Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm RuộngChương 71: Độc bộ thiên quân: Một nhát cuốc phá tan thành trì
Bầu trời Ma Giới lúc nào cũng là một màu tím thẫm đục ngầu như bát canh thuốc bị đun cháy quá lửa, thi thoảng lại xẹt qua vài tia chớp đỏ rực như máu. Gió ở đây mang theo mùi lưu huỳnh và tiếng gào rú của những linh hồn bất hạnh lạc lối trong hư không.
Giữa bối cảnh mang đậm phong cách tận thế ấy, một hình ảnh kỳ quặc xuất hiện trên con đường mòn dẫn từ Vạn Độc Sơn về phía thung lũng Hắc Thổ.
Diệp Phàm, đầu đội nón lá sờn rách, mình mặc bộ áo vải thô màu xám tro, đang đổ mồ hôi hột đẩy một chiếc xe cút kít bằng gỗ kêu “lẽo đẽo, cà tàng”. Trên xe không phải bảo vật trấn phái, cũng chẳng phải mỹ nữ Ma tộc, mà là hai bao tải lớn bốc mùi… nồng nàn. Đó là phân của Ma Tí Thú – loại “linh phân” mà Diệp Phàm phải mất nửa tháng ròng rã mới thu gom và ủ được, chuẩn bị cho vụ gieo trồng cải bắp mùa thu.
“Vượng Tài, mày đừng có có gặm cái lốp xe nữa, rụng hết răng giờ!”
Diệp Phàm vừa đẩy xe vừa mắng con chó đen gầy gò đang lon ton chạy bên cạnh. Vượng Tài nghe thấy thế thì khịt mũi một cái đầy khinh bỉ, đôi mắt xanh biếc vốn thuộc về loài Thôn Phệ Ma Lang uy chấn một phương nay lại lộ ra vẻ thèm thuồng nhìn về phía bao tải phân. Ở Ma Giới, cái gì chứa năng lượng nồng đậm thì đều là thức ngon, và với sự tinh chế của Diệp Phàm, đống phân kia thực ra… còn quý hơn cả Ma Tinh thạch cấp thấp.
Nguyệt Cơ đi phía sau, đôi tay vốn chỉ biết cầm kiếm nay lại xách hai thùng nước suối lấy từ đỉnh Vạn Độc. Nàng nhìn bóng lưng Diệp Phàm, đôi mắt đẹp thoáng qua sự tôn kính sâu sắc xen lẫn một chút… hoang mang không nhẹ.
*“Chủ nhân rốt cuộc đang tu luyện công pháp gì? Rõ ràng ngài vừa tiêu diệt một bang phái tàn bạo, vậy mà giờ đây lại toàn tâm toàn ý lo cho đống phân bón này. Phải chăng đây chính là Đạo? Một loại Đạo cao thâm đến mức lấy vật phàm trần để rèn luyện tâm tính?”* – Nguyệt Cơ tự “não bổ”, trong đầu nàng lại hiện lên hình ảnh Diệp Phàm là một vị Đại Năng sống vạn năm, coi danh lợi như mây khói, lấy việc đồng áng để thông suốt thiên cơ.
Đoàn người (và chó) đang thong dong đi thì đột nhiên bị một khối kiến trúc khổng lồ chặn đứng lối đi duy nhất.
Đó là Hắc Nham Thành. Đây không phải là một tòa thành trì để dân cư sinh sống, mà thực chất là một cứ điểm quân sự trấn giữ con đường huyết mạch dẫn vào khu vực nội đô Ma Giới. Tòa thành được xây hoàn toàn bằng đá nham thạch đen tuyền, xung quanh quấn quanh những sợi xích thép to bằng vòng eo người lớn, tỏa ra hắc khí lạnh lẽo.
Vấn đề duy nhất là: Đường về trang trại của Diệp Phàm bình thường chỉ cần đi vòng qua chân núi là tới, nhưng hôm nay, do vụ dư chấn từ nhát cuốc ở Vạn Độc Sơn trước đó, con đường mòn bị đá lở chặn đứng, chỉ còn cách đi xuyên qua cổng thành Hắc Nham này.
