Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập Phàm
Chương 28: Ta chỉ muốn yên tĩnh trồng thuốc

Cập nhật lúc: 2026-05-28 17:20:06 | Lượt xem: 5

CHƯƠNG 28: TA CHỈ MUỐN YÊN TĨNH TRỒNG THUỐC

Mặt trời vừa ló rạng qua rặng mây bạc, những tia nắng non nớt đầu tiên bắt đầu len lỏi qua khe liếp của Tô gia dược điếm. Trấn Thanh Hà sau một đêm mưa dường như tỉnh giấc trong sự trong trẻo đến lạ thường. Mùi đất ẩm quyện với hương vị thảo mộc nhẹ nhàng tỏa ra từ kho thuốc phía sau, tạo nên một bầu không khí bình lặng, đối lập hoàn toàn với những đợt sóng ngầm vừa mới quét qua.

Diệp Vô Trần vươn vai, tiếng xương khớp kêu răng rắc như một thanh kiếm cũ lâu ngày không mài giũa. Hắn thong thả ngồi dậy khỏi chiếc chõng tre đã ọp ẹp, gương mặt thanh tú lộ ra vẻ ngáy ngủ đặc trưng. Với hắn, một giấc ngủ ngon giữa nhân gian còn quý báu hơn vạn năm bế quan trong hang động lạnh lẽo của Tiên giới. Hắn với tay lấy chiếc quạt nan, phe phẩy vài cái để xua tan chút sương mù mờ ảo còn đọng trong căn phòng nhỏ.

Phía ngoài sân, tiếng đập sắt của Lục Manh đã vang lên đều đặn. “Keeng! Keeng! Keeng!” – từng tiếng đập không chỉ mang theo sức mạnh cơ bắp đơn thuần mà dường như còn ẩn chứa một nhịp điệu đạo vận kỳ lạ mà chính Lục Manh cũng chưa thể gọi tên.

“Sư phụ, ngài tỉnh rồi?” Lục Manh lau mồ hôi trên trán, nhìn thấy Diệp Vô Trần đang đứng bên bậu cửa thì vội vàng hành lễ. Ánh mắt gã thợ rèn cục mịch giờ đây đầy vẻ tôn sùng và kiên định.

Diệp Vô Trần gật đầu hững hờ, ánh mắt liếc qua miếng sắt mà Lục Manh đang rèn. Hắn chỉ nhẹ nhàng buông một câu: “Đừng dùng lực của tay, hãy dùng hơi thở của trời đất mà ép vào lò lửa. Lửa không phải để đốt cháy sắt, mà để làm dịu lòng sắt.”

Lục Manh ngẩn ra một lúc, rồi như đại ngộ điều gì đó, gã cúi đầu thật sâu, quay lại bên đe sắt với một tư thế hoàn toàn khác.

Lúc này, Tô Nguyệt Dao bước ra từ bếp, trên tay bưng một bát cháo thuốc nóng hổi. Nàng nhìn thấy Diệp Vô Trần thì đôi mắt long lanh bỗng nheo lại thành hình trăng khuyết, vừa có chút vui mừng lại vừa có chút hờn dỗi: “Vô Trần ca, huynh lại định lười biếng đến bao giờ? Đống thảo dược nhà họ Lâm gửi đến hôm qua, huynh còn chưa thèm phân loại đâu đấy.”

Diệp Vô Trần mỉm cười, nụ cười nhẹ tênh như mây trôi: “Phân loại dược thảo phải chờ nắng đẹp, thuốc mới không mất đi tính linh. Nguyệt Dao, muội hôm nay nấu cháo dùng thêm sâm già ba năm đúng không? Thơm lắm.”

Tô Nguyệt Dao đỏ mặt, định cằn nhằn thêm vài câu nhưng mùi hương dịu dàng của bát cháo dường như đã làm dịu lòng nàng. Thế nhưng, sự bình yên của dược điếm nhỏ không kéo dài được bao lâu.

Từ phía cổng trấn, tiếng vó ngựa dồn dập vang lên phá tan bầu không khí tĩnh lặng. Một đoàn người ngựa áo quần sang trọng, trang phục thêu hình hoa thảo ngũ sắc – biểu tượng của Bách Thảo Đường ở quận lỵ – hùng hổ tiến thẳng về phía tiệm thuốc của họ Tô.

Dẫn đầu là một lão giả mặc y phục tím đậm, đôi mắt ty ti như cáo, chòm râu dê rung rung theo nhịp ngựa. Lão là Cao quản sự của Bách Thảo Đường, một người có danh tiếng trong giới buôn bán linh dược ở vùng này, nhưng thực chất chỉ là một gã đan sư nửa mùa, danh lợi đầy mình.

