Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập PhàmChương 103: Bắc Hải Minh Châu: Đi tìm nước mắt giao nhân
**CHƯƠNG 103: BẮC HẢI MINH CHÂU: ĐI TÌM NƯỚC MẮT GIAO NHÂN**
Gió thu vừa thổi qua kinh thành Đông Huyền Châu, mang theo cái se lạnh của những ngày cuối năm, nhưng trong lòng Diệp Vô Trần, một nỗi lo âu trầm mặc hơn cả thời tiết đang hiện hữu. Ngồi trong Bất Nhị Đường, hắn nhìn Tô Nguyệt Dao đang loay hoay sắp xếp những thang thuốc phàm trần cho người dân, nhưng sắc mặt nàng lại tái nhợt đi một chút mỗi khi hơi lạnh tràn vào.
Ám thủ của Tiên giới lưu lại trong linh hồn nàng không phải là thứ dễ dàng hóa giải chỉ bằng mấy gáo nước giếng hay thảo dược thông thường. Đó là “Thiên Quy Phệ Hồn”, một loại lực lượng quy tắc nhằm trừng phạt những kẻ dám đứng quá gần “người nghịch đạo” như hắn.
“Huynh lại nhìn muội như thế nữa rồi,” Nguyệt Dao quay lại, mỉm cười dịu dàng nhưng đôi môi hơi run rẩy. “Muội không sao, chỉ là thấy hơi lạnh một chút thôi.”
Diệp Vô Trần không nói gì, hắn đứng dậy, bước đến bên cạnh, khẽ nắm lấy cổ tay nàng. Một luồng linh lực ấm áp như nắng sớm chậm rãi truyền qua, giúp sắc mặt nàng hồng hào trở lại đôi chút. Hắn trầm giọng: “Muốn trị tận gốc Đạo thương này, cần phải có ‘Cực Âm Thần Vật’ để trung hòa hỏa độc của Tiên giới. Chúng ta phải đi một chuyến.”
Mặc Thiên Hành lúc này đang nằm vắt vẻo trên xà nhà, tay cầm vò rượu quý, nghe vậy liền nhảy xuống, tà áo rách rưới bay phất phơ: “Cực Âm sao? Chẳng lẽ ngươi muốn đến Bắc Hải Minh Châu?”
“Chỉ có nơi đó,” Diệp Vô Trần khẽ gật đầu, “mới có thứ ta cần: Giao Nhân Lệ.”
—
Cuộc hành trình từ kinh thành Đông Huyền Châu đến vùng biển phía Bắc xa xôi là một quãng đường dài vạn dặm. Thế nhưng, đối với một kẻ đang “Nhập Phàm” như Diệp Vô Trần, hắn không dùng phi kiếm, không dùng dịch chuyển trận pháp. Hắn gánh trên vai chiếc đòn gánh bằng gỗ đơn sơ – thanh kiếm gỗ mà hắn từng dùng để đánh tan đám cao thủ Tiên giới – treo hai sọt thuốc nhẹ tênh, lững thững bước đi trên con đường mòn.
Phía sau hắn, Lục Manh cõng trên lưng cái đe sắt nặng ngàn cân, mỗi bước đi đều để lại dấu chân sâu hoắm trên đất, gương mặt mồ hôi nhễ nhại nhưng đôi mắt kiên định vô cùng. Tô Nguyệt Dao đi bên cạnh Diệp Vô Trần, được bao phủ bởi một tầng khí tức ấm áp vô hình mà hắn tỏa ra. Còn Mặc Thiên Hành thì dắt theo một con lừa gầy, miệng không ngừng than vãn về việc rượu ngon ở kinh thành khó tìm lại được.
Đi qua những rặng núi cao, băng qua những thảo nguyên bao la, cảnh sắc dần thay đổi. Không khí trở nên ẩm ướt và nồng đậm mùi muối mặn. Một buổi sớm, khi lớp sương mù dày đặc tan đi, một đường chân trời xanh thẳm hiện ra trước mắt họ.
