Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm RuộngChương 24: Bữa cơm gia đình ở Ma giới
**CHƯƠNG 24: BỮA CƠM GIA ĐÌNH Ở MA GIỚI**
Sau khi những bóng đen của đám Ma Ưng Trinh Sát hoàn toàn biến mất dưới đường chân trời đỏ rực của Ma Giới, bầu không khí tại khu vườn nhỏ của Diệp Phàm mới thực sự chùng xuống. Diệp Phàm vẫn giữ nguyên tư thế khom lưng bên bụi dưa hấu, tay nắm chặt một lá bùa nổ loại cực đại, mắt láo liên nhìn quanh thêm chừng mười lăm phút nữa để chắc chắn rằng không có “hồi mã thương”.
“An toàn… Tạm thời là an toàn.” Diệp Phàm lẩm bẩm, quệt mồ hôi trên trán, gương mặt lộ rõ vẻ đau lòng. “Lại lãng phí một chút tinh thần lực để kích hoạt trận pháp che mắt. Đám súc sinh đó thật đúng là khắc tinh của nông dân mà.”
Vượng Tài từ trong hầm trú ẩn chui ra, cặp cánh gà – thứ sản phẩm biến dị sau khi ăn quá nhiều linh mễ – khẽ cụp xuống. Nó tiến lại gần Diệp Phàm, dùng cái mũi đen xì hít hít ống quần anh, rồi lười biếng ngáp một cái, để lộ hàm răng sắc lẹm có thể nghiền nát cả ma kim. Nó dường như đang nhắc nhở chủ nhân rằng: “Địch rút rồi, vậy khi nào thì đến giờ cơm?”
Nguyệt Cơ bước ra sau cùng. Đôi mắt nàng vẫn còn vương lại vẻ bàng hoàng. Nàng nhìn chằm chằm vào những luống rau xanh mướt đang rung rinh trong gió – thứ gió mang theo nồng nặc mùi lưu huỳnh của Ma Giới nhưng khi thổi qua hàng rào trận pháp của Diệp Phàm lại trở nên thanh mát lạ thường. Nàng không thể hiểu nổi, tại sao một “vị đại năng” như Diệp Phàm, người sở hữu những thủ đoạn kinh thiên động địa, lại luôn mang bộ dạng như một kẻ sắp chết đói đến nơi mỗi khi thấy người lạ vãng lai?
“Tiền bối… Ngài thực sự định ở lại đây làm ruộng sao?” Nguyệt Cơ lí nhí hỏi. Nàng cảm thấy thế giới quan của mình đã sụp đổ hoàn toàn kể từ khi bước chân vào cái nông trại này.
Diệp Phàm liếc nhìn nàng một cái, rồi hì hục đi về phía góc sân, nơi có một đống củi khô đen kịt – vốn là cành của cây “Ma Hỏa Mộc”, một loại tài nguyên quý hiếm mà các ma luyện khí sư thường dùng để rèn thần binh, nhưng ở đây chỉ được dùng để nhóm bếp.
“Không làm ruộng thì ăn cái gì? Cô tưởng ma khí là bánh bao chắc? Ăn vào không nổ bụng thì cũng tâm ma loạn lạc.” Diệp Phàm thản nhiên đáp, tay thoăn thoắt nhặt gạo.
Gạo này không phải gạo thường. Đó là “Trường Sinh Linh Mễ” tầng thứ nhất, hạt gạo dài, trắng trong như bạch ngọc, bên trên lấp lánh những đường vân mờ nhạt giống như những sợi tơ của đạo quy luật. Đây là thành quả của Diệp Phàm sau bao ngày còng lưng “thanh lọc” một mảnh đất đen kịt bằng công pháp của Trường Sinh Môn.
Nguyệt Cơ nhìn vào bát gạo, cổ họng vô thức nuốt nước bọt. Nàng cảm nhận được một luồng tiên khí thuần khiết nhất, thứ mà ngay cả ở những thánh địa tu hành của Ma tộc cũng không bao giờ có được.
