Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập Phàm
Chương 21: Linh thảo vạn năm hay cỏ ven đường?

Cập nhật lúc: 2026-05-28 17:07:02 | Lượt xem: 8

Nắng sớm tại trấn Thanh Vân bao giờ cũng mang theo một chút hơi ẩm của sương đêm và mùi hương hăng nồng của đất đỏ. Tại Bất Nhị Đường, Diệp Vô Trần thong thả cầm chiếc chổi tre già, nhịp nhàng quét đi lớp lá rụng trên sân gạch. Từng động tác của hắn chậm rãi, tự tại, giống như không phải đang làm việc nặng nhọc mà là đang múa một điệu bộ vô danh nào đó giữa đất trời.

Tô Nguyệt Dao ngồi bên bục cửa, hai tay chống cằm, đôi mắt to tròn nhìn chăm chú vào bóng lưng của vị “tiểu đồ đệ” lười biếng. Nàng khẽ thở dài:

“Vô Trần, huynh quét cái sân đó đã nửa canh giờ rồi. Nếu là Lục Manh, gã chắc chắn đã gánh xong ba chuyến củi và gầy thêm lò lửa mới. Huynh nhìn huynh xem, đến lá tre cũng quét không xong.”

Diệp Vô Trần dừng tay, xoay người lại mỉm cười. Nắng vàng rơi trên gò má thanh tú của hắn, tạo nên một vẻ đẹp vừa hư ảo lại vừa gần gũi. Hắn nhẹ giọng đáp:

“Nguyệt Dao, muội nhìn những chiếc lá này đi. Chúng lìa cành không phải vì bị gió cuốn, mà vì sinh mệnh đã tròn đầy. Ta quét chúng, không phải để làm sạch sân, mà là để tiễn đưa chúng trở về với gốc. Việc này, sao có thể vội vã được?”

Tô Nguyệt Dao bĩu môi, dù trong lòng thầm thấy lời hắn nói có chút ý vị cao thâm, nhưng ngoài miệng vẫn không chịu thua: “Huynh toàn nói lý lẽ của mấy ông đồ già. Cha ta bảo, mở dược điếm thì phải chăm chỉ, nếu không thì đến cỏ dại cũng không có mà bốc thuốc cho người ta.”

Nhắc đến cỏ dại, Diệp Vô Trần nhìn xuống rổ thảo dược vừa hái chiều qua đang phơi bên cạnh. Trong đó toàn là những loại cây tầm thường nhất: cỏ Sừng Dê, rễ Địa Đinh, và vài nhành hoa Dâm Bụt dại. Đối với các tu sĩ tiên gia, đây chỉ là rác rưởi, nhưng với hắn lúc này, chúng lại chứa đựng linh cơ của đất trời phàm trần – thứ mà kiếp trước khi ngồi trên ngai vàng Đan Đế, hắn đã từng khinh thường bỏ qua.

Đúng lúc này, tiếng vó ngựa dồn dập phá tan sự yên bình của con phố nhỏ. Một cỗ xe ngựa xa hoa, phủ gấm vóc rực rỡ, được kéo bởi bốn con Linh Mã bờm trắng vạm vỡ dừng khựng lại ngay trước cửa Bất Nhị Đường. Khí tức của những con linh mã này khiến bụi đất bốc lên mù mịt, lấn át cả hương thảo mộc thanh tao của tiệm thuốc.

Từ trên xe, một vị thiếu nữ mặc áo bào lụa xanh lục, thắt lưng đính ngọc bội rực rỡ bước xuống. Nàng chừng mười tám tuổi, khuôn mặt kiêu kỳ, đôi lông mày liễu nhướn lên khi nhìn thấy cái biển hiệu cũ nát của Bất Nhị Đường. Theo sau nàng là hai gã hộ vệ có tu vi không thấp, hơi thở nặng nề, rõ ràng đã đạt đến cảnh giới Trúc Cơ kỳ.

“Đây là cái nơi mà Mặc tiền bối nói sao?” Vị thiếu nữ cau mày, lấy khăn tay che mũi, giọng nói mang theo sự kinh ngạc lẫn thất vọng. “Một cái tiệm thuốc nát, một kẻ quét sân tầm thường, thực sự có thể cứu được Linh Châu của ta?”

Tô Nguyệt Dao đứng bật dậy, nàng không thích cái thái độ bề trên này của vị tiểu thư nọ. “Vị tỷ tỷ này, Bất Nhị Đường tuy nhỏ nhưng chữa bệnh cứu người chưa bao giờ lầm lỡ. Nếu tiểu thư chê nơi này bẩn thỉu, xin mời đi tiệm khác.”

