Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm Ruộng
Chương 21: Nỗi khiếp sợ mang tên \”Nông dân\”

Cập nhật lúc: 2026-05-27 12:45:19 | Lượt xem: 4

**CHƯƠNG 21: NỖI KHIẾP SỢ MANG TÊN “NÔNG DÂN”**

Bầu trời Ma Giới luôn phủ một tầng mây màu tím sẫm, dày đặc và trầm uất như một vũng máu khô. Tại Hắc Thổ Hoang Nguyên, nơi vốn chỉ có những cơn gió lốc cuốn theo cát đá sắc lẹm và tiếng gào rú của những hồn ma vất vưởng, giờ đây lại xuất hiện một cảnh tượng vô cùng kỳ dị.

“Một… hai… nhổ! Hai… ba… chặt!”

Huyết Sát Ma Tướng, kẻ từng thống lãnh hàng vạn Ma binh, một thời hét ra lửa khiến trẻ con vùng biên cảnh nghe tên cũng phải ngừng khóc, lúc này đang lom khom giữa một ruộng ngô đồng. Hắn không cầm ma kiếm, cũng chẳng vận ma giáp hầm hố. Trên người hắn là một bộ đồ vải thô đã sờn rách, đôi tay hộ pháp chai sạn giờ đây đang cầm một chiếc liềm gỉ sét, mồ hôi nhễ nhại lăn dài trên gương mặt đầy sẹo chiến tích.

Mỗi khi hắn nhổ một ngọn cỏ dại, gương mặt hắn lại co giật một hồi. Đó không phải là cỏ dại bình thường. Đó là “Cỏ Răng Quỷ” biến dị được nuôi dưỡng bằng dư chấn từ *Trường Sinh Công* của Diệp Phàm. Mỗi cọng cỏ đều cứng như thép nguội, lại có răng cưa nhỏ xíu chực chờ xẻ thịt người gác vườn.

“Hừ… Ta là Ma Tướng… Ta là vĩ đại Huyết Sát…” Hắn lẩm bẩm trong cổ họng, đôi mắt đỏ ngầu giờ đây tràn ngập sự mỏi mệt cực độ. “Vì sao ta lại phải ở đây nhổ cỏ cho một gã nông dân? Vì sao?”

“Huyết Sát, ngươi lại lười biếng rồi sao?”

Một giọng nói ôn hòa, thanh thản như gió mùa xuân vang lên phía sau lưng. Nhưng đối với Huyết Sát, nó chẳng khác nào tiếng chuông gọi hồn của Diêm Vương. Hắn rùng mình một cái, cái liềm suýt nữa cứa vào ngón tay, vội vàng cúi rạp người xuống, giọng run rẩy:

“Tiền bối! Vãn bối không dám! Vãn bối chỉ là đang… đang cảm ngộ Đạo vận chứa đựng trong từng gốc ngô của ngài thôi!”

Diệp Phàm vác theo một chiếc bình tưới nước bằng gốm thô, thong dong đi tới. Anh nheo mắt nhìn những luống ngô xanh mướt giữa vùng đất chết, trong lòng thầm thở phào. May quá, năng lượng thanh lọc từ *Trường Sinh Công* cuối cùng cũng lấn át được tính hung hiểm của Ma khí. Đám cây này nhìn thật hiền lành, giống hệt bắp ngô ở quê cũ Nhân Giới của anh.

Nhưng trong mắt Huyết Sát, cảnh tượng lại hoàn toàn khác.

Hắn nhìn thấy Diệp Phàm đi bộ, nhưng mỗi bước chân đều nhẹ nhõm đến mức không vương chút bụi trần. Cái bình tưới nước kia, thoạt nhìn thì đơn giản, nhưng mỗi khi nước đổ xuống, Huyết Sát lại thấy lờ mờ những luồng khí trắng tinh thuần khiết đến mức đáng sợ. Đó không phải là nước bình thường, đó là Linh Dịch được tinh chiết từ không gian! Loại nước này có thể khiến một Ma đầu trực tiếp nổ tung vì xung khắc năng lượng, vậy mà tiền bối lại dùng nó để… tưới ngô?

*Thật tàn nhẫn!* Huyết Sát thầm nghĩ. *Dùng bảo vật cấp Thiên để làm việc tầm thường, đây là sự sỉ nhục to lớn nhất đối với toàn bộ Ma Giới!*

Diệp Phàm tiến lại gần, vỗ vỗ vai Huyết Sát. Anh chỉ muốn khích lệ người làm công không lương này một chút, dù sao có thêm một đôi tay cũng giúp anh có thêm thời gian để gia cố trận pháp phòng thủ.