Diệp Phàm xách một xô nước từ cái giếng ở góc vườn. Nếu có vị đại năng Ma giới nào đứng đây, chắc chắn sẽ kinh hãi đến mức hồn bay phách tán, bởi thứ nước trong xô chính là “Nhược Thủy” – loại nước nặng ngàn cân, có khả năng ăn mòn linh hồn, nhưng hiện tại lại đang được Diệp Phàm dùng để… vo gạo.
“Cô đứng ngẩn ra đó làm gì? Đi rửa cho ta mấy củ cải đen đi. Nhớ rửa sạch lớp đất nung kia, đó là phân bón của Vượng Tài đấy, cực kỳ đậm đặc.” Diệp Phàm ra lệnh, giọng điệu chẳng khác gì lão nông sai bảo con dâu.
Nguyệt Cơ giật mình, vội vàng ôm mấy củ cải ra phía vòi nước. Nàng là công chúa của Ma tộc, từ nhỏ đã được nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa, vậy mà giờ đây lại đang ngồi rửa củ cải trong một cái nông trại rách nát giữa lòng hoang nguyên. Nhưng lạ thay, nàng không hề thấy tủi nhục, ngược lại còn cảm thấy một sự bình yên đến lạ kỳ. Sát khí bên ngoài, những âm mưu tranh quyền đoạt vị, những cuộc truy sát đẫm máu… dường như tất cả đều bị ngăn cách bởi hàng rào tre cũ kỹ kia.
Bếp lửa bùng lên. Ma Hỏa Mộc cháy với ngọn lửa màu tím sẫm, tỏa ra nhiệt lượng ổn định và một chút mùi trầm mặc. Diệp Phàm bắc nồi cơm lên, sau đó lấy một chiếc chảo rỉ sét ra (thực chất là một món linh bảo thủ ngự đã bị anh đập bẹt để xào rau).
“Xèo!”
Mùi hương bùng nổ. Diệp Phàm cho một chút mỡ lợn (từ một con Ma Trư xui xẻo dám xông vào vườn tháng trước) vào chảo, sau đó ném củ cải và một ít rau xanh vào xào nhanh tay. Anh chẳng cần thêm gia vị cầu kỳ, bởi bản thân những loại cây cỏ được trồng bằng linh khí đã mang trong mình vị ngọt của trời đất.
Khoảng nửa canh giờ sau, nồi cơm bắt đầu cất tiếng reo “lục bục”. Mùi thơm của gạo chín lan tỏa khắp sân nhỏ. Đó không phải là mùi thơm nồng nặc của thức ăn tầm thường, mà là một mùi hương thanh khiết, chỉ cần hít một hơi, cảm giác kinh mạch toàn thân như được gột rửa, những vết thương ngầm trong người Nguyệt Cơ bắt đầu râm ran và tự khép miệng lại.
“Đến giờ cơm rồi. Mang bát ra đây.” Diệp Phàm lau tay vào vạt áo, lớn tiếng gọi.
Vượng Tài là kẻ nhanh nhất, nó tha cái bát sứ sứt mẻ của mình đến đặt ngay dưới chân Diệp Phàm, đuôi vẫy tít mù. Diệp Phàm múc cho nó một bát đầy, kèm theo mấy miếng da lợn xào. Con chó đen hì hục ăn, phát ra những tiếng “khừ khừ” mãn nguyện, dường như cả thế giới có sụp đổ thì bữa cơm này mới là chân lý tối thượng.
Nguyệt Cơ rụt rè cầm bát, đôi bàn tay trắng nõn run rẩy đón lấy chén cơm trắng tinh khôi từ tay Diệp Phàm. Hơi nóng của cơm phả vào mặt, làm mắt nàng chợt nhòe đi.
“Ăn đi, đừng nhìn nữa. Gạo này quý lắm đấy, nếu không phải thấy cô giúp ta tưới nước vất vả, ta đã chẳng chia cho đâu.” Diệp Phàm lẩm bẩm, bản tính “bủn xỉn” của người nông dân trỗi dậy.
Nguyệt Cơ run rẩy cầm đôi đũa tre, gắp một miếng cơm cho vào miệng.