“Phiền thật đấy…” Diệp Phàm dừng xe, lau mồ hôi trên trán, vẻ mặt đầy sự thận trọng. “Nguyệt Cơ này, ta đã bảo rồi, đi ra ngoài là phải xem hoàng lịch. Hôm nay quả nhiên gặp quẻ xấu.”
Nguyệt Cơ hạ giọng nói: “Chủ nhân, Hắc Nham Thành là địa bàn của Thiết Huyết Ma Quân, thuộc phe của Đại hoàng tử Ma tộc. Bọn chúng vốn nổi tiếng là tham lam và độc ác. Chúng ta… có nên quay lại không?”
Diệp Phàm nhìn hai bao phân trên xe, thở dài: “Quay lại cái gì? Đống phân này mà để qua đêm trong không khí Ma giới sẽ bị tạp chất xâm nhập, hỏng hết dược tính. Đây là tương lai của cả vườn cải bắp đấy! Đi, cùng lắm là đóng tiền lệ phí.”
Diệp Phàm đẩy xe tiến đến gần cổng thành.
Tại cổng thành, một gã Ma binh cao gần hai mét, toàn thân phủ một lớp giáp gai sắc lẹm, vác một cây trường mâu hung hăng quát lớn: “Đứng lại! Tên nông phu rách rưới kia, mắt ngươi mọc ở gót chân hay sao mà dám mang cái đống bốc mùi này lại gần Hắc Nham Thành?”
Diệp Phàm khúm núm, trên mặt lộ ra nụ cười hiền lành đặc trưng của một người nông dân sợ phiền phức: “Ấy, vị quan gia này, xin thứ lỗi. Nhà tôi có việc gấp phải qua thành, mong ngài thông cảm mở hé cái cổng cho tôi qua một tí. Đây, một ít ‘trà nước’ gửi các anh.”
Diệp Phàm run rẩy móc ra hai viên linh thạch loại bét – thứ mà anh nhặt được khi đi cày ruộng.
Tên Ma binh nhìn hai viên linh thạch bé tí, rồi lại nhìn cái xe cút kít gỗ sồi rẻ tiền, hắn phá lên cười ha hả: “Hai viên đá vôi này mà đòi hối lộ quân đội Thiết Huyết sao? Ngươi nhìn cho kỹ cái xe của ngươi đi! Cái cổng này chỉ mở cho vương công quý tộc và đoàn quân binh mã. Một tên nông dân hèn mọn mang theo đống phân thối, còn định bôi bẩn mặt đá hắc nham của bọn ta? Cút! Đi đường vòng cho ta!”
Diệp Phàm nhìn sang phía đường vòng, giờ đã bị đống đá cao như núi che lấp, khẽ nói: “Đường vòng bị chặn rồi ạ. Cái xe của tôi nhỏ lắm, quan gia chỉ cần nhích cái cổng ra một gang tay là tôi lách qua được rồi.”
Lúc này, từ trên lầu thành, một vị tướng lĩnh trung niên bước ra. Hắn mặc một bộ chiến giáp màu huyết dụ, ánh mắt lạnh lẽo như rắn độc nhìn xuống: “Có chuyện gì ồn ào thế?”
“Báo cáo Ô Tộc tướng quân, có một tên phàm nhân không biết sống chết, định mang phân qua thành!”
Ô Tộc nhìn xuống. Hắn không nhìn Diệp Phàm, mà ánh mắt hắn lại dừng lại ở Nguyệt Cơ đứng phía sau. Dù nàng đã cải trang bằng một tấm vải che mặt nhưng khí chất và vóc dáng kia không cách nào giấu nổi.
“Ồ?” Ô Tộc nhếch môi cười tà mị. “Thành có quy định, người thì có thể vào, phân thì đổ lại, còn cô nương kia… phải ở lại để ta ‘kiểm tra’ xem có mang theo cấm vật hay không.”
