Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm RuộngChương 7: Ma nhân qua đường và sự hiểu lầm đầu tiên
CHƯƠNG 7: MA NHÂN QUA ĐƯỜNG VÀ SỰ HIỂU LẦM ĐẦU TIÊN
Đêm ở Hắc Thổ Hoang Nguyên chưa bao giờ được coi là hiền hòa. Bầu trời Ma Giới tựa như một tấm vải liệm rách nát, thỉnh thoảng lại có những dải cực quang màu huyết dụ cuộn xoáy giữa tầng không, soi xuống vùng đất chết chóc chỉ có sỏi đá đen kịt và những loài cây gai góc tỏa ra tử khí.
Thế nhưng, giữa trung tâm của sự hoang tàn ấy, tại một thung lũng hẹp bị bao phủ bởi lớp sương mù dày đặc và hôi thối lạ lùng, Diệp Phàm đang đổ mồ hôi hột.
Anh không phải sợ đám quỷ quái đang gào thét bên ngoài. Anh sợ kẻ đang bay tới kia.
Luồng ánh sáng đỏ thẫm rạch ngang bầu trời đang hạ thấp độ cao, nhắm thẳng về phía thung lũng của anh mà lao tới. Tốc độ kia, khí thế kia, chí ít cũng phải là cấp độ Ma Binh đỉnh phong, thậm chí là Ma Tướng.
“Hỏng rồi! Chẳng lẽ danh tiếng ‘U Minh Ma Quân’ giả mạo của mình đã thu hút mấy tên cuồng sát đến đây tìm cách khiêu chiến?”
Diệp Phàm đứng nép sau cánh cửa gỗ đã được khắc tới sáu lớp “Ẩn Khí Trận”, bàn tay siết chặt lấy cán cuốc rỉ sét. Óc anh quay cuồng với hàng loạt phương án tẩu thoát.
“Vượng Tài! Vào hầm! Nhớ mang theo cả mấy củ khoai nướng, nếu tình hình quá tệ, chúng ta sẽ nổ tung căn nhà này rồi chạy theo đường hầm số 3 thoát ra bìa rừng U Minh!”
Con chó đen gầy gò Vượng Tài khẽ kêu lên một tiếng lười biếng, nó dụi đầu vào đống cỏ khô, nhìn chủ nhân bằng ánh mắt “Ông chủ lại lên cơn lo xa rồi”, nhưng vẫn rất ngoan ngoãn chui tọt xuống hầm ngầm đã được gia cố vững chắc.
Diệp Phàm nín thở, cơ thể anh nhẹ nhàng tan biến vào trong màn sương mờ của “Thiên Manh Trận”. Đây là trận pháp anh tự đúc kết từ Trường Sinh Công, mục đích không phải để giết người, mà để biến mình thành một thực thể “trong suốt” trước giác quan của kẻ địch.
Rầm!
Kẻ đến đáp xuống đất với một lực chấn động nhẹ, thổi tung lớp tro tàn và sỏi đen chung quanh. Đó là một gã Ma nhân trẻ tuổi, thân hình gầy nhom, trên vai khoác một bộ giáp da đã cũ sờn. Hắn thở hổn hển, trên ngực có một vết cào dài từ vai trái xuống hông, máu đen rỉ ra không ngừng.
Tên hắn là Độc Cô Ngân. Một kẻ tán ma (ma nhân không tông môn) cấp thấp, vừa thoát khỏi sự truy đuổi của một đàn Biên Cương Lang.
— Chết tiệt… nơi quỷ quái nào đây? Sao sương mù lại có mùi kinh tởm như vậy? – Độc Cô Ngân vừa rủa thầm vừa lảo đảo bước đi. Hắn dùng thanh đao mẻ của mình gạt đống sương ra, mắt nhìn quanh dáo dác – Đầy mùi thối của bùn đen, chắc đây là đầm lầy xác chết nào đó rồi. Phải tìm chỗ nghỉ ngơi trước khi lũ chó chết kia tìm tới.
