Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập Phàm
Chương 166: Những vị khách từ các đại lục khác

Cập nhật lúc: 2026-05-30 14:00:48 | Lượt xem: 2

Trấn Trúc Khê dạo này không còn vẻ tĩnh mịch như thuở ban đầu. Những dải sương mù lãng đãng bao phủ lấy núi rừng dường như cũng nhuốm màu sắc lạ lùng, khi thì vàng óng như kim tuyến, lúc lại xanh thẫm một màu bích ngọc. Thế nhưng, giữa cái không khí rạo rực ẩn hiện ấy, hiệu thuốc Bất Nhị Đường vẫn giữ nguyên vẻ cũ kỹ, mộc mạc của nó.

Dưới gốc cây quế cổ thụ trước sân, Diệp Vô Trần đang nằm ngả ngốn trên một chiếc ghế tre mòn vẹt. Trên mặt hắn đắp một chiếc lá sen lớn để che nắng, hơi thở đều đặn như thể đã hòa vào nhịp đập của đất trời. Bên cạnh hắn, một cái lò đất nung đen nhẻm đang sủi bọt ùng ục, mùi gừng cay nồng lẫn với vị ngọt thanh của cam thảo lan tỏa trong không gian.

“Phùng Kinh Thiên, lá rụng vào ấm trà kìa.” Diệp Vô Trần không mở mắt, giọng nói lười biếng vang lên.

Một nam tử trẻ tuổi, mặc áo xám đơn sơ, tay cầm cây chổi tre đang lẳng lặng quét dọn ở góc sân khựng lại. Đôi mắt người này từng chứa đựng cả một bầu trời kiêu hãnh của thần linh, nay lại tĩnh lặng như nước giếng cổ. Hắn buông chổi, đi tới dùng ngón tay nhặt một chiếc lá vàng khô vừa chạm vào miệng ấm trà, sau đó lại lẳng lặng trở về vị trí cũ, tiếp tục công việc của mình.

Ai có thể ngờ được, vị thiên tài số một Tiên giới từng khiến cả vạn tộc run sợ, nay lại tự nguyện ở lại cái trấn nhỏ hẻo lánh này làm người giúp việc cho một gã thầy thuốc lười biếng.

“Sư phụ, trà sắp cạn rồi.” Lục Manh từ trong gian bếp lò bước ra, vai đeo một lưỡi cuốc gỉ sét, nhưng khí thế trên người gã lại trầm ổn như một ngọn đại sơn. Mỗi bước đi của gã đều như đang đo lường long mạch của địa phương này.

Diệp Vô Trần khẽ gạt chiếc lá sen ra, hé một con mắt nhìn lên bầu trời: “Cạn thì thêm nước. Đời người như trà, đậm hay nhạt là ở lòng người, nhiều hay ít là ở nhân duyên. Hôm nay… khách quý sắp đến, cứ để trà ấy đi.”

Vừa dứt lời, từ phía đầu trấn Trúc Khê bỗng nhiên xuất hiện một trận cuồng phong nhỏ. Cát bụi mịt mù không che giấu nổi một đạo hào quang màu vàng kim rực rỡ.

Một chiếc xe kéo bằng tám con Giao Long màu trắng bạc, chân đạp mây xanh, kéo theo một linh đình lộng lẫy từ trên trời hạ xuống. Linh áp của tám con giao long này khiến tất thảy gia súc trong trấn đều kinh hãi quỳ sụp xuống, chim chóc trong rừng bay tán loạn.

Tiếp đó, từ hướng Tây, một đoàn người mặc tăng bào rách rưới, chân trần đi trên mặt đất, mỗi bước chân lại nở ra một đóa hoa sen vàng nhạt. Tiếng chuông gió vang lên lanh lảnh, mang theo hơi thở của đại mạc khô cằn nhưng vô cùng trang nghiêm.

