Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm RuộngChương 9: Thần Nông Nhãn: Nhìn thấu vạn vật
**CHƯƠNG 9: THẦN NÔNG NHÃN: NHÌN THẤU VẠN VẬT**
Sau khi tiêu tốn thêm mười viên Ma tinh trung phẩm để gia cố tầng trận pháp thứ mười sáu — “Địa Ngục Hoa Sen Nổ”, Diệp Phàm cuối cùng cũng thở phào một hơi. Anh vỗ vỗ lên vách hầm đá lạnh lẽo, cảm nhận được luồng khí tức tử vong nồng nặc phát ra từ các mắt trận, trong lòng mới tìm thấy một chút cảm giác an toàn mong manh.
“Thế này mới tạm ổn. Ít nhất nếu có một vị Ma Vương nào đó vô tình đạp nhầm vào đây, ta cũng có đủ thời gian để kích hoạt phù chú tẩu thoát lần thứ bảy mươi hai của mình.”
Diệp Phàm lầm bầm, vươn vai một cái thật dài. Ánh sáng đỏ quạch của bầu trời Ma giới lọt qua khe hở của trận pháp che mắt, hắt xuống khu vườn nhỏ. Vượng Tài đang nằm phục bên cạnh gốc một cây cổ thụ khô héo, đôi tai nó thỉnh thoảng giật giật, đôi mắt lờ đờ nhìn theo bóng lưng chủ nhân với vẻ mặt không biết là khinh bỉ hay là bất lực.
Nhìn quanh nông trại của mình, Diệp Phàm chợt nhíu mày.
Bên cạnh những luống Linh Mễ xanh mướt và những củ cải trắng trẻo đầy linh khí, là một đám cỏ dại mọc lan man. Tại Ma giới, cỏ dại không giống như ở Nhân giới. Chúng đen sì, có gai nhọn, thậm chí một số loại còn lởm chởm răng cưa như muốn đớp lấy chân người đi qua. Diệp Phàm luôn coi chúng là kẻ thù số một vì chúng tranh đoạt chất dinh dưỡng trong “linh phân” quý giá của anh.
“Chậc, cái lũ cỏ hôi hám này, mọc nhanh thật. Sáng nay vừa nhổ, chiều đã lại ngoi lên. Phải dùng thuốc diệt cỏ siêu mạnh mới được.”
Tiện tay, Diệp Phàm nhấc cái cuốc rỉ sét lên. Nhưng ngay khi anh định bổ xuống một bụi cỏ có hình dạng giống như những ngón tay khô héo đang vươn lên từ mặt đất, trong thâm tâm anh bỗng xẹt qua một cảm giác kỳ lạ.
Trường Sinh Công tầng thứ mười trong cơ thể anh bắt đầu vận chuyển một cách tự nhiên. Một luồng khí thanh mát lưu chuyển từ đan điền, xông thẳng lên hai mắt.
“Ơ…”
Diệp Phàm chớp mắt. Đột nhiên, thế giới trước mắt anh thay đổi hoàn toàn.
Ánh sáng đỏ lòm khó chịu của Ma giới bỗng nhạt đi, thay vào đó là một màn sương mờ ảo bao phủ lấy vạn vật. Từ đôi mắt của anh, hai luồng sáng màu lục nhạt bắn ra — đây chính là một trong những thần thông bí truyền nhất của Trường Sinh Môn: **Thần Nông Nhãn**.
Kể từ khi bị ném vào Ma giới, Diệp Phàm vì quá lo sợ cho mạng nhỏ của mình mà chỉ lo ẩn nấp, đào hầm và trồng trọt những loại hạt giống mang từ Nhân giới sang. Anh chưa bao giờ thực sự dùng Thần Nông Nhãn để quan sát những “sinh vật bản địa” ở cái nơi rách nát này. Trong mắt anh, mọi thứ ở đây đều mang theo hơi thở ô trọc, hung hiểm và chết chóc.
