền bối không dùng uy áp, chỉ dùng một câu nói đã khuất phục được hung thú, đây mới chính là cảnh giới tối cao của sự tĩnh lặng.*

Diệp Phàm hoàn toàn không biết những suy nghĩ “não bổ” của cô trợ lý. Anh đang bận nhíu mày nhìn về phía chân trời.

“Đến rồi.” Diệp Phàm lẩm bẩm.

“Tiền bối, có chuyện gì sao?” Nguyệt Cơ vội vàng buông gáo dừa, cảnh giác hỏi.

Diệp Phàm đứng dậy, phủi bụi trên áo bào thô: “Một lũ trộm cắp chuẩn bị kéo đến. Vụ mùa này ta đổ bao nhiêu mồ hôi, không thể để chúng phá hoại được.”

Huyết Sát nghe vậy, trong mắt lóe lên một tia hy vọng. *Trộm? Có kẻ địch tấn công trang trại sao? Tốt quá! Nếu có hỗn loạn, ta có thể tranh thủ bỏ chạy! Hoặc giả, nếu kẻ địch mạnh, ta sẽ phối hợp với chúng để lật kèo!*

Thế nhưng, hy vọng của hắn vụt tắt ngay lập tức khi nhìn thấy “kẻ địch”.

Từ phương xa, một đám mây đen kịt đang cuồn cuộn bay tới. Đó không phải là đại quân Ma tộc, cũng chẳng phải cao thủ ẩn thế, mà là hàng vạn con “U Minh Tước”. Đây là loại chim ma phiền phức nhất Ma Giới, chúng có mỏ nhọn như kim thép, tốc độ cực nhanh và đặc biệt rất thích ăn những thứ chứa linh khí. Đối với nông dân Ma Giới, đây là một thảm họa còn đáng sợ hơn cả một cuộc thảm sát.

“Chỉ là… một lũ chim?” Huyết Sát ngẩn người, miệng lẩm bẩm đầy khinh miệt. “Để vãn bối ra tay, chỉ cần một chiêu Huyết Sát Chưởng là có thể biến chúng thành tro bụi!”

Hắn định biểu diễn một chút để lấy lại uy phong, nhưng Diệp Phàm đã đưa tay ngăn lại.

“Đừng làm bẩn đất của ta. Máu của lũ chim này nồng nặc mùi hôi thối, sẽ ảnh hưởng đến hương vị của bắp cải.” Diệp Phàm lắc đầu, vẻ mặt đầy sự thận trọng thường trực. “Vả lại, ngươi chỉ thấy một lũ chim, nhưng ai biết được trong số vạn con chim đó có con nào là Ma Vương hóa thân để do thám không? Hay có kẻ địch nào núp dưới bóng chim để hành thích ta? Sống trên đời, tuyệt đối không được khinh suất.”

Huyết Sát Ma Tướng đứng hình. *Lão già này điên rồi! Ma Vương nào rảnh rỗi đi biến thành chim để trộm bắp cải nhà ngươi? Ngươi nghĩ mình là ai chứ?*

Nguyệt Cơ thì lại gật đầu liên tục: “Tiền bối dạy chí phải! Cẩn tắc vô áy náy. Tâm kế của Ma giới thâm sâu khó lường, phòng thủ từ những điều nhỏ nhất mới là đại trí huệ!”

Diệp Phàm lấy ra một miếng ngọc giản cũ kỹ từ trong ngực áo, khẽ lẩm bẩm: “Kích hoạt ‘Trận pháp đuổi chim – Bản nâng cấp phiên bản 4.0’.”

Lão Ma Đầu Vong Tiên trong chiếc nhẫn rỉ sét cười lạnh một tiếng: “Tiểu tử thối, ngươi lại bắt đầu rồi. Chỉ là đuổi chim thôi mà, ngươi dùng đến ‘Vạn Cổ Trường Sinh Tù Lồng Trận’ làm cái gì? Ngươi định diệt chủng cả họ nhà chim à?”

Diệp Phàm mặc kệ lão, ngón tay khẽ kết ấn.