Chưa dừng lại ở đó, từ phía Nam, một luồng yêu khí đỏ sậm cuồn cuộn kéo tới như sóng triều. Một gã thanh niên mái tóc đỏ rực, ngồi trên lưng một con Hỏa Kỳ Lân vĩ đại, đôi mắt sắc lẹm như dao cạo hướng thẳng về phía Bất Nhị Đường mà tới.

Sự bình yên của trấn Trúc Khê chính thức bị xé toạc. Những vị khách từ các đại lục khác — Tây Mạc Linh Châu, Nam Hoang Yêu Châu và cả từ phương Bắc xa xôi — đã tề tựu.

Tin đồn về một vị “Đan Thần” đã dùng một nhành cỏ xanh đánh tan ý chí Thiên Đạo, luyện hóa nỗi đau của nhân gian thành Đạo Đan đã vượt qua khỏi biên giới của Linh Hoàn Đại Lục. Đối với các đại năng ở những thế giới khác, đây không chỉ là một huyền thoại, mà là một cơ duyên có một không hai trong cả vạn năm.

“Đông Huyền Châu chẳng lẽ suy vi đến mức này sao? Đan Thần mà các ngươi tôn sùng lại cư ngụ trong một xó xỉnh nồng nặc mùi phân trâu thế này?”

Thanh niên tóc đỏ trên lưng Hỏa Kỳ Lân lên tiếng trước. Hắn chính là Yêu Vương của Nam Hoang — Xích Liên. Giọng nói của hắn như tiếng sấm rền, làm chấn động cả những vách đá quanh trấn.

Lão tăng dẫn đầu đoàn người Tây Mạc chắp tay trước ngực, một tiếng “A Di Đà Phật” thốt ra mang theo lực lượng trấn định lòng người, hóa giải bớt áp lực từ yêu khí. Lão là Khô Diệp Đại Sư, vị khổ tu sĩ đứng đầu Linh Sa Tự.

“Thí chủ chớ nên có lời lẽ khinh mạn. Cao nhân ẩn thế thường lấy phàm trần làm áo khoác. Chỉ là… lão nạp quan sát hồi lâu, quả thực nơi này không thấy chút linh khí hay dược hương vạn năm nào cả.”

Đoàn người từ linh đình lộng lẫy cũng bước xuống. Dẫn đầu là một nữ tử khoác trường bào bằng lông vũ phượng hoàng, phong thái cao quý bất phàm, đại diện cho Thương Hải Cung của Bắc Hải. Nàng khinh khỉnh nhìn hiệu thuốc Bất Nhị Đường, ánh mắt dừng lại trên người Diệp Vô Trần.

“Các vị tìm ai?” Diệp Vô Trần ngồi dậy, uể oải vươn vai một cái. Hắn chẳng màng đến linh áp kinh người đang bao trùm cả khu vườn, chỉ thuận tay rót một bát trà gừng từ cái ấm đất đen nhẻm.

“Bọn ta tìm Đan Thần Diệp Vô Trần!” Xích Liên Yêu Vương lạnh lùng nói, ánh mắt nhìn xoáy vào Diệp Vô Trần như muốn nhìn thấu tâm can hắn. “Hơn một tháng trước, dị tượng trên Đại Tuyết Sơn đã kinh động đến vi giới tiên tri của Nam Hoang ta. Ngươi… chính là kẻ được gọi là Vô Trần Tiên Tôn?”

Diệp Vô Trần nhấp một ngụm trà, hơi gừng cay nồng khiến hắn nheo mắt lại. Hắn thản nhiên đáp: “Diệp Vô Trần thì đúng, còn Tiên Tôn gì đó… có lẽ các vị nhầm người rồi. Ở đây chỉ có một lão thầy thuốc nợ tiền gạo và một tiệm thuốc nghèo sắp phá sản thôi.”

