Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập PhàmChương 64: Huyết Ma trận pháp
**CHƯƠNG 64: HUYẾT MA TRẬN PHÁP**
Gió đêm ở thành Lâm Hải vốn mang theo hơi mặn chát của biển cả, nhưng lúc này lại nồng nặc mùi tanh tưởi của máu và sự chết chóc. Trong màn đêm đen đặc như mực tàu, những tia huyết quang từ tàn dư của quả cầu hộ pháp Huyết Đan Môn vừa để lại vẫn còn lập lòe như những con mắt quỷ dữ.
Giữa cảnh tượng quỷ dị ấy, Diệp Vô Trần đứng đó, đôi ống tay áo thanh y nhẹ nhàng lay động theo gió. Hắn không có vẻ gì là một vị cao nhân đắc đạo, càng không giống một vị tiên nhân từ trên trời rơi xuống. Trong mắt chúng chúng sinh, hắn giống như một kẻ thư sinh nghèo vừa đi hái thuốc về muộn, gánh trên vai là sinh kế, trong tay là cỏ dại đồng nội.
Tô Nguyệt Dao tựa lưng vào cánh cửa gỗ mục nát của tiệm thuốc, lồng ngực phập phồng. Nàng nhìn thấy bóng lưng hắn, một bóng lưng không quá đồ sộ nhưng lại vững chãi như bàn thạch, che chắn cho nàng trước mọi sóng dữ của cuộc đời. Nàng khẽ gọi, giọng run run:
“Vô Trần… Huynh… huynh thật sự đã về.”
Diệp Vô Trần quay đầu lại, đôi mắt tĩnh lặng như mặt hồ ngàn năm không một gợn sóng nhìn nàng. Một tia ấm áp hiếm hoi lướt qua nơi đáy mắt, hắn khẽ mỉm cười:
“Để muội chịu thiệt thòi rồi. Vào trong ngồi nghỉ đi, để ta dọn dẹp chút rác rưởi này.”
Nụ cười ấy nhẹ nhàng như gió thoảng, khiến nỗi sợ hãi trong lòng Nguyệt Dao tan biến sạch sành sanh. Nàng ngoan ngoãn gật đầu, dù đôi mắt vẫn đầy lo âu.
Ở phía đối diện, tên hộ pháp của Huyết Đan Môn, kẻ vừa chứng kiến huyết chiêu của mình bị một thanh gỗ đánh tan, đang run rẩy đến mức không đứng vững. Hắn ta tên là Hắc Sát, một kẻ tay đã nhuốm máu hàng ngàn phàm nhân, thực lực đã chạm đến cảnh giới Kim Đan trung kỳ. Thế nhưng, vào lúc này, nhìn vào gã thanh niên trẻ tuổi trước mặt, hắn chỉ cảm thấy một sự sợ hãi nguyên thủy nhất, tựa như một con kiến đang nhìn lên đỉnh núi Thái Sơn cao vút tận mây xanh.
“Chết tiệt! Ngươi giả thần giả quỷ cái gì?” Hắc Sát gầm lên để xua đi nỗi sợ, tay hắn run rẩy kết ấn. “Toàn bộ môn đồ Huyết Đan Môn nghe lệnh, sát trận mở ra! Giết chết tên cuồng vọng này cho ta!”
Từ những góc tối của phố xá, hàng trăm bóng đen áo đỏ lao ra như những con dơi hút máu. Chúng đồng loạt đâm những mũi giáo rỉ máu xuống đất. Đất đá dưới chân Diệp Vô Trần bắt đầu rung chuyển, những khe nứt đỏ rực hiện ra, phun lên những luồng uế khí hôi thối.
“Lục Manh.” Diệp Vô Trần không nhìn đám người kia, chỉ gọi khẽ.
“Có đệ, sư phụ!” Lục Manh lúc này đã trấn định lại sau màn “di chuyển tức thời” kinh hoàng ban nãy. Gã thợ rèn cục mịch vỗ vỗ vào cái ngực trần như thép nguội, tay cầm cái búa rèn đã sứt mẻ, đứng chắn trước Quy Phàm Lô.
“Thổi lửa.” Diệp Vô Trần hạ lệnh ngắn gọn.
“Rõ!”
Lục Manh không hỏi nhiều. Gã biết quy tắc của sư phụ. Trong khi kẻ thù dùng máu để luyện sát, sư phụ hắn dùng lửa để luyện tâm. Lục Manh ngồi xổm xuống, hai bàn tay thô kệch bắt đầu vỗ mạnh vào đáy lò cũ kỹ. Mỗi một cú vỗ của gã không dùng linh lực hoa mỹ, mà dùng sức mạnh thuần túy của một người phàm đã tôi luyện qua hàng vạn nhát búa rèn sắt.
*Bùm! Bùm!*
Ngọn lửa màu cam bình thường bắt đầu bùng lên trong lò. Không phải dị hỏa của thiên giới, cũng chẳng phải ma hỏa của u minh, đó chỉ là ngọn lửa hồng trần bình dị, nhưng dưới sự điều khiển của Diệp Vô Trần, nó mang theo một hơi ấm kỳ lạ, lan tỏa đến đâu, uế khí tan đến đó.
Diệp Vô Trần cầm lấy nắm cỏ ven đường – một nắm cỏ xanh rì, trên lá vẫn còn đọng lại vài giọt sương đêm mà hắn tiện tay nhặt được ở ngoại thành. Hắn ném chúng vào lò luyện một cách tùy ý như người ta ném củi khô.
