Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập Phàm
Chương 131: Trong đống tro tàn, mầm xanh nảy lộc

Cập nhật lúc: 2026-05-30 13:46:57 | Lượt xem: 2

CHƯƠNG 131: TRONG ĐỐNG TRO TÀN, MẦM XANH NẢY LỘC

Sau cơn dư chấn của trận quyết chiến trên đỉnh Đại Tuyết Sơn, bầu trời Đông Huyền Châu dường như khoác lên mình một màu xám xịt của sự tàn lụi. Bất Nhị Đường – tiệm thuốc vốn là nơi trú ngụ duy nhất cho những linh hồn mệt mỏi, nơi chứa đựng cả một bầu trời ký ức của thầy trò Diệp Vô Trần – giờ đây chỉ còn là một đống gạch vụn và tàn tro. Khói đen lảng bảng quyện vào sương sớm, tạo nên một khung cảnh tiêu điều đến nao lòng.

Giữa sự im lặng đến đáng sợ của vạn vật, Diệp Vô Trần đứng đó. Đôi chân trần của hắn giẫm trên lớp tro lạnh lẽo, tà thanh y vốn dĩ đã rách rưới sau lôi kiếp, nay lại nhuốm thêm bụi trần. Nhưng, điều kỳ lạ chính là phong thái của hắn. Không còn nét mệt mỏi của một kẻ vừa trải qua sinh tử, cũng không còn sự sắc lẹm của một vị Cửu phẩm Đan Đế đầy ngạo khí.

Trong đôi mắt của Diệp Vô Trần lúc này, d dường như cả bầu trời lấp lánh và đống đất đá vụn nát dưới chân chẳng có gì khác biệt. Hắn không nhìn bằng mắt, mà nhìn bằng Đạo tâm đã hoàn toàn viên mãn. Đó chính là cảnh giới “Vô Ngã”.

Vô Ngã – không phải là biến mất khỏi thế gian này, mà là sự hiện diện của bản thân đã hòa vào từng hạt bụi, từng hơi thở của gió, từng nhịp đập của trái tim nhân thế. Diệp Vô Trần thấy mình là đám mây kia, thấy mình là nhành cây gãy kia, và thấy cả nỗi đau đớn cùng cực của nhân gian vừa được cứu rỗi khỏi tay Thiên Đạo. Khi cái “tôi” không còn tồn tại như một rào cản, vũ trụ chính là hắn, và hắn chính là vũ trụ.

“Sư phụ…” Lục Manh lên tiếng, giọng khản đặc. Gã thợ rèn cục mịch giờ đây trên người chằng chịt vết thương, đôi tay vốn quen cầm búa đang run rẩy nâng lấy một mảnh sứt mẻ của chiếc đe sắt. “Mọi thứ… mất sạch rồi. Quy Phàm Lô… cũng tan biến rồi.”

Mặc Thiên Hành dựa lưng vào một cột gỗ cháy sém, tay vẫn khư khư giữ lấy vò rượu cuối cùng, thở dài: “Nhân gian khốn khổ, chúng ta vừa cứu họ một mạng, mà ông trời lại nỡ lòng đánh sập lấy một mái nhà che nắng che mưa của đạo hữu. Vô Trần, kiếp này ngươi tu Đạo hay là tu ‘Khổ’ vậy?”

Tô Nguyệt Dao không nói gì, nàng lặng lẽ đi bên cạnh Diệp Vô Trần, đôi mắt vẫn đượm buồn nhìn vào nơi từng là gian bếp nhỏ của họ.

Nhưng Diệp Vô Trần đột nhiên dừng lại. Hắn cúi người xuống, giữa một đám tro đen ngòm mà dường như ánh lửa chiến tranh vừa mới nguội lạnh, hắn vươn đôi tay gầy gò gạt nhẹ lớp bụi đất.

“Chưa mất sạch đâu.”

Giọng nói của hắn không vang dội, nhưng nó chứa đựng một loại từ lực kỳ diệu khiến tâm hồn người nghe lập tức trở nên yên bình. Theo chuyển động của ngón tay hắn, một nhành mầm xanh biếc hiện ra.

Đó là một nhành cỏ dại vô danh, không phải linh thảo tiên phẩm, không mang theo linh khí cuồn cuộn. Nhưng sự kỳ lạ nằm ở chỗ, nó mọc lên ngay tại vị trí trung tâm mà Quy Phàm Lô từng đặt ở đó. Mảnh lò sứt mẻ năm xưa tan biến, hóa thành tro bụi, nhưng chính đống tro tàn của sự “hủy diệt” ấy lại trở thành dưỡng chất màu mỡ nhất cho mầm sống này.