“Cố gắng lên. Nhổ sạch chỗ cỏ này, tối nay ta sẽ thưởng cho ngươi một bát canh rau cải.”

Huyết Sát nghe xong, mặt trắng bệch, đôi môi run bần bật: “Canh… canh rau cải?”

Hắn nhớ lại bát canh mà Diệp Phàm đã cho hắn ăn tối hôm qua. Chỉ một ngụm nước rau xanh ngắt thôi mà đã khiến toàn bộ ma công trong cơ thể hắn như bị một chiếc máy nghiền khổng lồ nghiền nát, sau đó tái cấu trúc lại. Cảm giác đau đớn ấy như có hàng vạn con kiến đục xương, nhưng sau khi trải qua, hắn lại phát hiện tâm ma của mình biến mất sạch sẽ, tu vi tuy không tăng nhưng tinh khiết hơn gấp bội.

*Hắn đang dùng đồ ăn để tẩy não mình! Hắn muốn biến mình thành một nô lệ không còn chút hung tính nào của Ma tộc! Hắn không giết mình bằng đao kiếm, hắn giết đi nhân cách của mình bằng canh rau cải! Kẻ này… thực sự là một con đại ma đầu ẩn nấp dưới lớp vỏ người phàm!*

“Tiền… tiền bối…” Huyết Sát lắp bắp. “Vãn bối thấy… vãn bối tư chất ngu muội, thực sự không xứng được dùng thực phẩm quý giá của ngài. Xin ngài hãy tha cho vãn bối, để vãn bối đi làm những việc nặng nhọc hơn, như gánh phân… hay khai hoang bãi rác Ma thần cũng được!”

Diệp Phàm nhíu mày, lòng thầm nghĩ: *Tên này đúng là khổ sai lâu ngày nên bị chập mạch rồi. Cho ăn rau sạch mà lại đòi đi gánh phân? Đúng là Ma giới không có ai bình thường cả.*

“Thôi được, tùy ngươi. Nhưng nhớ, đừng có đi quá xa trang trại. Ngoài kia nguy hiểm lắm.” Diệp Phàm bùi ngùi dặn dò, ý anh là ngoài kia đầy rẫy thú dữ và Ma đầu khác, ở trong vòng bảo vệ của anh mới an toàn.

Nhưng trong tai Huyết Sát, lời dặn này trở thành: *”Đừng có mơ mà trốn thoát. Cả vùng hoang nguyên này đều là mắt xích trong thiên la địa võng của ta. Ngươi chỉ cần bước ra khỏi phạm vi một dặm, ngươi sẽ biến thành phân bón ngay lập tức.”*

“Vâng! Vãn bối khắc cốt ghi tâm!” Huyết Sát quỳ rạp xuống, đầu đập xuống đất kêu *cộp cộp*.

Diệp Phàm lắc đầu chán nản, xoay người đi về phía căn hầm của mình. Anh còn phải nghiên cứu cách làm sao để cây cà chua Ma giới không mọc ra những con mắt nhìn chằm chằm vào người hái. Mỗi lần đi thu hoạch cà chua mà cứ cảm giác như đang bị một đám gián điệp theo dõi, tâm lý của anh thật sự chịu không nổi.

Khi bóng dáng Diệp Phàm khuất hẳn sau rặng trúc (thực chất là một loại thực vật quỷ dị mà anh đã ép chúng mọc thẳng hàng), Huyết Sát mới dám ngẩng đầu lên.

Hắn nhìn cái cuốc rỉ sét mà Diệp Phàm bỏ lại bên gốc cây. Ánh chiều tà hắt vào cái cuốc, tạo nên một luồng khí lạnh lẽo thấu xương. Huyết Sát bỗng nhớ lại lời đồn đại trong quân ngũ Ma giới về “Lục Hình” – sáu kiểu tra tấn đáng sợ nhất. Nhưng so với việc hằng ngày phải đối mặt với áp lực tinh thần khủng khiếp ở đây, hắn thà bị ném vào vạc dầu vĩnh hằng còn hơn.

*Phải chạy! Ta phải chạy ngay lập tức!*

Huyết Sát hạ quyết tâm. Đêm nay, khi ánh trăng tím lên cao nhất, khi con chó đen quỷ dị (Vượng Tài) đi ngủ, hắn sẽ đánh cược mạng sống để rời khỏi chốn địa ngục trần gian này.