Độc Cô Ngân lần mò bước vào sâu trong thung lũng. Hắn không hề biết rằng, chỉ cần hắn đi chệch một milimet thôi, một đạo “Lôi Hỏa Phù” giấu dưới lớp cát sẽ thổi bay cái đầu của hắn. Diệp Phàm đứng trong bóng tối, tay thủ sẵn một bao “Ớt Bột Thiên Ma” (loại ớt được Diệp Phàm lai tạo, có tác dụng gây mù lòa và bỏng linh hồn cho Ma tộc trong 30 giây).
“Hả? Chỉ là một tên Ma Binh bị thương sao?” – Diệp Phàm khẽ lẩm bẩm. Tim anh vẫn đập nhanh – “Không thể chủ quan. Ma Giới gian xảo, có khi hắn giả vờ bị thương để dụ ta ra mặt. Sư phụ dạy rồi, địch nhân càng yếu đuối càng phải dùng đại chiêu để giải quyết triệt để!”
Anh định kích hoạt “Dưa Hấu Nổ Liên Hoàn” đặt quanh sân, nhưng đúng lúc ấy, Độc Cô Ngân khựng lại.
Hắn đi xuyên qua lớp sương mù “Mùi Phân Chuồng” mà Diệp Phàm dùng để ngụy trang, và đột ngột, một khung cảnh khiến cả linh hồn hắn run rẩy hiện ra trước mắt.
Dưới ánh sáng mờ nhạt từ linh thạch gắn trên mái nhà tranh, hiện ra trước mắt Độc Cô Ngân không phải là xác chết hay đầm lầy, mà là một màu xanh.
Màu xanh!
Thứ màu sắc xa xỉ nhất, thần thánh nhất tại Ma Giới!
Trong một khoảnh khắc, Độc Cô Ngân tưởng mình đã tẩu hỏa nhập ma và lạc vào tiên cảnh. Trước mặt hắn là một mảnh ruộng nhỏ, chỉ rộng chừng mấy trượng, nhưng bên trong là những cây cải bắp to tròn, lá xanh mướt mát, còn vương những hạt sương lung linh như ngọc. Những bẹ cải lớp lớp cuộn lại, nhìn vào khiến người ta có cảm giác sự sống trào dâng mãnh liệt.
— Cái… cái gì đây? – Độc Cô Ngân đánh rơi thanh đao mẻ. Hắn quỳ sụp xuống đất, mắt mở to trừng trừng – Đây là… đây là “Thanh Linh Ngọc Diệp” trong truyền thuyết sao? Không, không thể nào, Thanh Linh Ngọc Diệp chỉ mọc ở thánh địa Thiên Ma tông, mỗi nghìn năm mới được một nhành. Đây là cả một… một ruộng rau xanh?
Hắn hít một hơi thật sâu. Thay vì cảm giác nóng rát, tà ác của Ma khí, phổi hắn tràn ngập một thứ hương vị ngọt lịm, thanh khiết và mát rượi. Đó là linh khí! Linh khí tinh thuần đến mức không chút tạp chất!
Vết thương trên ngực hắn đột nhiên bớt đau. Luồng ma khí hỗn loạn trong cơ thể vì vừa chiến đấu kịch liệt cũng bắt đầu bình ổn trở lại khi hắn hít vào hương thơm từ vườn cải.
Độc Cô Ngân hoàn toàn mất đi vẻ hung hãn của một ma nhân. Hắn bò tiến lại gần rìa ruộng rau, nhưng không dám đặt chân vào. Trong mắt hắn, từng cây cải kia tỏa ra một luồng “tiên khí” bức người.
Ánh mắt hắn dời lên một cái bình tưới nước đặt cạnh bờ ruộng. Hắn nheo mắt nhìn kĩ, rồi rợn tóc gáy. Đó là sọ của một con Huyết Giác Ma Tướng cấp cao! Thứ sọ này cứng như kim cương, cực kì khó chế tác, vậy mà ai đó đã đục thủng mấy lỗ trên đỉnh đầu để… làm bình tưới rau?
