Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập PhàmChương 180: Trở về Thanh Phong Trấn
**CHƯƠNG 180: TRỞ VỀ THANH PHONG TRẤN**
Ánh hoàng hôn buông xuống trên con đường mòn dẫn vào Thanh Phong Trấn, nhuộm đỏ cả những dải mây bồng bềnh phía chân trời xa tắp. Tiếng xe ngựa lộc cộc lăn bánh trên mặt đường lát đá cuội đã mòn nhẵn theo năm tháng, hòa cùng tiếng chuông gió lanh lảnh từ một ngôi miếu hoang đầu làng, tạo nên một bản nhạc hoài niệm da diết.
Diệp Vô Trần ngồi ở đầu xe, tay cầm roi da nhưng chẳng bao giờ quất vào lưng ngựa. Hắn khẽ nheo mắt nhìn về phía cổng trấn cũ kỹ với hai chữ “Thanh Phong” đã phai mờ màu sơn. Gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi của đất ẩm, mùi khói bếp nồng nàn và cả mùi thơm dìu dịu của cỏ cây đồng nội. Đó là thứ mùi mà dù đi khắp tam giới, đi qua bao nhiêu tiên sơn phúc địa hay bí cảnh nghìn năm, hắn cũng chẳng thể tìm thấy lại được.
– “Sắp tới rồi.” – Diệp Vô Trần khẽ giọng, thanh âm trầm tĩnh như mặt hồ không gợn sóng.
Tấm rèm xe vén lên, Tô Nguyệt Dao thò đầu ra ngoài. Đôi mắt nàng lấp lánh như chứa đựng cả một trời sao, gương mặt thanh tú đã thêm phần mặn mà của người phụ nữ sắp làm mẹ. Nàng hít một hơi thật sâu, đôi môi anh đào nở nụ cười rạng rỡ:
– “Vô Trần, huynh nhìn kìa! Cây đa đầu trấn vẫn xanh tốt như vậy. Còn có tiệm bánh bao của bà cụ Trương nữa, mùi thơm vẫn hệt như ngày chúng ta rời đi.”
Phía sau xe, Lục Manh cưỡi một con lừa thấp lùn, vai vác chiếc đe thợ rèn nặng nghìn cân nhưng dáng vẻ lại thong dong như không. Gã cười hì hì, gãi đầu nói:
– “Sư phụ, lần này về, con sẽ đúc lại cái cổng cho trấn mình. Nhìn nó sứt sẹo quá, chắc mấy gã thổ phỉ vùng biên không dám bén mảng tới nữa đâu.”
Phùng Kinh Thiên – kẻ từng là thiên tài số một tiên giới, nay mặc một bộ áo xám đơn sơ, tay cầm bình trà gỗ, đi bộ song hành cùng xe ngựa. Từng bước chân của hắn chạm vào đất cát, không còn sự hư ảo của thần thông, mà chỉ có sự chân thật của một kẻ lữ hành. Hắn ngước nhìn cổng trấn, khẽ gật đầu:
– “Thanh Phong Trấn… tên rất hay. Gió xanh thổi qua lòng người, rửa sạch bụi trần. Chủ nhân, tôi cảm thấy không khí ở đây thực sự rất dễ chịu, khác hẳn với sự lạnh lẽo ở Tiên giới.”
Mặc Thiên Hành lúc này đang nằm khểnh trên nóc xe ngựa, tay ôm bầu rượu “Bất Nhị” mới ủ, vừa nhấm nháp vừa lầm bầm:
– “Các người thôi sướt mướt đi. Lão già này chỉ muốn xem cái quán rượu ở đầu phố còn bán món thịt bò hầm cải chua không thôi. Đi đường mấy tháng nay, nhạt cả miệng rồi!”
Cả nhóm chậm rãi tiến vào trấn. Thanh Phong Trấn vốn là một trấn nhỏ vùng biên thùy, người dân đa phần là những kẻ lam lũ, chân lấm tay bùn. Họ không biết tu tiên là gì, không biết Đan Đế là ai. Trong mắt họ, thế giới chỉ gói gọn trong vài ba mẫu ruộng và những buổi chợ phiên tấp nập.
Sự xuất hiện của đoàn người không gây ra sự chấn động kinh thiên động địa nào. Một vài người dân đi làm đồng về, vác cuốc trên vai, tò mò nhìn qua. Một bà lão đang quét rác trước cửa bỗng dừng tay, nheo nheo đôi mắt đục mờ, rồi chợt thốt lên:
– “Ơ kìa… phải tiểu Diệp đó không? Cái thằng nhỏ lười biếng ở dược điếm nhà họ Tô năm xưa đây mà?”
Diệp Vô Trần nhảy xuống xe ngựa, cung tay hành lễ, nụ cười ôn hòa:
– “Bà cụ Trương, đúng là con đây. Bà vẫn khỏe chứ?”