Canh ba. Hắc Thổ Hoang Nguyên chìm vào một thứ âm thanh xào xạc kỳ bí.

Vượng Tài, con Ma Lang huyền thoại hiện đang trong hình dạng một chú chó đen gầy gò, đang nằm cuộn tròn dưới gốc cây khoai lang. Nó lim dim đôi mắt, cái đuôi thi thoảng đập nhẹ xuống đất. Đột nhiên, lỗ tai nó vểnh lên.

Một bóng đen đang bò trườn trên mặt đất với tốc độ kinh hồn. Huyết Sát Ma Tướng dùng toàn bộ ma lực còn sót lại để thu liễm khí tức, ngay cả nhịp tim cũng ép xuống mức thấp nhất. Hắn len lỏi qua những luống cải, lướt qua hàng rào bằng gai quỷ, trái tim đập thình thịch như đánh trống trong lồng ngực.

Hắn đi ngang qua chuồng gà. Một con gà Ma (được Diệp Phàm nuôi để lấy trứng) bỗng nhiên mở mắt nhìn hắn. Ánh mắt con gà ấy đầy vẻ khinh bỉ, như muốn nói: *”Thêm một kẻ ngu ngốc nữa muốn trốn viện.”*

Huyết Sát không dám nhìn lâu, hắn phóng vọt ra ngoài ranh giới nông trang.

*Mười trượng… trăm trượng… một dặm!*

Hắn chạy bán sống bán chết. Hắn cảm giác như những sợi dây leo ẩn hiện trong không gian đang chực chờ quấn lấy cổ mình. Hắn vượt qua trận pháp tiêu âm mà Diệp Phàm mới đặt, cảm giác không gian xung quanh tĩnh lặng đến mức khiến tai hắn chảy máu.

“Aaaaa!”

Khi đã chạy cách nông trang mười dặm, Huyết Sát mới dám gào lên một tiếng đầy giải tỏa. Hắn hóa thành một luồng ma khí đen đặc, phóng vọt về phía trung tâm Ma giới, nơi có kinh đô Vạn Ma Thành. Hắn không ngoảnh lại, vì hắn sợ nếu ngoảnh lại, hắn sẽ thấy bóng dáng gã nông dân mặc áo vải cầm cái cuốc đang đứng ngay sau lưng mình.

Sáng hôm sau.

Diệp Phàm vươn vai bước ra sân, trong tay cầm một rổ ngũ cốc vụn để cho gà ăn.

“Huyết Sát? Huyết Sát đâu rồi?”

Anh nhìn quanh ruộng ngô đồng vắng lặng, chỉ thấy cái liềm cũ vứt dưới đất. Nguyệt Cơ từ trong bếp đi ra, lau tay vào tạp dề, khẽ nói: “Tiền bối, dường như Huyết Sát Ma Tướng đã… bỏ đi từ đêm qua rồi.”

Diệp Phàm sững lại, sau đó thở dài thườn thượt, nét mặt lộ rõ sự buồn bã.

“Ôi, người trẻ bây giờ thật là… Không có lòng kiên nhẫn chút nào. Làm nông có chút vất vả mà đã bỏ cuộc.” Diệp Phàm xót xa nhìn luống cỏ dại mới nhổ được một nửa. “Hắn bỏ đi như vậy, lỡ dọc đường gặp bọn cướp hay Ma thú cấp cao thì làm sao? Ta đã bảo là bên ngoài nguy hiểm lắm mà.”

Nguyệt Cơ nhìn vẻ mặt “lo lắng cho hậu bối” của Diệp Phàm, trong lòng lại bắt đầu “não bổ” kịch liệt: *Tiền bối chắc chắn là đang thử thách hắn. Nếu hắn đủ bản lĩnh để chạy ra ngoài mà không chết, tiền bối sẽ để hắn đi lan truyền uy danh của trang trại. Còn nếu hắn không đủ thực lực… hừ hừ, e rằng hố phân bón lại có thêm chất dinh dưỡng rồi.*

“Vượng Tài, mày cũng không cản hắn lại sao?” Diệp Phàm đá nhẹ vào mông con chó đen.

Vượng Tài ngáp một cái dài thượt, liếc nhìn về phía chân trời, trong mắt hiện lên vẻ thương hại. Nó vốn định cắn chân Huyết Sát lại, nhưng chợt nghĩ: *Thôi, để gã tội nghiệp đó đi đi. Có thêm gã ở đây, khoai lang nướng mỗi bữa lại phải chia thêm một phần. Gã đi rồi, mình càng được ăn nhiều hơn.* Nó khẽ sủa một tiếng “gâu” coi như trả lời.