Nhưng giờ đây, dưới tác dụng của Thần Nông Nhãn, bụi cỏ “ngón tay khô” kia không còn là một loài thực vật gớm ghiếc nữa.
Trên đỉnh bụi cỏ, một dòng chữ nhỏ màu vàng nhạt hiện ra trong hư không, lơ lửng như một nhãn dán thông tin:
***[Tên: Ma Tủy Khô Cốt Thảo]***
***[Phẩm giai: Ma cấp trung phẩm (Biến dị)]***
***[Trạng thái: Bị ức chế bởi Trường Sinh Khí, đang ở trạng thái ‘ngủ đông giả’]***
***[Dược tính: Chứa đựng tinh hoa của âm khí nghìn năm. Nếu dùng để luyện đan, có thể giúp tu sĩ tăng cường độ bền của xương cốt gấp ba lần. Nếu bón phân bằng nước rỉ Ma tinh, sẽ kết quả thành ‘Cốt Linh Quả’ — một loại thánh dược chữa lành vết thương linh hồn.]***
Diệp Phàm đứng hình. Cái cuốc trên tay anh khựng lại giữa không trung, chỉ cách bụi cỏ đúng một phân.
“Cái… cái gì? Cái thứ này mà là dược liệu quý sao?”
Anh run rẩy di chuyển ánh mắt sang một bụi cỏ khác, thứ mà anh vẫn thường dùng để… cho lợn (nếu anh có nuôi lợn) ăn, hoặc đơn giản là dẫm nát dưới chân. Đó là một loài cây thấp lè tè, lá mọc hình xoắn ốc, mỗi khi gió thổi qua lại phát ra tiếng rít ghê người.
***[Tên: U Minh Quy Nhất Thảo]***
***[Phẩm giai: Ma cấp thượng phẩm]***
***[Dược tính: Có khả năng tụ tập ma khí tán loạn trong cơ thể về một mối. Đây là khắc tinh của chứng ‘tẩu hỏa nhập ma’ do tạp chất ma khí gây ra. Tại Ma giới, mười vạn gốc mới tìm được một gốc sinh ra trong âm sát chi địa.]***
Diệp Phàm nuốt nước bọt một cái “ực”. Anh cảm thấy da đầu mình tê dại.
“U Minh Quy Nhất Thảo? Khắc tinh của tẩu hỏa nhập ma?”
Anh nhìn quanh một lượt. Những loại cây mà anh từng coi là “rác rưởi”, “đồ bỏ đi”, “ô uế” giờ đây dưới ánh nhìn của Thần Nông Nhãn đều hiện lên những thông số rợn người.
Kia là **”Huyết Ma Đậu”** — thứ mà anh vốn định nhổ bỏ vì nó chảy ra nhựa đỏ như máu, hóa ra lại là vị thuốc chính để luyện chế Huyết Khí Đan cấp cao.
Này là **”Ảnh Linh Hoa”** — đóa hoa trông như một cái bóng mờ mịt chẳng có chút sắc đẹp nào, lại là nguyên liệu duy nhất để tạo ra loại bột có thể giúp ẩn thân hoàn toàn khỏi thần thức của cao thủ Ma Vương.
Và kinh khủng nhất, ngay dưới chân Vượng Tài, con chó hắc ám kia đang nằm lên một bụi cỏ xanh xám nhạt màu.
***[Tên: Trường Sinh Tiên Diệp (Ma hóa cực độ)]***
***[Phẩm giai: ??? (Vượt quá nhận diện hiện tại)]***
***[Tình trạng: Một mảnh lá của Tiên Thần từ viễn cổ rơi xuống Ma giới, bị ma khí gặm nhấm hàng triệu năm, bề ngoài trở nên xấu xí tột cùng để tự bảo vệ. Hiện đang hấp thụ linh khí rò rỉ từ vườn Linh Mễ của chủ nhân.]***
***[Tác dụng: Ăn trực tiếp có thể tăng thọ nguyên một nghìn năm. Luyện chế thành đan có thể nghịch chuyển tử sinh.]***
“Vượng Tài! Ngươi cút ra ngay!”
