Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm RuộngChương 10: Cái cuốc rỉ sét và nhát bổ thiên địa
**CHƯƠNG 10: CÁI CUỐC RỈ SÉT VÀ NHÁT BỔ THIÊN ĐỊA**
Trong bóng tối vĩnh cửu của Ma Giới, nơi bầu trời luôn bị che phủ bởi những đám mây màu chì đặc quánh và ánh trăng máu lờ mờ, thung lũng Hắc Thổ Hoang Nguyên hiện lên như một dấu chấm lạc lõng. Ở đây, thay vì tiếng gào thét của ma thú hay mùi máu tanh nồng đặc trưng, lại phảng phất một mùi hương rất đỗi lạ kỳ: mùi đất ẩm sau mưa và hương thơm thanh khiết của mầm xanh.
Diệp Phàm đứng ở rìa luống rau, trên tay là một chiếc cuốc sắt đã rỉ sét đến mức không thể nhìn ra hình thù ban đầu. Cán cuốc làm bằng gỗ sồi đen, lên nước bóng loáng vì mồ hôi tay, nhưng lưỡi cuốc thì mẻ chỗ này, thủng chỗ kia, trông chẳng khác gì đồ phế thải nhặt được ở bãi rác.
“Cái cuốc này… hình như hơi cùn rồi.” – Diệp Phàm thở dài, đưa tay quẹt mồ hôi trên trán.
Bên cạnh anh, Vượng Tài – con Ma Lang đen thui đang nằm bò ra đất, lưỡi thè ra dài ngoằng, hai con mắt lờ đờ nhìn chủ nhân. Nếu những Ma nhân cấp cao nhìn thấy cảnh này, chắc chắn họ sẽ sùi bọt mép vì tức giận. Một con Thôn Phệ Ma Lang danh chấn vạn cổ, giờ đây lại bị đối xử không khác gì một con chó cỏ, nằm canh cửa chuồng gà và thỉnh thoảng còn bị mắng vì dám… ị bậy gần luống cải.
Vượng Tài khẽ kêu “ẳng” một tiếng, ý bảo: *Đại ca, ngài có thôi đi không? Cái cuốc đó mà cùn thì trên đời này chắc chẳng có thứ gì sắc cả.*
Diệp Phàm không nghe thấy tiếng lòng của con chó, hoặc có nghe thấy cũng mặc kệ. Anh đang bận tâm về một vấn đề nghiêm trọng hơn nhiều: Huyết Ma Đậu.
Loại thực vật này là một trong những giống “rau sạch” đầu tiên Diệp Phàm lai tạo thành công tại Ma Giới. Ban đầu, nó là Huyết Ma Tinh Linh Thảo cực kỳ hung hãn, chuyên hút máu sinh linh để trưởng thành. Nhưng sau khi qua tay Diệp Phàm, được tưới bằng nước suối linh khí của Trường Sinh Môn và bón bằng “phân hữu cơ” (thực chất là xác của vài con ma thú cấp thấp xui xẻo đột nhập vào vườn), chúng đã trở thành một loại đậu có vị bùi như hạt dẻ, ăn vào giúp bổ huyết, kiện tỳ, và quan trọng nhất là thanh lọc tạp chất trong Ma khí.
Vấn đề là, lũ Huyết Ma Đậu này lớn quá nhanh. Rễ của chúng đã bắt đầu đâm sâu xuống đất đen, va chạm với lớp nham thạch ma đạo bên dưới, khiến mặt đất thỉnh thoảng lại rung chuyển nhẹ.
“Không ổn, không ổn.” – Diệp Phàm lẩm bẩm, vẻ mặt đầy sự thận trọng. “Nếu rễ của tụi nó đâm vào long mạch của Ma Giới, tạo ra dị tượng thì sao? Đám Ma Vương kia mà ngửi thấy mùi linh khí phát ra, chẳng phải sẽ kéo đến san phẳng cái hầm của ta à?”
Phương châm của Trường Sinh Môn: *Thà giết nhầm một cái cây, còn hơn để cái cây đó giết chết sự bình yên của mình.*
Diệp Phàm hít một hơi thật sâu. Anh bắt đầu vận chuyển Trường Sinh Công. Khí tức trong người anh không hề mang tính công kích, nó mềm mại như nước, dai dẳng như dây leo, nhưng lại mang một sự kiên cố vĩnh hằng. Tại Ma Giới đầy rẫy sát phạt này, loại năng lượng ôn hòa của anh chẳng khác gì một ngọn nến giữa cơn bão, tưởng như dễ tắt nhưng thực tế lại là thứ bất biến nhất.