“Hừ, giả thần giả quỷ!” Xích Liên Yêu Vương nổi giận. Hắn phất tay, một ngọn lửa màu đỏ tím bay ra, trực tiếp nhắm vào cái lò đất của Diệp Vô Trần. “Nếu ngươi là cao nhân, hãy chứng minh cho bản vương xem!”

Ngọn lửa kia chính là Cửu U Yêu Hỏa, thứ có thể thiêu cháy cả nguyên anh của một tu sĩ bình thường. Thế nhưng, khi ngọn lửa ấy vừa tiến vào phạm vi ba thước của cái lò đất, một bóng người mặc áo xám bỗng nhiên xuất hiện.

Phùng Kinh Thiên tay vẫn cầm cây chổi tre, không thấy hắn dùng bất kỳ chiêu thức nào, chỉ nhẹ nhàng vung chổi một cái.

“Xẹt!”

Ngọn Yêu Hỏa hùng mạnh kia như bị một xô nước lạnh tạt vào, tan biến hoàn toàn trong hư không.

Tĩnh lặng. Một sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm lấy đầu trấn.

Khô Diệp Đại Sư của Tây Mạc kinh hãi lùi lại một bước, đôi mắt đục ngầu đột nhiên co rút lại: “Cái này… đây là trật tự lực? Ngươi không có tu vi, nhưng tại sao lại có thể điều khiển được quy luật của trời đất?”

Ánh mắt của tất cả các vị cường giả đều đổ dồn vào Phùng Kinh Thiên. Họ kinh hoàng nhận ra, kẻ đang quét rác này… tuy khí tức yếu ớt nhưng khí chất lại mang theo một loại “Thần tính” tàn dư cực kỳ kinh khủng.

Phùng Kinh Thiên không nhìn họ, chỉ lạnh nhạt nói: “Hắn là chủ nhân của ta. Các ngươi quấy rầy hắn ngủ trưa là việc rất bất lịch sự. Hơn nữa, tro bụi từ ngọn lửa của ngươi làm bẩn sân tao vừa mới quét.”

Xích Liên Yêu Vương run rẩy. Hắn nhìn ra được, nam tử áo xám này nếu khôi phục tu vi, chỉ sợ một ngón tay cũng đủ bóp chết chính mình. Mà một kẻ như thế, lại chỉ là nô bộc cho người thanh niên nằm trên ghế tre kia?

“Đủ rồi.” Diệp Vô Trần đặt bát trà xuống, ánh mắt cuối cùng cũng trở nên nghiêm túc hơn một chút. “Các vị vượt vạn dặm tìm đến đây, chắc hẳn không phải để so kè chút lửa mọn. Đan thần hay đan thánh, với ta đều vô nghĩa. Nếu các vị có bệnh, ta chữa. Nếu muốn cầu tiên dược trường sinh, thì hãy về đi. Nhân gian này không có thứ thuốc nào chống lại được quy luật sinh tử, ngoại trừ cái tâm của chính mình.”

Nữ tử từ Bắc Hải, Thiên Tuyết Tiên Tử, bước lên phía trước, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sự cầu khẩn: “Vô Trần đại sư, Thương Hải Cung chúng ta không cầu trường sinh. Tổ sư của ta năm xưa chống lại thiên tai ở Bắc Hải, bị hàn độc thấu xương, đã hôn mê ngàn năm. Chúng ta nghe danh người lấy Đạo nhập Phàm, có thể cải tử hoàn sinh từ những thứ bình dị nhất, xin người từ bi ra tay cứu giúp.”

Xích Liên Yêu Vương cũng dịu giọng hơn, dù gương mặt vẫn lộ vẻ kiêu ngạo: “Ta cũng vậy. Nam Hoang bị huyết mạch nguyền rủa, yêu tộc ngày càng khó hóa hình, tuổi thọ ngắn lại. Nếu người có thể luyện ra một viên đan dược giải trừ nguyền rủa cho yêu tộc, Nam Hoang ta nguyện tôn người làm Chí Tôn.”

