Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm RuộngChương 11: Lão Ma Đầu trong nhẫn thức tỉnh
**CHƯƠNG 11: LÃO MA ĐẦU TRONG NHẪN THỨC TỈNH**
Sau một đêm dài vận động quá sức với đống đậu Ruby và những màn “não bổ” kinh điển của Nguyệt Cơ, Diệp Phàm cảm thấy tâm linh của mình mệt mỏi rã rời. Đối với một người tu luyện Trường Sinh Công như anh, điều cấm kỵ nhất chính là dao động cảm xúc quá mức.
“Sống thọ thêm một năm, tâm phải lặng như nước,” Diệp Phàm lẩm bẩm khẩu quyết sư phụ truyền lại khi bước vào sâu trong hầm trú ẩn.
Cái gọi là “hầm trú ẩn” này thực chất là một tổ hợp kiến trúc được bao bọc bởi chín tầng mười tám lớp trận pháp phòng ngự. Từ “Thổ Độn Tuyệt Tung Trận” cho đến “Bách Độc Bất Xâm Chướng”, thậm chí còn có cả “Hỗn Hào Thính Giác Trận” để ngăn chặn bất kỳ ai nghe lén tiếng… ngáy của anh. Diệp Phàm đóng chặt cửa hầm, cẩn thận đặt cái cuốc rỉ sét sang một bên, rồi tháo chiếc nhẫn màu xám xịt, xù xì mà anh đã nhặt được ở bãi rác ngoại vi Vạn Ma Thành mấy tháng trước.
Lúc bấy giờ, anh nhặt nó chỉ vì thấy chất liệu nhẫn có vẻ chịu nhiệt tốt, định bụng sau này sẽ dùng nó để chế một cái vòi phun sương cho vườn rau.
Nhưng đêm nay, chiếc nhẫn bỗng nhiên phát ra những tiếng rung động nhè nhẹ. Một luồng khói đen kịt, lạnh lẽo và đầy oán khí bắt đầu rò rỉ ra từ các vết nứt trên bề mặt nhẫn.
Diệp Phàm giật nảy mình, theo phản xạ có điều kiện liền ném chiếc nhẫn xuống đất, sau đó liên tiếp dán lên nó mười tấm “Trấn Ma Phù” rồi nhảy vọt ra xa mười trượng, lưng tựa sát vào vách đá đã được cường hóa, tay lăm lăm một bình thuốc bột “Vạn Linh Tán” (thuốc độc cực mạnh dành cho ma tộc).
“Thứ gì? Kẻ nào? Ám sát? Hay là biến dị?” Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán Diệp Phàm. Bản tính cẩu đạo trỗi dậy, anh đã bắt đầu tính toán xem nên nổ tung căn hầm này để thoát thân hay là quỳ xuống xin tha mạng nếu đối phương quá mạnh.
Luồng khói đen xoay tít giữa không trung, dần dần ngưng tụ lại thành hình dáng một lão già với râu tóc bạc trắng nhưng đôi mắt lại đỏ rực như máu, tàn bạo và thâm trầm. Lão ta đứng giữa căn hầm, tay chắp sau lưng, ngẩng mặt lên trời phát ra một tràng cười ngạo nghễ:
“Ha ha ha! Vạn năm! Đã vạn năm rồi! Cuối cùng bản tôn cũng thoát khỏi sự phong ấn của luân hồi! Trời xanh không phụ kẻ có lòng, Ma giới, run rẩy đi! Ta, Vong Tiên Ma Quân, đã trở lại!”
Tiếng cười của lão làm rung chuyển cả không gian hẹp trong hầm. Áp lực tỏa ra từ linh hồn lão mạnh đến mức khiến lớp đất đá xung quanh kêu răng rắc.
Diệp Phàm trợn tròn mắt. Vong Tiên? Ma Quân? Nghe tên thôi đã thấy đầy mùi sát khí và rắc rối rồi. Những nhân vật thế này thường là tâm điểm của sóng gió, đi tới đâu người chết tới đó, là khắc tinh của con đường sống thọ.
Lão già – Vong Tiên – sau một hồi cười dài đã thôi phấn khích. Lão cúi xuống nhìn “vị cứu tinh” của mình. Theo suy luận của lão, kẻ nhặt được chiếc nhẫn thần bí này chắc hẳn phải là một thiên tài ma đạo tiềm năng, hoặc chí ít là một kẻ tham lam cực độ đang thèm khát sức mạnh vô song.