“Trước tiên, phải gia cố thêm ba tầng trận pháp che giấu nữa.”
Nói là làm, Diệp Phàm lấy ra một xấp phù chú dày cộm. Nếu có đại sư trận pháp nào ở đây, chắc chắn sẽ thổ huyết vì uất ức. Mỗi tờ phù đều là “Thiên Cơ Ẩn Sát Phù” cực kỳ quý hiếm, có thể che giấu khí tức của một Kim Đan cao thủ khỏi thần thức của Nguyên Anh lão quái. Vậy mà Diệp Phàm dùng nó như phát tờ rơi, dán khắp bốn góc ruộng rau chỉ để… giấu mùi đậu chín.
Sau khi làm xong công tác phòng hộ, Diệp Phàm mới cầm lấy cái cuốc rỉ sét. Anh nhắm chuẩn vị trí của cái rễ chính của khóm Huyết Ma Đậu đang bướng bỉnh nhất.
“Chỉ là xới đất thôi, nhẹ nhàng, nhẹ nhàng…” – Anh tự nhủ.
Diệp Phàm vung cuốc.
Trong mắt người thường, đây chỉ là một động tác bổ củi bình thường của một lão nông. Nhưng trong thế giới quan của Diệp Phàm, khi cái cuốc chuyển động, dường như cả không gian xung quanh đều bị kéo theo. “Trường Sinh Công” tầng thứ 10 tự động vận hành, một lượng linh khí tinh thuần khổng lồ đổ dồn vào lưỡi cuốc rỉ sét.
*Vút!*
Lưỡi cuốc xé toạc không khí, nhưng không hề phát ra âm thanh nổ lớn nào. Thay vào đó, nó mang theo một loại “quy tắc” nguyên thủy của sự sống và cái chết.
Chiếc cuốc bổ xuống mặt đất đen kịt.
*Phập!*
Ban đầu, cảm giác chỉ giống như bổ vào một cục đất cứng. Nhưng ngay giây sau đó, một tiếng vang trầm đục, vang vọng từ tận sâu trong lòng đất, tựa như tiếng của một con quái vật cổ đại bị đánh thức đột ngột.
Diệp Phàm cảm thấy tay mình hơi chấn động. “Ơ, đất hôm nay hơi cứng nhỉ? Chắc là đụng phải đá rồi.”
Anh không hề biết rằng, cái “đá” mà anh vừa bổ trúng, chính là một trong những mạch máu huyết nhục của vùng đất này – một Ma Mạch ẩn giấu sâu dưới lòng Hắc Thổ Hoang Nguyên từ hàng vạn năm nay. Ma Mạch này vốn là nguồn cung cấp sức mạnh cho toàn bộ khu vực phía Tây Ma Giới, nó giống như một động mạch chủ của trái đất, chứa đựng năng lượng Ma đạo điên cuồng.
Dưới nhát cuốc của Diệp Phàm, lớp kết giới tự nhiên cứng hơn kim cương của Ma Mạch bị chẻ ra như đậu phụ. Linh lực của Trường Sinh Công tràn vào, lập tức thanh lọc khí tức hung tàn trong Ma Mạch, biến màu máu đỏ thẫm của dòng năng lượng thành một màu xanh lam nhạt đầy sức sống.
*Ầm!*
Một tiếng nổ nhỏ vang lên dưới lòng đất. Đất đá dưới chân Diệp Phàm bỗng dưng nứt ra một kẽ nhỏ, và từ đó, một dòng dịch thể màu tím sẫm lẫn lộn với linh khí nhạt phun trào lên như suối.
Diệp Phàm giật mình, vội vàng nhảy lùi lại phía sau ba bước, cái cuốc thủ thế trước ngực như thể đang đối mặt với kẻ thù không đội trời chung.
“Cái quái gì vậy? Vỡ ống nước à?” – Anh trợn tròn mắt. “Nhưng Ma Giới lấy đâu ra ống nước? Lẽ nào mình bổ trúng mộ của đại ma đầu nào rồi?”