Vị thiếu nữ nọ – Vân Phi Yên, đệ tử chân truyền của Thần Dược Các danh tiếng – không thèm liếc nhìn Nguyệt Dao, mà đưa ánh mắt sắc lạnh về phía Diệp Vô Trần. Nàng nhận thấy người thanh niên này tuy mặc thanh y đơn giản, nhưng đứng giữa vòng vây của linh khí mà không hề run sợ, đôi mắt kia bình thản đến mức lạ kỳ.

“Ta tìm chủ nhân của tiệm này.” Vân Phi Yên lạnh lùng nói. “Mặc Thiên Hành đại nhân nói ở đây có vị đại ẩn cư sĩ. Chắc chắn không phải là hạng người lôi thôi như ngươi.”

Diệp Vô Trần không giận, chỉ mỉm cười nhẹ nhàng: “Tiền bối Mặc hay nói đùa. Ở đây chỉ có chủ quán họ Tô, và một kẻ học việc họ Diệp. Nếu tiểu thư muốn tìm cư sĩ, có lẽ đã đi nhầm đường.”

Vân Phi Yên hừ lạnh một tiếng. Nàng vẫy tay, một gã hộ vệ lập tức bưng ra một cái hộp gỗ bách vạn năm, bên trên khắc đầy phù văn phong ấn. Khi nắp hộp mở ra, một luồng sương lạnh tỏa ra, mang theo hương thơm ngào ngạt nhưng lại xen lẫn mùi héo úa lụi tàn.

Bên trong là một gốc “Vạn Niên Cửu Diệp Linh Lan”. Đây là thánh phẩm bậc nhất của Tiên giới, mỗi chiếc lá đều mang một màu sắc khác nhau đại diện cho cửu chuyển luân hồi. Thế nhưng hiện tại, bảy trong chín chiếc lá đã khô quắt, chuyển sang màu đen xám, khí tức sinh mệnh như ngọn đèn trước gió.

“Gốc linh thảo này là chí bảo của Thần Dược Các, đã tồn tại vạn năm. Nó bị trúng ‘Địa Sát hàn khí’, các đan sư cấp lục của tông môn ta đều bó tay. Mặc tiền bối nói nếu thế gian này còn ai cứu được nó, thì chỉ có người ở trấn Thanh Vân này.” Vân Phi Yên nhìn Diệp Vô Trần, giọng đầy thách thức. “Ngươi nhìn đi, đây mới thực sự là linh dược. Những thứ cỏ rác ngươi đang phơi kia, so với nó chẳng khác nào bùn đất so với mây xanh.”

Diệp Vô Trần nhìn vào gốc Linh Lan vạn năm, rồi lại nhìn đống cỏ Sừng Dê dưới chân mình. Hắn bỗng nhiên cười nhạt, nụ cười mang theo chút xót xa cho sự u muội của người đời.

“Linh thảo vạn năm sao?” Hắn chậm rãi tiến lại gần, tay vẫn cầm chiếc chổi tre. “Tiểu thư, trong mắt nàng, gốc Linh Lan này quý giá vì nó tồn tại vạn năm, vì nó hiếm có, vì nó mang lại sức mạnh. Nhưng trong mắt ta, nó lúc này đang khóc.”

Vân Phi Yên sững người: “Ngươi nói nhảm cái gì?”

“Nó sống vạn năm trong linh trận, được nuôi dưỡng bằng linh thạch tinh khiết nhất, nó đã quên mất mùi vị của đất trời thật sự.” Diệp Vô Trần đưa tay định chạm vào gốc linh thảo, nhưng gã hộ vệ lập tức rút kiếm chặn lại.

“Gan lớn! Chớ có chạm tay bẩn vào thần vật!”

Diệp Vô Trần thu tay lại, bình thản nói tiếp: “Địa Sát hàn khí không phải là bệnh, mà là sự phản phệ. Nó quá cô độc, quá kiêu ngạo, nên mới không thể dung nạp được chút trần ai nào. Các đan sư của nàng dùng linh dược đại bổ để chữa cho nó, chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa.”

