Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập PhàmChương 191: Nguyệt Dao già đi theo năm tháng
**CHƯƠNG 191: TUẾ NGUYỆT KHẮC LÊN MÁI TÓC THỀ**
Mùa thu ở trấn Trúc Khê thường đến muộn, nhưng một khi đã đến, nó sẽ phủ lên vạn vật một lớp áo vàng óng ả và tĩnh lặng. Tiếng lá rụng chạm vào mặt đất phủ đầy rêu xanh ở sau viện dược điếm Bất Nhị Đường vang lên những thanh âm rất nhẹ, như hơi thở của thời gian đang trôi chậm lại.
Diệp Vô Trần đứng bên khung cửa sổ gỗ đã nhuốm màu phong sương. Tay hắn đang cầm một cái cối đá nhỏ, chậm rãi giã nát những phiến lá Ngân Hạnh khô. Tiếng “cộc, cộc” đều đặn như nhịp tim của một người già, nhịp tim của một kẻ đã tình nguyện buông bỏ cái bất tử để đổi lấy những phút giây hữu hạn.
“Vô Trần, chàng lại thức dậy sớm nữa rồi.”
Một giọng nói vang lên từ phía gian trong. Giọng nói ấy không còn trong trẻo như tiếng chuông bạc của vị Thánh nữ Thanh Loan Tiên Cung năm nào, mà đã mang theo chút khàn đặc, chút mệt mỏi của một người đã đi qua trăm năm dâu bể.
Diệp Vô Trần dừng tay, đôi mắt vốn dĩ tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng bỗng nhiên trở nên dịu dàng kỳ lạ. Hắn quay người lại, nhìn thấy Tô Nguyệt Dao đang chậm rãi bước ra từ sau bức màn trúc.
Nàng mặc một bộ y phục màu nâu nhạt, giản dị như bất kỳ một phụ nữ phu nhân nào ở trấn nhỏ này. Mái tóc nàng, thứ mà ngày xưa từng đen mượt như gỗ mun, nay đã bị tuyết thời gian nhuộm trắng gần hết. Những sợi tóc bạc xen lẫn tóc đen, giống như những dải sương mù phủ trên ngọn núi buổi sớm. Gương mặt nàng, dù vẫn còn lưu lại những đường nét thanh tú của một tuyệt thế mỹ nhân, nhưng khóe mắt đã hằn lên những vết chân chim, và làn da không còn căng mọng như thuở ban đầu.
Tô Nguyệt Dao đã già thật rồi.
Một trăm năm sống như một người phàm, không tu luyện, không dùng linh dược để níu giữ thanh xuân, thân xác phàm trần của nàng đã tuân theo quy luật khắc nghiệt nhất của Thiên đạo: Sinh, Lão, Bệnh, Tử.
Diệp Vô Trần mỉm cười, hắn bước tới, nắm lấy bàn tay gầy gũi và có chút run rẩy của nàng.
“Trời trở lạnh, nàng nên khoác thêm áo.” Hắn vừa nói, vừa cầm lấy chiếc áo choàng len dày trên giá gỗ, cẩn thận quàng lên vai nàng.
Tô Nguyệt Dao nhìn vào đôi mắt của phu quân. Nàng khẽ thở dài, đưa bàn tay sạm màu thời gian lên chạm vào gò má của hắn.
“Vô Trần, nhìn ta xem… ta đã thành ra thế này. Còn chàng…”
Nàng ngừng lại, ngón tay run run miết nhẹ lên làn da của Diệp Vô Trần. Kỳ lạ thay, Diệp Vô Trần giờ đây cũng không còn là thanh niên lười biếng năm nào. Hắn đã chọn cách “nhập phàm” triệt để nhất. Mái tóc hắn cũng đã điểm bạc, lưng hơi còng xuống, những nếp nhăn hiện rõ nơi vầng trán. Hắn không dùng tu vi để duy trì vẻ ngoài, mà chọn cách già đi cùng nàng, từng ngày, từng giờ.