Nhìn dòng dịch thể đang tuôn ra, Thần Nông Nhãn của Diệp Phàm lập tức hoạt động. Các dòng thông tin hiện lên trong đầu anh:
*[Vật phẩm: Tinh túy Ma Mạch (Đã bị thanh lọc).*
*Tính chất: Chứa đựng năng lượng sinh mệnh cực cao, có khả năng cải tạo đất đai, thúc đẩy thực vật tiến hóa cấp tốc.*
*Cảnh báo: Đừng có đứng nhìn nữa, nếu không năng lượng tỏa ra sẽ thu hút Ma tộc trong bán kính vạn dặm!]*
“Chết tiệt!” – Diệp Phàm tái mặt. “Cẩu đạo đại kỵ là làm tâm điểm của đám đông! Mình chỉ muốn dời mấy khóm đậu thôi mà, sao lại gây ra cái cảnh tượng phá hoại môi trường thế này!”
Bên cạnh, Vượng Tài cũng đã đứng bật dậy, lông cổ dựng đứng lên. Nó không sợ hãi vì dòng dịch thể, mà nó sợ… sự ngu ngơ của chủ nhân mình. Nó nhìn cái vết nứt đang phun ra tinh túy mà cả Ma Vương cũng phải thèm khát, rồi lại nhìn cái cuốc trên tay Diệp Phàm. Trong lòng con Ma Lang gào thét: *Đại ca ơi! Ngài vừa mới một cuốc chém đứt long mạch của một phương rồi đấy! Ngài bảo xới đất mà có cần phải chơi lớn vậy không?*
Trong lúc đó, cách thung lũng khoảng một trăm dặm, trên một đỉnh núi đầy sương mù độc, có một vị cao thủ Ma tộc đang ngồi thiền. Hắn là Hắc Sát Tướng Quân, kẻ thống trị vùng biên thùy này. Đột nhiên, hắn mở choàng mắt, sắc mặt trắng bệch.
Hắn cảm nhận được mạch năng lượng dưới chân mình… khựng lại một nhịp. Giống như một người đang chạy thì bị ai đó chặt đứt một sợi gân kheo vậy.
“Chuyện gì xảy ra? Ma Mạch của Hắc Thổ bị chấn động? Có cường giả cấp bậc Ma Hoàng đang giao chiến sao?”
Hắc Sát Tướng Quân đứng dậy, thân hình hóa thành một đạo luồng sáng đen lao thẳng về hướng phát ra chấn động.
Tại thung lũng, Diệp Phàm đang trong trạng thái hoảng loạn tột độ (theo cách của một kẻ nhát chết cực độ).
“Lấp lại! Phải lấp lại ngay lập tức!”
Anh cuống cuồng vơ lấy một bao tải “đất màu đặc biệt” (đây thực chất là hỗn hợp gồm bột Ma Tinh nghiền nát và tro của các loại dược liệu cao cấp). Anh đổ ào vào cái vết nứt, đồng thời múa cuốc liên tục, miệng lầm bầm những câu thần chú dưỡng sinh của Trường Sinh Môn.
Kỳ lạ thay, dưới nhát cuốc của Diệp Phàm, những tảng đất đen dường như có linh tính, chúng tự động kéo lại, hàn gắn vết thương của đất. Dòng “tinh túy Ma Mạch” đang phun trào bỗng dưng bị áp súc lại, thay vì nổ tung, nó bị nhát cuốc của Diệp Phàm ép vào rễ của mấy khóm Huyết Ma Đậu.
Mấy khóm đậu như được dùng “doping”, chúng lớn vổng lên với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Chỉ trong chớp mắt, những quả đậu nhỏ xíu đã to bằng quả trứng vịt, vỏ đỏ rực như đá ruby, lấp lánh trong đêm tối.
“Xong rồi, xong rồi… lấp xong rồi.” – Diệp Phàm thở phào, ngồi phịch xuống đất, trán lấm tấm mồ hôi hột. “Nguy hiểm thật, suýt chút nữa là gây ra thảm họa địa chất.”
Đúng lúc này, từ trên không trung, một luồng uy áp mạnh mẽ giáng xuống.
Hắc Sát Tướng Quân hạ xuống giữa không trung, ánh mắt sắc lẹm quét qua thung lũng. Hắn cảm nhận được dấu vết của một nhát chém kinh thiên động địa còn sót lại trong không khí. Thứ khí thế đó… lạnh lẽo, cao ngạo, và mang một sức mạnh áp đảo hoàn toàn các loại quy tắc của Ma Giới.