Lão thấy Diệp Phàm. Một chàng trai nhìn có vẻ thanh tú nhưng ăn mặc không khác gì nông dân, đang đứng núp sau một cái thúng đựng phân bón, tay run cầm cập cầm bình bột màu xám.
Vong Tiên nhíu mày, giọng ồm ồm như sấm dậy:
“Tiểu tử, là ngươi đã dùng tinh huyết đánh thức linh hồn bản tôn sao? Không tồi, mặc dù tư chất nhìn qua có vẻ tầm thường, nhưng có thể nhặt được bản tôn trong bãi rác Ma giới, đó chính là tiên duyên lớn nhất đời ngươi. Nào, quỳ xuống dập đầu ba cái, ta sẽ truyền cho ngươi bộ ‘Cửu Thiên Ma Diệt Quyết’, giúp ngươi trong vòng trăm năm xưng bá một phương, thống trị vạn ma!”
Diệp Phàm sững người. Xưng bá? Thống trị?
“Xin lỗi… tiền bối,” Diệp Phàm lấy lại bình tĩnh, nhỏ giọng hỏi: “Ngài nói là ngài sẽ truyền công cho tôi?”
“Đúng vậy!” Vong Tiên kiêu ngạo vuốt râu. “Ngươi có biết ‘Cửu Thiên Ma Diệt Quyết’ là cái gì không? Đó là công pháp cấp Thần, luyện đến đỉnh phong có thể tay xé hư không, chân đạp thiên hạ, kẻ thù của ngươi sẽ phải quỳ dưới chân cầu xin…”
“Không không không,” Diệp Phàm xua tay loạn xạ, mặt tái mét. “Tiền bối đừng nói nữa. Tôi không luyện. Ngài có công pháp nào giúp rau cải lớn nhanh hơn, hay là cách diệt trừ sâu bướm biến dị của Ma giới không?”
Căn hầm bỗng chốc rơi vào một sự im lặng chết chóc.
Vong Tiên tưởng tai mình có vấn đề. Lão sững sờ mất vài giây, rồi quát lên: “Ngươi nói cái gì? Ngươi bảo bản tôn dùng thần công vô thượng đi… đi diệt sâu bướm?”
“Vâng, sâu bướm ở đây dữ lắm,” Diệp Phàm thành thật chia sẻ, chỉ vào đống lá rau bị sâu cắn rách tả tơi ở góc phòng. “Chúng còn biết phun độc, lần trước suýt nữa làm cháy cái vườn khoai của tôi. Nếu tiền bối có chiêu thức nào diện tích lớn, nhẹ nhàng, không gây ồn ào, lại có thể diệt sâu mà không hại đến đất đai thì tôi xin nhận.”
Vong Tiên suýt nữa thì nghẹn họng mà tan biến linh hồn. Lão gào thét: “Lão phu là Vong Tiên Ma Quân! Năm xưa ta g giết người không gớm tay, một nhát kiếm hạ xuống là mười vạn linh hồn than khóc! Ngươi bảo ta đi tìm công pháp diệt sâu? Tiểu tử, ngươi có biết đây là sỉ nhục lớn nhất đời ta không?”
Diệp Phàm thở dài, ánh mắt lộ vẻ thất vọng rõ rệt. Anh thu lại vẻ sợ hãi ban đầu, đứng thẳng dậy, phủi bụi trên áo.
“À, hóa ra tiền bối cũng chỉ biết giết người. Vậy thì ngài hơi vô dụng rồi. Ở vùng biên cương này, người biết giết người nhiều như rác, nhưng người biết nuôi sống một củ cải giữa vùng đất chết thì chỉ có mình tôi. Ngài không giúp ích gì cho năng suất nông nghiệp, vậy tôi giữ ngài lại chỉ tổ làm lộ bí mật và gây nguy hiểm cho tính mạng của mình.”
Diệp Phàm bắt đầu lẩm nhẩm: “Xem nào… nhẫn này có thể dùng làm mồi nhử… hoặc là ném xuống giếng sâu một vạn trượng để trừ hậu họa… hay là đem đúc lại thành cái vòi nước nhỉ?”
Vong Tiên thấy lạnh sống lưng. Linh hồn lão đang ở trạng thái yếu ớt nhất, nếu tiểu tử này thật sự dùng trận pháp trấn áp hoặc ném lão vào một chỗ nào đó cực đoan, lão sẽ lại bị phong ấn vạn năm nữa.
“Khoan! Khoan đã!” Vong Tiên vội vàng đổi giọng, sự kiêu ngạo biến mất trong chớp mắt. “Ngươi… ngươi thật sự chỉ muốn trồng trọt thôi sao? Ngươi không muốn bất tử? Không muốn quyền lực?”