“Ai là kẻ đã ra tay hóa giải huyết độc của Huyết Đan Môn? Bước ra đây cho lão phu xem mặt!” Cao quản sự quát lớn, giọng nói chứa đựng một chút chân khí, khiến phàm nhân trong trấn không khỏi giật mình kinh hãi.

Tô Nguyệt Dao biến sắc, vội bước lên che trước mặt Diệp Vô Trần theo bản năng: “Các vị có chuyện gì? Đây là tiệm thuốc nhà họ Tô, không tiếp khách gây sự.”

Cao quản sự nhảy xuống ngựa, ánh mắt khinh khỉnh đảo qua một lượt dược điếm cũ nát. Khi thấy chiếc lò luyện đan sứt mẻ nằm chỏng chơ trong góc sân, lão cười khẩy: “Dùng cái thứ rác rưởi này mà đòi cứu người? Lão phu nghe nói có kẻ ở đây luyện ra được ‘Viên đan không phẩm cấp’ hóa giải được tà thuật của Huyết Đan Môn. Giao phương thuốc ra đây, Bách Thảo Đường chúng ta sẽ xem xét cho gia đình ngươi một con đường sống, thậm chí còn cho phép ngươi làm đệ tử ngoại môn.”

Diệp Vô Trần vẫn đứng yên, tựa lưng vào cột gỗ, vẻ mặt không một chút gợn sóng. Hắn khẽ thở dài: “Trời hôm nay đang đẹp, các ngươi mang theo nhiều mùi tiền và mùi máu thế này đến đây, làm hỏng cả vườn thuốc của ta rồi.”

“Lấc cấc! Ngươi là cái thá gì mà dám nói chuyện với Cao quản sự như vậy?” Một tên tùy tùng vung roi ngựa định lao vào.

Lục Manh định ra tay nhưng Diệp Vô Trần khẽ giơ tay ngăn lại. Hắn thong thả đi về phía góc tường, nơi có một gánh thuốc gỗ đơn sơ. Hắn nhấc thanh gậy gỗ – vốn dùng để gánh thuốc, xỏ qua hai đầu thừng – rồi chậm rãi bước ra khỏi cửa.

Thanh gậy gỗ này thoạt nhìn vô cùng bình thường, xám xịt và có chút xù xì, nhưng nếu có đại năng tu tiên thực sự ở đây, họ sẽ thấy quanh thanh gậy này bao phủ một lớp đạo vận trầm tích sâu thẳm như vực thẳm.

“Ta chỉ muốn yên tĩnh trồng thuốc,” Diệp Vô Trần nói, giọng hắn nhẹ tênh nhưng mỗi chữ rơi xuống như một quả núi ép lên ngực đám người kia. “Phương thuốc là lòng người, đan dược là duyên phận. Các ngươi tâm đầy tham niệm, lấy được phương thuốc thì cũng chỉ luyện ra chất độc mà thôi.”

Cao quản sự tức giận tím mặt: “Rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt! Lên cho ta, đập nát cái tiệm này, bắt thằng ranh kia về tra khảo!”

Hơn mười tên gia đinh võ nghệ cao cường đồng loạt lao tới. Đám phàm nhân xung quanh nín thở, sợ hãi thay cho chàng thiếu niên yếu ớt. Nhưng Diệp Vô Trần chỉ đơn giản cầm thanh gậy gỗ, bước một bước về phía trước.

Một bước này, mặt đất dường như rung chuyển nhẹ một cái. Không phải rung chuyển mạnh mẽ kiểu động đất, mà là một nhịp đập của sự sống.

Hắn khẽ vung thanh gậy gỗ. Động tác cực kỳ chậm, chậm đến mức ai cũng thấy rõ quỹ đạo của nó. Thế nhưng, khi thanh gậy chạm vào khoảng không, một luồng kình lực vô hình thoát ra. Những tên gia đinh đang lao đến bỗng cảm thấy chân mình như dính vào vũng bùn, rồi lại như bị hàng ngàn dây leo từ mặt đất quấn chặt lấy.

“Bịch! Bịch! Bịch!”

Một loạt tiếng ngã quỵ vang lên. Đám tùy tùng không hề bị thương, nhưng tất cả đều nằm bẹp dưới đất, không cách nào cử động nổi, tựa như đang gánh chịu sức nặng của cả một mảnh đất này trên lưng.

Cao quản sự hoảng hốt, lão dù chỉ có tu vi Luyện Khí tầng năm nhưng cũng nhận ra đây không phải là võ công phàm trần. Lão run rẩy chỉ tay: “Ngươi… ngươi là yêu nhân phương nào?”