Ngay khoảnh khắc hạt cơm chạm vào đầu lưỡi, một cảm giác bùng nổ diễn ra trong khoang miệng. Hạt cơm mềm dẻo, vị ngọt thanh mát tan chảy ngay lập tức, hóa thành một dòng suối ấm áp chảy xuôi xuống thực quản, lan tỏa vào tứ chi bách骸.
“Oanh!”
Trong thức hải của Nguyệt Cơ, những đám mây đen của ma đạo dường như bị một vầng thái dương chiếu rọi, tan biến sạch sành sanh. Ma công mà nàng tu luyện bấy lâu vốn luôn mang lại cảm giác đau đớn, nóng nảy, giờ đây bỗng trở nên thuần phục, dịu dàng như nước. Những điểm tắc nghẽn trong kinh mạch mà nàng từng cố gắng đột phá hàng năm trời không được, bỗng nhiên bị luồng linh lực từ hạt cơm nhẹ nhàng thông suốt.
Nước mắt Nguyệt Cơ bỗng rơi lã chã. Nàng khóc không phải vì đau, mà vì quá ngon, và vì quá ấm áp.
Đã bao lâu rồi nàng không được ăn một bữa cơm tử tế? Từ khi hoàng tộc bị thảm sát, nàng phải lẩn trốn trong những hang động ẩm thấp, ăn những loại ma hủ nhạt nhẽo và đầy tạp chất để cầm hơi. Mỗi giây phút trôi qua đều là sự kinh hoàng và cô độc.
Còn ở đây, giữa lòng Ma Giới tàn khốc, lại có một vị tiền bối kỳ quặc, dùng Nhược Thủy vo gạo, dùng Ma Hỏa nấu cơm, chia cho nàng một bát cơm trắng mà ngay cả Ma Vương cũng phải quỳ lạy để cầu xin.
“Sao thế? Chê dở à?” Diệp Phàm nhíu mày nhìn nàng, tay vẫn không ngừng lùa cơm. “Cô đừng có mà kén chọn. Ở Ma Giới này, kiếm được một hạt gạo không có mùi phân ma là khó lắm đấy nhé.”
“Không… không phải đâu tiền bối.” Nguyệt Cơ nghẹn ngào, giọng nói lạc đi. “Ngon quá… Thực sự rất ngon. Vãn bối chưa bao giờ được ăn thứ gì tuyệt vời như thế này.”
Diệp Phàm thở phào một cái, rồi lại hừ một tiếng: “Ngon thì ăn nhiều vào, rồi còn có sức mà cuốc đất. Đám cỏ ‘Răng Quỷ’ ở phía đông sắp mọc lại rồi, bọn chúng dai nhách, cô không dùng lực thì không nhổ được đâu.”
Nguyệt Cơ cúi đầu, vừa khóc vừa ăn như một đứa trẻ. Nàng không còn vẻ lạnh lùng kiêu ngạo của một vị công chúa nữa, lúc này nàng chỉ là một kẻ lưu lạc tìm thấy bến đỗ. Nàng thầm nhủ trong lòng: *Hóa ra, đỉnh cao của tu hành không phải là trở thành Ma Thần thống trị vạn vật, mà là có thể bình thản ngồi ăn một bát cơm trắng giữa trời đất phong ba này.*
Diệp Phàm nhìn Nguyệt Cơ khóc nức nở, trong lòng thầm lẩm bẩm: *”Con gái Ma tộc đúng là tâm lý yếu đuối. Chỉ là bát cơm trắng thôi mà làm như mình cho nàng ta ăn tiên đan không bằng. May mà mình thận trọng, không nấu loại Linh Mễ tầng thứ hai, nếu không nàng ta chắc đột phá tại chỗ rồi gây ra dị tượng trời đất, thu hút đám cường giả đến thì tiêu đời cái nông trại này.”*
Vừa nghĩ, Diệp Phàm vừa cẩn thận quan sát xung quanh thêm lần nữa. Anh đã thiết lập mười hai lớp trận pháp “Hỗn Loạn Khí Tức” quanh bếp lò, để đảm bảo mùi hương này không bay quá xa khỏi phạm vi hàng rào. Cẩn tắc vô áy náy, sống ở Ma Giới này, sơ hở một chút là thành “phân bón” cho cây ngay.
