Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập Phàm
Chương 50: Mặc Thiên Hành mượn rượu thử kiếm

Cập nhật lúc: 2026-05-28 17:43:42 | Lượt xem: 5

**Chương 50: Mặc Thiên Hành mượn rượu thử kiếm**

Vân Hải thành vào thu, những cơn gió heo may mang theo hơi lạnh từ biển tràn vào từng con ngõ nhỏ, thổi bay những lá rụng trên phố phường còn chưa kịp chợp mắt. Tại một góc phố bình lặng, bảng hiệu gỗ “Bất Nhị Đường” dưới ánh trăng mờ ảo hiện lên vẻ cổ kính, trầm mặc.

Trong sân sau của dược điếm, một bếp lửa nhỏ vẫn đang bập bùng cháy. Tô Nguyệt Dao cúi đầu, đôi má ửng hồng vì hơi nóng, đôi tay nhỏ nhắn thoăn thoắt quạt củi cho ấm thuốc. Mùi hương thanh khiết của thảo mộc lan tỏa, át đi cái mùi ẩm mốc của những ngôi nhà cũ xung quanh. Lục Manh thì đang ở một góc khác, trần trùng trục khoe những thớ cơ cuồn cuộn như đá tạc, tay cầm một thanh đao sắt nặng nề tập những động tác bổ củi cơ bản nhất. Mỗi một nhát hạ xuống, không khí lại rền rĩ lên một tiếng “vút” đầy lực lượng.

Diệp Vô Trần ngồi trên chiếc ghế tựa bằng mây đã sờn rách, đôi mắt nhắm hờ, hơi thở đều đặn đến mức dường như hòa làm một với nhịp đập của đất trời. Trên tay hắn là một chén trà xanh đã nguội, nhưng hương thơm của nó thì vẫn quẩn quanh không tan.

Bỗng dưng, từ trên mái nhà cao nhất, một giọng cười khàn khàn, sặc mùi men rượu vang lên:

– Vô Trần tiểu tử, trà nguội thì uống làm gì? Nhân sinh ngắn ngủi, không có rượu ngon bầu bạn, chẳng phải là phụ lòng cái đêm trăng thanh gió mát này sao?

Mặc Thiên Hành lảo đảo đứng dậy trên đỉnh nóc nhà, một tay xách vò rượu đế đã vơi quá nửa, một tay chống vào thanh kiếm cũ kỹ rỉ sét đang dắt ngang hông. Dáng vẻ của lão rách rưới, tóc tai bù xù như một kẻ hành khất, nhưng đôi mắt sau lớp mi dày ấy đôi khi lại lóe lên tia sáng khiến cả màn đêm cũng phải e dè.

Diệp Vô Trần không mở mắt, nhàn nhạt đáp:

– Rượu của tiền bối là rượu giải sầu, trà của vãn bối là trà thanh tâm. Người tìm quên trong cơn say, kẻ tìm thấy mình trong sự tỉnh táo. Đạo khác nhau, không cưỡng cầu được.

Mặc Thiên Hành nấc lên một tiếng, cười hì hì nhảy xuống sân, hạ cánh nhẹ nhàng như một chiếc lá khô dù cơ thể lão chẳng nhẹ chút nào. Lão tiến lại gần bếp lửa, hít hà mùi thuốc:

– Thơm! Thơm thật! Nhưng ta ngửi thấy trong mùi thơm này còn có chút… tanh nồng của máu.

Lục Manh ngừng tay đao, nhíu mày nhìn chung quanh nhưng chẳng thấy gì ngoài bóng đêm thăm thẳm. Tô Nguyệt Dao cũng run lên một chút, nép sát vào bếp lửa.

Diệp Vô Trần lúc này mới chậm rãi mở mắt. Đôi con ngươi của hắn sâu thẳm như giếng cổ nghìn năm, phản chiếu ánh trăng bạc:

– Đến rồi thì cứ ra đi. Bất Nhị Đường không tiếp khách giấu đầu hở đuôi.

Lời vừa dứt, không gian xung quanh đột nhiên đông cứng lại. Những tiếng ve kêu râm ran ban nãy bỗng tắt lịm. Từ những góc tối trên tường cao và bụi rậm, mười mấy bóng đen mặc dạ hành y bất ngờ hiện ra, tựa như những hồn ma từ địa ngục chui lên. Chúng cầm trên tay đoản đao hắc ám, khí tức lạnh lẽo của Hóa Thần cảnh mơ hồ tỏa ra, khiến cỏ cây quanh đó bị phủ một lớp sương giá xám xịt.

