Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm Ruộng
Chương 50: Thu nhập khủng và nỗi lo bị cướp

Cập nhật lúc: 2026-05-27 13:25:46 | Lượt xem: 4

**CHƯƠNG 50: THU NHẬP KHỦNG VÀ NỖI LO BỊ CƯỚP**

Dưới ánh hoàng hôn màu huyết dụ đặc trưng của Ma giới, tại một góc hẻo lánh của Hắc Thổ Hoang Nguyên, Diệp Phàm đang ngồi xếp bằng trong căn hầm trú ẩn sâu mười trượng dưới lòng đất. Trước mặt hắn không phải là bí tịch thần thông gì ghê gớm, mà là một đống Ma tinh chất cao như núi nhỏ, tỏa ra ánh sáng tím đen lấp lánh đến chói mắt.

“Một vạn… hai vạn… mười vạn… Trời ơi, mười hai vạn Ma tinh thượng phẩm!”

Diệp Phàm run rẩy cầm một viên Ma tinh lên, đưa lên miệng cắn thử một cái theo bản năng, suýt chút nữa làm gãy cái răng cửa vốn đã được rèn luyện bởi Trường Sinh Công của mình. Đây là toàn bộ thu nhập từ mẻ nông sản vừa qua – bao gồm sáu củ cải trắng hóa tinh, một rổ khoai lang nướng có tác dụng ổn định tâm ma, và đặc biệt là mười quả “Dưa hấu nổ” mà hắn bán cho phủ thành chủ Vạn Ma Thành làm “vũ khí phòng vệ”.

Trong giới tu chân Ma giới, mười hai vạn Ma tinh thượng phẩm là một con số có thể khiến một Ma Vương cũng phải đỏ mắt, thậm chí đủ để mua đứt mấy tòa thành nhỏ ở biên cương. Nhưng đối với một kẻ mang “vận mệnh cẩu đạo” ngấm vào xương tủy như Diệp Phàm, số tiền này không mang lại cảm giác an toàn, mà lại là một điềm báo về một cái chết không toàn thây.

“Xong rồi, xong rồi… Ngạn ngữ có câu: Người sợ nổi danh, heo sợ mập. Ta bây giờ không chỉ mập, mà còn mập đến mức chảy mỡ.”

Diệp Phàm lau mồ hôi lạnh trên trán, gương mặt vốn dĩ trẻ trung, ôn hòa như một thư sinh Nhân giới lúc này lại tái mét đi vì sợ hãi. Hắn lẩm bẩm: “Số Ma tinh này mà để lộ ra ngoài, ngày mai chắc chắn sẽ có ít nhất mười vị Ma Quân đến ‘hỏi thăm’ sức khỏe ta, hai mươi vị Ma Tướng đến đòi ‘làm hộ pháp’, và vô số tên trộm cắp nhỏ lẻ đến ‘xin’ tí huyết.”

Bên cạnh hắn, Vượng Tài – con chó đen gầy gò thực chất là Thôn Phệ Ma Lang huyền thoại – đang nằm ngáp dài. Nó lười biếng liếc nhìn đống Ma tinh, trong mắt không hề có chút ham muốn nào. Đối với nó, đống đá cứng ngắc này làm sao ngon bằng một củ khoai nướng nóng hổi do chủ nhân làm ra? Vượng Tài khẽ sủa một tiếng nhỏ như muốn bảo: *Chủ nhân, ngài bớt diễn kịch đi được không? Ngài mạnh như thế, sợ cái gì?*

“Ngươi thì biết cái gì!” Diệp Phàm trừng mắt nhìn Vượng Tài, “Trong Ma giới này, cao thủ thật sự là những kẻ nhìn không ra tu vi. Ngươi thấy ta yếu, không có nghĩa là người khác thấy ta yếu. Vạn nhất có một vị Ma Thần nào đó rảnh rỗi đi ngang qua đây, thấy linh khí quanh nhà ta quá nồng đậm, nảy sinh lòng tham thì sao? Ta chỉ là một nông dân trồng rau hiền lành, ta có thể đánh lại ai?”

