Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập Phàm
Chương 51: Tiểu thư phủ thành chủ mắc bệnh lạ

Cập nhật lúc: 2026-05-28 17:44:32 | Lượt xem: 6

**CHƯƠNG 51: TIỂU THƯ PHỦ THÀNH CHỦ MẮC BỆNH LẠ**

Buổi sớm mai ở Vân Hải thành thường bắt đầu bằng tiếng chuông thanh lãnh từ tháp chuông trung tâm, xuyên qua lớp sương mù bảng lảng còn vương trên những mái ngói rêu phong.

Tại Bất Nhị Đường, Diệp Vô Trần vẫn giữ thói quen cũ. Hắn mặc một chiếc thanh y đơn sơ đã hơi sờn vai, tay cầm cây chổi tre già, lững thững quét đi những lá khô rụng đầy trước sân dược điếm. Tiếng chổi tre xào xạc trên mặt đất đá xanh đều đặn như nhịp thở của chính hắn, ung dung và thanh thản giữa dòng đời đang bắt đầu hối hả bên ngoài.

Tô Nguyệt Dao đang ở trong hiên nhỏ sắc thuốc. Khói trắng từ siêu thuốc đất nung bốc lên, hòa quyện với mùi đắng dịu của cam thảo và vỏ quế. Nàng thi thoảng lại ngước mắt nhìn bóng lưng cao gầy nhưng vững chãi của Diệp Vô Trần, đôi môi khẽ nở một nụ cười ấm áp. Với nàng, những ồn ào chém giết đêm qua như một giấc chiêm bao xa vời, chỉ có hương thuốc này và dáng người ấy là chân thực nhất.

– Vô Trần, huynh đừng quét nữa, vào uống chút trà ấm đi. – Nguyệt Dao gọi vọng ra, tay lau mồ hôi trên trán.

Diệp Vô Trần dừng tay chổi, ngẩng đầu nhìn trời cao. Một đàn chim sẻ sà xuống sân, không hề sợ hãi mà nhảy nhót quanh chân hắn. Hắn nhẹ nhàng lắc đầu, giọng nói trầm thấp như tiếng gió lướt qua kẽ lá:

– Đợi ta quét nốt chỗ tâm tư còn sót lại của đêm qua đã.

Hắn vừa dứt lời, từ đầu con phố dài bỗng vang lên tiếng móng ngựa dồn dập. Một cỗ xe ngựa sang trọng, trạm trổ hoa văn mây tía lộng lẫy, được hộ tống bởi một đội vệ binh mặc giáp trụ sáng loáng đang rẽ đám đông đi tới. Sự xuất hiện của đoàn người này như một thanh kiếm sắc bén xé tan bầu không khí tĩnh lặng của con phố nhỏ.

Chiếc xe dừng lại ngay trước cửa Bất Nhị Đường. Một nam tử trung niên mặc trường bào màu lam thẫm, khí chất bất phàm, bước xuống xe. Gã nhìn tấm biển gỗ đen cũ kỹ có hai chữ “Bất Nhị” bằng ánh mắt dò xét, rồi dừng lại trên người thanh niên đang cầm chổi tre.

– Vị tiểu hữu này, cho hỏi chủ nhân của Bất Nhị Đường có ở đây không? – Gã trung niên khách khí lên tiếng, nhưng trong giọng nói vẫn không giấu được sự ngạo mạn của kẻ ở vị trí cao lâu ngày.

Diệp Vô Trần không ngẩng đầu, vẫn cúi người quét một cụm lá khô:

– Bất Nhị Đường không có chủ nhân, chỉ có người bốc thuốc và người cần thuốc. Các vị tìm ai?

Nam tử lam bào hơi sững người trước thái độ hững hờ ấy. Gã là Tổng quản phủ Thành chủ – Lâm Sâm, bình thường đi đến đâu mà không được người người kính cẩn? Vậy mà tên tiểu đồ đệ này lại dám đối đáp kiểu nước đôi như thế. Tuy nhiên, nhớ đến lời dặn của Thành chủ về vị đan sư bí ẩn vừa xuất hiện ở Vân Hải thành, gã nén giận, chấp tay nói:

– Tại hạ là người của Phủ Thành chủ. Nghe danh Bất Nhị Đường có vị cao nhân Đan đạo, đặc biệt tới đây gửi lời mời của Thành chủ đại nhân. Lâm tiểu thư mắc bệnh lạ đã lâu, các vị danh y trong thành đều bó tay, mong vị sư phụ của tiểu hữu bớt chút thời gian quá bộ tới phủ một chuyến.