Tiếp đó, hắn thấy cái cuốc dựng ở góc nhà. Trong mắt kẻ tầm thường, đó là một khối sắt rỉ. Nhưng trong mắt kẻ đang chao đảo về tâm thức như Độc Cô Ngân, cái cuốc ấy dường như mang theo một loại “Kiếm ý” thu nội vào trong, tàn lụi mà lại tràn trề sinh cơ.
“Trời ạ… ta lạc vào lãnh địa của một vị Ma Vương ẩn thế sao?” – Độc Cô Ngân run cầm cập – “Kẻ có thể dùng sọ Ma Tướng tưới cây, biến Ma khí vạn năm thành Linh phân bón ruộng, lại có thể nuôi dưỡng ra những cây Thánh vật chứa đầy sinh mệnh này… thực lực phải đạt đến mức độ nào?”
Lúc này, Diệp Phàm vẫn đang nấp sau góc nhà, cầm sẵn túi ớt bột, vẻ mặt căng thẳng tột độ.
“Tên này làm cái gì thế? Sao tự nhiên lại quỳ xuống khóc? Hắn đang thi triển tà thuật hiến tế à? Hay là đang truyền tin cho đồng bọn?”
Diệp Phàm càng nghĩ càng sợ. Bản tính cẩu đạo khiến anh luôn suy diễn theo hướng tiêu cực nhất.
“Hắn đang cúi đầu… chắc chắn là đang tích tụ ám khí trong miệng để phun ra! Phải ngăn hắn lại!”
Diệp Phàm hít một hơi thật sâu, dùng thanh âm già nua, khàn đặc đã qua ngụy trang, từ trong hư vô phát ra một câu cảnh cáo:
— Cút. Hoặc là chết.
Giọng nói không lớn, nhưng được Diệp Phàm dùng Trường Sinh Công khuếch tán qua trận pháp, tạo nên những đợt sóng âm trầm mặc, có uy lực trấn nhiếp tâm hồn.
Độc Cô Ngân như bị sét đánh ngang tai. Hắn cảm thấy xung quanh mình, sương mù vốn hôi thối bỗng nhiên cuộn xoáy như rồng bay phượng múa, một áp lực vô hình từ bốn phương tám hướng ép xuống khiến hắn không thể thở nổi. (Thực tế là Diệp Phàm vô tình bật nhầm công tắc của “Trận Pháp Ép Củi” – dùng để nén cành khô cho dễ nhóm bếp).
— Tiền bối tha mạng! Tiền bối bớt giận! – Độc Cô Ngân dập đầu xuống đất bồm bộp, máu trên trán hòa cùng đất đen – Tiểu nhân là Độc Cô Ngân, vì bị cường địch truy sát nên vô tình đi lạc vào cấm địa của đại năng! Tiểu nhân không có ý mạo phạm, càng không dám nhòm ngó thần vật của ngài!
Diệp Phàm nghe thấy thế thì ngẩn người.
“Thần vật? Hắn bảo ruộng cải bắp của mình là thần vật?”
Anh liếc nhìn đống cải xanh mướt. À phải rồi, ở nơi cái gì cũng héo quắt và đầy độc tố như Ma Giới này, mấy cây rau được bón bằng “Ma khí chuyển hóa phân bón” của anh quả thực có hơi… chói mắt một chút.
Lão Vong Tiên trong nhẫn lúc này cũng tỉnh ngủ, lão cười hắc hắc:
— Tiểu tử, tên nhóc Ma nhân này coi ngươi là Ma Vương ẩn thế rồi kìa. Thấy chưa, lão phu đã bảo ngươi rồi, Trường Sinh Công của ngươi là thứ quái thai tại Ma Giới. Với bọn họ, hơi thở của ngươi không khác gì Thánh nhân đâu.
Diệp Phàm không thèm để ý đến lão già bốc phét kia, anh vẫn vô cùng thận trọng.
“Không được lộ mặt. Lộ mặt là chết. Phải đuổi hắn đi, nhưng không được để hắn nghi ngờ mình yếu.”
— Thứ bên chân ngươi, là gì? – Diệp Phàm lạnh lùng hỏi, ý chỉ thanh đao mẻ của Độc Cô Ngân.