*Vù!*

Ngay lập tức, bốn góc của trang trại mọc lên những cột ánh sáng vàng nhạt, cực kỳ ôn hòa, nhìn chẳng có chút sát thương nào. Nhưng Huyết Sát Ma Tướng vốn đang đứng gần hàng rào nhất, đột ngột cảm thấy không gian xung quanh mình vặn vẹo.

“Cái gì thế này?” Huyết Sát kinh hãi hét lên.

Trong tầm mắt của gã, trang trại của Diệp Phàm bỗng chốc biến mất. Thay vào đó là một cánh đồng mênh mông bát ngát, bầu trời không còn là màu tím mà là một màu xanh ngắt lạ lẫm. Ở giữa cánh đồng, một con “Thiên Điểu” khổng lồ, cao tới nghìn trượng, sải cánh che kín cả mặt trời, đang nhìn chằm chằm vào hắn.

“Yêu nghiệt! Dám xâm phạm lãnh địa của ta!” Con Thiên Điểu phát ra tiếng hót như sấm nổ, chấn động linh hồn Huyết Sát.

Thực tế bên ngoài, Nguyệt Cơ và Diệp Phàm chỉ thấy Huyết Sát Ma Tướng bỗng dưng đứng ngây ra, cái búa trong tay rơi xuống đất, sau đó hắn bắt đầu… quỳ xuống rồi bò lồm cồm.

“Hắn bị làm sao thế?” Nguyệt Cơ tò mò hỏi.

“À, trận pháp này có chút tác dụng phụ là ‘Thực tế ảo tăng cường’.” Diệp Phàm thản nhiên giải thích, tay vẫn đang điều chỉnh mấy đạo phù văn. “Ai bảo hắn đứng đúng vào vị trí mắt trận linh khí? Bây giờ chắc hắn đang chiến đấu với ‘ác mộng’ của chính mình thôi.”

Trong ảo cảnh của Huyết Sát, hắn thấy mình đang cầm một cái cuốc khổng lồ, đối đầu với con Thiên Điểu vĩ đại kia.

“Muốn đánh bại ta sao?” Con Thiên Điểu lên tiếng. “Vậy hãy chứng minh lòng thành bằng cách cày hết mười vạn dặm đất này! Nếu không cày xong trước khi mặt trời lặn, ta sẽ nuốt chửng linh hồn ngươi!”

Huyết Sát gào thét: “Ta là Ma Tướng! Ta không bao giờ làm việc hèn mọn này!”

Nhưng khi con chim kia vỗ cánh, một áp lực khủng khiếp (thực ra là một lớp trận pháp phòng ngự của Diệp Phàm đè nặng) khiến hắn không thể phản kháng. Trong cơn hoảng loạn tột độ, Ma nguyên trong cơ thể Huyết Sát điên cuồng vận chuyển để chống lại áp lực. Hắn cầm cái cuốc ảo, bắt đầu điên cuồng cuốc đất.

*Phập! Phập! Phập!*

Mỗi nhát cuốc của hắn trong ảo cảnh đều tương ứng với một động tác múa máy kỳ quặc ở ngoài đời thực. Huyết Sát lúc này đang… nhảy múa một cách điên cuồng, đôi tay cào cấu xuống mặt đất như muốn đào một cái lỗ thật sâu.

Trong lúc đó, đàn chim U Minh Tước vừa bay vào phạm vi 500 trượng quanh trang trại đã lập tức khựng lại.

Dưới góc nhìn của chúng, vùng đất xanh mướt phía dưới bỗng biến thành một vùng đầm lầy chứa đầy những sợi tơ trắng quấn quýt. Những sợi tơ này thực chất là “Trường Sinh Khí” của Diệp Phàm, cực kỳ bền bỉ và có khả năng trói buộc cực mạnh.

Hàng vạn con chim bắt đầu mất phương hướng, chúng va vào nhau, kêu loạn xạ. Những con chim hung hãn nhất lao xuống định mổ vào bắp cải, nhưng cứ cách mặt đất ba thước là lại bị một lực đẩy mềm mại đánh văng ra xa. Điều hài hước là chúng không chết, mà chỉ bị đẩy ra rồi rơi vào một trạng thái… ngơ ngẩn.