Diệp Phàm tặc lưỡi: “Thôi, đi thì đi. Coi như bớt được một miệng ăn. Nhưng mà… Nguyệt Cơ này, ta thấy hơi bất an. Ngươi bảo, một tên Ma Tướng lại chạy trốn khỏi chỗ của một nông dân phàm trần như ta, có phải là hắn đang âm thầm quay về dẫn quân tới đây san phẳng chỗ này không?”

Càng nghĩ, Diệp Phàm càng thấy khả năng này rất cao. Tính cẩn thận (cẩu đạo) của anh lại bắt đầu trỗi dậy mãnh liệt.

“Đúng rồi! Chắc chắn là hắn muốn dẫn người đến cướp hạt giống và phân bón của ta! Ma giới thật quá loạn, quá hiểm ác!”

Diệp Phàm cuống cuồng chạy về phía phòng chứa đồ. “Mau! Nguyệt Cơ! Mau giúp ta. Chúng ta phải gia cố trận pháp. Phải lắp thêm một trăm lẻ tám tòa \’Cửu Thiên Thập Địa Ma Diệt Trận\’ (thực chất là trận nổ liên hoàn bằng dưa hấu biến dị). Lần này phải bao phủ cả bán kính năm mươi dặm mới yên tâm được!”

Nguyệt Cơ nhìn Diệp Phàm đang múa may tay chân để bày trận, khóe miệng khẽ giật. Cô thầm nghĩ: *Tiền bối à, ngài định dùng số trận pháp này để nổ bay nửa cái Ma giới sao? Người ta chỉ là trốn đi thôi mà, ngài có cần chuẩn bị cho một cuộc đại chiến diệt thế thế này không?*

Ba ngày sau, tại Vạn Ma Thành sầm uất.

Bên trong tửu lầu “Ma Huyết Lâu”, hàng loạt đại ma đầu, tán ma lừng lẫy đang tụ tập. Không gian vốn ồn ào bỗng chốc lặng ngắt khi một bóng người lảo đảo bước vào.

Người đó quần áo tả tơi, râu tóc dựng ngược, gương mặt đầy vẻ hãi hùng, toàn thân vẫn còn dính chút phân bón linh khí thơm nồng nặc.

“Đó không phải là… Huyết Sát Ma Tướng sao? Hắn không phải đang dẫn quân đi chinh phạt phía Tây sao?” Một tên Ma đầu xì xào.

“Suỵt! Nhìn kìa, tu vi của hắn… Hình như tinh khiết hơn, nhưng tinh thần có vẻ đã sụp đổ hoàn toàn rồi.”

Huyết Sát không để ý đến những ánh nhìn xung quanh. Hắn loạng choạng tiến đến quầy rượu, giật lấy vò rượu của người bên cạnh, tu một hơi dài. Sau đó, hắn bỗng nhiên khóc nấc lên, tiếng khóc thê lương vang khắp cả lâu tầng.

“Đừng… đừng bắt ta nhổ cỏ nữa… Ta không muốn ăn canh cải… Tiền bối, ta sai rồi…”

Một tên Ma Tướng quen biết đi tới, đặt tay lên vai hắn: “Huyết Sát huynh, huynh gặp phải chuyện gì vậy? Bị Ma Thần tàn hồn truy sát sao? Hay là bị rơi vào cổ cấm địa?”

Huyết Sát ngẩng lên, đôi mắt trống rỗng nhìn vào người bạn cũ, run giọng nói: “Kẻ đó… kẻ đó không phải là người. Hắn là một con ác quỷ… Một nông dân ác quỷ!”

“Nông dân?” Đám Ma tộc nhìn nhau, không nhịn được mà bật cười. “Huyết Sát, huynh bị điên rồi sao? Một tên nông dân mà làm huynh thành ra thế này?”

“Câm mồm!” Huyết Sát gào lên, khí thế Ma Tướng bộc phát khiến những chiếc bàn xung quanh nổ tung. “Các ngươi có biết cái liềm của hắn có thể xẻ đôi bầu trời không? Các ngươi có biết con gà của hắn có thể mổ chết một Ma Vương không? Các ngươi có biết… bát canh rau của hắn có thể biến Ma tính của chúng ta thành hư vô không?”