Độc Cô Ngân tưởng tiền bối chê thanh đao rác rưởi của mình làm ô uế mặt đất, vội vàng vơ lấy rồi ném ra xa mười trượng:
— Tiểu nhân có tội! Đồ bỏ đi này quả thực làm bẩn mắt tiền bối! Tiểu nhân nguyện dâng lên toàn bộ số Ma tinh trong túi để chuộc lỗi, xin ngài đừng giết tiểu nhân!
Hắn run rẩy lấy ra một túi nhỏ chứa vài mảnh đá đen óng ánh – tiền tệ phổ biến nhất của Ma Giới.
Diệp Phàm nhìn thấy túi Ma tinh thì mắt sáng rực lên. Anh đang rất thiếu nguyên liệu để nâng cấp “Hầm trú ẩn số 4”. Nhưng với tư cách là một “cao nhân”, anh không thể chạy ra nhặt tiền như kẻ hám lợi được.
— Ma tinh của kẻ phàm trần… ta không có hứng thú. – Diệp Phàm hừ lạnh – Muốn sống? Được. Ăn hết một lá của cây xanh bên cạnh ngươi rồi biến đi cho khuất mắt ta!
Yêu cầu này của Diệp Phàm thực chất là một phép thử. Anh muốn biết người của Ma Giới khi ăn rau có chứa linh khí tinh thuần thì có bị phản ứng gì không. Nhỡ đâu họ bị dị ứng mà chết thì anh sẽ mất đi một “kênh thông tin” tiềm năng.
Thế nhưng, Độc Cô Ngân nghe thấy vậy thì suýt chút nữa ngất xỉu vì hạnh phúc.
“Ăn… ăn một lá của thần vật sao?”
Trời ơi! Đây không phải là trừng phạt, đây là đại phúc phận! Vị tiền bối này chẳng lẽ thấy mình sắp chết nên muốn ban cho mình một cơ duyên? Một cái lá chứa đầy sinh mệnh khí tức kia, có khi còn giá trị hơn cả một viên thượng phẩm Ma đan!
Độc Cô Ngân cung kính quỳ lạy thêm ba cái, rồi run rẩy, nâng niu hái một cái lá cải nằm sát đất (loại lá mà Diệp Phàm vốn định vứt đi vì bị sâu cắn). Hắn không dám nhai vội, mà đưa lên mũi ngửi một cái.
Hương thơm mát lạnh tràn vào não bộ. Độc Cô Ngân cắn một miếng nhỏ.
Rộp!
Vị ngọt lịm, thanh mát tan ngay trên đầu lưỡi. Ngay lập tức, một luồng sinh khí ấm áp chảy từ thực quản xuống đan điền, lan tỏa ra khắp tứ chi bách hài. Vết thương rỉ máu trên ngực hắn mắt thường có thể thấy được đang khép lại, những vết sẹo mới lên da non mịn màng. Thậm chí, ma khí vốn màu xám đục trong cơ thể hắn bắt đầu bị thanh lọc, trở nên sẫm màu và đặc quánh hơn – dấu hiệu của việc tăng cường tu vi!
— Đột… đột phá rồi? – Độc Cô Ngân nghẹn ngào – Ta vừa mới đột phá lên Ma Binh lục trọng? Chỉ một cái lá… chỉ một cái lá thôi sao?
Hắn lại dập đầu như tế sao:
— Đa tạ tiền bối ban thuốc! Đại ơn đại đức này, Độc Cô Ngân nguyện khắc cốt ghi tâm! Sau này nếu tiền bối có điều gì sai bảo, tiểu nhân dù chết cũng không từ!
Nói xong, hắn không đợi Diệp Phàm trả lời, lập tức ôm lấy cái túi Ma tinh vừa nãy, đặt xuống đất một cách thành kính rồi chạy trối chết ra khỏi thung lũng. Hắn không dám quay đầu nhìn lại, sợ rằng vị đại năng kia sẽ đổi ý mà thu hồi lại món quà trời ban kia.
Trong màn sương, Diệp Phàm ngơ ngác nhìn theo cái bóng chạy nhanh như chớp của tên Ma nhân nọ.