“Tôi đang tu luyện Trường Sinh Công, sống thọ là chuyện hiển nhiên. Còn quyền lực? Quyền lực có ăn được không? Có giúp lúa của tôi chín sớm hơn một ngày không?” Diệp Phàm vặn lại với vẻ mặt hết sức nghiêm túc.
Vong Tiên á khẩu. Lão chưa bao giờ gặp kẻ nào tu tiên kiểu này. Tại Ma giới này, kẻ nào chẳng khao khát chém giết, kẻ nào chẳng muốn giẫm lên xác người khác để thăng tiến? Vậy mà cái gã trước mặt lại chỉ lo rau của mình bị sâu ăn.
Lão bắt đầu quan sát kỹ căn hầm. Vừa nhìn, Vong Tiên liền giật nảy mình.
Mười tấm “Trấn Ma Phù” dán trên nhẫn… tuy nhìn nguệch ngoạc nhưng nét bút ẩn chứa một loại quy luật tự nhiên vô cùng tinh thuần, không hề có tạp chất. Trận pháp phòng ngự xung quanh tuy giản dị nhưng tầng tầng lớp lớp, kín kẽ tới mức ngay cả một con kiến truyền tin cũng không lọt qua được.
Đây mà là một tên nông dân bình thường? Đây rõ ràng là một kẻ thận trọng đến biến thái!
Và rồi, ánh mắt lão dừng lại ở cái cuốc rỉ sét đặt ở góc hầm. Linh hồn Vong Tiên run rẩy dữ dội.
“Đó… đó là… Vạn Vật Quy Nguyên Phủ? Không đúng… hình dáng khác, nhưng hơi thở đó… đó là Thần khí của nhân tộc! Tại sao một thần khí khai thiên lập địa lại bị kẻ này dùng để… cạo đất bẩn?”
Diệp Phàm thấy lão già cứ nhìn cái cuốc của mình, liền vội vàng cầm lấy nó giấu ra sau lưng: “Này, nhìn cái gì mà nhìn? Đây là công cụ lao động, không phải món đồ cổ để ngắm đâu.”
Vong Tiên nuốt nước bọt (dù lão không có nước bọt thực sự). Lão nhận ra mình đã nhặt được một “đại gia” giấu nghề thực thụ. Kẻ này có Thần khí, có công pháp ẩn nấp thượng thừa, nhưng lại mắc chứng “sợ chết” cực nặng.
“Này, tiểu tử,” Vong Tiên hạ giọng, bắt đầu dụ dỗ theo hướng khác. “Thực ra… lão phu hồi xưa không chỉ biết giết người. Để duy trì đội quân ma đồ khổng lồ, lão phu cũng nghiên cứu qua thuật bón phân… ý ta là thuật bồi dưỡng tài nguyên thần kỳ. Ngươi thấy đấy, ta sống lâu như vậy, kiến thức về vạn vật ma giới chẳng ai hơn được ta. Những loại cỏ dại mà ngươi coi là rác, trong mắt ta có thể là tiên dược phối hợp phân bón cực phẩm.”
Diệp Phàm khựng lại, mắt hơi sáng lên: “Thật sao?”
“Thật! Ngươi có biết thứ tinh thể màu đỏ trên củ đậu của ngươi là gì không? Đó không phải đậu ruby thông thường, đó là ‘Huyết Mạch Chi Tinh’, nếu biết cách ủ với dịch của cây ‘U Minh Hoa’, nó sẽ trở thành loại phân bón giúp đất đai của ngươi vĩnh viễn không bị thoái hóa.”
Diệp Phàm trầm ngâm. Điều này đánh trúng điểm yếu của anh. Anh đang đau đầu vì đất ở Hắc Thổ Hoang Nguyên quá nghèo nàn, mỗi lần canh tác xong đều phải mất rất nhiều công sức để thanh lọc lại Ma khí tích tụ.
“Được rồi,” Diệp Phàm thỏa hiệp nhưng vẫn rất thận trọng. “Ngài có thể ở lại, nhưng phải tuân thủ ba quy tắc.”
“Thứ nhất: Không được nói chuyện quá to, đặc biệt là lúc tôi đang thiền định hoặc có người lạ đến.”
“Thứ hai: Tuyệt đối không được dụ dỗ tôi đi trả thù hay xưng bá gì hết. Tôi chỉ muốn sống bình an đến năm 10.000 tuổi.”