Kẻ cầm đầu là một nam nhân gầy guộc, đôi mắt sâu hoắm, tay cầm một dải lụa đỏ sặc mùi máu – sát thủ tinh nhuệ của Huyết Đan Môn, xưng hiệu Huyết Nhất.

– Diệp Vô Trần, chủ thượng có lời mời ngươi về núi đàm đạo về cách luyện chế Huyết Linh Đan. Nếu biết điều thì đi theo chúng ta, bằng không… cái tiệm thuốc này sẽ là mồ chôn của tất cả.

Huyết Nhất lạnh lùng tuyên bố, đôi tay gầy guộc của hắn siết chặt dải lụa đỏ, sát khí ngưng tụ thành hình những đầu lâu than khóc lờ mờ quanh thân.

Tô Nguyệt Dao sợ hãi đánh rơi chiếc quạt, Lục Manh định xông lên thì Diệp Vô Trần khẽ giơ tay ngăn lại. Hắn nhìn Huyết Nhất bằng ánh mắt đầy thương hại:

– Huyết Đan Môn các ngươi luyện đan bằng oán khí và máu người, vốn đã đi ngược lại đạo trời. Nay lại đến đây quấy nhiễu sự bình yên của phàm nhân, thực sự là tội chồng thêm tội.

Mặc Thiên Hành ngửa cổ uống cạn một ngụm rượu lớn, lau miệng cười khà khà:

– Tiểu tử, để ta lo. Đã lâu rồi thanh kiếm gánh thuốc của ta chưa được uống máu “lợn”. Hôm nay mượn chút rượu này để thử kiếm, cũng coi như trả tiền cơm mấy ngày qua ngươi nuôi ta.

Nói đoạn, lão lảo đảo bước ra giữa sân, thân hình liêu xiêu như sắp ngã. Đám sát thủ nhìn lão, không khỏi lộ ra vẻ khinh miệt. Trong mắt chúng, đây chỉ là một lão già say rượu điên khùng không có chút tu vi nào phát ra.

– Giết lão ta! – Huyết Nhất vung tay.

Năm tên sát thủ đồng loạt ra tay. Những đường đao hắc ám như những tia chớp đen kịt xé toạc không trung, nhắm thẳng vào các huyệt đạo hiểm hóc trên người Mặc Thiên Hành.

“Vút! Vút! Vút!”

Mặc Thiên Hành vẫn đứng đó, mắt lim dim. Ngay khi lưỡi đao đầu tiên chỉ còn cách cổ lão nửa tấc, lão bỗng dưng lách mình một cái cực kỳ khó tin, quỹ đạo di chuyển tựa như một kẻ say rượu hụt chân, nhưng lại vừa vặn tránh thoát mọi đòn tấn công trong gang tấc.

– Kiếm đâu rồi? – Lão lầm bầm, tay mò mẫm vào thanh kiếm gỗ cũ kỹ mà Diệp Vô Trần dùng để gánh thuốc đặt cạnh bờ tường. – À, đây rồi!

Lão không rút thanh kiếm rỉ sét của mình, mà cầm lấy thanh kiếm gỗ xù xì, thậm chí còn dính chút bùn đất.

– Trông này, “Tửu Nhập Phàm Trần, Kiếm Chém Phù Hoa”!

Mặc Thiên Hành quát khẽ, ngụm rượu trong miệng phun mạnh ra ngoài thành một làn sương mù mỏng. Kỳ diệu thay, mỗi hạt rượu li ti trong không khí dưới sự tác động của kiếm ý bỗng chốc biến thành những mũi kiếm nhỏ xíu, sắc lẹm.

Lão vung thanh kiếm gỗ một đường giản đơn từ trên xuống dưới. Một luồng kiếm khí bàng bạc, mang theo mùi rượu nồng nàn, quét ngang qua sân khấu. Không có tiếng nổ lớn, không có hào quang rực rỡ, chỉ có một cảm giác thênh thang, phóng khoáng vô ngần như đại dương rộng lớn.

Năm tên sát thủ đầu tiên khựng lại giữa chừng. Một giây sau, đoản đao trên tay chúng gãy vụn thành từng mảnh, ngực áo rách toạc, cả đám bị đánh bay ngược ra ngoài, đập mạnh vào tường rồi ngất lịm, hơi thở đứt quãng nhưng không chết.