Nhưng khi hắn nhìn xuống dưới, hắn chỉ thấy một thung lũng bình thường, có mấy khóm đậu đang rung rinh trước gió, một con chó đen gầy gò đang gãi tai, và một thanh niên trẻ tuổi trông có vẻ “nghèo hèn”, mặc áo vải bố, đang cầm cái cuốc cũ kỹ với vẻ mặt… ngu ngơ.
“Kẻ phàm trần kia!” – Hắc Sát Tướng Quân gầm lên, giọng nói vang vọng như sấm. “Ngươi có thấy ai vừa đi ngang qua đây không? Có thấy cường giả nào vừa đại chiến không?”
Diệp Phàm giật mình, tim muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Hắn nhìn lên vị Ma Tướng hung hãn trên bầu trời, trong lòng than thầm: *Xong rồi, xong rồi! Mình đã cố giấu kỹ vậy rồi mà vẫn có đứa đến tìm! Lẽ nào cái nhát cuốc hồi nãy thực sự bị phát hiện?*
Theo đúng phản xạ “Cẩu đạo”, Diệp Phàm lập tức bày ra bộ dạng sợ hãi đến mức chân run bần bật, cái cuốc rỉ sét buông thõng xuống đất.
“Dạ… dạ bẩm đại nhân… nhỏ không biết gì ạ.” – Diệp Phàm lắp bắp, giọng run rẩy như sắp khóc. “Nhỏ đang định xới đất trồng ít đậu thì nghe tiếng nổ, sau đó… sau đó có một tia chớp sáng chói bay qua vù một cái, biến mất về hướng Tây rồi ạ!”
Hắc Sát Tướng Quân nhíu mày, hạ xuống gần mặt đất hơn. Hắn nhìn quanh một lượt. Quả nhiên, có dấu vết của sự xáo trộn năng lượng khổng lồ. Hắn nhìn khóm Huyết Ma Đậu to bất thường kia, rồi lại nhìn Diệp Phàm.
“Ngươi chỉ là một Ma nông hèn kém? Sao có thể trồng được loại đậu chứa nhiều năng lượng thế này?” – Ánh mắt Ma Tướng lộ ra vẻ nghi hoặc và tham lam.
Diệp Phàm đổ mồ hôi lạnh, bộ não siêu cấp của anh xoay chuyển nhanh hơn cả một cái máy tính: “Dạ… dạ là nhờ ‘phân’ ạ! Nhỏ đi lượm phân của mấy con thú hoang trong rừng, trộn với đất đen ở đây… không biết sao đậu lại to thế này. Nếu đại nhân thích, nhỏ xin biếu ngài vài quả ăn thử lấy thảo…”
Hắc Sát Tướng Quân nhìn đống đậu ruby lấp lánh, lại nghe tới hai chữ “lượm phân”, khuôn mặt liền hiện lên vẻ khinh bỉ cực độ.
“Đồ hạ đẳng bẩn thỉu! Thứ này mà cho ta ăn sao?” – Hắn quát, sau đó quay mặt đi hướng Tây. “Tia chớp bay về hướng Tây sao? Lẽ nào là một vị Kiếm Ma tiền bối nào đó vừa khai thông kinh mạch cho trái đất?”
Hắc Sát Tướng Quân không thèm liếc nhìn Diệp Phàm lần thứ hai. Với hắn, một tên nông dân có khí tức yếu ớt như người phàm thì không đáng để bận tâm. Hắn dậm chân một cái, không gian rung chuyển, lập tức lao vút đi về phía Tây để truy tìm “cường giả ẩn thế” trong tưởng tượng của mình.
Đợi đến khi khí tức của Hắc Sát hoàn toàn biến mất, Diệp Phàm mới đứng thẳng người dậy. Vẻ mặt sợ hãi biến mất trong tích tắc, thay vào đó là một sự thở phào đầy nhẹ nhõm.
“Hù chết ta… hù chết ta rồi.” – Diệp Phàm lau mồ hôi thật. “Suýt nữa là phải dùng tới ‘Huyết Độn Phù’ để chạy trốn. Ma giới này thực sự quá nguy hiểm, đi xới đất cũng bị tra hỏi.”
Anh quay sang nhìn Vượng Tài đang nhìn mình bằng ánh mắt đầy sự kỳ quặc.
“Nhìn cái gì mà nhìn? Lo mà giữ cửa đi! Chỗ đậu này hôm nay phải thu hoạch sạch, không được để lộ chút khí tức nào nữa.”