Diệp Phàm hét lên một tiếng thất thanh, phi thân tới túm lấy đuôi con chó đen gầy gò, lôi sềnh sệch nó ra khỏi bụi cỏ xanh xám kia.
Vượng Tài bị đánh thức đột ngột, suýt nữa thì theo bản năng quay lại ngoạm cho chủ nhân một phát. Nó nhìn Diệp Phàm bằng đôi mắt ngơ ngác, sủa “Gâu!” một tiếng đầy phẫn nộ, ý muốn hỏi: “Đang ngủ ngon, lão tử làm gì đắc tội ngươi?”
Diệp Phàm không thèm để ý đến sự phản kháng của con chó. Anh quỳ thụp xuống đất, dùng đôi bàn tay vốn chỉ quen cầm cuốc và phù chú, run rẩy chạm nhẹ vào bụi cỏ xanh xám. Dưới ánh nhìn của Thần Nông Nhãn, bụi cỏ này phát ra một luồng ánh sáng trắng tinh khiết bị kìm nén sâu bên trong lớp vỏ đen xám bên ngoài. Đó là một đạo vận mạnh mẽ đến mức khiến linh hồn Diệp Phàm cũng phải run rẩy.
“Tiên… Tiên Diệp? Tăng thọ nguyên một nghìn năm?”
Diệp Phàm cảm thấy tim mình như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực. Anh là đệ tử Trường Sinh Môn, tôn chỉ của đời anh là sống lâu. Cả cái công pháp “Trường Sinh Công” anh tu luyện mòn mỏi suốt mấy chục năm qua, tầng thứ mười cũng chỉ mới giúp anh thọ đến năm trăm tuổi. Thế mà cái bụi cỏ “rách” nằm cạnh chuồng chó này lại chứa đựng thọ nguyên một nghìn năm?
Lòng tham? Không, điều đầu tiên hiện lên trong đầu Diệp Phàm không phải là lòng tham, mà là một sự sợ hãi tột độ.
“Hỏng rồi! Đại sự hỏng rồi!”
Anh vội vã bật dậy, sắc mặt tái mét, vừa chạy quanh thung lũng vừa lẩm bẩm như kẻ tâm thần:
“Mình đang sống trên một núi báu vật! Trời ơi, nếu lũ ma đầu ngoài kia biết thung lũng này có U Minh Quy Nhất Thảo, có Ma Tủy Khô Cốt Thảo, lại còn có cả cái mảnh lá tiên kia… Chúng sẽ không chỉ gõ cửa đòi mua đâu! Chúng sẽ xé xác mình ra làm phân bón ngay lập tức!”
Diệp Phàm tưởng tượng ra cảnh một đội quân Ma Vương hung hãn, cưỡi Ma long rầm rộ bao vây thung lũng nhỏ bé này. Anh tưởng tượng ra cảnh mình bị trói trên cột lửa, còn bọn họ thì hớn hở thu hoạch “cỏ dại” của anh.
Bản tính “cẩu đạo” thâm căn cố đế lập tức trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
“Thận trọng! Phải thật thận trọng! Sự nổi tiếng là điềm báo của cái chết! Mình đã quá chủ quan khi nghĩ rằng chỉ cần dựng vài cái trận pháp là ổn!”
Vượng Tài nhìn chủ nhân chạy lăng xăng như gà phải cáo, nó thở dài một tiếng, nằm xuống chỗ cũ — vốn là nơi gần “Tiên Diệp” nhất vì chỗ đó thực sự mát mẻ và thoải mái. Nhưng nó chưa kịp nhắm mắt, Diệp Phàm đã quay lại, trên tay cầm một đống dụng cụ kỳ quái.