– Kiếm ý thật kỳ lạ! – Huyết Nhất kinh hãi thốt lên. – Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai?

– Ta? Ta chỉ là một gã nát rượu vô danh tiểu tốt, đi theo Đan sư để xin cơm thiên hạ mà thôi. – Mặc Thiên Hành cười dài, thân hình bỗng chốc trở nên hư ảo.

Lão bắt đầu thi triển kiếm pháp. Đó là một thứ kiếm pháp không hề có chiêu thức cố định, mỗi bước đi, mỗi lần vung tay đều thuận theo tự nhiên, tiêu sái như gió, bất kham như mây. Thanh kiếm gỗ trong tay lão lúc này không khác gì một thần binh thực thụ, chém tới đâu, sát khí của đối phương tan biến đến đó.

Đám sát thủ còn lại hoảng loạn, chúng hợp sức tạo thành một cái trận pháp đầy máu tươi, hòng dùng “Huyết Sát Trận” để vây khốn lão. Ánh sáng đỏ lòm phủ kín sân sau, không khí trở nên đặc quánh, khó thở.

Diệp Vô Trần vẫn ngồi đó, tay vẫn bưng chén trà nguội. Khi ánh sáng đỏ sắp chạm đến vạt áo của Tô Nguyệt Dao, hắn nhẹ nhàng búng một ngón tay. Một giọt trà xanh bắn ra, va vào màn sương máu.

“Xì…”

Như băng tuyết gặp mặt trời, toàn bộ sát khí đỏ lòm kia tan biến sạch sẽ khi chạm vào giọt trà mang theo đạo韵 (đạo vận) thuần khiết. Diệp Vô Trần thản nhiên nói:

– Mặc lão, chơi đùa đủ rồi. Chớ làm bẩn thảo dược trong vườn của ta.

Mặc Thiên Hành nghe vậy thì thu lại nụ cười cợt nhả, ánh mắt lão bỗng trở nên sắc lạnh như băng nghìn năm. Lão đứng trụ vững vàng, hai tay cầm kiếm gỗ, đưa lên ngang chân mày:

– Một chiêu này, mượn Đạo của ngươi để dọn rác.

Mặc Thiên Hành bước tới một bước, thanh kiếm gỗ đâm thẳng về phía Huyết Nhất. Không có âm thanh xé gió, không có linh lực dao động, nhưng trong mắt Huyết Nhất, thế gian lúc này dường như chỉ còn lại một mũi kiếm duy nhất. Đó là mũi kiếm của thời gian, của sự thật, khiến hắn không cách nào tránh né, không cách nào phản kháng.

Hắn thấy mình đứng giữa một cánh đồng bát ngát, hương hoa dại tỏa thơm, những tội ác của hắn bỗng hiện ra như những vệt đen dơ bẩn trên một bức tranh hoàn mỹ. Tâm ma trỗi dậy, hắn buông rơi dải lụa đỏ, quỳ sụp xuống, đôi mắt dại đi.

– Cút! – Mặc Thiên Hành quát một tiếng sấm ngang tai.

Một luồng kình phong mạnh mẽ từ kiếm gỗ tỏa ra, hất tung Huyết Nhất và toàn bộ đám sát thủ ra khỏi tường rào Bất Nhị Đường. Tiếng xương cốt gãy vỡ trầm đục vang lên giữa màn đêm.

Sân sau trở lại tĩnh lặng như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Mặc Thiên Hành ném trả thanh kiếm gỗ cho Diệp Vô Trần, mặt đỏ gay vì rượu, tặc lưỡi:

– Kiếm gỗ này của ngươi không thuận tay chút nào, chẳng có chút linh khí nào cả. Lần sau nếu muốn ta ra tay, nhớ mua loại rượu ngon nhất Vân Hải thành này, nếu không ta sẽ đình công đấy!

Lục Manh lúc này mới hoàng hồn, chạy lại vái lạy Mặc Thiên Hành:

– Tiền bối, kiếm pháp của người thật thần kỳ! Xin hãy chỉ giáo cho đệ tử!

Mặc lão cười khà khà, gõ đầu gã thợ rèn một cái:

– Ngươi tu võ đạo của Vô Trần tiểu tử là đủ rồi, kiếm pháp của ta chỉ dành cho những kẻ nát rượu mà thôi. Ngươi thật thà quá, không học được cái “say” này đâu.