Thế nhưng, sâu trong đôi đồng tử ấy, nàng vẫn thấy được một thần thái mà thời gian không thể bào mòn. Đó là sự minh triết của một kẻ đã thấu hiểu vạn vật.
“Chàng vốn có thể không cần phải như thế này,” Nguyệt Dao khẽ nói, giọng có chút nghẹn ngào. “Chàng là Đan Đế, chỉ cần một viên Định Nhan Đan, hay một hơi thở linh khí, chúng ta sẽ mãi mãi ở tuổi thanh xuân. Tại sao chàng lại chọn cách này?”
Diệp Vô Trần nhẹ nhàng dắt nàng ngồi xuống chiếc ghế mây ngoài hiên, nơi ánh nắng thu vừa kịp chạm đến. Hắn rót một chén trà gừng nóng, hương thơm nồng ấm lan tỏa trong không gian.
“Nguyệt Dao, nàng có biết tại sao đóa hoa dại ngoài kia lại đẹp không?” Hắn chỉ tay ra nhành hoa cúc đang nở muộn bên bờ rào.
Nàng nhìn theo, lắc đầu lặng lẽ.
“Nó đẹp vì nó biết mình sẽ héo úa,” Vô Trần chậm rãi nói. “Tiên giới những kẻ tu luyện vạn năm, mặt mũi trẻ trung nhưng tâm hồn đã mục nát từ lâu. Họ không hiểu được cái đẹp của một buổi hoàng hôn, vì với họ, ngày mai cũng chỉ là một sự lặp lại vô tận của hôm nay. Còn ta, ta muốn nếm trải hương vị của thời gian. Ta muốn cùng nàng già đi, muốn thấy tóc nàng trắng hơn mỗi sáng, để ta biết rằng chúng ta đã thực sự thuộc về nhau trong dòng chảy này.”
Hắn nâng chén trà, nhấp một ngụm nhỏ rồi tiếp tục:
“Luyện đan cũng vậy. Viên đan hoàn mỹ nhất không phải là viên đan trường sinh bất tử, mà là viên đan mang đậm hơi thở của nhân gian. Một trăm năm qua, nhìn nàng già đi, ta mới ngộ ra tầng cuối cùng của Đạo. Đạo không nằm ở đỉnh cao cô độc, Đạo nằm ở những nếp nhăn trên trán nàng, nằm ở tiếng gậy chống của lão hàng xóm, nằm ở nỗi sợ hãi về cái chết và sự trân trọng sự sống.”
Tô Nguyệt Dao tựa đầu vào vai hắn. Cảm giác này thật kỳ lạ. Nàng vốn là Thánh nữ của Thanh Loan Tiên Cung, vốn dĩ phải cao cao tại thượng, khinh thường bụi trần. Nhưng khi ở bên hắn, trải qua trăm năm làm một người vợ hiền, một người mẹ của Diệp Phàm, nàng mới thấy cuộc đời này đáng giá biết bao.
Mỗi vết nhăn trên gương mặt nàng là một kỷ niệm: Vết nhăn này là lúc lo lắng khi con trai tập đi bị ngã, vết nhăn kia là khi cùng hắn cười đùa bên vò rượu của Mặc lão đầu. Nếu xóa đi những nếp nhăn này, nàng cảm thấy mình như đang xóa đi chính cuộc đời mình.
Bỗng nhiên, từ cổng dược điếm, một bóng người to lớn bước vào. Đó là Lục Manh.
Gã thợ rèn cục mịch năm nào giờ đã là một ông già cường tráng với bộ râu quai nón bạc phơ. Trên tay gã xách theo hai con cá chép béo tròn.
“Sư phụ! Sư mẫu! Nay con đi chợ sớm, mua được đôi cá ngon về biếu hai người.” Lục Manh cất giọng ồm ồm, tiếng cười vẫn sảng khoái như cũ, dù bước chân đã có chút nặng nề vì tuổi tác.
Diệp Vô Trần cười đáp: “Cất vào bếp đi, tí nữa Diệp Phàm về, bảo nó nấu canh cá cho sư mẫu ngươi.”