Đám Ma binh cười ồ lên đầy ẩn ý.
Sắc mặt Nguyệt Cơ lập tức trở nên lạnh buốt, tay nàng đã chạm vào chuôi kiếm giấu trong tay áo. Nàng đang chờ, chờ một cái gật đầu của Diệp Phàm để biến nơi này thành bình địa. Nhưng Diệp Phàm lại không nhìn nàng, anh chỉ nhìn cái cổng thành bằng thép vảy rồng cao hàng chục trượng kia.
“Vậy là… không cho qua sao?” Giọng Diệp Phàm trầm xuống. Anh không giận vì bị nhục mạ, anh chỉ giận vì đống phân của mình sắp mất độ ẩm cần thiết. Với một người theo đạo “Điền văn” như anh, cây trồng là trên hết.
“Nói nhiều làm gì! Đánh đuổi chúng đi cho ta!” Ô Tộc phất tay, vẻ mặt chán ghét.
Mười mấy tên Ma binh vác mâu lao xuống, sát khí đằng đằng. Một tên trong đó còn định đá đổ chiếc xe cút kít của Diệp Phàm.
“Này… đừng động vào xe của ta!” Diệp Phàm hét lên một tiếng.
Trong mắt kẻ khác, đó là tiếng hét sợ hãi. Nhưng trong mắt Nguyệt Cơ, đó là tiếng gầm của một con sư tử thức tỉnh.
Khi cái chân của tên Ma binh sắp chạm vào gỗ xe, Diệp Phàm hành động. Theo bản năng của một nông dân thấy đồ đạc nhà mình bị phá, anh rút phắt cái cuốc rỉ sét đang vắt bên hông xe ra.
“Đã nói là không được động vào phân bón của ta mà!”
Diệp Phàm không định giết người. Thật đấy. Phương châm “Cẩu đạo” của anh là không bao giờ tạo ra thêm thù oán. Anh chỉ định “sửa chữa” lại cái cổng thành một chút, bứng cái chân cổng ra để tạo khoảng trống cho cái xe lách qua. Một chút thôi.
Anh vung cuốc.
Động tác cực kỳ giản đơn, giống như cách anh vẫn thường bổ xuống những thửa đất khô cằn ở Hắc Thổ thung lũng.
Nhưng, Diệp Phàm lại quên mất một điều: Hắc Nham Thành này tuy kiên cố, nhưng nó lại được xây dựng ngay trên một giao điểm của các “Ma mạch” (mạch máu của đất). Và quan trọng hơn, tu vi *Trường Sinh Công* tầng thứ 10 của anh vốn là khắc tinh tuyệt đối của mọi loại ma năng tạp chất.
Khi mũi cuốc rỉ sét chạm vào mặt đất ngay sát chân cổng thành, không có tiếng nổ lớn nào phát ra ngay lập tức. Thay vào đó, một vòng sóng xung kích màu xanh ngọc bích cực nhạt lan tỏa ra như một gợn nước trên mặt hồ.
*Rắc… rắc…*
Âm thanh nhỏ xíu như tiếng vỏ trứng vỡ vang lên. Tướng quân Ô Tộc trên lầu thành chợt thấy tim mình thắt lại. Hắn cảm nhận được toàn bộ đại trận phòng hộ cấp sáu của tòa thành đang rên rỉ.
“Cái gì?” Hắn kinh hãi nhìn xuống.
Tại nơi nhát cuốc chạm xuống, một vết nứt sâu hun hút hiện ra, lan nhanh như tia chớp. Nó không chỉ nứt dọc theo con đường, mà nó bò ngược lên phía cổng thành vảy rồng.
Cái cổng thành nặng hàng vạn tấn, vốn có thể chịu được cú đấm của một vị Ma Vương, đột nhiên rung lên bần bật. Những sợi xích thép bám quanh thành đứt phăng như những sợi chỉ mục.