“Vượng Tài, từ hôm nay, ngươi không được phép ị bậy ở khu vực này nữa! Mỗi một mét vuông đất ở đây đều là tổ tiên của ta, nghe rõ chưa?”
Vượng Tài: “…” (Nó thầm nghĩ: Có phải do ăn quá nhiều khoai lang nướng nên não chủ nhân bị nhũn ra rồi không?)
Diệp Phàm không đùa. Anh bắt đầu một chiến dịch “Ngụy trang vĩ đại”.
Đầu tiên, anh không nhổ bỏ đám cỏ dại nữa. Ngược lại, anh dùng “Thần Nông Nhãn” để nghiên cứu đặc tính của từng loại. Anh phát hiện ra rằng, ma khí nồng nặc ở Ma giới chính là lớp ngụy trang tự nhiên tốt nhất cho các loại thảo dược này. Khi ma khí bao phủ, dược tính bị che lấp bởi vị đắng và sự hôi thối.
“Nếu ta dùng bí thuật ‘Hỗn Độn Che Mắt’, kết hợp với việc bón thêm một ít bùn thối từ hồ nước tử vong phía tây, chắc chắn không ai có thể nhận ra chúng là dược liệu thượng phẩm.”
Nghĩ là làm, Diệp Phàm lấy ra một đống nguyên liệu đen kịt, hôi hám. Anh hòa chúng vào nước, rồi hì hục đi “vẩy” lên những bụi cỏ quý giá nhất. Chỉ trong chốc lát, thung lũng vốn đã mang hơi hướm âm u giờ lại tỏa ra một mùi nồng nặc như mùi bít tất của một Ma thần đã không thay trong mười vạn năm.
Vượng Tài bị mùi hương này đánh cho bay bổng. Nó hắt hơi liên tục, mắt mũi giàn dụa, thảm hại chạy vào tận góc sâu nhất của hầm đá để lánh nạn.
Diệp Phàm bịt mũi, mồ hôi đầm đìa nhưng mắt vẫn sáng rực:
“Tốt! Rất tốt! Mùi hương này… chính là lớp phòng ngự tâm linh tuyệt vời nhất. Không một ai có vị giác bình thường lại muốn chạm vào cái đống này.”
Nhưng việc che giấu mùi và hình dạng mới chỉ là bước một. Bước hai, quan trọng hơn, là làm sao để “tiêu hóa” số tài nguyên này mà không làm lộ khí tức.
Diệp Phàm ngồi xếp bằng bên cạnh bụi Ma Tủy Khô Cốt Thảo — giờ đây trông chẳng khác gì một nhúm lông đen xì bốc mùi hôi thối. Anh nhắm mắt lại, vận hành Trường Sinh Công theo một quỹ đạo hoàn toàn mới mà anh vừa nghĩ ra dựa trên thông tin từ Thần Nông Nhãn.
Anh nhận ra, tại Ma giới này, “Ma” và “Linh” vốn không hoàn toàn đối lập. Chúng chỉ là hai mặt của một đồng tiền. Ma khí là loại năng lượng thô bạo, hỗn loạn; linh khí là năng lượng ôn hòa, có trật tự. Công pháp của Trường Sinh Môn bản chất là sự bao dung, là sự trường cửu.
Anh bắt đầu thử nghiệm dẫn dắt một chút khí tức từ bụi cỏ vào cơ thể.
“Oanh!”
Một luồng năng lượng lạnh buốt như băng từ dưới lòng bàn chân xông thẳng lên não. Diệp Phàm cảm thấy như toàn bộ xương cốt trong người mình bị đập vụn ra, sau đó lại được một luồng chất lỏng nóng hổi bao phủ, hàn gắn lại. Cơn đau này nếu là người bình thường chắc chắn sẽ thét lên đau đớn, nhưng Diệp Phàm đã trải qua hàng nghìn lần thử thuốc ở Nhân giới, sức chịu đựng của anh đã đạt tới cảnh giới phi nhân.