Lục Manh gật đầu, liếc nhìn hai vị tiền bối đang nương tựa vào nhau dưới nắng thu, trong lòng không khỏi bồi hồi. Gã là người chứng kiến rõ nhất hành trình này. Sư phụ gã – người có thể dời non lấp bể, người có thể dùng cỏ dại luyện ra tiên đan – nay lại hài lòng với việc được người con trai nấu cho một bát canh cá.
Đúng lúc đó, từ trên mái nhà, một vò rượu trống không bị ném xuống.
“Rượu nhạt! Nhạt quá! Vô Trần, ngươi bao giờ mới chịu lấy hủ Thiên Túy mà ngươi chôn dưới gốc đào ra đây?”
Mặc Thiên Hành lộn một vòng từ trên cao đáp xuống đất. Ông ta trông vẫn nhếch nhác như xưa, áo quần đầy vết rượu, mái tóc rối bời nhưng giờ đã trắng như lông hạc. Tửu Tiên năm nào nay cũng đã là một lão già say khướt của trấn nhỏ. Chỉ có thanh kiếm gỗ gánh thuốc treo bên hông là vẫn phảng phất một luồng kiếm ý ẩn tàng.
Phùng Kinh Thiên bước ra từ gian phòng thuốc phía sau, tay cầm một quyển y thư. So với những người khác, Phùng Kinh Thiên trông vẫn còn khá trẻ, chỉ khoảng ngoài năm mươi tuổi. Gã vốn là thiên tài tiên giới, tu vi thâm hậu, nên quá trình già hóa chậm hơn nhiều. Nhưng lúc này, ánh mắt kiêu ngạo xưa kia của gã đã bị sự trầm tĩnh và tôn kính thay thế.
Phùng Kinh Thiên nhìn Diệp Vô Trần, rồi nhìn Tô Nguyệt Dao, thở dài:
“Đan Đế, ngài thật sự khiến tôi nể phục. Tôi đã từng nghĩ ngài điên rồi khi tự phế bỏ tu vi để làm phàm nhân. Nhưng một trăm năm qua, nhìn bà ấy già đi trong vòng tay ngài, nhìn ngài hạnh phúc với những điều nhỏ nhặt… tôi mới thấy Tiên giới kia thật sự lạnh lẽo như một hầm băng.”
Diệp Vô Trần không trả lời ngay. Hắn đưa tay nắm lấy bàn tay của Nguyệt Dao chặt hơn.
“Kinh Thiên, ngươi vẫn chưa hiểu hết. Ta không hề phế bỏ tu vi. Ta chỉ là đang luyện một viên đan khác. Viên đan đó tên là ‘Bản Ngã’.”
Lúc này, Tô Nguyệt Dao khẽ ho một tiếng. Diệp Vô Trần lập tức lo lắng, áp tay vào lưng nàng, truyền vào một luồng khí ấm áp vừa đủ để điều hòa khí huyết mà không làm tổn hại đến kinh mạch lão hóa của người phàm.
“Ta không sao…” Nguyệt Dao mỉm cười yếu ớt. “Vô Trần, chàng nói xem, nếu một ngày ta ra đi trước… chàng sẽ làm gì?”
Không gian bỗng nhiên chùng xuống. Mặc Thiên Hành ngừng cười, Lục Manh đứng lặng yên bên cửa bếp, Phùng Kinh Thiên cũng khẽ rúng động. Đây là điều mà tất cả bọn họ đều sợ phải đối mặt. Tô Nguyệt Dao không có tu vi, linh hồn của nàng cũng đã dung nhập hoàn toàn vào phàm thể qua một trăm năm qua. Ngày nàng ra đi, sẽ là một sự ra đi vĩnh viễn của một kiếp người.
Diệp Vô Trần nhìn sâu vào mắt nàng, giọng hắn trầm lắng như tiếng đại chung ngân vang:
“Nàng sẽ không đi đâu cả. Nàng sẽ tan vào hơi thở của trấn Trúc Khê này, tan vào hương vị của những ấm thuốc ta sắc, tan vào những hạt mưa đầu mùa. Và ta, ta vẫn sẽ ở đây. Nếu nàng là một giấc mộng phàm trần, ta nguyện ý sẽ không bao giờ tỉnh lại.”