– “Khỏe, khỏe! Cha bố anh, đi đâu mà biệt tăm biệt tích mấy năm trời. Con bé Nguyệt Dao đâu? Sao, rước được nó về làm vợ rồi à?”
Tô Nguyệt Dao bước xuống, mặt hơi ửng hồng nhưng vẫn hào sảng bước tới nắm lấy đôi bàn tay nhăn nheo của bà cụ:
– “Bà cụ, chúng con về thăm bà đây. Lần này về sẽ ở lại luôn, không đi đâu nữa.”
Tiếng chào hỏi rộn rã cả một góc phố. Người dân bắt đầu kéo ra. Họ không kính sợ họ như kính sợ thần tiên, họ đón chào họ như đón chào những người hàng xóm đi xa trở về. Sự chân thành thuần túy ấy khiến Phùng Kinh Thiên sững sờ. Ở Tiên giới, mỗi lần hắn xuất hiện là vạn người quỳ lạy, nhưng sự tôn nghiêm đó đầy rẫy sự sợ hãi và toan tính. Còn ở đây, nụ cười của một gã bán hàng thịt hay cái vẫy tay của một đứa trẻ lại khiến trái tim hắn vốn đã hóa đá bỗng dưng run rẩy.
Bất Nhị Đường nằm ở cuối phố.
Cánh cửa gỗ mục nát, những mảng tường rêu phong bao phủ. Khi Diệp Vô Trần đẩy cửa bước vào, một luồng bụi mờ tung lên trong ánh nắng chiều tà. Trong không gian chật hẹp ấy, mùi thuốc bắc thanh tao vẫn còn phảng phất đâu đây, hòa cùng mùi gỗ cũ.
Mọi thứ vẫn còn đó. Cái quầy thuốc cũ kỹ, những ngăn kéo chứa thảo dược mang tên những loại cây tầm thường nhất. Chiếc ghế tre mà Diệp Vô Trần hay nằm ngửa mặt nhìn trời, nay đã gãy một chân, nằm chỏng chơ trong góc.
Lục Manh không nói một lời, vứt cái đe xuống đất phát ra tiếng “ầm” trầm đục, rồi hì hục đi lấy chổi, xô nước bắt đầu dọn dẹp. Phùng Kinh Thiên cũng không đứng xem, hắn tháo bỏ ngoại y, xắn tay áo bắt đầu quét mạng nhện trên trần nhà. Một vị cao thủ từng chạm vào Thiên Đạo, nay lại cặm cụi lau từng vết bụi bẩn trên bậu cửa sổ.
Mặc Thiên Hành tìm thấy vò rượu cũ chôn dưới gốc cây mai sau vườn, reo lên như bắt được vàng:
– “Vô Trần! Rượu này… rượu này ủ được bảy năm rồi! Khá khen cho cậu, năm đó rời đi còn nhớ để lại một chút vốn liếng này cho lão già ta.”
Diệp Vô Trần không đáp lại, hắn đi tới góc gian phòng, nơi từng đặt Quy Phàm Lô. Chiếc lò luyện đan cũ kỹ ấy đã tan biến trong trận chiến cuối cùng để cứu lấy chúng sinh nhân gian, nhưng khi hắn đứng ở đó, hắn lại cảm thấy nó vẫn tồn tại. Nó không còn là một thực thể bằng đồng hay sắt, mà nó chính là căn nhà này, là thị trấn này, là cả nhân gian rộng lớn này.
“Lấy Đạo nhập Phàm, lấy nhân gian làm lò, lấy tình đời làm lửa…” – Diệp Vô Trần khẽ lẩm bẩm. Đạo tâm của hắn lúc này không còn là một khối năng lượng khổng lồ trong đan điền, mà nó đã hóa thành hơi thở, hóa thành từng mạch máu, chảy xuôi cùng sự sống của vạn vật chung quanh.
Tối hôm đó, Bất Nhị Đường rực rỡ ánh đèn dầu.
Bữa cơm đoàn viên thật đơn giản: một đĩa rau luộc hái vội ngoài vườn, mấy con cá suối nhỏ Lục Manh vừa bắt được, và bầu rượu lâu năm của Mặc lão. Phùng Kinh Thiên ngồi đó, vụng về cầm đôi đũa tre, gắp một miếng cá. Vị tanh tao của cá suối hòa cùng vị mặn của muối gừng bùng nổ trên đầu lưỡi. Hắn khẽ nhíu mày, rồi chậm rãi nuốt xuống.
– “Thế nào?” – Diệp Vô Trần mỉm cười hỏi.