Khô Diệp Đại Sư chắp tay: “Tây Mạc đang bị cát bụi tử khí bao phủ, vạn vật khô héo. Lão nạp cầu một viên đan giúp khơi lại linh mạch cho đại lục.”

Mặc Thiên Hành lúc này từ trong nhà đi ra, tay cầm một vò rượu, vừa uống vừa cười khà khà: “Chà, náo nhiệt quá nhỉ! Vô Trần, xem ra danh tiếng của ngươi sắp phá nát cái trấn nhỏ này rồi. Kẻ đòi cứu tổ sư, người đòi giải nguyền, kẻ lại muốn hồi sinh cả một đại lục… Ngươi xem, cái lò đất của ngươi có chịu nổi nhiệt không?”

Diệp Vô Trần đứng dậy, đi tới bên cái lò đất. Hắn mở nắp lò ra, bên trong chẳng có linh đan diệu dược lấp lánh nào, chỉ là vài lát gừng, mấy miếng vỏ quýt khô và một loại rễ cây rừng bình thường nhất.

Hắn nhìn những vị cường giả đang đứng chờ đợi với ánh mắt đầy tham vọng và mong mỏi. Hắn nhận ra, dù ở Linh Hoàn Đại Lục hay các đại lục khác, chúng sinh đều giống nhau. Họ luôn tìm kiếm sự cứu rỗi từ bên ngoài, từ những thứ sức mạnh phi thường, mà quên mất rằng mọi bệnh tật, mọi nguyền rủa thực chất đều bắt nguồn từ sự mất cân bằng trong chính “Đạo” của vùng đất đó.

“Được rồi.” Diệp Vô Trần nói, âm thanh của hắn không lớn nhưng len lỏi vào tai mọi người rõ mồn một. “Ta sẽ không dùng thần dược. Các vị hãy nhìn kỹ cái bát trà này.”

Hắn cầm bát trà đổ xuống đất. Nước trà ngấm vào khe gạch cũ kỹ. Một lát sau, ngay chỗ nước trà thấm vào, những mầm non xanh biếc đột ngột đâm chồi, lớn nhanh như thổi, chỉ trong vài nhịp thở đã nở ra những đóa hoa rừng rực rỡ, tỏa hương thơm ngát. Điều kỳ lạ là, mùi hương ấy khiến cho yêu khí của Xích Liên tan biến, hàn khí trong người Thiên Tuyết Tiên Tử dịu đi, và cả tâm hồn mệt mỏi của lão tăng Tây Mạc cũng cảm thấy thanh thản vô ngần.

“Vạn vật vi đan…” Khô Diệp Đại Sư thốt lên, đôi môi run rẩy. “Người không luyện thuốc cho người, người đang luyện thuốc cho đất trời.”

Diệp Vô Trần bình thản nói: “Bệnh của tổ sư các vị, bệnh của yêu tộc hay bệnh của đại lục các vị, đều là do tham niệm quá nặng khiến linh khí bị tắc nghẽn, âm dương mất cân bằng. Thuốc của ta, không nằm trong lò này, mà nằm ở việc các vị mang những mầm hoa này về trồng ở nơi mình sinh sống.”

Hắn phẩy tay một cái, những đóa hoa dại kia bỗng chốc rụng xuống, kết thành những hạt mầm lấp lánh như sao xa, bay vào lòng bàn tay của ba vị khách đại diện.

“Gieo mầm xuống, dùng tâm nhân hậu mà tưới tắm, gạt bỏ tranh giành một trăm năm. Đến khi hoa nở khắp đại lục, bệnh sẽ tự khỏi, nguyền rủa tự tan. Nếu làm không được, có lấy đan của ta cũng chỉ là phí công.”

Thiên Tuyết Tiên Tử cầm lấy hạt mầm, ngơ ngẩn: “Chỉ đơn giản như vậy sao?”