“Thứ ba: Mỗi ngày ngài phải cung cấp cho tôi ít nhất ba phương pháp cải thiện giống cây trồng hoặc chế biến phân bón mới. Nếu không, tôi sẽ dùng ‘Thổ Hỏa Chân Trận’ luyện hóa cái nhẫn này thành cái nút chai.”
Vong Tiên uất ức tới mức linh hồn muốn bốc cháy. Một đại Ma Quân danh chấn thiên hạ, nay lại phải đi làm “tổng công trình sư” ngành phân bón cho một tên nhóc nhân tộc?
“Ngươi… ngươi được lắm!” Vong Tiên nghiến răng. “Thành giao!”
Diệp Phàm thở phào một cái. Dù sao thì có thêm một quyển “từ điển sống” về Ma giới cũng không tồi, miễn là lão già này không mang phiền phức đến cho anh.
Nhưng thói quen thận trọng vẫn là trên hết. Diệp Phàm liền rút ra thêm vài chục khối linh thạch đen, bố trí một cái “Cách Âm Trận” nhỏ ngay xung quanh chiếc nhẫn.
“Tiền bối, từ giờ ngài ở trong vùng ngăn cách này. Khi nào tôi cần tư vấn nông nghiệp, tôi sẽ mở trận pháp cho ngài nói. Lúc bình thường, xin ngài hãy giữ yên lặng để giữ gìn vệ sinh không gian.”
Nói xong, Diệp Phàm dứt khoát “tắt máy”, bỏ mặc tiếng gào thét phẫn nộ không ra hơi của Vong Tiên đang bị nhốt trong lớp rào chắn linh lực.
“Hô, ổn rồi.”
Diệp Phàm đứng dậy, vươn vai một cái. Anh đi tới bên góc hầm, nơi Vượng Tài đang ngủ say như chết sau một bữa no nê. Anh đá nhẹ vào mông con chó đen: “Này, dậy đi. Ra vườn trông chừng mấy củ khoai. Có mùi người lạ hay mùi máu thì báo ngay, hiểu chưa?”
Vượng Tài ngái ngủ, mở một mắt ra nhìn Diệp Phàm, sau đó lờ đờ nhìn sang chiếc nhẫn vừa phát ra khói đen ban nãy. Là một con Thôn Phệ Ma Lang huyền thoại, nó thừa sức cảm nhận được linh hồn tàn bạo bên trong nhẫn mạnh mẽ đến mức nào. Nhưng khi thấy lão già đó bị Diệp Phàm nhốt lại như nhốt con dế trong lồng, Vượng Tài chỉ lẩm bẩm trong đầu:
*Đáng đời lão già. Ở đây, trừ đại ca ra thì ai cũng chỉ là ‘nguyên liệu phân bón’ dự bị thôi.*
Nó uể oải đứng dậy, sủa một tiếng “Gâu” vô cùng chuyên nghiệp (nó đã tập luyện rất kỹ âm thanh này để lừa người) rồi lững thững bước ra khỏi hầm.
Diệp Phàm vẫn chưa yên tâm. Anh đi tới bên chiếc gương bằng đồng đánh bóng, nhìn gương mặt trẻ trung của mình.
“Hình như danh tiếng của mình ở vùng này bắt đầu tăng lên rồi. Tối qua Nguyệt Cơ nói linh tinh gì đó về cuộc cách mạng Ma giới… mình phải nghĩ cách dập tắt hy vọng đó của cô ta mới được.”
Vừa lúc đó, bên ngoài có tiếng bước chân rón rén.
Nguyệt Cơ đi tới cửa hầm, tay bưng một bát canh nóng hổi được nấu từ những lá rau cải mót lại trong vườn. Cô đứng trước cửa hầm, gương mặt xinh đẹp ẩn chứa sự sùng bái tột độ.
Cô đã đứng đó từ lúc khói đen của Vong Tiên bốc lên. Dù trận pháp cách âm rất tốt, nhưng cô là hoàng tộc Ma tộc, cảm quan về khí tức của Ma Quân cực kỳ nhạy bén. Cô chắc chắn rằng, vị tiền bối bên trong vừa mới thu phục một linh hồn hung ác, thậm chí là ép buộc đối phương phải ký kết khế ước nô lệ.
“Tiền bối… ngài đã nghỉ ngơi chưa ạ?” Nguyệt Cơ nhỏ giọng gọi. “Thần thiếp nấu chút canh nóng…”
Diệp Phàm mở cửa hầm, vẻ mặt tràn đầy vẻ lo âu và mệt mỏi. Trong mắt Nguyệt Cơ, đây là vẻ mặt của một “đại năng” sau khi vừa trải qua một trận chiến linh hồn kinh thiên động địa.