Hắn chỉ tay vào nhành cỏ Sừng Dê dại bên cạnh, nói: “Trong khi đó, nhành cỏ dại này của ta, lớn lên giữa kẽ đá, chịu nắng gắt mưa sa, thấm đẫm mồ hôi và nước mắt của phàm nhân đi ngang qua. Sinh mệnh của nó chỉ kéo dài một mùa, nhưng nó hiểu thế nào là kiên cường, thế nào là thuận theo tự nhiên. Nó… quý hơn gốc Linh Lan của nàng nhiều.”

Vân Phi Yên nghe vậy, cảm thấy như bị xúc phạm nghiêm trọng. Nàng là đệ tử của Thần Dược Các, từ nhỏ đã được dạy rằng dược liệu lấy phẩm cấp làm đầu, lấy năm tuổi làm trọng.

“Đúng là luận điệu của kẻ nghèo hèn!” Vân Phi Yên quát. “Nếu ngươi không chữa được, cứ việc nói thẳng. Lấy một nhành cỏ dại ven đường để so sánh với Vạn Niên Cửu Diệp Linh Lan, đúng là sự sỉ nhục đối với Đan đạo!”

Diệp Vô Trần không nói gì thêm. Hắn buông chổi, đi tới chỗ vại nước giếng giữa sân, múc một gáo nước mát. Sau đó, hắn tùy ý bốc một nắm cỏ Sừng Dê, rễ Địa Đinh và hoa Dâm Bụt, vò nát chúng trong lòng bàn tay.

Động tác của hắn thoạt nhìn rất vụng về, giống như một kẻ phàm phu tục tử đang sắc thuốc lừa bịp. Thế nhưng, nếu có một vị Đan thánh chân chính ở đây, họ sẽ kinh hoàng nhận ra rằng, trong lòng bàn tay của Diệp Vô Trần, linh khí không hề bị cưỡng ép mà là tự động quy phục. Đó chính là “Thái Cổ Hồng Mông Thủ” danh chấn vạn cổ, nhưng nay đã được hóa thành những động tác dung dị nhất.

Chỉ trong vài hơi thở, một chất lỏng màu xanh nhạt, đục ngầu, thậm chí còn bốc lên mùi hăng nồng của nhựa cỏ dại hiện ra. Diệp Vô Trần cầm bát nước đó, đi thẳng tới hộp gỗ bách.

“Dừng tay!” Vân Phi Yên định ngăn cản, nhưng một luồng áp lực vô hình – nhẹ như gió thổi nhưng lại vững như thái sơn – khiến nàng và hai gã hộ vệ không thể nhúc nhích dù chỉ một đầu ngón tay. Đôi mắt nàng mở to kinh hãi, cảm thấy thời gian như ngưng đọng lại trong khoảnh khắc đó.

Diệp Vô Trần chậm rãi tưới bát nước “cỏ rác” lên gốc Linh Lan vạn năm.

“Một sinh mệnh quá cao quý thường quên đi nguồn cội của mình. Thứ nàng cần không phải là linh khí, mà là hơi ấm của nhân gian.”

Chất lỏng xanh nhạt thấm vào những thớ gỗ khô héo. Ban đầu, không có chuyện gì xảy ra. Vân Phi Yên định lên tiếng mỉa mai, nhưng ngay sau đó, một cảnh tượng không tưởng hiện ra trước mắt nàng.

Bảy chiếc lá màu đen xám của gốc Linh Lan đột ngột rung rinh. Một tiếng “vù vù” khẽ khàng phát ra như tiếng hơi thở hồi sinh. Những vết đen tàn lụi bắt đầu rút lui, thay vào đó là những gân lá vàng rực, lục biếc, đỏ thắm bắt đầu hồi phục. Luồng “Địa Sát hàn khí” hung hiểm kia, khi chạm vào tinh chất của đống cỏ dại ven đường, dường như gặp phải khắc tinh, bị trung hòa và biến mất hoàn toàn.

Không những thế, gốc Linh Lan sau khi hút hết nước thuốc, bỗng dưng thu liễm lại toàn bộ hào quang rực rỡ, nó không còn phát ra ánh sáng lung linh thần thánh nữa mà trở nên tĩnh lặng, bình dị, nhìn qua trông chẳng khác gì một gốc hoa lan bình thường trồng trước sân nhà. Nhưng khí tức sinh mệnh bên trong nó bây giờ lại dồi dào, bền bỉ hơn trước gấp bội phần.

“Linh hoa thấu cốt, Đạo pháp quy chân…” Vân Phi Yên lẩm bẩm, mặt cắt không còn một giọt máu. Nàng nhận ra gốc Linh Lan đã thực sự thoát thai hoán cốt, nó không còn là một vật phẩm trưng bày dễ vỡ nữa, mà đã có được cái cốt cách kiên cường của thảo mộc tự nhiên.