Anh cắn răng, gương mặt đỏ bừng, trên trán mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
“Thêm một chút… chỉ một chút thôi…”
Dần dần, những tạp chất trong cơ thể Diệp Phàm bị đào thải qua lỗ chân lông dưới dạng một lớp chất dịch đen nhẻm. Xương của anh từ màu trắng ngà bắt đầu có thêm những vảy nhỏ li ti màu xám nhạt, nhưng lại ẩn hiện hào quang vàng kim của Trường Sinh Công.
Sự biến đổi này khiến tu vi của Diệp Phàm không hề tăng lên theo kiểu bộc phát. Trái lại, hơi thở của anh càng trở nên kín đáo hơn, bình phàm hơn. Nếu trước đó anh nhìn giống một lão nông dân bình thường, thì bây giờ anh nhìn chẳng khác nào một tảng đá hay một gốc cây khô — hoàn toàn không có hơi thở của tu sĩ.
“Đây mới là cảnh giới cao nhất của Cẩu đạo!” Diệp Phàm mở mắt, nụ cười đầy mãn nguyện hiện lên trên gương mặt lấm lem bùn đất — “Phản phác quy chân (Quay về với sự giản đơn)! Giờ đây, dù là cao thủ Ma cấp đứng trước mặt ta, có lẽ họ cũng chỉ nghĩ ta là một cục đất cứng mà thôi.”
Sau khi cảm nhận được cơ thể mình mạnh mẽ hơn đáng kể (ít nhất là bây giờ anh có thể chạy bộ liên tục mười ngày mười đêm mà không biết mệt để tẩu thoát), Diệp Phàm lại dời sự chú ý sang những “người bạn” cỏ dại khác.
Nhờ Thần Nông Nhãn, anh phát hiện ra rằng đất đen ở thung lũng này là một loại đất có tên là **”Thiên Ma Thổ”**. Bình thường nó cực độc đối với cây trồng của Nhân giới, nhưng nếu được tưới bằng nước suối đã qua thanh lọc của anh, nó lại biến thành một loại môi trường phát triển cực kỳ dị thường cho các hạt giống Ma giới.
“Vậy ra bấy lâu nay ta đã trồng Linh Mễ trên đất kim cương mà không biết.”
Anh bắt đầu lập kế hoạch sản xuất. Thay vì chỉ bán Linh Mễ và rau xanh bình thường cho đám ma đầu kia (thứ vốn dĩ quá nổi bật vì màu xanh kỳ lạ), anh sẽ chế ra những sản phẩm mới: “Thuốc hồi phục nồng độ ma khí” dưới dạng trà, “Lương khô tăng cường cơ bắp” dưới dạng bánh. Những thứ này sẽ có màu sắc và mùi vị đặc trưng của Ma giới nhưng lại chứa đựng dược tính thượng phẩm che giấu bên trong.
Nghĩ đến cảnh mình vừa có thể ẩn cư làm ruộng, vừa có nguồn tài nguyên vô tận để tu luyện trường sinh, Diệp Phàm bất giác bật cười thành tiếng.
Tiếng cười “Hê hê hê” của anh vang vọng trong thung lũng vắng lặng, khiến Vượng Tài đang ngủ say cũng phải giật mình tỉnh giấc, lùi sâu hơn vào bóng tối, tự nhủ: “Xong rồi, chủ nhân thực sự phát điên rồi. Chắc chắn là do bón phân quá tay cho đống cỏ thối kia rồi.”
Bỗng nhiên, từ xa bên ngoài trận pháp che mắt, truyền đến một tiếng động lớn.
“Rầm!”
Mặt đất rung chuyển nhẹ. Diệp Phàm lập tức tắt ngay tiếng cười, khuôn mặt trở về trạng thái thận trọng và sợ hãi quen thuộc trong vòng chưa đầy nửa giây. Anh nín thở, thu hồi toàn bộ khí tức, ngay cả nhịp tim cũng được điều chỉnh về mức chậm nhất.