Phùng Kinh Thiên trầm mặc hồi lâu, rồi thở dài một tiếng:
– “Trước đây tôi chỉ ăn linh quả thiên giới, uống sương sớm cửu tiêu. Chúng mang lại linh lực, nhưng không có… hương vị. Miếng cá này, tôi ngửi thấy mùi của con suối, ngửi thấy sự vất vả của Lục huynh khi lội nước, và thấy cả sự ấm áp của ngọn lửa bếp. Chủ nhân, hóa ra đây mới là ‘thực’.”
– “Ăn đi.” – Diệp Vô Trần gắp thêm một miếng rau vào bát hắn – “Ăn để biết mình còn sống. Tu tiên quá lâu, người ta thường quên mất cái cảm giác đó bụng hay thèm một miếng ăn ngon.”
Tô Nguyệt Dao tựa đầu vào vai Vô Trần, đôi tay nàng xoa xoa bụng bầu, khẽ nói:
– “Vô Trần, huynh nghĩ sau này con chúng ta sẽ là một đan sư hay một kiếm tu?”
Diệp Vô Trần nhìn qua khung cửa sổ, nơi ánh trăng thanh khiết đang rọi xuống mảnh sân nhỏ. Hắn nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng, giọng nói dịu dàng:
– “Ta chỉ mong nó làm một người bình thường. Biết yêu, biết ghét, biết sống hết mình cho mỗi hơi thở. Nếu nó thích trồng thuốc, ta sẽ dạy nó nhận biết cỏ non. Nếu nó thích gánh nước, ta sẽ bảo Lục Manh dạy nó cách dùng lực. Đạo của nó, hãy để nó tự đi tìm trong dòng đời này.”
Đúng lúc đó, từ bên ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa rụt rè.
Lục Manh đứng dậy ra mở cửa. Đứng đó là một người đàn ông trung niên, gương mặt sạm đen, trên lưng cõng một đứa bé chừng bảy, tám tuổi đang rên rỉ vì sốt cao.
– “Làm ơn… có ai ở nhà không? Tôi nghe bà cụ Trương nói thầy Diệp ở dược điếm họ Tô đã về rồi. Con tôi… nó bị cảm lạnh từ chiều, giờ sốt đến mức nói sảng.”
Phùng Kinh Thiên và Mặc Thiên Hành đưa mắt nhìn nhau. Một cao thủ Hóa Thần và một kiếm tu đứng đầu lục địa đều cảm thấy bối rối trước tình cảnh này. Với họ, chỉ cần một cái phất tay, một tia linh lực cũng đủ để dập tắt cơn sốt của một đứa bé phàm nhân. Nhưng họ biết, ở đây, Diệp Vô Trần có quy tắc của hắn.
Diệp Vô Trần đứng dậy, không dùng thần thức kiểm tra, cũng không dùng tiên đan. Hắn đi tới, đưa tay sờ lên trán đứa trẻ, rồi lật mí mắt nó ra xem. Hắn ra hiệu cho người đàn ông bế đứa trẻ vào giường trong.
– “Không sao, chỉ là bị tà phong xâm nhập, lại ăn phải đồ sống nên khí huyết không thông.”
Hắn quay sang phía ngăn kéo thảo dược, tay thoăn thoắt bốc vài vị: một ít gừng khô, vài lá tía tô, và một gốc cỏ dại mà hắn vừa nhổ ở sân sau. Hắn không dùng pháp hỏa để luyện, mà tự tay nhóm lửa bếp lò, đặt một cái siêu đất nhỏ lên.
Phùng Kinh Thiên đứng bên cạnh, chăm chú quan sát từng động tác của Diệp Vô Trần. Hắn nhận thấy, mỗi bước di chuyển, mỗi lần thêm nước hay điều chỉnh ngọn lửa của chủ nhân đều mang theo một quy luật vô cùng kỳ diệu. Không có hào quang, không có hương đan ngào ngạt, nhưng không khí xung quanh cái siêu đất ấy lại trở nên vô cùng hài hòa.
– “Chủ nhân, đây là…”
– “Đây là luyện đan.” – Diệp Vô Trần bình thản đáp – “Lửa này là lửa củi nhân gian, thuốc này là cỏ cây của đất mẹ. Luyện là luyện cái tâm lo lắng của người cha, luyện cái tà khí trong cơ thể đứa trẻ. Kinh Thiên, ngươi hãy nhìn kỹ, viên đan dược này không có hình dạng, nó nằm trong bát nước thuốc kia.”
Chỉ một lúc sau, bát nước thuốc đen ngòm nhưng phảng phất mùi thơm cay nồng được mang ra. Đứa trẻ uống xong, mồ hôi vã ra như tắm, nhịp thở dần ổn định lại, rồi thiếp đi trong giấc ngủ yên bình.
Người cha mừng rỡ, định quỳ xuống lạy tạ nhưng Diệp Vô Trần đã kịp giữ lại:
– “Đừng làm thế. Chút chuyện nhỏ thôi. Đưa bé về đi, nhớ cho nó ăn cháo nóng và đắp chăn kỹ là được.”