Diệp Phàm cầm cái cuốc lên, định bụng dọn dẹp hiện trường. Nhưng khi anh nhìn lại lưỡi cuốc, anh bỗng sững sờ. Trên lớp rỉ sét cũ kỹ của lưỡi cuốc, dường như có một sợi chỉ đỏ mờ nhạt vừa xuất hiện.
Thần Nông Nhãn rực sáng một cách kỳ lạ, lần này nó không nhìn cây cỏ, mà nhìn thẳng vào cái cuốc.
*[Vũ khí: Trường Sinh Chú Thủ (Đã thức tỉnh 1%).*
*Trạng thái: Vừa mới uống một ngụm ‘máu’ của Ma Mạch, bắt đầu quá trình khôi phục hình dáng thực.*
*Lời khuyên: Chủ nhân, ngài đừng coi nó là cái cuốc nữa được không? Nó đau lòng lắm đấy.]*
“Đau lòng cái con khỉ!” – Diệp Phàm bực bội gõ cái cuốc xuống đất. “Ngươi là công cụ sản xuất, là người bạn đồng hành của người nông dân chân chính! Sắc bén quá chỉ tổ mang lại rắc rối. Lần sau ta phải bổ nhẹ hơn mới được.”
Anh không hề biết rằng, cái “nhẹ nhàng” của mình vừa rồi đã vô tình thay đổi toàn bộ phong thủy của Hắc Thổ Hoang Nguyên.
Dòng tinh túy Ma Mạch bị ép sâu vào thung lũng giờ đây đang âm thầm nuôi dưỡng đất đai. Chỉ trong một đêm, lớp đất đen kịt vốn khô cằn bắt đầu trở nên xốp mịn, màu mỡ một cách phi lý. Những loại cỏ dại xung quanh vốn có răng nanh, giờ đây cũng bắt đầu “hiền hóa”, biến thành những loại cỏ thơm mang tính dược liệu cao.
Trong bóng tối, một vài đôi mắt khác cũng đang quan sát thung lũng này. Nguyệt Cơ – vị công chúa Ma tộc đang lẩn trốn, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng từ nấp sau tảng đá lớn phía sau nhà kho.
Nàng nín thở, đôi mắt đẹp đẽ chứa đầy sự kinh hoàng và sùng bái.
*Ngài ấy… ngài ấy vừa một cuốc chém đứt Ma Mạch? Sau đó còn dễ dàng lừa được cả Hắc Sát Tướng Quân nổi tiếng tàn bạo?*
Nguyệt Cơ nhìn vào bóng lưng gầy gò của Diệp Phàm, người lúc này đang lụi hụi nhổ đậu bằng đôi tay trần. Trong tâm trí nàng, hình tượng một “Vị Ma Quân Ẩn Thế” vĩ đại, mang trong mình đại kế cứu thế đã được đóng đinh không thể lay chuyển.
*Thâm thúy… thực sự quá thâm thúy! Ngài ấy đóng giả làm một tên nông dân yếu ớt một cách hoàn mỹ đến mức cả Ma Tướng cũng không nhận ra. Ngài ấy dường như đang âm thầm cải tạo cả Ma Giới bằng những khóm đậu này sao?*
Nguyệt Cơ hít một hơi sâu, hạ quyết tâm. Nàng không thể đứng ngoài nhìn nữa, nàng phải cống hiến hết mình cho “đại nghiệp” này.
Nàng lảo đảo bước ra khỏi bóng tối, tiến về phía Diệp Phàm.
Diệp Phàm nghe thấy tiếng bước chân, theo thói quen cũ, anh suýt nữa thì văng cái cuốc ra ngoài (hoặc dùng ‘Ảnh Tử Tốc Biến’ chạy mất 10 dặm). Nhưng khi thấy là Nguyệt Cơ, anh mới bình tĩnh lại.
“A, Nguyệt Cơ à? Cô dậy rồi sao? May quá, lại đây giúp tôi nhổ đậu. Chỗ đậu này to quá, một mình tôi làm không kịp, trời sắp sáng rồi.”
Nguyệt Cơ nhìn Diệp Phàm, sau đó nhìn đống Huyết Ma Đậu lấp lánh như báu vật đang nằm chỏng chơ trên đất. Nàng khẽ quỳ xuống, không phải để nhổ đậu, mà là quỳ trước mặt anh.