Diệp Vô Trần không trả lời lão. Hắn chống gậy xuống đất, đi lướt qua đám người đang nằm rạp kia như thể họ chỉ là những khúc gỗ mục bên đường. Hắn tiến về phía mảnh vườn thuốc sau điếm.

Cao quản sự lấy hết can đảm, rút từ trong ống tay áo ra một tấm phù chú. Đó là ‘Hỏa Cầu Phù’ sơ cấp mà lão đã tốn bao công sức mới mua được. Lão gầm lên: “Chết đi!”

Ngọn lửa bùng phát, lao về phía lưng Diệp Vô Trần. Tô Nguyệt Dao thất thanh hét lớn: “Vô Trần ca, cẩn thận!”

Nhưng một cảnh tượng thần kỳ đã xảy ra. Diệp Vô Trần không hề ngoảnh đầu lại. Khi ngọn lửa chỉ còn cách hắn vài tấc, thanh gậy gỗ trên tay hắn khẽ run nhẹ. Một làn hơi ẩm từ vườn thảo dược xung quanh chợt tụ lại, biến thành một màn sương mỏng. Ngọn lửa hung hăng nọ vừa chạm vào màn sương liền lịm tắt một cách lặng lẽ, không để lại lấy một sợi khói đen.

Diệp Vô Trần dừng bước, xoay người lại. Ánh mắt hắn nhìn Cao quản sự không có sát khí, chỉ có một sự tịch mịch đến đau lòng.

“Luyện thuốc cốt để cứu người, ngươi lại dùng hỏa pháp để hại người. Đan đạo của ngươi, hèn mọn quá.”

Hắn nhấc gậy gỗ lên, khẽ gõ nhẹ vào vai Cao quản sự. Một cú gõ tưởng chừng vô hại, nhưng Cao quản sự cảm thấy như linh lực trong kinh mạch của mình bỗng dưng biến mất, tan chảy hoàn toàn vào không khí. Lão rú lên một tiếng, nhận ra toàn bộ tu vi Luyện Khí mỏng manh mà lão dày công tích lũy hàng chục năm qua đã bị đánh tan trong tích tắc.

Giờ đây, lão không khác gì một lão già tầm thường, thậm chí còn yếu hơn vì bị mất đi nền tảng linh lực.

“Cút. Đừng để mùi danh lợi của các ngươi làm héo úa những mầm thuốc của ta,” Diệp Vô Trần buông một câu khô khốc.

Cao quản sự mặt cắt không còn hạt máu, lồm cồm bò dậy, leo lên ngựa rồi cùng đám tùy tùng chạy bán sống bán chết về hướng quận lỵ.

Trấn Thanh Hà lại một lần nữa rơi vào im lặng. Đám dân trấn đứng nhìn Diệp Vô Trần với con mắt đầy kinh sợ xen lẫn sùng bái. Nhưng hắn chẳng mảy may để tâm. Hắn thong dong bước vào vườn thuốc, ngồi xuống cạnh một gốc Linh Hủ Thảo vừa mới đâm chồi.

Lục Manh và Tô Nguyệt Dao chạy đến. Lục Manh đầy hưng phấn: “Sư phụ! Vừa rồi ngài dùng chiêu gì thế? Gậy gỗ của ngài rốt cuộc là bảo bối cấp nào?”

Diệp Vô Trần vuốt ve thân gậy, rồi đưa tay vén lại mấy sợi tóc lòa xòa trước trán. Hắn cười nhạt: “Nó chỉ là một miếng gỗ gánh thuốc, bảo bối hay không là do người dùng. Manh nhi, ngươi nhìn đi, những cây thuốc này đang sợ hãi. Tiếng ồn và sát khí của con người làm chúng héo úa.”

Tô Nguyệt Dao nhìn bóng lưng của Diệp Vô Trần, lòng nàng vừa có một sự tự hào, lại vừa dấy lên một nỗi bất an mông lung. Nàng nhận ra thế giới của Diệp Vô Trần có lẽ rộng lớn hơn nhiều so với tiệm thuốc nhỏ bé này. Nàng tiến lại gần, giọng nói dịu dàng: “Vô Trần ca, huynh thực sự… chỉ là một đồ đệ ở tiệm thuốc thôi sao?”

Diệp Vô Trần quay đầu lại, nhìn sâu vào đôi mắt trong veo của nàng. Sự tĩnh lặng của một vị Tiên Tôn từng đứng đầu cửu trùng thiên dường như tan biến dưới ánh nhìn chân thành ấy. Hắn khẽ thở dài, tay xoa đầu nàng: “Muội muốn ta là ai, thì ta là người đó. Bây giờ, ta chỉ là người đang khát và muốn uống trà do chính tay muội pha.”