Lúc này, Lục Manh từ trong nhà đi ra, tay vẫn còn cầm chiếc búa rèn nặng trịch. Gã thợ rèn cục mịch nhìn đoàn người oai vệ, rồi gãi đầu nhìn Diệp Vô Trần:

– Sư phụ, phủ Thành chủ cơ à? Hay là chúng ta đi xem thử? Biết đâu được trọng thưởng, cửa hàng mình sẽ có tiền sửa lại cái mái hiên bị dột.

Diệp Vô Trần mỉm cười nhạt, đặt cây chổi sang một bên. Hắn phủi phủi chút bụi trên tay áo, đôi mắt tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng nhìn về phía Lâm Sâm:

– Bệnh lạ hay là tâm bệnh? Nếu là bệnh thân thể, tìm thầy thuốc là đúng. Nhưng nếu là bệnh lòng, mời đan sư tới cũng chẳng có ích gì.

Lâm Sâm nhíu mày, cảm thấy thanh niên trước mặt này có vẻ không đơn giản như vẻ bề ngoài. Gã lấy từ trong ngực áo ra một chiếc hộp ngọc nhỏ, mở nắp ra. Một luồng khí lạnh thấu xương tỏa ra xung quanh, bên trong là một bông hoa tuyết sáu cánh, cánh hoa trong suốt như pha lê, tỏa ra ánh linh quang dịu nhẹ.

– Đây là Tuyết Tinh Liên ngàn năm từ đỉnh Thiên Sơn, là lễ vật ra mắt của Thành chủ dành cho vị đại sư sau lưng ngươi. Chỉ cần chữa được cho tiểu thư, Thành chủ cam kết sẽ cung cấp mọi dược liệu quý hiếm mà Bất Nhị Đường cần.

Tô Nguyệt Dao đứng ở hiên nghe vậy, trái tim khẽ run lên. Tuyết Tinh Liên là vị thuốc quý có thể trấn định thần hồn, chính là thứ nàng cần để kìm hãm Đạo thương trong người. Nàng nhìn Diệp Vô Trần, muốn nói gì đó nhưng lại thôi. Nàng không muốn vì mình mà khiến hắn phải bước vào nơi đầy rẫy tranh đấu như Phủ Thành chủ.

Diệp Vô Trần liếc nhìn đóa sen tuyết, rồi nhìn vào mắt Nguyệt Dao. Hắn thấy được sự khát khao nhưng lại tràn đầy lo lắng trong ánh mắt ấy. Hắn khẽ thở dài, rồi quay sang Lâm Sâm:

– Đồ thì cứ để lại đi. Dẫn đường.

Lâm Sâm cười thầm trong bụng: “Hóa ra cũng chỉ là kẻ ham hố vật phẩm linh quý.” Gã nghiêng người ra hiệu:

– Mời!

Phủ Thành chủ nằm ở trung tâm Vân Hải thành, được bao bọc bởi những bức tường thành cao ngất và các trận pháp phòng ngự tinh vi. Khi Diệp Vô Trần bước qua cổng chính, hắn cảm nhận được hàng chục luồng hơi thở sắc lạnh đang ẩn nấp trong bóng tối. Đây không giống một lời mời chữa bệnh, mà giống như một cuộc bao vây được dàn dựng công phu.

Hắn khẽ liếc mắt sang phía gốc đa cổ thụ bên cạnh điện chính. Ở đó, có một gã say rách rưới đang tựa lưng vào gốc cây, tay ôm bầu rượu, miệng lẩm bẩm mấy lời sáo rỗng. Diệp Vô Trần mỉm cười kín đáo. Mặc Thiên Hành đã đến đây từ trước, gã “Tửu Tiên” này quả nhiên không lúc nào rời xa kịch hay.

Bên trong sảnh chính, Thành chủ Lâm Vạn Sơn đang ngồi trên ghế cao, khuôn mặt trầm mặc. Cạnh gã còn có hai vị lão giả mặc đan bào tím, huy hiệu trên ngực áo thêu hình một tòa tháp chín tầng lấp lánh – đó là người của Đan Tháp.

– Tổng quản, vị đan sư thần bí mà ngươi nói là gã thanh niên này sao? – Một lão giả tóc trắng xóa, tên gọi Khô Mộc đại sư, lên tiếng với giọng điệu đầy vẻ khinh khi.

Lâm Sâm vội cúi đầu:

– Báo đại sư, đây là đồ đệ của Bất Nhị Đường. Có lẽ sư phụ hắn tính tình cổ quái nên chỉ phái hắn tới.

Khô Mộc đại sư hừ lạnh một tiếng, nhìn Diệp Vô Trần từ đầu đến chân:

– Lão phu cùng Hàn đạo hữu đây đã nghiên cứu bệnh tình của Lâm tiểu thư suốt ba ngày, dùng đủ mọi loại kỳ đan diệu dược mà vẫn không thuyên giảm. Một kẻ lông tơ chưa rụng sạch như ngươi thì làm được gì? Đừng tưởng đêm qua dựa vào một gã kiếm tu say xỉn mà lấy được chút danh tiếng hão huyền thì có thể tự coi mình là đan sư.