“Chủ thượng… ngài không cần giấu diếm nữa. Thần thiếp đã thấy hết rồi.”
Diệp Phàm đang nhổ một quả đậu to, nghe thấy vậy liền sững lại. Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng xuống cổ.
*Cái gì? Cô thấy hết rồi? Thấy tôi bổ vỡ mạch đất sao? Hay thấy tôi dùng phù chú của Trường Sinh Môn?*
“Cô… cô thấy cái gì?” – Anh hỏi, giọng rung rẩy vì lo sợ sự thật bại lộ sẽ mang đến phiền phức.
Nguyệt Cơ ngước nhìn anh, đôi mắt long lanh đầy xúc động: “Thấy ngài dùng nhát cuốc khai thiên lập địa, dùng tinh huyết của Ma Mạch nuôi dưỡng linh dược, âm thầm chuẩn bị lật đổ ách thống trị của Vạn Ma Điện! Chủ thượng, tâm nguyện cao cả này của ngài, Nguyệt Cơ xin đời đời kiếp kiếp trung thành đi theo!”
Diệp Phàm: “…”
*Khai thiên lập địa? Lật đổ Vạn Ma Điện?*
Anh chết trân tại chỗ, quả đậu ruby trên tay rơi xuống đất phát ra tiếng “cộp”.
Trong lòng Diệp Phàm bây giờ chỉ có một tiếng gào thét tuyệt vọng: *Oan uổng quá! Ta chỉ là một tên đệ tử Trường Sinh Môn lười biếng, ta chỉ muốn trồng ít đậu ăn qua ngày rồi chờ tìm đường về nhà thôi mà! Sao cái đám này… sao đứa nào cũng thích tự mình “não bổ” ra những kịch bản đáng sợ vậy hả?*
Vượng Tài đứng bên cạnh, thản nhiên liếm lông chân, ánh mắt ném về phía Diệp Phàm một cái nhìn đầy thương cảm: *Đại ca, ngài xong rồi. Với cái miệng của con nhóc này, chẳng mấy chốc danh tiếng của ngài sẽ nổ tung cả Ma Giới cho xem.*
Trời gần sáng, sương mù của Hắc Thổ Hoang Nguyên vẫn bao trùm lấy thung lũng. Giữa sự tĩnh mịch, một “Đại năng ẩn thế” đang méo mặt vì bị hiểu lầm, một “Nữ vương mất nước” đang tràn đầy nhuệ khí cách mạng, và một con “Ma Lang” đang mơ về khoai lang nướng.
Nhát cuốc tối nay, thực sự đã bổ ra một tiền đồ vô cùng “xán lạn”… nhưng theo nghĩa mà Diệp Phàm ghét nhất.
“À… Nguyệt Cơ này.” – Diệp Phàm yếu ớt lên tiếng sau một hồi im lặng kéo dài. “Thực ra… cô cứ nhổ đậu đi đã. Những chuyện lớn lao cô vừa nói… chúng ta nên từ từ… từ từ bàn bạc, nhé?”
Nguyệt Cơ gật đầu lia lịa, hăng hái lao vào nhổ đậu: “Vâng! Thần thiếp hiểu, bí mật vẫn là ưu tiên hàng đầu! Ngài cứ yên tâm!”
Diệp Phàm nhìn bóng dáng chăm chỉ của cô nàng, rồi nhìn chiếc cuốc rỉ sét trong tay mình, bỗng thấy tương lai phía trước mờ mịt còn hơn cả sương độc của Ma Giới.
*Cái cuốc ơi là cái cuốc, mày giết tao rồi…*
Dưới mặt đất, dòng Ma Mạch vừa bị “chữa lành” vẫn đang âm thầm tuôn trào linh khí tinh thuần. Một kỷ nguyên mới của Ma Giới, không hiểu sao lại bắt đầu từ một vụ thu hoạch đậu ruby lúc nửa đêm.
Và ở đâu đó trên cao, Hắc Sát Tướng Quân vẫn đang miệt mài bay về phía Tây, quyết tâm tìm bằng được vị “Kiếm Ma” thần bí vừa mới ra tay chấn động bát hoang, mà không hề biết rằng vị ấy đang bận loay hoay với cái xẻng để lấp nốt những hố đậu cuối cùng trong vườn.
Sự khởi đầu của một huyền thoại, đôi khi đơn giản chỉ là một nhát cuốc lỗi kỹ thuật mà thôi.