Tô Nguyệt Dao vội vàng dọn dẹp bát quạt, lo lắng nhìn Diệp Vô Trần:

– Vô Trần ca, bọn chúng… liệu có quay lại không? Chúng là người của Huyết Đan Môn, nghe nói đáng sợ lắm.

Diệp Vô Trần đứng dậy, xoa nhẹ đầu nàng, nụ cười như gió xuân thổi qua:

– Không sao đâu. Nhân gian có đạo của nhân gian. Bọn chúng chỉ là những kẻ lạc lối, không hiểu được sức mạnh của một tâm hồn bình thản. Từ nay về sau, cứ an tâm mà nấu thuốc.

Hắn nhìn ra ngoài bóng đêm, nơi những bóng đen vừa lủi thủi chạy trốn. Trong lòng hắn hiểu rõ, đây mới chỉ là sự bắt đầu. Huyết Đan Môn chẳng qua chỉ là một con tốt thí mạng. Phùng Kinh Thiên ở Tiên giới có lẽ đã bắt đầu mất kiên nhẫn.

Nhưng Diệp Vô Trần không vội. Hắn cúi xuống, nhặt một chiếc lá rụng trên sân, khẽ thổi một hơi. Chiếc lá hóa thành một đốm sáng xanh rì, bay lên cao rồi hòa vào không trung, tạo thành một tầng kết giới vô hình bao bọc lấy Bất Nhị Đường.

– Mặc lão, tối nay cảm ơn người. – Vô Trần lấy từ trong tay áo ra một lọ sứ nhỏ, ném cho Mặc Thiên Hành. – Đây là “Túy Tiên Đan” ta vừa mới tiện tay luyện trong lúc người đánh nhau. Nó không phải rượu, nhưng có thể giúp người tìm thấy chút niềm vui của rượu mà không làm hại đến can phế.

Mặc Thiên Hành bắt lấy lọ sứ, mở nút ra. Một mùi hương nồng đượm gấp trăm lần rượu ngon ập vào mũi, khiến lão chỉ cần ngửi một chút đã cảm thấy phiêu phiêu như đang đứng trên chín tầng mây.

– Ôi chao! Bảo vật! Đúng là bảo vật! – Lão cười hớn hở, ôm khư khư lọ sứ như báu vật đời mình, lại trèo lên mái nhà, nằm dài ra ngắm trăng.

Đêm đó, Vân Hải thành vẫn yên bình dưới ánh trăng. Nhưng ở một nơi sâu thẳm trong bóng tối của tòa thành này, những tin tức về một “kiếm tu nát rượu” và một “đan sư bí ẩn” tại Bất Nhị Đường bắt đầu được truyền đi một cách nhanh chóng.

Diệp Vô Trần quay vào phòng, nhìn thấy Lục Manh vẫn đang mải mê tập đao, Tô Nguyệt Dao thì ngồi khâu lại vạt áo cho hắn bên ngọn đèn dầu leo lắt. Hắn chợt nhận ra, niềm vui của việc “Nhập Phàm” không phải là ở chỗ chiến thắng kẻ thù, mà là ở những khoảnh khắc giản đơn như thế này. Bảo vệ sự bình yên của họ, chính là đang bảo vệ Đạo tâm của chính mình.

Hắn ngồi xuống bàn gỗ, mở cuốn dược điển cũ ra. Ánh nến hắt lên khuôn mặt thanh tú của hắn, tạo nên một vẻ đẹp vừa hư ảo lại vừa chân thực vô ngần.

– Thế gian vạn vật đều là đan, lò luyện nhân gian đúc thiện tâm. – Hắn khẽ lẩm bẩm.

Câu chuyện về Đan Thần và vị Tửu Tiên bên cạnh một tiệm thuốc nhỏ, chính thức khắc sâu vào trang sử của Linh Hoàn Đại Lục từ đêm ấy, mở ra một hành trình mà cả Tiên giới cũng chưa từng lường trước được. Mỗi một đường kiếm của Mặc Thiên Hành tối nay, thực chất chính là sự cảnh cáo đầu tiên của Diệp Vô Trần dành cho những kẻ dám làm vẩn đục thế giới mà hắn đang trân trọng.

Gió vẫn thổi, hương thuốc vẫn bay, và hành trình Lấy Đạo Nhập Phàm vẫn đang tiếp tục với những bước chân trầm ổn, không chút vội vã của người thanh niên mặc thanh y ấy.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8