“Mở… mở ra cho ta!” Diệp Phàm nghiến răng, dùng lực cổ tay hất một cái, định bụng bứng cái bản lề cổng ra cho nó… thoáng đường.
*ẦM!!!*
Một tiếng nổ rung chuyển cả trời đất phát ra. Lúc này không còn là gợn nước nữa, mà là một cơn sóng thần màu xanh bùng nổ. Trường Sinh khí nồng đậm phun trào từ dưới lòng đất, nó thanh lọc toàn bộ hắc khí bám trên đá nham thạch. Mà đá nham thạch một khi mất đi ma khí kết dính, nó chẳng khác gì đống cát vụn.
Trong sự ngỡ ngàng của hàng nghìn Ma binh, toàn bộ bức tường phía Đông của Hắc Nham Thành – niềm tự hào về phòng thủ của Ma tộc – sụp đổ theo một cách hết sức vô lý. Nó không vỡ vụn, mà nó tan chảy, đổ sụp xuống như một tòa lâu đài cát bị sóng biển đánh vào.
Riêng cái cổng thành khổng lồ bằng thép vảy rồng thì thê thảm hơn. Do nhát cuốc của Diệp Phàm bứng ngay vào “long mạch” của nó, cái cổng bị lực đẩy khổng lồ từ dưới đất bắn thẳng lên trời. Nó xoay vài vòng trên không trung rồi bay mất hút về phía chân trời xa xăm, để lại một khoảng trống hoác rộng mênh mông, đủ để… mười đoàn xe tải đi qua cùng lúc.
Khói bụi mịt mù. Sát khí tan biến sạch sành sanh, thay vào đó là một mùi thơm thanh khiết của thảo mộc bốc lên từ lòng đất bị xới tung.
Diệp Phàm đứng ngẩn ngơ, hai tay vẫn nắm chặt cán cuốc, mắt tròn mắt dẹt nhìn cái “khoảng trống” mà mình vừa tạo ra.
“Ơ… chết tiệt… hơi quá tay rồi à?”
Anh nhìn sang bên cạnh. Tên Ma binh định đá cái xe của anh lúc nãy hiện đang bị vùi lấp đến tận cổ dưới đống đất đá, miệng sủi bọt mép, mắt trợn ngược. Vị tướng quân Ô Tộc thì đang lơ lửng giữa không trung (vì lầu thành dưới chân hắn đã biến mất), khuôn mặt trắng bệch không còn một giọt máu, đôi môi run rẩy không nói nên lời.
Trong thâm tâm Ô Tộc lúc này chỉ có một suy nghĩ duy nhất: *Đế cấp! Đây tuyệt đối là một nhát chém của một Ma Đế! Không, thậm chí còn cao hơn thế! Hắn ta chỉ dùng một cái cuốc… một cái cuốc rỉ sét để phá tan Hắc Nham Thành? Ma Thần ơi, rốt cuộc ta đã đắc tội với cái quái thai nào thế này?*
Nguyệt Cơ đứng đó, đôi đồng tử co rụt lại. Dù đã chứng kiến Diệp Phàm ra tay vài lần, nhưng mỗi lần đều là một sự chấn động linh hồn mới. Nàng nhìn cái hố sâu vạn trượng vừa được tạo ra bởi một nhát cuốc “nhẹ nhàng” của chủ nhân, thầm tự nhủ: *Hóa ra chủ nhân không muốn đi nhờ cổng thành. Ngài muốn dạy cho bọn chúng biết rằng, trước mặt ngài, bất luận là vạn tấn thép hay thần trận cổ xưa, đều chỉ là một thớ đất cứng cần phải xới lên mà thôi!*
“Gâu! Gâu!”
Vượng Tài là kẻ đầu tiên tỉnh táo lại. Nó lao về phía một tên lính đang bất tỉnh, tranh thủ trộm cái túi đựng lương khô của hắn.