Bắc Hải Minh Châu.
Đây không phải là một vùng biển bình thường. Mặt biển ở đây phẳng lặng như gương, nhưng phía trên không trung là hàng ngàn hòn đảo phù không lơ lửng, mây mờ bao phủ. Dưới đáy nước sâu thẳm kia, là nơi cư ngụ của Thủy tộc và những bộ lạc Giao nhân cổ xưa.
Họ dừng chân tại một bến cảng nhỏ tên là Ngư Linh Cảng. Nơi đây là điểm giao thoa giữa phàm nhân và tu sĩ. Những con tàu lớn làm bằng gỗ linh sâm rẽ sóng ra khơi, tìm kiếm những loại kỳ hoa dị thảo dưới đại dương.
Diệp Vô Trần bước vào một quán trà cũ kỹ bên bờ biển, nơi tụ tập của những ngư dân và tán tu kỳ cựu. Hắn chọn một cái bàn ở góc khuất, gọi một ấm trà nhạt.
“Này, nghe nói mấy ngày nay Giao nhân tộc lại xuất hiện ở ‘Mê Vụ Hải’,” một gã tu sĩ trung niên có vết sẹo dài trên mặt thì thầm với đồng bọn. “Nếu bắt được một con, chỉ riêng bộ vảy đã đủ mua một viên Kim Đan, chứ đừng nói đến Giao Nhân Lệ huyền thoại.”
“Suỵt! Nhỏ tiếng thôi! Giao nhân đâu có dễ bắt. Bọn họ có thể điều khiển sóng thần, chưa kể bọn họ rất hiếm khi khóc. Nước mắt của họ chỉ rơi khi trái tim tan nát thực sự. Người phàm chúng ta làm sao chạm vào được nỗi đau của thần linh vùng biển?”
Diệp Vô Trần khẽ nhấp một ngụm trà, đôi mắt hơi nheo lại. Giao Nhân Lệ là vật mang tính chất cực âm, sinh ra từ sự giao hòa giữa linh khí đại dương và tâm hồn thuần khiết nhất. Nó không phải là vật có thể dùng bạo lực mà đoạt lấy.
Hắn quay sang nói với Lục Manh: “Ngươi đi tìm cho ta một mẩu ‘U Minh Thiết’ và ít cát trắng dưới biển sâu. Ta cần chuẩn bị một món quà.”
Lục Manh không hỏi nhiều, gật đầu rồi biến mất vào đám đông.
Tô Nguyệt Dao lo lắng nắm lấy tay áo Diệp Vô Trần: “Vô Trần, muội nghe họ nói nơi đó nguy hiểm lắm. Hay là chúng ta tìm cách khác?”
Diệp Vô Trần vỗ nhẹ vào muội bàn tay nàng, ánh mắt nhu hòa: “Nguyệt Dao, đạo nằm ở sự chân thành. Ta không đến đó để cướp đoạt, ta đến đó để ‘khám bệnh’.”
—
Đêm đó, Diệp Vô Trần một mình ngồi bên bờ biển. Hắn đặt chiếc lò cũ kỹ Quy Phàm Lô lên một mỏm đá. Hắn không dùng lửa từ linh lực, mà nhặt những mảnh gỗ trôi dạt vào bờ, nhóm lên một ngọn lửa nhỏ. Khói từ lò luyện không bốc lên cao mà chui thẳng xuống lòng đất, rồi len lỏi ra phía mặt biển.
Mặc Thiên Hành đứng từ xa, nhìn thấy cảnh này thì tặc lưỡi: “Lại là ‘Tâm Hỏa Luyện Đan’. Hắn đang dùng mùi hương của thuốc để chiêu dụ đối phương. Chiêu này thật là… quá hòa nhã.”