Nhành cỏ ấy mọc lên từ hư vô, vươn lên từ đổ nát. Nó rung rinh trước gió, mong manh nhưng cứng cỏi lạ thường.

“Vạn vật tuần hoàn, có chết đi mới có tái sinh.” Diệp Vô Trần nhìn nhành cỏ, khoé môi khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt. “Đan dược của ta trước đây luôn muốn nghịch thiên cải mệnh, muốn giữ lấy hơi tàn, muốn tranh đoạt với tử thần. Nhưng nhành cỏ này mới thực sự là một viên ‘Đạo Đan’ chân chính. Nó không tranh, không đoạt, chỉ thuận theo thiên lý mà sinh sôi. Đó mới là ý nghĩa của việc Lấy Đạo Nhập Phàm.”

Giây phút ấy, một luồng ánh sáng ôn nhu từ cơ thể Diệp Vô Trần tỏa ra. Không phải là áp lực của bậc cường giả, mà là hơi ấm. Hơi ấm ấy lan tỏa khắp trấn nhỏ, xoa dịu đi nỗi đau của những người dân đang khóc lóc vì mất nhà cửa, làm dịu đi những vết thương hở của binh lính trên thành.

Tại Tiên giới xa xôi, trên đỉnh Thiên Cực, Phùng Kinh Thiên đột nhiên mở bừng mắt. Hắn vốn dĩ đang là vật chứa của ý chí Thiên Đạo vô tình, nhưng lúc này, khuôn mặt hoàn mỹ của hắn lại xuất hiện một vết nứt nhỏ.

“Vô Ngã?” Phùng Kinh Thiên lẩm bẩm, giọng nói run rẩy chứa đựng sự kinh hãi tột cùng. “Hắn cư nhiên đạt đến Vô Ngã? Không thể nào… Muốn đạt đến cảnh giới đó phải là thần linh vô cảm, tại sao một kẻ lún sâu trong bụi bặm phàm trần như hắn lại có thể…”

Phùng Kinh Thiên không hiểu. Hắn càng trốn tránh phàm trần, Đạo của hắn càng xa rời thực tế. Trong khi đó, Diệp Vô Trần càng lún sâu vào khổ đau nhân gian, càng thấu hiểu những mảnh đời vụn vặt, Đạo của hắn lại càng bao la. Bởi vì phàm nhân tuy yếu ớt, nhưng hy vọng của họ là bất diệt. Ý chí của một vương triều có thể sụp đổ, nhưng mầm xanh của sự sống thì không bao giờ biến mất.

Diệp Vô Trần thu tay lại, hắn quay sang nhìn những người đồng hành của mình.

“Nguyệt Dao, Mặc lão đầu, Lục Manh… Bất Nhị Đường ở trong tâm, không phải ở mấy viên gạch này. Chúng ta đi thôi.”

“Đi đâu hả huynh?” Nguyệt Dao nhẹ nhàng hỏi, bàn tay nàng vô thức níu lấy tay áo của Diệp Vô Trần. Nàng thấy người đàn ông trước mắt dường như xa lạ, nhưng cũng dường như gần gũi hơn bao giờ hết. Hắn giống như không khí quanh nàng, khiến nàng cảm thấy an tâm tuyệt đối.

“Nhân gian bao la, nơi nào có khói bếp, nơi đó có chúng ta.” Diệp Vô Trần tiêu sái đáp. Hắn với tay lấy thanh kiếm gỗ vốn dùng để gánh thuốc – thứ vũ khí duy nhất còn sót lại sau đại nạn. Thanh kiếm giờ đây sứt sẹo, đen nhẻm vì lửa, nhưng khi hắn chạm vào, nó dường như cũng có linh hồn, phát ra một tiếng kêu khe khẽ của sự hưng phấn.

Mặc Thiên Hành cười ha hả, nốc cạn một ngụm rượu cuối cùng rồi ném vò rượu xuống đất. “Được! Lão phu đi cùng ngươi. Dù sao ở Tiên giới lâu quá cũng quên mất mùi vị của mấy quán rượu bên đường Đông Huyền này rồi.”

Lục Manh lầm lì vác theo chiếc đe sắt rách nát của mình, bước đi rầm rập sau sư phụ. Với gã, chỉ cần sư phụ còn, lò rèn của gã vẫn có thể dựng lại ở bất cứ đâu.