Diệp Phàm lúc này mới bừng tỉnh khỏi sự ngơ ngác. Việc đầu tiên anh làm không phải là uy hiếp kẻ địch, mà là quay lại kiểm tra chiếc xe cút kít.
“May quá, phân không sao, xe không đổ!”
Anh thở phào một cái, vội vàng cất cái cuốc vào vị trí cũ, hành động cực kỳ nhanh lẹ và che giấu, như thể sợ ai đó thấy anh chính là thủ phạm.
“Nguyệt Cơ, đi thôi! Mau lên! Cái thành này hình như bị động đất, chất lượng xây dựng của Ma giới kém thật đấy, vừa đứng gần tí đã sập. Chúng ta phải chạy mau kẻo lỡ bọn chúng lại bắt mình bồi thường!”
Diệp Phàm đẩy xe cút kít, vận dụng 200% sức bình sinh, chạy biến qua cái lỗ hổng vĩ đại mà mình vừa tạo ra. Anh đẩy nhanh đến mức khói bốc lên từ bánh xe gỗ, bỏ lại phía sau một Hắc Nham Thành tan hoang.
Ô Tộc tướng quân từ trên cao hạ xuống mặt đất, chân tay vẫn còn bủn rủn. Hắn nhìn theo bóng lưng gầy gò của người nông dân đang chạy trốn thục mạng kia, rồi nhìn cái lỗ hổng rộng cả dặm trên bức tường thành kiên cố nhất lịch sử, trong lòng chỉ còn lại một nỗi sợ hãi tột cùng.
“Báo… báo cáo với cấp trên…” Hắn lắp bắp.
“Báo cáo gì ạ?” Một tên lính còn sống sót run rẩy hỏi.
“Báo cáo rằng… Hắc Nham Thành không phải bị quân địch tấn công. Mà là bị… một tên nông dân bứng đi rồi!”
Mười lăm phút sau, tại một đoạn đường bằng phẳng và an toàn cách đó vài dặm.
Diệp Phàm dừng lại thở hồng hộc, tim đập thình thịch: “Hú hồn… Nguyệt Cơ, cô thấy không? Ta đã nói rồi, ra ngoài đường nguy hiểm lắm. Cái thành to như thế mà cũng đổ sập được, may mà mình chạy nhanh, không là bị vùi xác dưới đống đá ấy rồi.”
Nguyệt Cơ im lặng. Nàng không biết nên nói gì vào lúc này. *Chủ nhân ơi, người thực sự nghĩ là nó tự sập sao? Người thực sự cho rằng mình đang chạy trốn thảm họa chứ không phải là người tạo ra thảm họa à?*
Nàng liếc nhìn cái cuốc rỉ sét đang nằm yên bình trên xe. Cái thứ vũ khí đáng sợ đã hủy diệt một pháo đài thép chỉ trong một nhịp hô hấp ấy, bây giờ lại đang dính vài vụn đất đen, trông không khác gì một công cụ lao động tầm thường.
“Chủ nhân, nhát cuốc vừa rồi của ngài… thật sự chỉ là định bứng cổng thôi sao?” Nguyệt Cơ không nhịn được mà hỏi.
Diệp Phàm gật đầu cái rụp, vẻ mặt đầy chân thành và có chút hối lỗi: “Ừ, ta chỉ thấy cái cổng nó hẹp quá, xe đẩy phân không lọt qua được. Ta định bứng cái bản lề ra một đoạn, ai dè tay run, cuốc trúng cái mạch nước ngầm hay mạch khoáng gì đấy dưới đất. Ai ngờ đất đá ở Ma Giới này nó giòn thế không biết…”
Anh gãi gãi đầu, rồi lại nhìn Nguyệt Cơ với ánh mắt đầy nghiêm trọng: “Chuyện này cô không được kể với ai nhé. Ta là người của Trường Sinh Môn, tôn chỉ là hòa mục. Phá hoại công trình công cộng của Ma giới là tội lớn đấy, lỡ bọn quan chức kéo đến đòi bồi thường, bán cả vườn cải bắp của ta đi cũng không đủ trả nợ đâu!”