Nghĩ đến đây, Diệp Phàm cảm thấy chân tay bủn rủn. Hắn lập tức bật dậy, vơ lấy cái túi càn khôn cũ kỹ, nhét sạch đống Ma tinh vào, sau đó lấy ra một tấm bản đồ da dê được vẽ chi tiết đến từng bụi cỏ quanh nông trại.

“Không được, phòng thủ cũ vẫn còn quá sơ sài. Mười hai lớp trận pháp phòng ngự, ba mươi lớp ảo trận… như thế là chưa đủ! Phải gia cố, phải gia cố ngay lập tức!”

Diệp Phàm chạy vọt ra khỏi hầm. Ngay tại sân trước, Nguyệt Cơ – công chúa Ma tộc xinh đẹp tuyệt trần hiện đang làm “trợ lý tưới nước” – đang chăm chú quan sát một mầm cây bắp cải mới mọc. Thấy Diệp Phàm hớt hải chạy ra, cô hơi ngạc nhiên:

“Chủ nhân, ngài làm sao vậy? Có địch xâm nhập sao?”

Vừa nói, Nguyệt Cơ vừa vận chuyển Ma lực trong người, đôi mắt tím lạnh lùng nhìn về phía chân trời, sẵn sàng tư thế chiến đấu. Trong lòng cô, Diệp Phàm luôn là một vị đại năng thâm tàng bất lộ, mỗi hành động nhỏ nhất của hắn đều mang thiên cơ. Nếu hắn hoảng hốt như vậy, hẳn là có tai họa kinh thiên động địa sắp ập xuống.

“Đúng! Có địch! Kẻ địch cực kỳ đáng sợ!” Diệp Phàm hét lên.

Nguyệt Cơ run rẩy: “Là Ma Tôn của Vạn Ma Điện? Hay là lão yêu quái của U Minh Hải?”

“Là sự nghèo nàn và lòng tham của đám người ngoài kia!” Diệp Phàm giậm chân, “Mau, đi lấy cho ta toàn bộ ‘Hắc Ma Thiết’ và ‘Vạn Niên Hàn Băng Thép’ trong kho ra đây. Ta phải làm bẫy! Nhiều bẫy hơn nữa!”

Nguyệt Cơ ngẩn người. Làm bẫy? Một vị cao nhân cấp bậc này lại dùng đến bẫy sao? Cô đột nhiên sực nhớ ra điều gì đó, mắt sáng rực lên: *À, mình hiểu rồi! Chủ nhân nhất định là đang mượn việc rèn luyện bẫy rập để bố trí ‘Thiên Địa Sát Cục’. Mỗi chiếc bẫy hẳn là một mắt xích trong đạo vận tiêu diệt kẻ thù từ cách xa hàng vạn dặm. Thâm thúy, thật quá thâm thúy!*

Trong khi Nguyệt Cơ còn đang mải mê “não bổ”, Diệp Phàm đã lao vào lò rèn nhỏ cạnh vườn rau. Hắn rút cái cuốc rỉ sét của mình ra – thứ mà thực tế là thần khí “Trường Sinh Phá Thiên Cuốc” – nhưng lúc này hắn chỉ dùng nó để nung chảy kim loại.

“Lần này ta sẽ không dùng pháp trận thông thường. Pháp trận có thể bị phá giải bằng trận kỳ, nhưng bẫy cơ khí kết hợp thuật giam cầm thì không dễ dàng như vậy.” Diệp Phàm lầm bầm, mồ hôi nhễ nhại, “Ta phải chế ra một loại bẫy… gọi là ‘Bẫy Gấu Nghìn Năm Ma Lực’.”