Diệp Vô Trần bước vào giữa sảnh, bước chân hắn nhẹ tênh, không hề bị áp lực của hai vị đại sư cấp cao và uy nghiêm của Thành chủ làm nao núng. Hắn thản nhiên đáp:

– Đan sư thực thụ nhìn vào gốc rễ, kẻ tầm thường mới nhìn vào hư danh. Hai vị dùng “Đại Bổn Nguyên Đan” và “Tê Phượng Tán” để trị cho lệnh ái, có khác gì đổ thêm dầu vào lửa không?

Câu nói vừa thốt ra, cả căn phòng bỗng trở nên im phắt. Khô Mộc đại sư và lão giả còn lại sắc mặt đại biến, lộ rõ vẻ kinh ngạc xen lẫn giận dữ. Làm sao kẻ này biết được họ đã dùng đan dược gì? Những đơn thuốc đó đều là bí mật.

– Hỗn xược! Ngươi dám nhạo báng thủ pháp của Đan Tháp? – Khô Mộc đập bàn đứng dậy.

Thành chủ Lâm Vạn Sơn lúc này mới lên tiếng, giọng nói uy nghiêm chứa đựng sức mạnh của cao thủ Hóa Thần kỳ:

– Đủ rồi. Vị tiểu hữu này, nếu ngươi đã nói như vậy, hẳn là có cách nhìn khác? Nhược Băng nhà ta nửa năm nay toàn thân lạnh buốt, thần chí hôn mê, nhưng kỳ lạ là linh lực trong người lại nóng như hỏa diệm. Sự mâu thuẫn này chính là thứ khiến nàng đau khổ nhất. Ngươi có dám vào trong xem thử không?

Diệp Vô Trần liếc nhìn qua rèm châu dẫn vào hậu viện, nơi tỏa ra một mùi hương rất lạ – mùi hương của những bông hoa sắp héo úa được ướp bằng băng giá. Hắn thu lại vẻ lười biếng, ánh mắt bỗng trở nên sâu thẳm như chứa đựng cả ngàn năm vạn thế.

– Có gì mà không dám? Chỉ sợ khi ta tìm ra sự thật, Thành chủ đại nhân lại không muốn đối mặt mà thôi.

Lâm Vạn Sơn khẽ nhíu mày, bàn tay siết chặt thành ghế, trong mắt xẹt qua một tia sáng kỳ dị nhưng nhanh chóng biến mất. Gã vẫy tay:

– Dẫn đường tới Hàn Băng Các!

Hàn Băng Các được xây dựng hoàn toàn bằng băng thạch vạn năm từ Bắc Hải. Vừa bước chân vào, khí lạnh đã tràn tới muốn đông cứng huyết mạch. Ở chính giữa căn phòng, trên một chiếc giường ngọc, một thiếu nữ độ tuổi trăng tròn đang nằm bất động. Nàng xinh đẹp như một pho tượng điêu khắc bằng ngọc bích, nhưng khuôn mặt lại tái nhợt, đôi lông mày nhíu chặt như đang trải qua những cơn ác mộng vô tận.

Diệp Vô Trần đứng cách giường mười bước chân. Hắn không hề bắt mạch, cũng không dùng thần thức để dò xét như những đan sư khác. Hắn chỉ hít một hơi thật sâu, cảm nhận dư vị của không khí trong phòng.

Sau đó, hắn đột nhiên mỉm cười, một nụ cười đầy sự trào phúng.

– Thành chủ, lệnh ái không hề mắc bệnh.

– Ngươi nói gì? – Lâm Vạn Sơn quát lớn, uy áp toàn thân bùng phát khiến không khí xung quanh rung chuyển. – Chẳng lẽ con gái ta nằm đây nửa năm qua là giả sao?

Khô Mộc đại sư đứng bên cạnh cười lạnh:

– Đúng là hồ ngôn loạn ngữ! Khí tức của tiểu thư đã yếu đến mức gần như đoạn tuyệt, hỏa độc công tâm, vậy mà ngươi bảo không mắc bệnh?

Diệp Vô Trần không hề lùi bước, hắn điềm nhiên bước tới bên cạnh giường ngọc, nhìn thiếu nữ đang thoi thóp.

– Nàng không mắc bệnh, mà là nàng đang bị “luyện”. Thân thể nàng là một cái lò, kinh mạch là dược dẫn, và thứ hỏa độc nóng rực trong người nàng chính là tâm hỏa của một kẻ đang muốn luyện chế một loại cấm đan… gọi là “Nghịch Mệnh Huyết Linh Đan”.

