Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập PhàmChương 192: Tình yêu bất diệt hơn cả tiên thọ
Ánh trăng đêm ấy tại trấn Trúc Khê không hề bạc nhẽo như thường lệ, mà nhuốm một màu vàng hổ phách đặc quánh, phủ lên mái hiên của Bất Nhị Đường một lớp hào quang u huyền. Gió ngừng thổi, lá cây thôi rụng, cả không gian như đang nín thở chứng kiến một điều thần thánh đang nảy mầm từ sự bình phàm nhất.
Diệp Vô Trần vẫn giữ nguyên tư thế cũ, ngồi bên cạnh giường của Tô Nguyệt Dao. Đôi bàn tay gầy guộc, chằng chịt những nếp nhăn và vết đồi mồi của một lão già bách tuế, đang nắm chặt lấy bàn tay cũng đã khô héo của người bạn đời. Luồng ánh sáng hoàng kim từ ngực hắn phát ra mỗi lúc một rạng rỡ, nhưng kỳ lạ thay, nó không hề gây chói mắt. Nó dịu dàng như tia nắng đầu xuân, ấm áp như chén trà gừng giữa đêm đông giá rét.
Từ phía sâu trong ý thức của Diệp Vô Trần, chiếc “Quy Phàm Lô” vốn đã sứt mẻ, phủ đầy rêu phong và dấu vết của thời gian bỗng nhiên rung động mãnh liệt. Nó không còn nằm trong thức hải, mà từ từ hiện ra, hư ảo lơ lửng phía trên đầu hai người. Chiếc lò luyện này không dùng thần hỏa để đốt, không dùng tiên thảo để luyện. Nó đang hút vào những sợi “tơ tình” mảnh mai nhưng bền bỉ, những mảnh ký ức vụn vặt về một bát cháo nóng, một tiếng gọi tên giữa buổi chợ đông, một cái nhìn lo lắng khi trời đổ mưa bóng mây.
Đây là quá trình luyện đan vĩ đại nhất trong lịch sử Linh Hoàn Đại Lục. Một viên đan dược được luyện bằng “thời gian” và “trần trụi nhân tính”.
Cùng lúc đó, tại Tiên giới – nơi mà vạn năm không đổi, mây trắng vĩnh hằng và sự lạnh lẽo bao trùm – mười tám vòm trời bỗng nhiên chao đảo. Phía trên Thiên Cung, những chuông cổ không người đánh tự vang lên những tiếng trầm hùng, bi thiết.
Các vị Tiên tôn, những kẻ đã tu luyện hàng vạn năm, những kẻ coi phàm nhân là cát bụi, lúc này đều đồng loạt mở mắt. Trong ánh mắt vốn dĩ vô tình của họ lần đầu tiên xuất hiện một tia sợ hãi, một sự dao động sâu sắc.
“Là ai? Ai đang nghịch chuyển Thiên Đạo?”
“Hơi thở này… không phải của tiên, không phải của thần. Nó nồng đượm vị bụi trần, nhưng tại sao lại khiến quy luật sinh tử phải cúi đầu?”
Giữa không gian hư vô, hình chiếu của Phùng Kinh Thiên hiện ra. Hắn đứng trên đỉnh cao nhất của mây trời, nhìn xuống nhân gian qua một khe nứt không gian vừa bị xé toạc. Đôi mắt hắn lạnh lẽo như băng vạn năm, nhưng sâu trong con ngươi lại rực cháy một ngọn lửa không cam lòng. Hắn đã dành cả đời để “Trảm Đạo”, để cắt đứt mọi vương vấn phàm trần nhằm chạm tới sự trường sinh tuyệt đối. Hắn coi tình cảm là xiềng xích, coi sự già nua là nỗi sỉ nhục.
“Diệp Vô Trần, ngươi điên rồi!” Giọng của Phùng Kinh Thiên xuyên qua tầng tầng lớp lớp mây mù, dội xuống trấn Trúc Khê như tiếng sấm nổ. “Ngươi dùng Đạo quả của mình chỉ để đánh đổi lấy vài năm sống mòn cho một nữ tử phàm trần sao? Tu thọ của Tiên nhân là vĩnh hằng, còn tình yêu của phàm nhân chỉ là một cái chớp mắt của phù du! Ngươi đang vứt bỏ đại dương để cứu một giọt nước sắp cạn!”