Áp lực trên người biến mất, Vân Phi Yên lảo đảo lùi lại mấy bước. Nàng nhìn bát nước bằng gốm sứt mẻ trong tay Diệp Vô Trần, rồi nhìn lại đống cỏ dại phơi trên sân, cảm thấy toàn bộ tri thức Đan đạo mười mấy năm qua của mình hoàn toàn sụp đổ.

“Tại sao… Tại sao cỏ dại lại có thể hóa giải được kịch độc của địa sát? Tại sao linh thảo vạn năm lại chịu sự giáo hóa của bùn đất?”

Diệp Vô Trần đặt bát nước xuống, thản nhiên cầm lại chiếc chổi tre.

“Bởi vì đạo nằm ở mọi nơi, không phân cao thấp.” Hắn nhàn nhạt đáp. “Linh thảo vạn năm hay cỏ ven đường, suy cho cùng cũng chỉ là một hơi thở của thiên địa. Ngươi cho rằng nó quý, vì lòng tham của ngươi định giá cho nó. Ta cho rằng nó thường, vì tâm ta coi nó là bạn. Khi ngươi xóa bỏ được sự phân biệt sang hèn trong lòng, ngươi mới thực sự bước vào cửa Đan đạo.”

Lục Manh lúc này từ sau vườn chạy ra, trên vai vác một cây gỗ lớn, mồ hôi nhễ nhại. Thấy không khí trong sân có chút kỳ lạ, gã ngơ ngác hỏi:

“Sư phụ, lại có ai đến gây sự ạ? Có cần đệ dùng cái này tiễn khách không?” Gã giơ cây gỗ to bằng bắp đùi lên, bộ dạng cực kỳ dọa người.

Tô Nguyệt Dao mỉm cười, vẫy vẫy tay: “Manh tử, không có việc gì đâu. Chỉ là vị tiểu thư này không hiểu chuyện, sư phụ huynh vừa mới dạy nàng một bài học về cỏ rác mà thôi.”

Vân Phi Yên cúi đầu, sự kiêu ngạo trên khuôn mặt hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự tôn kính pha lẫn sợ hãi. Nàng trịnh trọng chấp tay, cúi đầu thật sâu trước Diệp Vô Trần.

“Vãn bối vô tri, có mắt không tròng, xúc phạm đại năng. Đa tạ tiền bối đã ra tay cứu dược, lại còn khai sáng tâm trí.”

Diệp Vô Trần xua tay: “Ta không phải đại năng, cũng đừng gọi ta là tiền bối. Ta chỉ là một kẻ quét sân ở Bất Nhị Đường. Mang gốc linh thảo của nàng đi đi, từ nay về sau, hãy để nó hứng nắng đón mưa, đừng giam nó trong lồng kính nữa.”

Vân Phi Yên ngập ngừng, rồi ra hiệu cho hộ vệ lấy ra một túi linh thạch thượng phẩm đặt lên bàn. Nàng định nói lời cảm ơn bằng vật chất, nhưng khi nhìn thấy cái nhìn hững hờ của Diệp Vô Trần, nàng lập tức rùng mình, vội vàng thu túi tiền lại.

“Vãn bối đã hiểu. Những vật ngoại thân này thực sự là sỉ nhục đối với đạo tâm của ngài.”

Nàng cẩn thận bưng hộp gỗ lên xe ngựa, lúc đi còn ngoái lại nhìn cái bóng dáng gầy gò đang tiếp tục lúi húi quét lá tre. Hình ảnh đó khắc sâu vào tâm khảm nàng, trở thành một bức tranh về chân nhân chân chính.

Sau khi cỗ xe ngựa rời đi, trấn Thanh Vân lại trở lại với vẻ yên tĩnh vốn có.

“Huynh thực sự để nàng ta đi dễ dàng như vậy sao?” Tô Nguyệt Dao bước tới, giúp Vô Trần thu dọn rổ thảo dược. “Ít ra cũng phải lấy vài trăm lượng bạc chứ. Dạo này gạo và dầu ở trong nhà đều tăng giá cả rồi.”

Diệp Vô Trần cười khổ: “Muội đó, trong mắt chỉ có bạc. Muội không thấy gốc Linh Lan đó đã tặng cho ta thứ quý giá nhất rồi sao?”

“Thứ gì? Ta có thấy huynh lấy gì của nàng ta đâu?”