Người đàn ông cảm động, rút trong túi ra mấy đồng tiền lẻ và một túi khoai lang nướng còn nóng hổi:
– “Nhà tôi nghèo quá, không có gì tạ ơn thầy. Chỗ khoai này coi như chút tấm lòng…”
Diệp Vô Trần nhận lấy túi khoai, cười tươi:
– “Khoai thơm lắm. Cảm ơn ông.”
Khi cánh cửa khép lại, Diệp Vô Trần cầm một củ khoai, bẻ đôi đưa cho Phùng Kinh Thiên một nửa:
– “Ngươi thấy không? Đan đạo vĩ đại nhất, đôi khi chỉ đổi lại bằng một túi khoai nướng. Nhưng cảm giác này, mười viên Tiên đan cũng không mua được.”
Phùng Kinh Thiên cầm nửa củ khoai nóng hổi, hơi ấm truyền vào lòng bàn tay, thấm thía vào tận linh hồn. Hắn bỗng nhiên hiểu ra tại sao Diệp Vô Trần lại từ bỏ ngôi vị Đan Đế vô thượng để trở về đây. Trên đỉnh cao kia, chỉ có sự cô độc lạnh lẽo. Còn ở dưới mặt đất này, dẫu bụi bặm, dẫu gian khổ, nhưng lại đầy ắp hơi ấm của tình người.
Đêm về khuya, Thanh Phong Trấn chìm vào giấc ngủ yên tĩnh.
Mặc Thiên Hành đã say mèm, nằm ngủ ngáy o o dưới gốc cây mai. Lục Manh cũng dựa vào chiếc đe thợ rèn mà say giấc. Diệp Vô Trần và Tô Nguyệt Dao đứng ở ban công nhỏ trên tầng hai, nhìn xuống con phố dài mờ ảo dưới ánh trăng.
– “Vô Trần, huynh có hối hận không?” – Nguyệt Dao khẽ hỏi.
Diệp Vô Trần vòng tay ôm lấy bờ vai nàng, nhìn về phía xa xăm, nơi những ngọn núi mờ ảo trong sương đêm. Hắn cảm nhận được sự chuyển động của đất trời, sự nảy mầm của những hạt cỏ dưới tuyết, và cả sự bình yên đang lan tỏa trong tâm trí.
– “Ta chưa bao giờ thấy mình giàu có như lúc này, Nguyệt Dao ạ. Tiên giới chỉ là một giấc mộng dài hào nhoáng, còn Thanh Phong Trấn này, Bất Nhị Đường này, và có nàng bên cạnh… đó mới chính là thực tại mà ta luôn tìm kiếm.”
Hắn đưa tay lên, một tia linh lực mỏng manh như tơ nhện hiện ra trong lòng bàn tay. Nó không mang sát khí, cũng không có uy áp cường đại, mà nó nhẹ nhàng, thuần khiết như hơi thở của trẻ thơ. Hắn khẽ búng tay, tia linh lực ấy tan biến vào không trung, hóa thành hàng ngàn đốm sáng nhỏ li ti, bay về phía những mảnh vườn, những cánh đồng quanh trấn.
Sáng mai, cỏ cây sẽ xanh hơn, những bông hoa dại sẽ nở rực rỡ hơn, và bệnh tật của người dân sẽ tự nhiên mà thuyên giảm. Đó chính là viên “Đạo Đan” mà hắn dành tặng cho nơi khởi đầu này.
Nơi bắt đầu cũng là nơi kết thúc. Nhưng với Diệp Vô Trần, đây không phải là kết thúc, mà là sự bắt đầu của một hành trình mới – hành trình làm một con người đúng nghĩa.
Tiếng gà rừng gáy sáng từ đằng xa vọng lại. Phương Đông bắt đầu hửng sáng những tia nắng đầu tiên. Bất Nhị Đường vẫn đứng đó, giản đơn và bình lặng, che chở cho những tâm hồn đã đi qua bao bão giông để tìm về với bến đỗ bình yên.
Trong sương sớm, người ta thấy một thanh niên mặc thanh y giản dị đang cầm chổi quét lá rụng trước cửa tiệm thuốc. Tiếng chổi quét trên mặt đất sột soạt, đều đặn, như nhịp đập của thời gian, như hơi thở của Đạo.
Hành trình lấy Đạo nhập Phàm của Tuyệt Thế Đan Thần, từ đây mới chính thức bắt đầu một chương huy hoàng và ấm áp nhất. Không cần rung chuyển tam giới, chỉ cần sưởi ấm lòng người.
Hóa ra, Phàm chính là Đạo cao nhất. Và người luyện đan giỏi nhất, chính là người biết luyện hóa cuộc đời mình thành một khúc nhạc thanh bình.
— **HẾT CHƯƠNG 180** —