Không lâu sau, mặt biển vốn tĩnh lặng bỗng dưng gợn sóng. Một dải ánh sáng xanh lờ mờ từ dưới nước trồi lên. Một thân ảnh mảnh mai xuất hiện giữa những con sóng. Đó là một thiếu nữ Giao nhân, nửa thân trên là người với làn da trắng sứ, nửa thân dưới là một cái đuôi cá lấp lánh như bạc. Đôi mắt nàng to tròn nhưng chứa đựng một nỗi u buồn vô hạn.
Nàng bị thu hút bởi mùi hương thanh khiết từ Quy Phàm Lô phát ra – một mùi hương khiến bất cứ sinh linh nào đang chịu đau đớn cũng cảm thấy dịu lại.
Nàng tiến gần mỏm đá, nhưng vẫn giữ khoảng cách cảnh giác.
“Con người… ngươi không mang theo sát khí,” giọng nói của nàng như tiếng chuông gió rung động trong màn đêm, mang theo âm hưởng của đại dương.
Diệp Vô Trần không ngẩng đầu lên, hắn tỉ mỉ khuấy nhẹ dược chất trong lò. “Sát khí chỉ làm hỏng thuốc. Ta đến đây vì người bạn của ta bị thương. Nàng ấy cần nước mắt của người.”
Thiếu nữ Giao nhân nghe thấy chữ “nước mắt”, ánh mắt lập tức trở nên lạnh lẽo. “Ngươi cũng giống như bọn tu sĩ kia. Các ngươi muốn chúng ta đau khổ để lấy những viên ngọc trai ấy. Nhưng các ngươi có biết, một giọt lệ của Giao nhân là mất đi trăm năm tu vi?”
Diệp Vô Trần dừng tay, ngước nhìn nàng. Đôi mắt hắn phẳng lặng như mặt hồ không gợn sóng, không có tham vọng, không có dục vọng, chỉ có một sự thấu cảm sâu sắc.
“Ta không cần nước mắt của sự đau khổ,” Diệp Vô Trần nhẹ nhàng nói. “Giao nhân lệ chia làm hai loại. Loại sinh ra từ oán hận là độc dược, mang tính hàn lạnh chết người. Chỉ có loại sinh ra từ sự giải thoát, từ lòng biết ơn, mới là vị thuốc cực âm thuần khiết nhất mà ta tìm kiếm.”
Nàng Giao nhân sững sờ. “Ngươi… ngươi hiểu về chủng tộc chúng ta?”
“Ta từng thấy một vương quốc Giao nhân sụp đổ chỉ vì họ cố gắng khóc để làm hài lòng các vị thần. Đạo của các ngươi gắn liền với cảm xúc của biển cả. Nếu tâm ngươi không yên, biển cả sẽ dậy sóng.” Diệp Vô Trần đứng dậy, lấy ra một viên đan dược màu xanh nhạt vừa luyện xong. “Viên ‘Định Tâm Đan’ này không giúp ngươi tăng tu vi, nhưng nó có thể chữa lành vết thương linh hồn mà ngươi đang gánh chịu từ trận sóng thần nghìn năm trước.”
Thiếu nữ Giao nhân run rẩy. Làm sao hắn biết? Phải, nàng là người sống sót duy nhất của một hoàng tộc bị chôn vùi trong cơn giận dữ của biển sâu. Vết sẹo linh hồn đó khiến nàng không thể trưởng thành, không thể trở thành Giao Nhân Vương thực sự.
Nàng do dự một chút, rồi bơi lại gần, đón lấy viên đan. Khi viên đan vừa chạm vào môi, một luồng khí mát lành lan tỏa khắp cơ thể nàng, những mảnh vỡ của ký ức đau buồn vốn luôn bóp nghẹt tim nàng giờ đây như được bao phủ bởi một làn sương mềm mại. Không phải là quên đi, mà là sự tha thứ cho chính bản thân mình vì đã không thể cứu được đồng bào.
Một giọt nước mắt lăn dài trên gò má của nàng. Giọt nước mắt ấy không rơi xuống nước ngay lập tức mà ngưng tụ lại giữa không trung, tỏa ra ánh sáng màu lam huyền ảo, bên trong dường như chứa đựng cả một đại dương bao la đang yên bình.