Câu nói nửa đùa nửa thật ấy làm lòng Nguyệt Dao ấm lại. Nàng mỉm cười: “Được, để muội đi pha trà. Nhưng lát nữa huynh phải giúp cha em kê lại mấy hũ thuốc nhé!”

“Được rồi, được rồi.” Diệp Vô Trần uể oải đáp, lại khôi phục dáng vẻ lười biếng vốn có.

Hắn ngồi trong vườn, thanh gậy gỗ đặt ngang trên đùi. Ánh nắng rực rỡ chiếu rọi xuống, làm hiện lên những đường vân gỗ tự nhiên trên thanh gậy, trông xa như những dòng chảy của những con sông dài vạn dặm.

Trong thâm tâm, Diệp Vô Trần biết rõ. Cao quản sự chỉ là một hạt cát không đáng kể, nhưng sự kiện hôm nay chắc chắn sẽ đánh động đến Bách Thảo Đường và có thể là những thế lực lớn hơn sau lưng họ. Những kẻ tu tiên tham lam sẽ sớm nhận ra có điều bất thường tại cái trấn nhỏ này.

Hắn lấy từ trong túi áo ra một hạt giống đen sạm, nhỏ xíu. Đây là hạt giống của ‘Vô Sắc Liên’ – một loại thảo dược hiếm có chỉ mọc ở những nơi có tâm cảnh cực kỳ thuần khiết. Hắn dùng thanh gậy gỗ đào một hố nhỏ, cẩn thận đặt hạt giống xuống.

“Thế nhân tìm đạo nơi đỉnh núi cao, nơi mây ngàn gió lộng. Còn ta, ta tìm đạo trong đất bùn, trong từng nhành cỏ non.”

Diệp Vô Trần nhắm mắt lại. Hắn không hề vận dụng chút tu vi nào, nhưng trong bán kính mười dặm quanh dược điếm, một nguồn linh khí thiên nhiên khổng lồ nhưng vô cùng êm dịu đang bắt đầu tụ hội lại. Chúng không ồ ạt như thác đổ, mà thấm dần như mưa xuân vào mảnh đất sau vườn.

Những gốc dược thảo bình thường bỗng chốc bắt đầu rung rinh, sắc xanh của chúng trở nên đậm hơn, lá mọng hơn. Những cây dược thảo héo úa vì trận chiến lúc trước bỗng chốc ngẩng đầu dậy, như được tiếp thêm một sinh mạng mới.

“Đạo tại tâm, dược tại tình.”

Diệp Vô Trần lẩm bẩm. Hắn bắt đầu một ngày mới như mọi ngày khác, tay cầm cuốc, chân lấm bùn, hăng say chăm sóc từng mầm thuốc nhỏ. Hắn lười biếng với thế gian tranh đấu, nhưng lại vô cùng cần mẫn với những sự sống lặng lẽ này.

Buổi trưa, Mặc Thiên Hành ghé qua. Lão kiếm tu rách rưới này vẫn xách theo một vò rượu lâu năm, ngồi vắt vẻo trên tường rào dược điếm, nhìn cảnh Diệp Vô Trần làm nông mà tặc lưỡi:

“Vô Trần lão đệ, đường đường là kẻ dùng gậy gỗ đánh tan mười dặm hồng trần, mà lại ngồi đây nhổ cỏ cho đống thảo dược sơ cấp này, ngươi không thấy phí phạm sao?”

Diệp Vô Trần không ngẩng đầu: “Ngươi uống rượu của ngươi đi. Rượu ngươi uống là nếm vị đời, thuốc ta trồng là giữ chân mạng. Không ai cao quý hơn ai.”

Mặc Thiên Hành cười lớn, ngửa cổ nhấp một ngụm rượu mạnh: “Hay cho câu ‘không ai cao quý hơn ai’! Thế nhưng, ta vừa nghe tin từ quận lỵ, tên Cao quản sự kia đã về báo tin cho chủ nhân của hắn – một Đan sư tam phẩm của vương triều. Nghe nói tên đó còn liên hệ với một tên hộ pháp của Huyết Đan Môn đang lẩn trốn. Họ sắp tổ chức một cuộc ‘kiểm tra tư cách dược điếm’ quy mô lớn khắp các trấn nhỏ. Mục đích thực sự, là để truy tìm tung tích cái lò luyện đan và người đã giết chết thuộc hạ của họ.”