“À, Nguyệt Cơ hả. Canh à? Cảm ơn nhé.” Diệp Phàm nhận bát canh, tiện miệng nói: “Sáng mai cô đi dọn sạch đống tro đen sau hầm nhé. Ban nãy tôi làm hỏng mấy tấm phù chú, tro bay lung tung cả.”
“Tro đen?” Nguyệt Cơ kinh ngạc.
Cô nhìn vào trong hầm, thấy một ít tàn dư của khói đen linh hồn vẫn còn lờ mờ. Cô hít một hơi thật sâu. *Đó không phải tro phù chú… đó là bụi của chân thể linh hồn bị tiền bối đánh tan! Ngài ấy vừa giết gà dọa khỉ, nhắc nhở mình không được có ý đồ xấu sao?*
“Vâng! Thần thiếp nhất định sẽ lau dọn từng tấc đất sạch sẽ!” Cô quả quyết trả lời, mắt rưng rưng cảm động.
Diệp Phàm vừa húp canh vừa nghĩ: *Tốt lắm, thái độ làm việc của cô nàng này rất tích cực. Có lẽ ngày mai nên giao cho cô ta thêm việc ủ phân chuồng. Lao động chân tay sẽ giúp đầu óc bớt mơ mộng hơn.*
Một người một ma đứng đó, mỗi người đuổi theo một luồng suy nghĩ hoàn toàn khác biệt.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng yếu ớt mang màu tím sẫm của Ma giới chiếu xuống thung lũng, một cảnh tượng lạ lùng diễn ra:
Một vị công chúa Ma tộc tôn quý đang lúi húi dùng chổi tre quét dọn “bụi linh hồn”, trong khi một con Ma Lang huyền thoại đang nằm dài canh chừng luống khoai, và một gã thanh niên nhân tộc thì đang gõ gõ vào một chiếc nhẫn xám xịt, quát lên:
“Này tiền bối! Tỉnh dậy đi! Ngài nói ‘Huyết Mạch Chi Tinh’ trộn với phân gì cơ? Đừng có ngủ nướng, rau héo hết bây giờ!”
Trong nhẫn, Vong Tiên Ma Quân khóc không thành tiếng. Lão đã sẵn sàng để truyền thừa vạn năm công lực, sẵn sàng cho những âm mưu đảo điên thế sự. Nhưng rốt cuộc, nhiệm vụ đầu tiên của lão trong ngày là: *Tính toán tỉ lệ pha trộn nước tiểu Ma thú và tro bếp để tưới cải.*
Ma giới, quả thực là một nơi vô cùng đáng sợ đối với những lão ma đầu có ước mơ đại nghiệp.
“Tiểu tử… ngươi hãy đợi đấy. Khi nào lão phu khôi phục thực lực…”
“Hả? Tiền bối nói gì?” Diệp Phàm đưa cái nhẫn sát vào đống phân chuồng bốc mùi nồng nặc để lão “quan sát” kỹ hơn.
“Aaa! Không có gì! Ta bảo là trộn với phân dơi! Phân dơi có tính hỏa cao! Mau bỏ ta ra khỏi chỗ thối tha này đi!!!”
Cuộc sống điền văn ở Ma giới của Diệp Phàm, xem ra từ nay về sau sẽ càng trở nên náo nhiệt hơn rất nhiều. Hết nhát cuốc khai thiên, giờ lại có thêm lão cố vấn “phân bón” cực phẩm.
Đường trường sinh, dường như bắt đầu rẽ theo một hướng mà chính Diệp Phàm cũng không ngờ tới. Nhưng kệ đi, chỉ cần khoai vẫn thơm và rau vẫn xanh, thì làm “U Minh Ma Quân” trong mắt kẻ khác một chút cũng chẳng sao. Chỉ cần… đừng ai đến tìm anh tính sổ là được.
Mà tính sổ? Diệp Phàm nhìn chín tầng trận pháp dày đặc bao quanh thung lũng, trong lòng thầm nhủ: *Dù là Ma Tôn tới đây, ít nhất cũng phải gãy vài cái răng mới thấy được cửa nhà ta.*
Nghĩ đến đây, anh lại nở nụ cười mãn nguyện của một lão nông chân chất, rồi hăng hái vác cuốc ra đồng. Một ngày mới bận rộn lại bắt đầu!