“Ơ… mình chỉ bảo hắn ăn thử thôi mà. Sao đột nhiên lại mạnh lên thế kia?”
— Thấy chưa? – Lão Vong Tiên lại đắc ý – Những cây cải này đã được ngươi dùng linh khí từ Trường Sinh Công tưới tắm, nó là khắc tinh của ma độc và là thánh vật bồi bổ cơ thể của Ma tộc. Cái thằng nhóc vừa nãy là kẻ may mắn nhất Ma Giới đêm nay rồi đấy.
Diệp Phàm thở phào một cái, buông cái cuốc xuống.
“May quá, cuối cùng cũng đi rồi. Nhưng mà… hình như mình làm hơi lố?”
Anh lặng lẽ bước ra khỏi trận pháp, nhặt lấy cái túi Ma tinh trên mặt đất. Cảm giác cầm tiền trong tay khiến sự sợ hãi giảm đi phân nửa. Nhưng nhìn về hướng Độc Cô Ngân biến mất, lòng anh bỗng dấy lên một sự bất an khó tả.
“Hắn biết chỗ này có rau xanh. Nhỡ đâu hắn quay lại cùng một đám người đông hơn thì sao? Nhỡ đâu hắn báo cho Ma Vương tới cướp ruộng cải của mình?”
Càng nghĩ, mồ hôi sau lưng Diệp Phàm càng chảy nhiều. Anh lập tức quay đầu, chạy vội vào trong nhà.
— Vượng Tài! Dậy mau! Đừng ngủ nữa! Chúng ta phải bồi thêm mười lớp trận pháp quanh thung lũng ngay lập tức! Ngoài ra, trồng thêm hai luống ‘Dưa Hấu Nổ’ loại lớn ở lối vào chính cho ta! Đêm nay ai cũng không được ngủ!
Vượng Tài mở một con mắt ra, nhìn chủ nhân bằng vẻ mặt chán ngán vô cùng, rồi lại nhắm mắt lại. Chủ nhân của nó, ngoại trừ việc rất biết nướng khoai ra, thì căn bệnh “sợ chết” quả thực là hết thuốc chữa rồi.
***
Trong khi đó, ở một hang động cách đó khoảng vài chục dặm.
Độc Cô Ngân đang ngồi thiền định, khí thế trên người hừng hực, vết thương đã hoàn toàn biến mất. Hắn mở mắt ra, nhìn về phía chân trời nơi thung lũng mù sương kia bằng ánh mắt tôn sùng chưa từng có.
— U Minh Ma Quân… một vị tiền bối vĩ đại nhưng lại thích sống cuộc đời của một người làm nông. Ngài ấy dùng hôi thối để che giấu sự thanh khiết, dùng sự im lặng để thử thách lòng thành.
Hắn nắm chặt tay lại, trong lòng hạ quyết tâm:
— Ta không thể ích kỷ hưởng một mình cơ duyên này. Vị tiền bối kia nói ‘Ma tinh của phàm nhân ta không có hứng thú’, nghĩa là ngài ấy đang thiếu những vật phẩm trân quý hơn để trang hoàng cho thánh địa của mình! Đúng vậy, ta phải tìm cách kiếm thêm những món đồ cổ quý hiếm dâng lên ngài, may ra ngài lại cho mình ăn thêm một cái lá nữa!
Hắn hoàn toàn không biết rằng, thứ hắn gọi là “Thánh địa” thực chất chỉ là một thung lũng chứa đầy phân chuồng do Diệp Phàm cố ý bôi khắp nơi để đuổi thú, và “vị đại năng ẩn thế” kia lúc này đang vừa run rẩy vừa lầm bầm bài khấn xin trời Phật phù hộ để đừng có ai đến quấy rầy cuộc sống làm nông của mình nữa.
Sự hiểu lầm đầu tiên tại Ma Giới đã nảy mầm như vậy đó. Và như một hạt giống kỳ lạ, nó bắt đầu bám rễ sâu vào suy nghĩ của cư dân Ma tộc, hứa hẹn sẽ mang đến những cơn sóng gió khiến Diệp Phàm muốn “cẩu” cũng không “cẩu” nổi trong tương lai.