Hàng ngàn con chim ma sau khi chạm vào trận pháp bỗng nhiên trở nên hiền lành, chúng đậu xuống hàng rào gỗ, xếp hàng ngay ngắn, thậm chí còn bắt đầu cất tiếng hót líu lo, hoàn toàn quên mất mục đích đi trộm thức ăn.

“Tiền bối… đây là ‘Thuần Hóa Chi Thuật’ truyền thuyết sao?” Nguyệt Cơ há hốc mồm kinh ngạc.

Nàng nhìn đàn chim Ma hung dữ đang biến thành những con chim cảnh ngoan ngoãn, lòng kinh hãi vô cùng. Trong Ma Giới, giết chết một sinh vật là dễ, nhưng biến bản tính hung tàn của nó thành hiền hòa mới là chuyện không tưởng. Đây rõ ràng là sức mạnh cảm hóa của một vị Thánh nhân!

Diệp Phàm xoa cằm, tự lẩm bẩm: “Hơi thừa lực rồi. Lẽ ra chỉ cần dùng trận pháp ảo giác xua đuổi là được, không ngờ Trường Sinh Công lại làm chúng tưởng đây là nhà. Thôi kệ, cứ để chúng ở đó bắt sâu cũng tốt.”

Nói xong, anh quay sang nhìn Huyết Sát Ma Tướng. Lúc này, gã Ma Tướng đang sùi bọt mép, mồ hôi đầm đìa như tắm, hai tay không ngừng cào đất, miệng lẩm bẩm: “Chín vạn chín ngàn dặm… còn một ít nữa thôi… sắp xong rồi…”

“Chậc, cái gã này ý chí cũng khá thật.” Diệp Phàm phất tay một cái, tắt mắt trận ngay vị trí Huyết Sát đứng.

*Bộp!*

Huyết Sát ngã vật ra đất, hai mắt trợn ngược, toàn thân co giật.

Sau mười nhịp thở, hắn mới tỉnh táo lại. Nhìn thấy bầu trời tím của Ma Giới, thấy cái chòi lá rách nát và đặc biệt là khuôn mặt “nhân hậu” của Diệp Phàm, Huyết Sát sợ đến mức bò lùi lại cả chục mét, đâm sầm vào đống củi khô.

“Đã… đã xong chưa? Thiên Điểu đại nhân đâu?” Huyết Sát run rẩy hỏi.

Diệp Phàm cười hiền từ, đưa cho hắn một gáo nước: “Chim đi hết rồi. Ngươi vất vả rồi, đóng hàng rào thôi mà sao lại ra nông nỗi này?”

Huyết Sát nhìn đôi bàn tay trầy trụa của mình, rồi lại nhìn đàn chim U Minh Tước đang đứng… canh hàng rào cho Diệp Phàm, cảm giác thế giới quan của mình hoàn toàn sụp đổ.

Vừa rồi trong ảo cảnh, hắn cảm nhận được một loại quy luật vô cùng huyền bí. Khi hắn cuốc đất trong sự tuyệt vọng, Ma nguyên tạp loạn trong cơ thể vốn đã kẹt lại nhiều năm ở Ma Tướng cảnh trung kỳ bỗng nhiên lưu thông một cách kỳ lạ. Áp lực của con “Thiên Điểu” khổng lồ kia giống như đang rèn luyện lại gân cốt của hắn vậy.

*Chẳng lẽ… đây không phải là trừng phạt?* Một ý nghĩ điên rồ nảy sinh trong đầu Huyết Sát. *Tiền bối đang dùng ảo cảnh để chỉ điểm ta? Ngài ấy thấy ta gặp nút thắt trong tu luyện, nên mới mượn việc sửa hàng rào để đưa ta vào ảo cảnh rèn luyện tâm tính và khai thông kinh mạch?*

Hắn nhìn lại đống đất mà mình vừa cào nát, cảm nhận được luồng khí tức thanh khiết đang từ từ hòa nhập vào cơ thể. Tu vi của hắn, sau trận “hành xác” vừa rồi, lại có dấu hiệu buông lỏng cảnh giới, sắp sửa đột phá!

“Bịch!”