Dưới sự thận trọng đến cực đoan, Diệp Phàm bắt đầu rèn. Chiếc bẫy đầu tiên ra lò nhìn qua thì giống hệt một cái bẫy sắt của thợ săn nhân giới, nhưng nếu nhìn kỹ, trên lưỡi răng cưa của nó có khắc những đường phù văn chằng chịt, tỏa ra khí tức đáng sợ của “Trường Sinh Công” tầng thứ 10.

“Một cái chưa đủ. Phải là năm mươi cái! Không, một trăm cái!”

Hắn hì hục làm việc suốt cả đêm. Cứ mỗi chiếc bẫy hoàn thành, hắn lại tẩm lên đó một chút nhựa của “Cỏ Nhột Ma” – loại cỏ khiến bất cứ ai chạm vào cũng sẽ bị ngứa ngáy linh hồn, dẫu có là Ma Quân cũng phải gãi đến mức bong da tróc vảy. Chưa dừng lại ở đó, hắn còn nhét thêm một viên “Dưa hấu nổ” phiên bản thu nhỏ vào bên trong đế bẫy. Kẻ nào đạp trúng, không chỉ bị kẹp nát chân, bị khóa chặt linh lực, bị ngứa linh hồn, mà còn bị… nổ tung cả hạ bộ.

Lão Ma Đầu Vong Tiên nấp trong nhẫn, nãy giờ im lặng quan sát, lúc này cũng không nhịn được mà lên tiếng: “Tiểu tử thối, ngươi làm thế này là quá ác rồi đấy. Ngươi đây là muốn diệt môn tuyệt hộ những kẻ trộm vặt sao? Đây không phải bẫy gấu, đây là bẫy… giết Thần đấy chứ!”

“Ông im đi!” Diệp Phàm thở hổn hển khi đặt chiếc bẫy thứ bốn mươi chín xuống mép rào vườn cà rốt. “Thà ta ác với kẻ thù, còn hơn để kẻ thù ác với cái mạng nhỏ của ta. Ông biết không, ngoài kia đầy rẫy những kẻ chỉ cần ngửi thấy mùi Ma tinh là sẽ hóa điên. Ta phải đảm bảo rằng, cho dù là một con ruồi muốn bay vào đây, nó cũng phải để lại cái chân ruồi của nó!”

Vừa nói, Diệp Phàm vừa cẩn thận dùng một chiếc lá ma ngụy trang chiếc bẫy lại. Hắn còn rải thêm một ít phân bón linh mễ xung quanh để dụ dỗ con mồi.

“Này, cái cuối cùng này… ta nên đặt ở đâu nhỉ?” Diệp Phàm cầm chiếc bẫy thứ năm mươi, chiếc bẫy tinh vi nhất, có khả năng phản chấn mọi đòn tấn công vật lý và tinh thần.

Hắn nhìn quanh, cuối cùng quyết định đào một cái hố ngay dưới gốc cây ngô đồng nơi Vượng Tài hay nằm ngủ.

“Ngay cả Vượng Tài cũng không thể hoàn toàn tin tưởng. Vạn nhất nó ngủ mê rồi lăn vào vườn rau của ta thì sao?”

Vượng Tài đang ngủ bỗng dựng đứng lông gáy, mở một con mắt ra nhìn Diệp Phàm với vẻ kỳ thị cực độ. Nó khẽ lùi xa gốc cây thêm vài mét, thầm nghĩ: *Thôi, từ nay ta ngủ trên nóc chuồng gà cho chắc.*

Đến tờ mờ sáng, năm mươi chiếc bẫy đã được Diệp Phàm rải khắp xung quanh nông trại một cách hoàn hảo. Hắn đứng giữa sân, cầm trên tay “Remote” điều khiển ảo trận, nhìn ngắm thành quả của mình mà lòng đầy mãn nguyện, nhưng trong mắt vẫn còn nét lo âu thường trực.

“Nguyệt Cơ, từ nay trở đi, cô ra ngoài tưới nước phải đi theo đúng các ô gạch màu xám này. Nếu đi lệch nửa bước, tôi không đảm bảo là cô còn chân để mà chạy đâu.” Diệp Phàm nghiêm nghị dặn dò.