Hắn dừng lại một chút, rồi nói thêm một câu mà chỉ những kẻ ở đẳng cấp như Phùng Kinh Thiên mới hiểu được:
“Lấy Đạo nhập Phàm, sinh tử chỉ là một loại dược dẫn. Nàng già đi là để hoàn thành tâm nguyện của đời ta. Khi nàng nhắm mắt, cũng chính là lúc viên ‘Tuyệt Thế Đạo Đan’ của ta thành hình.”
Tô Nguyệt Dao không hiểu hết những lý lẽ thâm sâu đó, nhưng nàng cảm nhận được sự che chở tuyệt đối trong hơi ấm của hắn. Nàng nhắm mắt lại, tận hưởng ánh nắng mặt trời buổi chiều đang mơn man trên da thịt nhăn nheo của mình.
Gần trưa, Diệp Phàm trở về. Đứa con trai của hai người giờ đã là một người đàn ông trung niên chững chạc, mang đậm phong thái nho nhã của cha và nét đẹp dịu dàng của mẹ. Hắn xách theo mấy bọc thuốc quý và một ít thịt thú rừng.
“Cha, mẹ! Con về rồi đây.”
Gia đình quây quần bên mâm cơm giản dị. Tô Nguyệt Dao nhìn con trai, nhìn phu quân, nhìn những người bạn cũ, lòng nàng tràn đầy một sự thỏa mãn mà ngay cả khi còn là Thánh nữ cao quý nàng cũng chưa từng có được.
Nàng dùng đôi đũa hơi run, gắp một miếng cá cho Vô Trần.
“Chàng ăn đi, hôm nay con trai nấu khéo lắm.”
Vô Trần đón lấy miếng cá, cười hạnh phúc như một đứa trẻ nhận được quà.
Những ngày sau đó, Diệp Vô Trần dành nhiều thời gian hơn để cùng Nguyệt Dao đi dạo bên bờ suối Trúc Khê. Hắn gánh một cái lồng chim, tay kia dắt tay nàng. Hai bóng lưng già nua, xiêu vẹo in lên con đường mòn phủ đầy lá khô.
Có những chiều, họ chỉ ngồi yên bên nhau, không nói lời nào. Tiếng dòng suối chảy róc rách như đang kể lại những câu chuyện của mười mấy năm về trước, khi họ mới gặp nhau ở dược điếm cũ nát tại vùng biên thùy. Khi đó nàng là một tiểu thư bướng bỉnh, hắn là gã đệ tử lười biếng. Thời gian trôi qua, những gì thuộc về phù hoa đã biến mất, chỉ còn lại sự gắn kết tâm hồn sâu sắc này.
Một buổi tối, khi trăng rằm treo cao trên đỉnh núi, Tô Nguyệt Dao ngồi tựa vai Vô Trần bên cửa sổ. Ánh trăng soi rõ mái tóc bạc trắng của nàng, làm nó tỏa ra một vầng hào quang mờ ảo.
“Vô Trần, chàng còn nhớ gốc linh thảo héo úa mà ngày xưa tiểu thư mang đến dược điếm không?” Nàng khẽ hỏi.
“Nhớ chứ. Ngày đó ta chỉ dùng một gáo nước giếng cứu sống nó, nàng đã mắng ta là kẻ gian xảo.”
Nguyệt Dao cười nhẹ, tiếng cười nghe như gió thổi qua lá khô.
“Bây giờ ta mới hiểu… ta chính là gốc linh thảo đó. Và chàng, gáo nước của chàng không chỉ cứu sống ta, mà còn dạy ta biết thế nào là sống thực sự.”
Nàng thở một hơi dài, mi mắt bắt đầu khép lại vì mệt mỏi. “Ta thấy buồn ngủ quá… Vô Trần, chàng đừng đi đâu nhé.”
“Ta ở đây. Ta luôn ở đây.”
Diệp Vô Trần ôm chặt lấy bả vai gầy gò của vợ. Hắn cảm nhận được sức sống trong cơ thể nàng đang lịm dần đi, chậm chãi nhưng không thể đảo ngược.