Bữa cơm trôi qua trong không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng nhai thức ăn của Vượng Tài và tiếng sụt sịt của Nguyệt Cơ. Ánh tà dương của Ma Giới nhuộm đỏ cả một vùng hoang nguyên, nhưng dưới mái hiên nhà tranh, ánh lửa bập bùng lại tỏa ra một màu vàng ấm áp, tương phản gay gắt với sự chết chóc bên ngoài.
Nguyệt Cơ ăn đến hạt cơm cuối cùng, không bỏ sót dù là một chút vụn. Nàng cảm thấy cơ thể mình đang tràn trề sinh lực, ma nguyên trong người tinh khiết hơn gấp mấy lần so với trước đó. Nàng đứng dậy, cung kính cúi đầu thật sâu trước Diệp Phàm.
“Tiền bối, ân huệ của bát cơm này, Nguyệt Cơ suốt đời không quên.”
Diệp Phàm vẫy vẫy tay, dáng vẻ như muốn xua ruồi: “Thôi đi, đừng có nói mấy lời sáo rỗng đó. Nếu thực lòng muốn báo đáp, thì ngày mai dậy sớm, ra gánh phân cho ta. Nhớ là phải lấy loại phân từ chuồng con ‘Hắc Viêm Thạch Đầu Trư’, loại đó tốt cho củ cải nhất.”
Nguyệt Cơ mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ như đóa hoa bừng nở giữa bãi tha ma: “Vâng, tiền bối. Ngài bảo gì vãn bối cũng làm.”
Diệp Phàm nhìn nụ cười đó mà rùng mình một cái, thầm nghĩ: *”Ánh mắt này… hỏng rồi, nàng ta chắc chắn đang mưu đồ gì đó với vườn rau của mình. Phải chăng nàng ta muốn chiếm lấy công thức nấu cơm? Hừ, ngày mai phải âm thầm tăng thêm một lớp trận pháp phòng thủ ở cửa hầm mới được. Con gái càng xinh đẹp thì càng nguy hiểm, sư phụ ở Trường Sinh Môn đã dạy rồi!”*
Dưới gốc cây đại thụ chết khô bên cạnh, Vượng Tài cũng ngước nhìn Nguyệt Cơ, rồi nhìn sang chủ nhân của mình. Nó hắt hơi một cái, dường như cũng đang cười nhạo sự “thận trọng quá mức” của Diệp Phàm.
Giữa trời đất mênh mông của Cửu U Ma Giới, một vị ẩn thế “Ma quân” nhát chết, một con chó Ma Lang mê ăn và một nàng công chúa bị ruồng bỏ, đã cứ thế cùng nhau trải qua một bữa tối bình lặng nhất, nhưng cũng là kỳ lạ nhất trong lịch sử ngàn năm qua.
Đêm dần buông xuống, bóng tối bao trùm lấy hoang nguyên. Từ sâu trong khu vườn, thỉnh thoảng vang lên tiếng nổ lép bép của bếp lửa tàn và tiếng thở đều đặn của Vượng Tài. Diệp Phàm ngồi trên ngưỡng cửa, nhìn lên vầng trăng máu trên cao, thở dài một tiếng:
“Haiz, ngày mai không biết bắp cải có kịp chín không nữa… Thế giới này, thật là đáng sợ mà.”
Phía sau anh, Nguyệt Cơ đã ôm lấy chiếc cuốc rỉ sét, tựa vào góc tường ngủ thiếp đi. Trên gương mặt nàng, lần đầu tiên sau nhiều năm, hiện lên một sự an lòng tuyệt đối. Nàng biết, chỉ cần có bát cơm đó, có con người đó, thì cho dù Ma Thần có giáng thế, mảnh đất nhỏ bé này vẫn sẽ là nơi an toàn nhất thế gian.
Và như thế, “Chiến dịch hòa bình bằng dạ dày” của Diệp Phàm tại Ma Giới đã vô tình tiến thêm một bước dài, mà chính kẻ cầm đầu cũng chẳng hề hay biết. Anh vẫn đang mải mê tính toán xem làm sao để ngày mai nhổ cỏ mà không làm bẩn đôi giày vải duy nhất của mình.