Nguyệt Cơ nhìn vào mảnh sân trống không nhưng lại ẩn chứa hàng vạn sát cơ, cô nuốt nước bọt ực một cái. Cô cảm nhận được hơi thở của tử thần đang ẩn nấp khắp mọi nơi. Thật kinh khủng! Đây chính là cái gọi là “Trồng rau dưỡng tính” của tiền bối sao? Từng tấc đất đều là đầm lầy tử vong, từng khóm hoa đều là nanh vuốt của quỷ dữ.

“Vâng, thưa chủ nhân. Nguyệt Cơ ghi nhớ!” Cô kính cẩn cúi đầu, lòng càng thêm sùng bái. *Người đàn ông này, rốt cuộc là đã từng bị thế gian phản bội đến mức nào mới có thể thận trọng và lạnh lùng đến mức đặt bẫy nổ ngay cả dưới chân con chó của mình như vậy?*

Diệp Phàm thở hắt ra, lau khô mồ hôi: “Được rồi, tạm thời ổn ổn một chút. Bây giờ… ta đi đếm lại số Ma tinh kia lần nữa xem có mất viên nào không.”

Hắn lật đật chạy về hầm, để lại Vượng Tài và Nguyệt Cơ đứng bơ vơ giữa “mê cung tử thần”. Vừa rồi hắn lo lắng thái quá nên cảm thấy đếm một lần vẫn chưa chắc chắn, nhỡ đâu có viên Ma tinh nào đó “vô tình” mọc chân chạy mất thì sao?

Trong bóng tối của Ma giới, tại một đỉnh núi cách đó không xa, hai bóng đen đang lặng lẽ quan sát trang trại nhỏ.

“Đại ca, huynh nhìn xem, cái chỗ đó quanh năm mây mù bao phủ, hôm qua còn phát ra ánh sáng vàng kim của bảo vật. Chắc chắn là có trọng bảo ra đời!” Tên gầy gò thì thầm, giọng run rẩy vì tham lam.

Tên to lớn hơn, mặt đầy sẹo, lạnh lùng cười: “Một tên nông phu trồng rau thì giữ được cái gì? Chờ tối nay khi mây mù dày nhất, anh em ta sẽ xuống đó. Ta nghe nói hắn có con chó đen mập lắm, sẵn tiện làm nồi thịt chó giải đen.”

Tên gầy gò cười hì hì: “Vâng, đại ca thông tuệ! Chúng ta chỉ cần lẻn vào, cướp của rồi chuồn nhanh, hắn ta có thần thông quảng đại mấy cũng không tìm được chúng ta trên đất Hoang Nguyên này đâu.”

Bọn chúng không hề biết rằng, bên dưới những khóm bắp cải nhìn có vẻ xanh mướt kia, năm mươi “cửa tử” đang nhe răng chờ đợi. Và đặc biệt là dưới gốc cây ngô đồng, một “món quà” nổ tung hạ bộ đã sẵn sàng được kích hoạt.

Tại căn hầm sâu mười trượng, Diệp Phàm bỗng dưng hắt hơi một cái. Hắn rùng mình, quấn chặt lấy cái chăn: “Gió lạnh quá… không xong, phải lắp thêm vài bộ bẫy cảm ứng âm thanh mới được. An toàn là trên hết!”

Bản chất của một “Cẩu đạo đại gia” tại Ma giới chính là: Dù giàu sang phú quý bao nhiêu, tâm thế vẫn luôn sẵn sàng như kẻ sắp bị cả thế giới truy sát. Mười hai vạn Ma tinh thượng phẩm kia, e rằng sẽ bị hắn tiêu sạch vào công cuộc… nâng cấp bảo vệ mà thôi.

Cánh đồng Hắc Thổ vẫn im lìm, nhưng hơi thở của một trận hài kịch đẫm máu (và có thể là đầy ngứa ngáy) đã bắt đầu len lỏi qua từng cơn gió độc của Ma giới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8