Nguyệt Cơ chỉ biết cúi đầu: “Vâng… tiểu nữ đã hiểu. Chủ nhân quả nhiên là ‘thận trọng’ nhất thiên hạ.”
Vượng Tài bên cạnh hú lên một tiếng như đồng tình. Nó vừa phát hiện ra trong túi lương khô nó trộm được có một miếng thịt sấy Ma thú khá ngon.
Diệp Phàm nhìn trời, thấy bóng chiều đã bắt đầu sập xuống. Anh vội vã đẩy xe tiếp: “Mau lên, về thôi! Hôm nay phí mất mấy tiếng đồng hồ rồi. Về nhà ta còn phải bón phân cho mấy luống cải. À đúng rồi, Nguyệt Cơ này, tối nay ta sẽ nấu cháo linh mễ đãi hai đứa, coi như ăn mừng chúng ta thoát chết từ Hắc Nham Thành trở về!”
Nguyệt Cơ mỉm cười nhàn nhạt: “Đa tạ chủ nhân.”
Trong lòng nàng thầm nghĩ: *Thiết Huyết Ma Quân tội nghiệp. Có lẽ đến chết hắn cũng không hiểu vì sao tòa thành vững chắc nhất của mình lại sụp đổ chỉ vì… nó làm vướng đường một chiếc xe chở phân bón.*
Con đường về thung lũng Hắc Thổ vẫn yên bình như thế. Gió vẫn thổi, chớp vẫn xẹt, nhưng hình bóng của người nông dân đẩy xe cút kít ấy trông thật kỳ vĩ và cũng thật nực cười giữa thế giới hỗn loạn này.
Ở phía sau bọn họ, tin tức về việc “Hắc Nham Thành bị sụp đổ bởi một lực lượng thần bí” bắt đầu lan ra như tằm ăn lá dâu. Toàn bộ tầng lớp lãnh đạo Ma giới đều rúng động. Người ta bắt đầu đồn đại về một vị cao nhân dùng cái cuốc làm vũ khí, người đã đạt đến cảnh giới “Vạn vật đều là phân bón”, có thể một nhát phá nát đại địa.
Thế nhưng, “vị cao nhân” ấy lúc này đang lầm bầm tính toán: *“Năm tới nếu mở rộng thêm luống cà chua, chắc phải mua thêm một cái bình tưới lớn hơn. Cái cũ tưới hơi chậm…”*
Giấc mơ của Diệp Phàm vẫn vậy: Sống lâu, làm ruộng giỏi, và tuyệt đối – tuyệt đối không được để ai biết mình biết đánh nhau.
Bởi vì với anh, đánh nhau thì chỉ mang lại thù hận, còn làm ruộng thì mang lại cải bắp. Mà cải bắp thì… ngon hơn thù hận rất nhiều.
Dưới ánh hoàng hôn màu máu, tiếng cười đùa nhẹ nhàng của Nguyệt Cơ và tiếng gâu gâu của Vượng Tài vang vọng khắp cánh đồng hoang, tạo nên một bản nhạc điền văn thanh tịnh hiếm hoi giữa lòng Ma giới đầy rẫy ma đầu.
Tòa thành sập thì đã sao? Thế giới đại loạn thì thế nào? Miễn là hạt giống vẫn nảy mầm, phân bón vẫn đủ đầy, thì với Diệp Phàm, trời có sập xuống cũng chỉ là để bón thêm một chút tinh tú cho đất mà thôi.
Chương truyện này khép lại với hình ảnh chiếc cổng thành thép vảy rồng đang cắm thẳng vào đỉnh núi cách đó trăm dặm, làm cho một lũ quạ ma kinh hãi bay toán loạn. Một truyền thuyết mới chính thức bắt đầu, bắt nguồn từ… sự cứng đầu của một cái bản lề và một nỗi lo về độ ẩm của phân bón.