Tay cầm cuốc của Diệp Vô Trần hơi khựng lại. Hắn khẽ ngẩng lên, nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những áng mây đen bắt đầu kéo về.

“Kiểm tra tư cách?” Diệp Vô Trần nhếch môi, một nụ cười đầy ẩn ý hiện ra trên khóe môi. “Nếu họ muốn đến, hãy để họ đến. Vườn thuốc của ta đang thiếu phân bón hữu cơ, đám người tham lam ấy… hình như cũng có chút tác dụng đấy.”

Mặc Thiên Hành phun cả rượu ra ngoài: “Ngươi thật là… ta thực sự muốn xem khi lũ kiêu ngạo ấy gặp phải một kẻ ‘phàm nhân’ như ngươi, bộ dạng chúng sẽ thảm hại thế nào.”

Cả ngày hôm đó, Diệp Vô Trần thực sự chỉ yên tĩnh trồng thuốc. Hắn quên đi danh hiệu Đan Đế, quên đi thù hận của Tiên giới, quên đi cả sức mạnh hủy thiên diệt địa của mình. Trong mắt hắn lúc này chỉ có những mầm xanh mới nhú, có bát cháo thuốc của Nguyệt Dao và tiếng búa sắt của đệ tử Lục Manh.

Đêm hôm đó, dưới ánh trăng thanh khiết, hạt giống Vô Sắc Liên bắt đầu nảy mầm. Một nhành mầm nhỏ trắng muốt như ngọc xuyên qua lớp đất đen, tỏa ra một mùi hương thanh tao thoát tục. Mùi hương ấy bao phủ lấy toàn bộ dược điếm, bảo vệ giấc ngủ cho mọi người, khiến những tà niệm, những nỗi lo âu từ thế giới bên ngoài không thể xâm phạm vào.

Diệp Vô Trần nằm trên ghế dài, gậy gỗ đặt bên cạnh, quạt nan đắp trên bụng, ngủ say sưa. Trên khóe môi hắn vẫn là một nụ cười tiêu sái.

Tiên đạo vô tình, nhưng phàm trần hữu ý. Lấy đạo nhập phàm, luyện lấy một tâm hồn thanh tịnh giữa dòng đời vạn biến, đó chính là viên đan dược quý giá nhất mà kiếp này hắn muốn đạt được.

Nhưng bình yên, rốt cuộc cũng chỉ là một khoảnh khắc tĩnh lặng trước khi bão tố ập đến.

Tầm nhìn chuyển xa, cách trấn Thanh Hà trăm dặm, một chiếc kiệu rực rỡ được hộ tống bởi hàng chục tu sĩ đang tiến về hướng này. Trên kiệu có thêu hình một cái đỉnh rực lửa – dấu hiệu của một đan sư tầm cỡ của quận hội. Ánh mắt của kẻ ngồi trong kiệu đầy vẻ thèm khát và lạnh lẽo.

Hắn vân vê trên tay một mẩu mảnh vỡ của một viên đan dược – chính là mảnh vỡ từ viên đan không phẩm cấp mà Diệp Vô Trần đã dùng để cứu người dân hôm nọ.

“Dược tính thuần khiết đến mức này… Kẻ này nhất định sở hữu một tòa truyền thừa cổ đại, hoặc là một cái thần lô đỉnh cấp. Dù là ai, món bảo bối đó cũng phải thuộc về ta!”

Mây đen phủ kín vầng trăng, gió bắt đầu rít qua những khe đá. Chương mới của cuộc hành trình “Lấy Đạo Nhập Phàm” đã thực sự bắt đầu, khi sự giản đơn của một người trồng thuốc chuẩn bị đối đầu với sự ngông cuồng của những kẻ tự xưng là đứng trên cao xanh.

Còn tại tiệm thuốc họ Tô, Diệp Vô Trần lẩm bẩm trong giấc mơ: “Nguyệt Dao… bát cháo này hơi nhạt… ngày mai cho thêm ít đường mật nhé…”

Giấc mơ giản đơn ấy, chính là toàn bộ đạo quả mà hắn trân trọng nhất. Những kẻ dám phá hỏng nó, chắc chắn sẽ phải trả một cái giá mà ngay cả luân hồi cũng không thể chứa chấp.

Hành trình Đan Thần lại bước sang một nấc thang mới, nơi mà “vạn vật vi đan” không còn là kỹ thuật, mà là tâm thế của một người bảo vệ sự bình dị của nhân gian. Một gậy gỗ, một tiệm thuốc cũ, đối diện với sóng gió của vương triều và môn phái, Diệp Vô Trần vẫn là chính hắn: một gã đồ đệ lười biếng chỉ muốn yên tĩnh trồng thuốc.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8