Bốn bóng người, một kiếm gỗ, một bao tải sờn, cứ thế bước đi hướng về phía cổng thành Đông Huyền. Lúc này, bình minh đã rực rỡ phía chân trời. Ánh mặt trời vàng óng nhuộm lên lưng họ một lớp hào quang ấm áp.

Trên đường đi qua những con phố bị tàn phá của kinh thành, dân chúng bắt đầu túa ra. Họ nhìn thấy Diệp Vô Trần, vị thần y vừa mới ra tay cứu giúp họ đêm qua khỏi cơn dịch bệnh và lôi kiếp của trời xanh. Họ định quỳ lạy, định hô vang danh hiệu của hắn.

Nhưng Diệp Vô Trần chỉ khẽ giơ tay lên, làm một động tác suỵt nhỏ. Hắn đi giữa đám đông, mỉm cười với một bà lão đang bế cháu, gật đầu với một gã đồ tể đang dọn dẹp sạp hàng. Trong mắt hắn, không có “người sùng bái”, chỉ có “bạn bè giữa nhân gian”.

Hắn không phải là cứu tinh cao cao tại thượng, hắn là một phần của họ.

“Vô Trần, huynh nhìn kìa, quán mì cụ Lý vẫn còn mở cửa!” Nguyệt Dao reo lên, chỉ tay về phía một góc phố sầm uất hơn một chút, nơi một làn khói trắng mờ ảo đang bốc lên giữa không gian giá lạnh của buổi sáng.

Đó là một quán mì xập xệ, chỉ có vài chiếc bàn gỗ mộc mạc và những chiếc ghế dài đã cũ. Ông chủ quán, cụ Lý, đầu tóc bạc phơ, đang hì hục nhồi bột. Dường như những biến cố long trời lở đất đêm qua chẳng ảnh hưởng gì đến thói quen thức dậy từ sớm để nuôi sống người dân lao động của cụ.

Mặc Thiên Hành nuốt nước miếng ực một cái, quay sang Diệp Vô Trần với vẻ mặt đầy “đau khổ”: “Này, vấn đề quan trọng nhất bây giờ là… trong túi ngươi còn xu nào không? Lão phu vừa mới dùng đồng tiền cuối cùng để mua bình rượu trước khi Bất Nhị Đường sập rồi.”

Nguyệt Dao bĩu môi, lục lọi trong ống tay áo, cuối cùng lôi ra được vài mẩu bạc vụn: “Chỉ còn thế này thôi, chắc đủ cho mỗi người một bát mì không thịt.”

Lục Manh gãi đầu: “Con ăn nhiều lắm, sợ không đủ…”

Diệp Vô Trần bật cười, một tràng cười thanh thản nhất kể từ khi hắn trở về thế giới này. Tiếng cười của hắn như tiếng chuông khánh, khiến mọi lo âu, tính toán của người đi đường bỗng chốc tan biến.

“Vô Ngã có cái hay của Vô Ngã.” Hắn vừa nói vừa bước chân vào quán mì. “Cụ Lý, cho bốn bát mì. Hai bát nhiều hành, một bát cho gã đô con này thêm mì, và một bát của tôi thì… cứ như bình thường.”

Cụ Lý ngước mắt nhìn lên qua làn khói mì cay nồng, nhìn thấy một chàng thanh niên mặc thanh y rách rưới nhưng có khí chất thoát trần, cụ mỉm cười nếp nhăn xô lại: “Được thôi thanh niên! Nhìn cậu quen lắm, dạo trước hay gánh thuốc qua đây đúng không?”

“Vâng, vẫn là tôi đây.” Diệp Vô Trần thản nhiên ngồi xuống chiếc ghế dài gỗ mục.

Khi bát mì nóng hổi được bưng ra, hơi khói bốc lên nghi ngút làm mờ đi tầm nhìn của Diệp Vô Trần. Hắn hít hà mùi thơm của mỡ lợn, hành hoa và vị cay của tiêu rừng. Trong giây phút ấy, đạo tâm của hắn chạm đến sự cộng hưởng cuối cùng.

Những kẻ tu tiên thường muốn “Thoát tục”, ăn những thứ không khói bếp, uống nước sương để mong sạch đi cái thân xác thịt. Nhưng Diệp Vô Trần nhận ra, chính những cái “tục” này mới là thứ tinh khiết nhất. Nó chứa đựng hơi ấm của sự lao động, lòng nhân ái của con người dành cho nhau để cùng vượt qua cái đói.

Một viên Tiên đan cứu mạng, có khi không bằng một bát mì sưởi ấm tâm hồn một kẻ đang bần cùng.