Diệp Vô Trần không ngẩng đầu. Hắn vẫn nhìn Nguyệt Dao. Gương mặt nàng lúc này dường như trẻ lại, những nếp nhăn dần giãn ra dưới tác động của luồng Đan ý ấm áp kia.
“Phùng Kinh Thiên, ngươi nói đúng. Ngươi có đại dương, nhưng đại dương của ngươi là một vùng biển chết, không có sóng vỗ, không có sự sống, chỉ có sự cô độc đời đời kiếp kiếp.” Giọng Vô Trần trầm thấp nhưng vang vọng tận tâm can của những kẻ đang theo dõi. “Ngươi có Tiên thọ vô tận, nhưng mỗi một ngày của ngươi đều giống hệt ngày trước đó. Còn ta, ta chỉ có một giọt nước này, nhưng trong giọt nước đó có vị ngọt của hạnh phúc, vị đắng của gian nan, và có hơi ấm của một tâm hồn đồng điệu. Một cái chớp mắt của phù du có tình, còn đáng giá hơn vạn năm vô tri của gỗ đá.”
“Hỗn xược! Thiên đạo vốn vô tình, vạn vật chỉ là chó rơm!” Phùng Kinh Thiên giận dữ gầm lên. Một bàn tay khổng lồ bằng linh khí từ trên trời giáng xuống, mang theo ý chí hủy diệt tất cả những gì dám chống lại quy luật lão hóa. Hắn muốn nghiền nát Bất Nhị Đường, nghiền nát cái “Đạo tâm phàm trần” mà hắn cho là tà thuyết.
Thế nhưng, khi bàn tay thiên đạo ấy vừa chạm tới màn sương vàng hổ phách đang bao phủ căn nhà gỗ nhỏ, nó bỗng nhiên tan chảy. Không phải bị đánh tan bởi một lực lượng mạnh hơn, mà là bị “hóa giải”. Sát ý của thiên đạo chạm vào lòng bao dung của nhân gian bỗng nhiên mất đi phương hướng.
Lúc này, Mặc Thiên Hành từ bóng tối bước ra. Gã tửu tiên rách rưới ngày nào giờ đây trên tay cầm một bầu rượu mới nấu, gương mặt gầy sạm vì gió sương nhưng ánh mắt lại sáng rực như sao sa. Gã nhìn lên trời, cười ngạo nghễ:
“Lũ tiên nhân các ngươi cao cao tại thượng quá lâu rồi, đã quên mất rằng chính từ đống đất cát của phàm trần này mới mọc lên những đóa sen thanh cao nhất. Diệp lão đệ không luyện đan để thành tiên, hắn luyện đan để… làm Người. Các ngươi có hiểu được chữ ‘Người’ đó viết thế nào không?”
Phía sau Mặc Thiên Hành, Lục Manh đứng sừng sững như một tòa tháp. Gã thợ rèn thô kệch năm xưa giờ đây đã là một cao thủ Đan võ song tu, trên tay gã cầm cái đe thợ rèn cháy rực lửa nhân gian. Gã không nói gì, nhưng mỗi một nhịp thở đều cộng hưởng với Đan ý của sư phụ, tạo thành một tầng bảo vệ vững chắc cho trấn nhỏ.
Tại giường bệnh, Diệp Vô Trần bắt đầu đọc khế ước cuối cùng. Không phải bằng lời nói, mà bằng sự rung động của linh hồn.
“Lấy tình làm dược dẫn, lấy nghĩa làm lò luyện. Trăm năm dâu bể, không rời không bỏ. Đan này có tên… Vĩnh Hằng Nhâm Thần.”
Từ trong Quy Phàm Lô, một viên đan dược tròn trịa như trăng rằm, mang màu sắc của ánh hoàng hôn rực rỡ từ từ rơi xuống, nhập vào giữa trán của Tô Nguyệt Dao.
Một phép màu xảy ra ngay trước mắt. Mái tóc trắng như sương của Nguyệt Dao bắt đầu chuyển đen từ gốc đến ngọn, mượt mà như suối chảy. Làn da nhăn nheo trở nên hồng hào, căng tràn sức sống của thiếu nữ mười tám. Nhưng quan trọng hơn cả, sinh mệnh lực của nàng không còn phụ thuộc vào linh khí hay tiên pháp, mà nó gắn chặt vào sự tồn tại của Diệp Vô Trần.
Hắn đang san sẻ linh hồn của chính mình cho nàng.