“Càng đơn giản, càng gần với Đạo.” Diệp Vô Trần quay lưng đi về phía chiếc ghế tre. “Phùng Kinh Thiên, tiễn khách. Sân vườn nhỏ hẹp, không chứa nổi nhiều vị thần tiên như vậy đâu.”

Phùng Kinh Thiên lặng lẽ tiến lên một bước, cầm cây chổi tre ngang trước ngực, một luồng uy áp cổ xưa từ từ dâng lên: “Mời các vị đi cho.”

Xích Liên Yêu Vương định nói gì đó, nhưng khi chạm phải ánh mắt của Phùng Kinh Thiên, hắn rùng mình, không dám ho he một lời. Khô Diệp Đại Sư và Thiên Tuyết Tiên Tử cúi đầu bái tạ Diệp Vô Trần, sau đó lẳng lặng rời đi theo cách họ đã đến, nhưng tâm thế lúc đi đã hoàn toàn khác lúc đến.

Linh đình bay đi, Hỏa Kỳ Lân biến mất, đoàn tăng nhân cũng rời xa. Trấn Trúc Khê trở lại vẻ yên bình vốn có.

“Vô Trần, ngươi cho họ thứ gì thế?” Mặc Thiên Hành bước tới, tò mò nhìn những đóa hoa còn sót lại. “Đừng nói với ta đó chỉ là hạt hoa dại đấy nhé?”

Diệp Vô Trần nằm xuống, che lá sen lên mặt: “Hạt hoa dại thì sao? Trong mắt kẻ có bệnh, nó là thần dược. Trong mắt ta, nó chỉ là một mảnh nhân duyên gieo xuống. Đan đạo của ta, không nằm ở việc luyện ra viên thuốc quý nhất thế gian, mà là luyện ra một thế giới không cần dùng đến thuốc nữa.”

Lục Manh gãi gãi đầu, dường như hiểu nhưng dường như lại không: “Sư phụ nói thâm sâu quá. Con chỉ biết là hạt hoa đó trồng ở vườn sau mình mọc nhanh lắm, dùng để nấu canh chắc ngon.”

“Rầm!” Một tiếng búa gõ vào sắt vang lên từ phía lò rèn nhà bên. Lục Manh vội vàng chạy về để tiếp tục công việc rèn thần khí “lưỡi cuốc” của mình.

Diệp Vô Trần mỉm cười dưới lá sen. Hắn biết, tin đồn về hắn giờ đây sẽ không còn mang sắc màu của một “Đan Đế” đầy sát phạt hay một kẻ nắm giữ bí mật thành thần nữa. Nó sẽ là tin đồn về một vị thầy thuốc phàm trần dạy người ta cách trồng hoa và đối nhân xử thế.

Nhưng hắn cũng biết, đây chỉ là khởi đầu. Tiên giới sẽ không để hắn yên lâu như vậy. Phùng Kinh Thiên dù mất thần tính, nhưng việc hắn ở lại đây làm nô bộc sẽ sớm truyền đến tai vị “Thiên Đạo” mới hoặc những kẻ đang lăm le thống trị Tiên giới.

“Nguyệt Dao, lát nữa có khách phàm đến bốc thuốc, hãy dùng mấy gốc Linh Hủ Thảo vừa phơi xong nhé.” Vô Trần vọng giọng vào trong.

Tô Nguyệt Dao đang bận rộn trong gian thuốc, vọng ra tiếng trả lời trong trẻo: “Biết rồi! Anh cứ lo nằm đấy mà ngủ đi, đồ lười!”

Nắng chiều dần tắt trên những mái nhà ở trấn Trúc Khê. Khói bếp lại bay lên, mang theo mùi vị ấm áp của nhân gian. Ở đây, giữa những lo toan thường nhật, giữa những bát trà gừng đắng chát, một vị Đan Thần đang thực sự hoàn thiện viên Đạo Đan vĩ đại nhất của mình — viên đan mang tên “Bình Thản”.