Đêm đó, cả trấn Trúc Khê chìm trong một sự tĩnh lặng kỳ lạ. Các loài thảo dược trong vườn thuốc của Bất Nhị Đường đồng loạt tỏa ra một thứ hương thơm thanh khiết lạ thường.
Phùng Kinh Thiên và Mặc Thiên Hành đứng ở góc sân, nhìn về phía gian phòng của hai người.
“Ông thấy không?” Phùng Kinh Thiên trầm giọng hỏi.
Mặc Thiên Hành gật đầu, đôi mắt tửu quỷ vốn đục ngầu nay bỗng nhiên trở nên sáng quắc. “Khí vận của Tiên giới… đang tụ hội về đây. Vô Trần sắp thành công rồi. Hắn thực sự dùng một đời người phàm của mình và Nguyệt Dao để luyện thành viên đan cuối cùng.”
Bên trong gian phòng, Diệp Vô Trần vẫn giữ nguyên tư thế ôm Nguyệt Dao. Hắn không khóc, trái lại, gương mặt hắn hiện lên một sự thanh thản tuyệt đối. Hắn nhìn vào từng sợi tóc bạc của nàng, mỗi sợi tóc là một năm chung sống, mỗi nếp nhăn là một bài học về nhân ái.
“Tuế nguyệt khắc lên mái tóc thề… Nguyệt Dao, cảm ơn nàng đã đi cùng ta đến tận cùng của sự mục nát này.”
Hắn khẽ đặt một nụ hôn lên trán nàng. Lúc này, từ trái tim của Diệp Vô Trần, một luồng ánh sáng màu hoàng kim nhàn nhạt bắt đầu lan tỏa. Nó không mạnh mẽ như tu vi của Đan Đế năm xưa, mà ôn nhu, bền bỉ và ấm áp như hơi thở của người mẹ.
Ánh sáng ấy bao phủ lấy cả hai người. Thân thể lão hóa của họ dưới ánh sáng ấy bỗng chốc trở nên đẹp đẽ một cách thiêng liêng.
Phía chân trời xa xôi, mây tím bỗng nhiên hội tụ. Tiên giới Thanh Loan Cung chấn động. Tất cả các cường giả đều cảm nhận được một luồng Đan ý khủng khiếp đang sinh ra từ phía nhân gian. Đó không phải là sát khí, cũng không phải là linh khí tranh đoạt, mà là một loại lực lượng có thể cải biến quy luật của cả Thiên địa.
Diệp Vô Trần ngẩng đầu nhìn lên trời cao. Đôi mắt hắn giờ đây không còn là đôi mắt của một lão già phàm trần, mà là đôi mắt của vị Thần đã hoàn thành việc lấy Đạo nhập Phàm.
“Trảm đạo để thành tiên? Không, đó chỉ là con đường của những kẻ hèn nhát.” Hắn lẩm bẩm. “Nhập phàm để hóa đạo… mới là chân lý vĩnh hằng.”
Tô Nguyệt Dao trong giấc ngủ say khẽ mỉm cười. Trong mơ, nàng thấy mình lại trở lại năm mười tám tuổi, đứng giữa rừng hoa trúc xanh mướt, và có một thanh niên mặc thanh y lười biếng đang mỉm cười chờ nàng ở phía cuối con đường.
Mái tóc bạc trắng của hai người dưới ánh trăng quyện vào nhau, không còn phân biệt được đâu là của ai. Thời gian lúc này dường như đã thực sự dừng lại. Không phải bằng quyền năng thần thánh, mà bằng chính sức mạnh của tình yêu và sự thấu hiểu sau một trăm năm dâu bể.
“Lấy Đạo nhập Phàm…”
Tiếng lẩm bẩm của Vô Trần tan vào gió đêm, lan xa khắp trấn Trúc Khê, vang đến tận những ngọn núi xa xôi nhất của Linh Hoàn Đại Lục. Một chương mới của thế giới đang bắt đầu, từ chính sự kết thúc bình lặng này.