“Vượng Tài, tắt thở ngay cho ta!”
Con chó đen dường như cũng cảm nhận được sự bất thường, nó im bặt, nằm sát xuống đất, đôi tai hướng về phía lối vào thung lũng.
Diệp Phàm kích hoạt lớp quan sát mờ ảo của trận pháp. Qua màn sương, anh nhìn thấy một đoàn người đang hớt hơ hớt hải chạy về phía thung lũng của mình.
Dẫn đầu là một cô gái trẻ, trên người khoác một chiếc áo bào màu tím rách nát, máu nhuốm đỏ một bên vai. Khuôn mặt cô tái nhợt nhưng ánh mắt toát lên sự kiên định và uy quyền không thể che giấu. Đằng sau cô là vài binh sĩ ma tộc mang thương tích đầy mình, vừa chạy vừa không ngừng nhìn lại phía sau như đang trốn chạy một thứ gì đó vô cùng khủng khiếp.
“Công chúa, xin người nhanh chân lên! Qua ngọn đồi này chính là Hắc Thổ Hoang Nguyên, nơi đó ma khí hỗn loạn, bọn truy binh có lẽ sẽ không dám tiến sâu vào!” — Một binh sĩ già hét lớn.
Diệp Phàm đứng trong bóng tối, nhìn thấy cảnh này thì tim đau như cắt.
“Công chúa cái gì chứ? Truy binh cái gì chứ? Cái thung lũng yên bình của ta… sao lại toàn là những rắc rối thiên đình như thế này tìm đến?”
Anh liếc nhìn đống “cỏ dại” vừa được mình ngụy trang hôi hám. Anh nhìn cái hầm đá với mười sáu lớp trận pháp phòng thủ. Một cuộc đấu tranh nội tâm quyết liệt diễn ra.
Cứu người? Đó là rắc rối. Nếu cứu nàng ta, chắc chắn lũ truy binh sẽ đến. Mà lũ truy binh là ai? Chắc chắn là những thế lực lớn mạnh trong Ma giới. Nếu giết lũ truy binh, thế lực đứng sau chúng lại kéo đến… Cái vòng lẩn quẩn này chính là khắc tinh của Cẩu đạo!
Nhưng nếu không cứu, họ chắc chắn sẽ chết ngay cửa thung lũng của anh. Và theo kinh nghiệm đọc tiểu thuyết hàng chục năm qua, xác chết trước cửa chính là thứ “thu hút rắc rối” cấp độ SSS.
“Mẹ kiếp, thế giới này sao cứ ép ta phải làm đại lão ẩn thế vậy?”
Diệp Phàm lầm bầm chửi thề một tiếng. Anh liếc nhìn vào gùi đồ nghề, nơi có mấy “củ cải gây ảo giác” và “bom ớt chỉ thiên” mà anh vừa mới cải tiến nhờ Thần Nông Nhãn.
Anh thở dài, rút ra một tấm phù chú ẩn thân, sau đó vỗ vỗ lên đầu Vượng Tài:
“Này chó béo, chuẩn bị sẵn sàng. Nếu lát nữa tình hình không ổn, ngươi gánh công chúa chạy về hướng Đông, ta sẽ dùng trận pháp ‘Liên Hoàn Pháo Hoa’ để cản địa. Nhớ kỹ, tính mạng của ta là trên hết, nàng ta là thứ hai, còn ngươi… thôi, ngươi tự lo đi.”
Vượng Tài trừng mắt nhìn chủ nhân, sau đó thản nhiên quay đi, coi như không nghe thấy gì. Nhưng bộ lông trên người nó đã bắt đầu dựng đứng lên, một luồng ma khí đen sẫm tỏa ra từ đôi mắt lờ đờ, sẵn sàng bộc phát bất cứ lúc nào.