Huyết Sát túm lấy cổ áo tên Ma đầu kia, gầm gừ: “Nghe đây! Nếu các ngươi đi ngang qua Hắc Thổ Hoang Nguyên mà nhìn thấy một căn nhà gỗ xanh mướt, nhìn thấy một kẻ áo vải tay cầm cuốc… Đừng có nhìn vào mắt hắn! Tuyệt đối không được ăn thức ăn của hắn! Nếu không, các ngươi sẽ ước mình được chết mười lần thay vì phải ở lại đó nhổ cỏ suốt đời!”

Tiếng nói của Huyết Sát đầy rẫy sự kinh hoàng thực sự, không giống như đang nói dối. Đám đông bắt đầu cảm thấy cái lạnh thấu xương từ sau gáy truyền tới.

Lời đồn bắt đầu từ đó lan xa.

“Ngươi nghe nói gì chưa? Ở Hắc Thổ có một khu vườn tử thần.”

“Ta nghe nói đó là một nơi tra tấn linh hồn của các cường giả cổ đại. Chủ nhân của nó là một gã nông dân mặc áo trắng, chỉ cần phất tay một cái là hàng vạn Ma binh biến thành phân xanh bón ruộng.”

“Không chỉ vậy đâu! Con chó canh cửa của hắn chính là Ma Thần chuyển thế, còn công chúa của Ma tộc thì đang phải ở đó hằng ngày nhóm lửa nấu cơm cho hắn!”

Sự thật qua miệng của đám Ma tộc vốn thích thêu dệt, chẳng mấy chốc đã trở thành một phiên bản kinh dị: Tại vùng biên viễn có một vị “U Minh Ma Quân” tính tình cực kỳ cổ quái, chuyên đi bắt các cao thủ Ma giới về để thí nghiệm công pháp trồng trọt biến thái, bắt họ phải lao động chân tay cho đến khi kiệt quệ tinh thần.

Và “biểu tượng tử thần” mới của Ma giới không phải là cái sọ người hay thanh đao rớm máu nữa, mà chính là: Một cái cuốc rỉ sét và một bó rau cải xanh.

Trở lại với trang trại.

“Hắt xì!”

Diệp Phàm đang ngồi chồm hổm bôi dầu mỡ bảo quản cái cuốc rỉ sét, bỗng nhảy dựng lên hắt hơi một cái thật mạnh.

Anh lau mũi, lo lắng nhìn quanh: “Ai nhắc đến mình sao? Hay là khí lạnh đêm qua tràn vào trận pháp rồi? Nguyệt Cơ, ta cảm thấy dự cảm không lành. Chắc chắn là đám đồng bọn của Huyết Sát đang nguyền rủa ta.”

Diệp Phàm nhìn cái cuốc trên tay, lại nhìn rào chắn mới gia cố, tự nhủ: “Không được, vẫn chưa đủ an toàn. Ma giới này thật là thị phi quá nhiều. Ngày mai mình phải đào thêm một cái hầm trú ẩn sâu thêm một nghìn mét nữa, đề phòng trường hợp bọn chúng dùng cấm thuật phá hủy bề mặt trang trại.”

Nguyệt Cơ đứng cạnh đó, tay cầm ấm trà, chỉ biết cười khổ. Cô nhìn xuống đôi bàn tay vốn mịn màng giờ đây hơi chai đi vì cầm xô tưới nước, thầm cảm thấy trong lòng lại có một sự bình yên kỳ lạ.

Mặc kệ cả Ma giới ngoài kia đang sôi sục vì cái tên “U Minh Ma Quân”, ở đây, chỉ có mùi đất nồng ấm, mùi lá ngô xào xạc trong gió và một vị “Đại lão” vô cùng nhát gan nhưng lại cực kỳ thương mấy cây bắp cải của mình.

Diệp Phàm nhìn sang phía Vượng Tài: “Này, đừng có nằm không đó nữa. Đi ra mép trận pháp mới đào thêm, nếu thấy ai mặt mũi hung hăng mang đao mang kiếm lại gần thì sủa to lên để ta còn kịp… chạy trốn… à không, để ta còn chuẩn bị nghênh tiếp thật ‘chu đáo’.”

Vượng Tài vẩy vẩy tai, lười biếng bò dậy. Nó biết, sự “chu đáo” của chủ nhân nó thường bao gồm mười tám lớp ảo trận nổ tung phối hợp với hàng ngàn mũi tên tẩm nước ớt cay xè.

Cuộc sống điền văn ở Ma giới của Diệp Phàm, xem ra vẫn còn dài lắm.


**Hết chương 21.**

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8