Huyết Sát đột nhiên quỳ rạp xuống, dập đầu lia lịa trước mặt Diệp Phàm: “Tiền bối đại ân đại đức, vãn bối có mắt không tròng! Đa tạ tiền bối đã ban ơn cày ruộng… à không, đa tạ tiền bối đã chỉ điểm tu vi! Từ nay về sau, Huyết Sát nguyện làm trâu làm ngựa cho tiền bối, tuyệt không hai lòng!”

Diệp Phàm: “???”

Anh ngơ ngác nhìn gã Ma Tướng vừa mới nãy còn đòi giết đòi sống, giờ lại như kẻ cuồng tín. Diệp Phàm khẽ liếc nhìn Nguyệt Cơ, thấy nàng cũng đang dùng ánh mắt “tôi biết hết rồi, tiền bối đừng giấu nữa” để nhìn mình.

“Lão già, ta lại làm sai cái gì sao?” Diệp Phàm hỏi nhỏ Vong Tiên.

Lão Ma Đầu cười sặc sụa trong nhẫn: “Haha! Ngươi đúng là tên quái thai. Dùng trận pháp đuổi chim để rèn luyện tâm cảnh cho người ta, lại còn khiến người ta tin sái cổ. Tiểu tử, trình độ ‘cẩu’ của ngươi đã đạt đến mức làm người khác tự nguyện làm nô lệ mà vẫn thấy mang ơn rồi đấy!”

Diệp Phàm thở dài, cảm thấy thế giới này thật khó hiểu. Anh chỉ muốn bảo vệ mấy cây bắp cải của mình thôi mà.

“Thôi được rồi, đứng dậy đi.” Diệp Phàm chán nản nói. “Nếu đã biết lỗi, thì đi tắm rửa sạch sẽ đi. Mùi mồ hôi của ngươi làm chim của ta chạy hết bây giờ.”

“Tuân lệnh tiền bối! Vãn bối đi ngay! Tắm xong vãn bối sẽ cày thêm mười dặm đất nữa để cảm tạ ơn dày!” Huyết Sát hăng hái như vừa uống máu gà, phi thân chạy thẳng ra phía con suối gần đó, tốc độ còn nhanh hơn lúc hắn đi ám sát người khác.

Diệp Phàm nhìn bóng lưng Huyết Sát, rồi lại nhìn đàn chim đang hót trên hàng rào, bỗng cảm thấy lo lắng sâu sắc.

*Hỏng rồi. Tiếng chim hót líu lo thế này, lỡ có kẻ thù nào đi ngang qua nghe thấy mùi thanh bình này mà nảy sinh nghi ngờ thì sao?*

Anh lập tức lôi từ trong túi trữ vật ra thêm một xấp phù chú.

“Nguyệt Cơ, lại đây. Chúng ta cần thiết lập thêm một lớp trận pháp tiêu âm và trận pháp che mắt mới. Phải làm sao để từ bên ngoài nhìn vào, nơi này vẫn là một nghĩa địa hoang tàn, thối nát và chết chóc nhất có thể.”

Nguyệt Cơ mỉm cười, đôi mắt cong cong: “Vâng thưa tiền bối, vãn bối hiểu rồi. Giấu mình trong bùn lầy, che đi hào quang của thánh địa, đây gọi là ‘Đại ẩn ẩn ư thị’ đúng không ạ?”

Diệp Phàm xua tay: “Không, đây gọi là để giữ mạng. Ngươi nói nhiều quá, mau đi dán bùa đi!”

Dưới bầu trời Ma Giới đầy rẫy hiểm nguy, một “đại lão” sợ chết và một đám người làm “não bổ” đang hăng say xây dựng căn cứ địa của mình. Mà không ai hay biết, danh tiếng về một khu vườn thần bí có khả năng giúp người ta đột phá cảnh giới chỉ bằng cách… đi cuốc đất, đang âm thầm bắt đầu lan truyền từ những con chim U Minh Tước bay đi phương xa.

Và “cuộc sống điền văn nhẹ nhàng” của Diệp Phàm, xem chừng lại sắp chuẩn bị đón thêm những vị khách không mời mà tới khác.


**Hết chương 20.**

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8