Đúng lúc này, cô gái mặc áo bào tím — người mà đám lính gọi là Nguyệt Cơ — đã gục ngã ngay trước ranh giới của tầng trận pháp đầu tiên. Nàng dùng chút sức lực cuối cùng ngẩng đầu lên, nhìn thung lũng mù sương, môi run rẩy:
“Chỗ này… sao lại có mùi thối như thế này…”
Câu nói cuối cùng của nàng trước khi ngất đi khiến Diệp Phàm đứng sau gốc cây suýt nữa thì lộ khí tức vì… tổn thương lòng tự trọng.
“Mùi thối này là để bảo mạng đấy tiểu cô nương!” — Anh lầm bầm, trong khi đôi bàn tay đã bí mật bóp nát một viên Ma tinh để kích hoạt ảo ảnh địa hình.
Trận chiến tranh đoạt thung lũng, hoặc nói đúng hơn là cuộc “làm ruộng” bắt đắc dĩ của Diệp Phàm giữa những sóng gió Ma giới, chính thức bước vào một trang mới đầy rẫy mùi vị… hôi hám nhưng quý giá.
Diệp Phàm nheo mắt nhìn về phía chân trời xa, nơi có hàng chục đốm lửa ma đang lao tới nhanh như điện. Dưới ánh nhìn của Thần Nông Nhãn, anh thấy đám truy binh kia có cấp bậc không hề thấp, người mạnh nhất có lẽ đã đạt đến mức Ma Tướng hậu kỳ.
“Ma Tướng hậu kỳ sao? Chậc… May mà ta vừa mới gia cố ‘Địa Ngục Hoa Sen Nổ’. Lần này coi như là buổi diễn tập thử nghiệm phân bón mới cho thung lũng vậy.”
Anh lẩm bầm, sau đó cơ thể tan biến vào không gian mờ ảo, bắt đầu cuộc săn lùng ngược từ trong bóng tối của một kẻ tự xưng là “nông dân hèn mọn”.
Những cọng “cỏ dại” quý hiếm rung rinh trong gió độc, dường như cũng đang hào hứng chờ đợi một lượng “phân bón” mới cấp cao sắp sửa rơi xuống vùng đất đen kịt này. Thần Nông Nhãn rực sáng một lần nữa, ghi lại từng vị trí yếu điểm trên người quân thù như cách người ta tìm vị trí sâu bệnh trên lá cải.
Cuộc sống điền văn ở Ma giới của Diệp Phàm, xem ra không chỉ có gieo hạt và tưới nước, mà còn có cả… “thu hoạch” những kẻ dám làm phiền sự yên tĩnh của anh.
Nhưng tất nhiên, với anh, mục tiêu hàng đầu vẫn là: Giết xong thì phải dọn dẹp thật sạch, đừng để bất kỳ dấu vết nào lộ ra mình là đệ tử Trường Sinh Môn!
***
Trời đêm Ma giới vần vũ, và trong sự tĩnh lặng đáng sợ của Hắc Thổ Hoang Nguyên, một nông trại bí mật với những loài thần dược bị ngụy trang đang lặng lẽ tỏa sáng theo cách riêng của mình. Diệp Phàm, kẻ mang trong mình “Trường Sinh Công” và đôi mắt “Thần Nông”, đang bắt đầu hành trình biến Ma giới tăm tối thành vườn thuốc rực rỡ nhất vạn cổ, chỉ bằng một cái cuốc và sự nhát chết… đến mức thần thánh.
“Xong chương này phải tranh thủ nhổ bớt chỗ Huyết Ma Đậu kia thôi, mùi chúng nồng quá rồi…” — Đó là ý nghĩ cuối cùng của Diệp Phàm trước khi nhón chân nhảy ra khỏi hầm đá, bắt đầu “ca làm thêm” không lương đầu tiên của mình.
[HẾT CHƯƠNG 9]