Diệp Vô Trần đưa tay ra, giữa lòng bàn tay hắn, một hạt giống nhỏ li ti, phát ra ánh sáng tím nhạt đang xoay tròn. Đó chính là “Đạo chủng” – tinh hoa sinh mệnh của gốc Linh Lan vạn năm khi nó thực sự giác ngộ và phục sinh. Một hạt giống này, đối với tu sĩ Tiên giới, quý giá hơn ngàn vạn linh thạch.

Hắn nhẹ nhàng gieo hạt giống đó xuống cạnh gốc cây héo rũ nơi góc sân của Bất Nhị Đường.

“Nó cho ta niềm tin, rằng ngay cả những thứ kiêu ngạo nhất cũng có thể cải tạo được.” Diệp Vô Trần thì thầm. “Và nó nhắc nhở ta rằng, ta vẫn còn rất nhiều việc phải làm trước khi ‘viên đan’ của chính mình thành hình.”

Nguyệt Dao không hiểu lắm, nàng chỉ bĩu môi rồi đi vào trong chuẩn bị bữa trưa.

Thế nhưng, bình yên vốn là thứ xa xỉ. Ở phía Tây trấn nhỏ, nơi một tòa đạo quán cũ nát đã bị Huyết Đan Môn chiếm đóng làm sào huyệt tạm thời, một gã đàn ông trung niên mặc huyết y đang ngồi trước một lò luyện bằng đồng đen tỏa ra khí lạnh lẽo.

Hắn chính là Cổ Sát Thiên. Trước mặt hắn, một đệ tử đang quỳ run rẩy bẩm báo:

“Trưởng lão, tiểu thư của Thần Dược Các vừa rời khỏi trấn Thanh Vân. Theo tai mắt báo lại, gốc Cửu Diệp Linh Lan chết khô của nàng ta đã được một tên tạp dịch ở tiệm thuốc phế thải kia chữa khỏi chỉ bằng nước cỏ dại.”

Ánh mắt Cổ Sát Thiên chợt lóe lên tia máu tàn nhẫn xen lẫn tham lam cực độ. Hắn nghiến răng, cười lạnh:

“Nước cỏ dại? Hừ, trên đời này làm gì có nước cỏ dại nào thần kỳ như thế. Chỉ có thể là tên đó nắm giữ bí pháp của thượng cổ hoặc có Đan đạo chí bảo. Thần Dược Các đều là lũ ngu mới bỏ đi dễ dàng như vậy. Nếu ta có được bí pháp đó, việc luyện thành ‘Huyết Ma Đan’ sẽ rút ngắn được phân nửa thời gian!”

Hắn đứng dậy, khí tức bạo ngược của kẻ đạt đến Hóa Thần kỳ khiến xung quanh vỡ vụn.

“Truyền lệnh xuống, chuẩn bị động thủ. Ta muốn toàn bộ trấn Thanh Vân này trở thành dược liệu cho lò đan của ta. Và tên tiểu tử họ Diệp kia, ta sẽ rút gân lột da hắn để tìm ra bí mật đó.”

Gió lại bắt đầu thổi mạnh qua những rặng tre. Tại Bất Nhị Đường, Diệp Vô Trần vừa ăn xong bát cháo loãng do Nguyệt Dao nấu. Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, nụ cười trên môi nhạt đi, thay vào đó là một sự tĩnh lặng đáng sợ.

“Rốt cuộc cũng không để ta quét xong cái sân sao?”

Hắn nhặt thanh kiếm gỗ gánh thuốc lên, đi về phía cổng tiệm. Bóng dáng hắn cô đơn nhưng vững chãi, giống như một đỉnh núi sừng sững che chở cho mảnh đời bình dị nhỏ nhoi phía sau lưng mình. Trong mắt hắn, kẻ thù dù có mạnh đến đâu, dù có mang theo bao nhiêu sát ý, cũng chỉ giống như một loài dược liệu có tính nóng, cần được dùng “tâm” và “đạo” để hóa giải mà thôi.

Chương này khép lại với hình ảnh Diệp Vô Trần đứng chắn trước cửa điếm, dưới chân hắn là nhành cỏ Sừng Dê xanh ngắt, lặng lẽ đối diện với cơn bão máu đang cuồn cuộn kéo đến từ phía chân trời. Một bên là sự sống khiêm nhường, một bên là hủy diệt tàn bạo – một cuộc đối đầu không chỉ là sức mạnh, mà còn là bản chất của vạn vật.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8