Cách đó vạn dặm, tại Trung Thiên Thánh Vực, trong một cung điện sừng sững trên mây, một đôi mắt lạnh lùng đang quan sát từng cử động tại Linh Hoàn Đại Lục.

“Diệp Vô Trần… ngươi tưởng rằng trốn vào phàm trần là có thể thoát khỏi thiên mệnh sao? Ngươi dùng hạt hoa để cứu chúng sinh, ta sẽ dùng máu của chúng sinh để tưới lên những đóa hoa đó.”

Tiếng cười lạnh lẽo vang vọng trong không trung, dự báo một cơn bão lớn hơn đang chuẩn bị ập đến cái trấn nhỏ yên bình ấy.

Nhưng lúc này, ở Bất Nhị Đường, Diệp Vô Trần chỉ khẽ trở mình, lầm bầm trong giấc ngủ: “Lục Manh… nhớ sắc thêm bát thuốc… cho bác Lý ở đầu làng…”

***

Chiều tối hôm đó, Phùng Kinh Thiên quét xong đống lá cuối cùng. Hắn nhìn bóng lưng của Diệp Vô Trần, rồi lại nhìn xuống đôi bàn tay thô ráp vì lao động của mình. Lần đầu tiên sau vạn năm, hắn cảm thấy trái tim mình đập một nhịp đập thật sự của con người, không phải sự rung động của sức mạnh, mà là sự yên lòng khi hoàn thành một công việc nhỏ bé.

Hắn chợt hiểu ra, tại sao năm xưa mình thua Diệp Vô Trần.

Vô Trần không chiến đấu với Thiên Đạo bằng quyền cước hay đan dược mạnh nhất. Hắn chiến đấu bằng cách khiến Thiên Đạo nhận ra sự vô nghĩa của chính nó trước sức mạnh bền bỉ của hơi ấm nhân gian.

“Chủ nhân, cơm chín rồi.” Phùng Kinh Thiên cất chổi, nhẹ nhàng gọi.

Diệp Vô Trần bật dậy, đôi mắt sáng rực như những vì sao trên trời: “Ngon! Tối nay nhất định phải uống vài chén với Mặc lão tửu mới được!”

Dưới bóng hoàng hôn, hình ảnh bốn người bọn họ vây quanh mâm cơm giản dị, tiếng cười nói hòa lẫn tiếng bát đũa chạm nhau, trông họ không giống những bậc tiên nhân, thần thánh, hay thiên tài rèn đúc. Họ chỉ đơn giản là những người bạn, những người thân dưới một mái nhà.

Những vị khách phương xa mang theo hạt giống đã đi xa, nhưng hạt giống của “Đạo” đã thật sự nảy mầm ngay trong chính khu vườn nhỏ bé này, nơi mà mọi sự vĩ đại đều bắt đầu từ những điều nhỏ nhặt nhất.

Trận chiến tiếp theo có lẽ sẽ khốc liệt, Tiên giới có lẽ sẽ sụp đổ, nhưng tại Bất Nhị Đường, chỉ cần bếp lửa còn cháy, trà còn nóng và lòng người còn rộng mở, thì Đan Thần vẫn sẽ mãi tồn tại, trường cửu hơn bất kỳ một vị thần linh nào trên cao kia.

Diệp Vô Trần nâng chén rượu nếp lên, nhìn ánh trăng đang nhú lên đầu núi: “Nhân gian này… đúng là đáng sống.”

Câu nói nhẹ tênh, tan vào gió, thấm vào lòng đất, chính thức khép lại một chương mới trong hành trình nhập phàm, đồng thời mở ra những biến số mới cho vận mệnh của cả lục địa Linh Hoàn và các thế giới bên ngoài. Những vị khách ngày hôm nay có lẽ là cầu nối để cả vũ trụ nhìn thấy một loại ánh sáng mới — không phải ánh sáng chói lòa của tiên thuật, mà là ánh sáng dịu dàng của tâm hồn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8