Tiên giới tu luyện để thoát ly khỏi chúng sinh. Diệp Vô Trần lại làm điều ngược lại: Hắn trói buộc sinh mệnh của một vị Đan Đế vào một nữ tử phàm nhân. Nếu nàng chết, hắn cũng tiêu vong. Nếu hắn còn, nàng bất diệt.
Đây chính là sự sỉ nhục lớn nhất đối với những kẻ tu hành theo con đường “Vô Tình Đạo”.
“Nực cười… Ngươi thật sự chọn cách tự hủy hoại bản thân!” Phùng Kinh Thiên cười lạnh, nhưng trong tiếng cười có sự chua chát. Hắn thấy Diệp Vô Trần cũng đang thay đổi. Diệp Vô Trần không trẻ lại như Nguyệt Dao. Hắn vẫn mang hình dáng của một lão già, nhưng đôi mắt hắn lại chứa đựng toàn bộ tinh tú của vũ trụ.
“Ta không tự hủy. Ta đang hoàn thiện.” Diệp Vô Trần khẽ thốt lên.
Đúng lúc đó, Tô Nguyệt Dao từ từ mở mắt. Nhìn thấy người thanh niên mặc thanh y lười biếng năm xưa (trong hình hài một lão già) đang mỉm cười với mình, nàng không hề sợ hãi hay ngạc nhiên. Nàng đưa bàn tay – giờ đây đã mềm mại – lên vuốt ve gương mặt đầy nếp nhăn của Vô Trần.
“Vô Trần… thiếp đã ngủ một giấc rất dài.” Nàng thì thầm, giọng nói trong trẻo như tiếng chuông gió. “Trong mơ, thiếp thấy chàng đi qua muôn nghìn ngọn núi, hái vạn loại thuốc đắng để mang về cho thiếp một viên kẹo ngọt.”
Diệp Vô Trần cười, giọt lệ già nua lăn dài trên má: “Kẹo ngọt đây rồi. Nguyệt Dao, từ nay về sau, trời đất không thể chia lìa chúng ta. Ngay cả cái chết cũng phải xin phép nếu muốn chạm vào nàng.”
Hắn đứng dậy, thân hình lão già nhưng khí thế vọt lên tận chín tầng mây, ép cho những đám mây đen của thiên kiếp phải tản ra tứ phía. Hắn ngẩng đầu nhìn Phùng Kinh Thiên, ánh mắt tràn đầy sự thương hại:
“Ngươi hỏi tại sao ta vứt bỏ đại dương để cứu một giọt nước? Bởi vì đại dương của ngươi là giả dối, còn giọt nước này của ta là sự thật duy nhất mà ta tìm thấy sau hai đời tu luyện. Ngươi có thọ mệnh dài lâu, nhưng lòng ngươi lạnh lẽo. Ta có tình yêu này, đủ để đốt cháy toàn bộ cái Tiên giới mục nát kia của các ngươi.”
Nói đoạn, Diệp Vô Trần phất tay một cái. Thanh kiếm gỗ gánh thuốc đặt ở góc nhà bỗng nhiên bay lên, biến thành một vệt sáng màu xanh biếc, chém ngang bầu trời. Vệt sáng ấy đi đến đâu, khe nứt không gian của Tiên giới bị vá lại đến đó.
Hắn đang tự mình phong tỏa đường lên Tiên giới.
Hắn từ chối quay lại vị trí Đan Đế. Hắn từ chối sự thờ phụng của vạn tiên. Hắn chọn ở lại trong ngôi nhà gỗ nhỏ này, làm một ông lão bán thuốc, ngày ngày cùng thê tử ngắm bình minh và hoàng hôn.
“Diệp Vô Trần! Ngươi sẽ hối hận! Phàm nhân rồi cũng sẽ thay đổi, lòng người rồi cũng sẽ mục nát!” Phùng Kinh Thiên thét lên lần cuối trước khi khe nứt hoàn toàn biến mất.
Bầu trời trấn Trúc Khê trở lại vẻ yên bình vốn có. Mây tím tan đi, trăng vàng nhạt dần, nhường chỗ cho ánh bình minh bắt đầu ló dạng phía chân trời.
Tô Nguyệt Dao bước xuống giường, đôi chân trần chạm lên mặt đất mát lạnh. Nàng đi tới bên cửa sổ, mở cánh cửa ra để đón lấy cơn gió sớm thoang thoảng mùi hoa quế.