Diệp Vô Trần cầm đôi đũa tre xỉn màu lên, hắn chậm rãi đưa sợi mì vào miệng. Vị mặn, vị ngọt, vị cay cùng hòa quyện trên đầu lưỡi. Hắn thấy được cuộc đời của người thợ nhồi bột, thấy được hành trình của hạt lúa mì từ cánh đồng khô hạn đến bàn ăn này. Tất cả, chính là Đan Đạo.

Lúc này, từ trên cao, ý chí Thiên Đạo đang giáng xuống một áp lực vô hình, dường như muốn trừng phạt kẻ vừa mới dám thấu hiểu tất cả quy luật của nó mà vẫn chọn ngồi ở quán mì rẻ tiền này. Nhưng khi luồng áp lực ấy chạm tới vùng không gian quanh quán mì, nó bỗng chốc tan biến thành một làn gió mát, nhẹ nhàng thổi qua làm bay tà áo của Diệp Vô Trần.

Thiên Đạo không thể làm hại kẻ không còn bản ngã.

Diệp Vô Trần không còn chống lại Thiên Đạo, mà hắn đã biến Thiên Đạo thành một phần của cuộc sống mình.

“Ăn thôi, mọi người ăn đi cho nóng.” Diệp Vô Trần vừa nói vừa gắp một ít hành sang bát cho Nguyệt Dao – điều nhỏ nhặt nhất mà hắn đã quên làm trong suốt mấy vạn năm tu đạo cô độc ở kiếp trước.

Bên ngoài, nhịp sống kinh kỳ bắt đầu sôi động trở lại. Những người phàm trần vẫn bận rộn với cơm áo gạo tiền, họ không biết rằng ngay tại góc quán cũ nát này, một Đan Thần vừa đạt tới đỉnh cao chưa từng có trong lịch sử đang ngồi xì xụp húp nước mì.

Cảnh giới “Vô Ngã” không phải là để trở thành một vị thần không có khuôn mặt, mà là để có thể chân thành cười một cái, khóc một trận và ăn một bữa thật ngon cùng những người mình trân quý.

Hành trình của Diệp Vô Trần đã thực sự bước sang một trang mới. Hắn không còn tích lũy tu vi, hắn tích lũy “Nhân duyên”. Mỗi viên đan hắn luyện sau này sẽ không dùng lò luyện, mà sẽ luyện ngay giữa hơi thở của nhân thế.

Đống tro tàn của Bất Nhị Đường không phải là kết thúc, nó chỉ là lớp phân bón cho mầm xanh của một Đạo tâm rực rỡ hơn. Từ nay về sau, trời đất chính là tiệm thuốc của hắn, vạn vật chính là đan dược của hắn, và trái tim của nhân thế chính là cái lò luyện lớn nhất, nơi nung nấu ra một vị thần chân chính từ chính xác thân một phàm nhân.

“Ăn xong bát mì này, chúng ta sẽ đi đâu, Vô Trần?” Mặc Thiên Hành vừa húp xong một hớp nước lèo, hài lòng xoa bụng hỏi.

Diệp Vô Trần nhìn về phía rặng núi mờ ảo nơi cuối đường, nơi có những ngôi làng nhỏ đang cần thuốc chữa, những con người đang cần hy vọng.

“Phía trước có người đang chờ thuốc.” Diệp Vô Trần đứng dậy, rút từ sau lưng ra thanh kiếm gỗ gánh thuốc, động tác nhẹ nhàng như mây bay. “Lục Manh, gánh đe đi thôi. Nguyệt Dao, túi thuốc cầm lấy. Mặc lão đầu, bát mì của ông để tôi trả tiền cho.”

Dưới ánh mặt trời lên cao, bốn bóng dáng nhỏ bé lững thững bước ra khỏi thành, biến mất vào dòng người tấp nập. Họ không bay trên mây, không cưỡi linh thú, chỉ bước từng bước vững chãi trên đất cát.

Gió lại thổi, mang theo hương thơm của cỏ dại và khói bếp nhân gian đi thật xa, đến tận những tầng mây của Tiên giới, khiến những vị thần đang ngồi trên ngai vàng cũng phải giật mình trăn trở về một thứ sức mạnh mà họ chưa từng sở hữu: Sức mạnh của sự bình dị.

Trong đống tro tàn của những cũ kỹ, mầm xanh của một thời đại mới đã thực sự vươn mình. Một thời đại mà Đạo không nằm ở đỉnh núi cao, mà nằm ở ngay dưới gầm bàn của mỗi gia đình.

Đó chính là Tuyệt Thế Đan Thần – Vô Trần.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8