Giọt lệ rơi vào lòng bàn tay Diệp Vô Trần, lập tức hóa thành một viên minh châu lộng lẫy nhất thế gian.
“Cảm ơn ngươi, người phàm mang tâm hồn của Tiên,” nàng Giao nhân khẽ nghiêng mình, rồi lặn sâu xuống đáy nước, để lại một dải bọt trắng xóa lấp lánh dưới ánh trăng.
Diệp Vô Trần nhìn viên minh châu trong tay, khẽ thở dài. Hắn cảm nhận được khí tức của Tiên giới ở phương xa đang dao động mãnh liệt hơn. Việc hắn lấy được Giao Nhân Lệ một cách hòa bình dường như đã làm lay chuyển những định luật lạnh lẽo của Thiên đạo.
—
Sáng hôm sau, khi Mặc Thiên Hành và Lục Manh chuẩn bị cho hành trình tiếp theo, họ thấy Diệp Vô Trần đang đứng bên cạnh Tô Nguyệt Dao. Hắn cầm viên Giao Nhân Lệ, dùng tay không nghiền nát nó thành những hạt bụi lân quang, rồi thổi nhẹ vào đôi mắt nàng.
Sắc mặt Nguyệt Dao từ trắng bệch chuyển sang hồng nhuận, những sợi chỉ đen âm u ẩn hiện nơi ấn đường của nàng tan biến hoàn toàn. Nàng cảm thấy một luồng sức mạnh mới mẻ, thanh khiết và dịu dàng như sóng biển bao bọc lấy linh hồn mình.
“Vô Trần… muội thấy rất nhẹ nhàng, giống như gánh nặng ngàn cân vừa được cất bỏ,” Nguyệt Dao vui sướng nói, đôi mắt nàng sáng lấp lánh như vì sao.
“Đây chỉ là bước đầu,” Diệp Vô Trần nhìn về phía biển sâu, nơi những hòn đảo phù không đang chập chờn trong mây. “Chúng ta còn cần hai vị thuốc nữa: ‘Địa Tâm Hỏa Tủy’ từ phía Tây và ‘Trường Sinh Mộc Chi’ từ phương Nam. Khi đó, không chỉ là cứu mạng muội, mà ta sẽ giúp muội trúc lại Đạo căn, khiến cả Thiên đạo cũng không thể chạm vào muội.”
Lục Manh đứng bên cạnh, vung cái búa sắt một cách mạnh mẽ: “Sư phụ, tiếp theo chúng ta đi đâu? Dù là chân trời góc bể, đồ nhi cũng sẽ gánh đe đi theo!”
Mặc Thiên Hành nốc một hớp rượu, cười khà khà: “Bắc Hải này còn nhiều rượu ngon lắm, hay là ở lại vài ngày đi?”
Diệp Vô Trần lắc đầu, khoác lên vai chiếc đòn gánh bằng gỗ cũ kỹ. “Nhân gian không đợi chúng ta. Những kẻ trên kia đã bắt đầu nóng nảy rồi.”
Hắn bước đi, bóng dáng thanh tú đổ dài trên bãi cát trắng mịn của Bắc Hải. Mỗi bước chân của hắn dường như không chạm đất, mà đang đạp lên những quy tắc ẩn hiện của trời đất.
Hành trình “Lấy Đạo Nhập Phàm” của vị Đan Thần một thời không chỉ là để cứu một người, mà là để chứng minh cho thế giới này thấy: Đan đạo không nằm ở lò vàng bệ ngọc, mà nằm ở giọt lệ của lòng trắc ẩn, ở bát trà nhạt bên bến cảng, và ở sự chân thành giữa vạn vật hữu linh.
Phía sau họ, sóng biển Bắc Hải vỗ rì rào như một bản nhạc tiễn đưa, mang theo hy vọng về một viên “Tuyệt Thế Tâm Đan” sắp sửa ra đời từ chính cõi hồng trần cuồn cuộn này.
**Hết chương 103.**