“Vô Trần, chàng xem, hoa trúc sau vườn đã nở rồi.”
Diệp Vô Trần bước đến từ phía sau, nhẹ nhàng ôm lấy vai nàng. Hai cái bóng – một già một trẻ kỳ lạ nhưng vô cùng hòa hợp – in dài trên mặt đất.
“Ừ, nở rồi. Mùa xuân năm nay sẽ rất dài.”
Hắn biết rằng, trận chiến giữa hắn và Tiên giới chưa thực sự kết thúc. Những kẻ kiêu ngạo ngoài kia sẽ không để yên cho một “mầm mống loạn đạo” như hắn tồn tại. Nhưng hắn không sợ. Bởi vì trong cơ thể hắn giờ đây không còn là linh lực khô khan, mà là dòng chảy của “Đạo phàm”. Mỗi một hơi thở của hắn là hơi thở của nhân gian, mỗi một nhịp tim của hắn là nhịp đập của triệu triệu sinh linh.
Hắn đã luyện ra viên đan dược tối thượng nhất: Tâm Đan của tình yêu và sự bao dung. Thứ mà ngay cả thần linh cũng phải thèm khát.
Sáng hôm sau, cửa tiệm Bất Nhị Đường vẫn mở ra như thường lệ.
Diệp Vô Trần lại ngồi trên chiếc ghế mây cũ, tay cầm quạt nan, lim dim mắt nhìn Lục Manh đang hì hục rèn sắt ở hiên bên cạnh. Tô Nguyệt Dao thì đang tất bật phân loại dược liệu, thỉnh thoảng lại nhìn về phía chồng mình với ánh mắt lấp lánh niềm vui.
Mặc Thiên Hành lảo đảo đi ngang qua, ném một đồng tiền đồng lên bàn: “Lão Diệp, cho một liều thuốc giải rượu nào. Đêm qua mơ thấy đi đánh nhau với thần tiên, mệt quá!”
Diệp Vô Trần mở một mắt, cười khà khà: “Thần tiên cái gì chứ? Chỉ là lũ trẻ ranh không chịu học cách làm người thôi. Thuốc của ông đây, về mà uống rồi ngủ cho khỏe.”
Giữa sự ồn ã của phố thị, giữa tiếng rao hàng của kẻ bán người mua, người ta không biết rằng vị Đan Thần thực sự đang ở ngay trước mặt mình. Hắn không cần sự sùng bái, không cần hương khói. Hắn chỉ cần sự thanh thản trong tâm hồn và một mái ấm để đi về.
Bởi vì hắn hiểu, đỉnh cao của tu luyện không phải là hóa thành hư vô, mà là tìm thấy chính mình giữa biển người mênh mông này. Tình yêu mà hắn dành cho Nguyệt Dao, cái thứ tình cảm bị tiên giới coi là thấp kém ấy, thực chất chính là mảnh ghép cuối cùng để biến một kẻ tu hành thành một vị Thần chân chính.
Viên đan cuối cùng ấy, hắn không dành cho chính mình, mà dành để minh chứng cho một chân lý: Tình yêu chân chính có thể vượt qua mọi giới hạn của thời gian, không gian, và cả cái gọi là Thiên Đạo.
Nắng vàng xuyên qua kẽ lá, rớt xuống mặt bàn gỗ của Bất Nhị Đường. Cuộc sống phàm trần vẫn tiếp diễn, bình dị mà vĩ đại. Trên bầu trời, dẫu cho các vì sao có dịch chuyển, dẫu cho Tiên giới có hưng thịnh hay suy tàn, thì ở góc nhỏ này, thời gian dường như đã bằng lòng đứng lại, phủ phục dưới chân của một tình yêu bất diệt.
Vô Trần khép mắt lại, trong đầu vang lên lời thề nguyện xa xưa:
“Thiên địa hữu tình, Đạo tại tâm trung. Lấy thân nhập thế, luyện đan cứu đời. Chẳng cầu trường sinh vĩnh cửu, chỉ cầu bên nàng lúc bạc đầu.”
Hết thảy vinh quang của Đan Đế quá khứ, giờ đây không bằng một tiếng cười giòn giã của thê tử bên hiên nhà. Đó mới chính là đỉnh cao của sự thăng hoa, là kết quả viên mãn nhất của hành trình “Lấy Đạo Nhập Phàm”.