Câu nói của Diệp Vô Trần như một tiếng sét giữa trời quang. Khuôn mặt của Lâm Vạn Sơn đột ngột trở nên trắng bệch, rồi nhanh chóng chuyển sang xám ngoét. Đôi mắt gã lộ rõ sự hung ác và sát cơ nồng đậm.

Khô Mộc đại sư và vị lão giả kia cũng lén lút lùi lại, tay thủ sẵn những lá phù chú hắc ám. Không khí trong Hàn Băng Các bỗng chốc đông đặc lại, không phải vì cái lạnh của băng giá, mà vì sát khí ngập ngụa.

Hóa ra, cuộc mời vào phủ này thực sự là một cạm bẫy. Lâm Vạn Sơn không phải tìm thầy chữa bệnh, gã cần một đan sư có linh hồn đủ mạnh để làm “nguyên liệu cuối cùng” nhằm kích phát viên huyết đan đang nằm trong người con gái mình. Sự xuất hiện của vị “đan sư bí ẩn” tại Bất Nhị Đường chính là con mồi béo bở nhất mà gã hằng mong đợi.

Diệp Vô Trần nhẹ nhàng vuốt lại nếp áo, hắn quay lưng lại với đám người đang định ra tay sát thủ, giọng nói vẫn điềm đạm như đang giảng đạo:

– Lấy người thân làm lò luyện, lấy tình phụ tử làm lửa đốt. Lâm Thành chủ, đạo của ngươi… hỏng rồi.

– Chết đến nơi rồi còn muốn giảng đạo sao? – Lâm Vạn Sơn gầm lên. – Hôm nay, phủ Thành chủ chính là mồ chôn của ngươi!

Toàn bộ Hàn Băng Các bỗng chốc rung chuyển. Các bức tường băng nứt ra, lộ ra những xiềng xích màu đen ngòm đầy ma khí quấn quanh khắp nơi. Lâm Vạn Sơn tung ra một chưởng, lực lượng Hóa Thần kỳ kinh thiên động địa hướng về phía lưng Diệp Vô Trần.

Nhưng đúng lúc đó, một âm thanh thanh thúy vang lên.

*Keng!*

Một bầu rượu gốm từ đâu bay tới, chuẩn xác đập vào kình lực của Lâm Vạn Sơn. Bầu rượu vỡ tan, rượu quý vương vãi, nhưng kỳ lạ thay, những giọt rượu ấy bỗng hóa thành vạn kiếm khí sắc lẻm, chém tan sát chiêu của Thành chủ.

Mặc Thiên Hành xuất hiện trên xà nhà, một chân buông thõng, tay cầm một vò rượu khác, ngáp dài một cái:

– Lâm lão nhi, rượu của ngươi dở quá, hại ta mất cả hứng xem kịch. Tiểu tử Vô Trần, ngươi bảo ta nợ ngươi một ân tình của Túy Tiên Đan, giờ coi như huề nhé?

Diệp Vô Trần không ngoái đầu nhìn lại, hắn cúi người, lấy ra một viên thuốc tròn trịa, màu xanh nhạt như cỏ non từ trong tay áo. Đây chính là “Bình An Đan” mà hắn luyện hồi ở trấn nhỏ. Hắn khẽ nắn miệng Lâm tiểu thư, đưa viên thuốc vào.

– Huề thế nào được. Ta chữa người, ngươi đánh nhau. Công việc phân chia rõ ràng thế cơ mà. – Diệp Vô Trần nói nhỏ, rồi đột ngột đứng thẳng người lên.

Trong tay hắn không có vũ khí, chỉ có cái lò luyện cũ kỹ sứt mẻ – Quy Phàm Lô – đang xoay tròn trên lòng bàn tay. Một luồng hào quang nhạt nhẽo nhưng bền bỉ bùng lên, khiến ma khí trong phòng bỗng chốc như gặp phải thiên địch, thi nhau tan biến.

– Vạn vật hữu linh, phàm tâm định mệnh. – Diệp Vô Trần trầm giọng. – Hôm nay, ta sẽ cho các ngươi thấy, thế nào gọi là Lấy Đạo Nhập Phàm.

Phía ngoài phủ Thành chủ, bầu trời vốn đang trong xanh bỗng chốc mây đen kéo đến ùn ùn, nhưng lạ thay, giữa mây đen lại rực lên một quầng sáng ấm áp như ánh nắng ban mai.

Cả Vân Hải thành xôn xao. Họ không biết rằng, bên trong tòa kiến trúc uy nghiêm kia, một cuộc chiến về lý tưởng và đạo tâm đang bắt đầu bùng nổ, và cuộc đời của kẻ mang danh “Tiểu đồ đệ Bất Nhị Đường” sắp bước sang một chương mà cả thế gian phải kinh sợ.


**Hết Chương 51.**

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8