“Vạn vật vốn không có rác rưởi, chỉ có tâm người chưa đủ sáng để thấy được vẻ đẹp của chúng.” Diệp Vô Trần khẽ thở dài, tay phải của hắn chậm rãi nhấc lên, tạo thành một tư thế vô cùng cổ xưa.
Đó là *Thái Cổ Hồng Mông Thủ*.
Nhưng lần này, hắn không dùng sức mạnh hủy diệt. Ngón tay hắn gảy nhẹ vào không trung, như thể đang gảy lên những dây đàn vô hình của tạo hóa.
Lúc này, Huyết Ma Trận Pháp của Hắc Sát đã hoàn thành. Một màn sương đỏ dày đặc bao trùm lấy bán kính một dặm chung quanh tiệm thuốc. Những phàm nhân còn kẹt lại trong thành Lâm Hải bắt đầu kêu la thảm thiết, da thịt họ bắt đầu khô héo, sinh mệnh lực bị trận pháp hút đi một cách thô bạo.
“Nhìn xem! Đây là sức mạnh của Đan đạo tối cao!” Hắc Sát cười cuồng dại, gương mặt hắn bị huyết quang soi rọi đến vặn vẹo. “Lấy máu vạn người luyện thành một viên Tuyết Huyết Đan, giúp ta phá cảnh! Phàm nhân là gì? Chúng chỉ là những bình chứa dược tính mà thôi!”
Diệp Vô Trần khẽ nhắm mắt. Hắn dường như nghe thấy tiếng khóc than của mảnh đất này, nghe thấy sự run rẩy của những ngọn cỏ héo úa dưới chân.
“Ngươi gọi đây là Đan đạo sao?” Giọng Diệp Vô Trần vang lên, không lớn nhưng át đi tất cả tiếng gào thét của trận pháp, vang vọng trực tiếp vào linh hồn mỗi người. “Đạo là sự bao dung, là quy luật của sinh tồn. Ngươi dùng cái chết để cầu trường sinh, đó là nghịch đạo.”
Nói đoạn, hắn vỗ mạnh vào lò luyện.
*Keng!*
Một tiếng vang thanh thúy như tiếng chuông chùa giữa rừng sâu vang lên. Từ trong Quy Phàm Lô, một luồng khói trắng nhạt nhẽo bốc lên. Khói ấy không bay đi mà ngưng tụ lại thành những đóa hoa sen trắng tinh khôi lơ lửng giữa không trung.
Hàng vạn đóa hoa sen khói xuất hiện, chậm rãi rơi xuống. Mỗi khi một đóa sen chạm vào một phàm nhân đang khô héo, sắc mặt họ lập tức hồng hào trở lại, sinh mệnh lực vốn bị hút đi lại từ từ chảy ngược về cơ thể.
“Cái gì? Ngươi… ngươi có thể nghịch chuyển trận pháp?” Hắc Sát kinh hoàng. Hắn nhận ra huyết lực mà trận pháp tích tụ đang bị những đóa sen trắng kia “hóa giải”. Không phải là nuốt chửng, mà là chuyển hóa tử khí thành sinh khí.
“Đây không phải nghịch chuyển, đây là Thanh Tâm Tán.” Diệp Vô Trần nhàn nhạt nói. “Dùng mười phần sinh cơ của thảo mộc phàm trần, cộng thêm một niệm từ bi, hóa giải vạn trượng ma tâm.”
Đúng lúc này, không gian xung quanh chợt trở nên đông đặc.
Một áp lực khủng khiếp, vượt xa Kim Đan kỳ, vượt xa Nguyên Anh kỳ, từ phía chân trời xa thẳm ập tới. Mặt đất không còn rung chuyển nữa, mà bắt đầu sụp xuống dưới một sức nặng vô hình.
“Hừ! Một tên tiểu tử khẩu khí thật lớn!”
Giọng nói ấy khàn đục như tiếng xương cốt cọ sát vào nhau, mang theo một hơi thở mục nát của nghìn năm dưới mộ sâu.
Ở trung tâm màn sương đỏ, không gian vặn xoắn lại, hiện ra một cỗ kiệu lớn được khiêng bởi tám cái xác không đầu. Trên kiệu, một lão già gầy gò như bộ xương khô, khoác lên mình bộ bào đỏ thẫm thêu hình quỷ đói, đang chầm chậm mở mắt.
Kẻ vừa xuất hiện chính là tông chủ Huyết Đan Môn – Cổ Sát Thiên.
Hắc Sát thấy vậy, lập tức quỳ sụp xuống, run rẩy kêu lên: “Tông chủ! Thuộc hạ vô năng, xin tông chủ thứ tội!”
Cổ Sát Thiên không nhìn lấy Hắc Sát một cái, bàn tay gầy như móng vuốt chim ưng phất nhẹ. Một luồng ánh sáng đỏ lóe lên, đầu của Hắc Sát lập tức lìa khỏi cổ, máu phun trào thành vòi, bị hút sạch vào một cái bình nhỏ trên eo lão.
“Đúng là vô năng.” Cổ Sát Thiên lên tiếng, âm thanh lạnh lẽo vô tình. Lão nhìn về phía Diệp Vô Trần, đôi mắt đục ngầu chợt lóe lên tia sáng tham lam cực độ. “Luyện rác rưởi thành dược dẫn cứu người… Ngươi chính là kẻ đã giết thuộc hạ của ta ở Thanh Phong Trấn?”
Diệp Vô Trần đứng chắp tay sau lưng, gương mặt vẫn không gợn sóng: “Chó dữ ra đường cắn người, người đi đường đập chết nó, đó là việc hiển nhiên.”
“Ha ha ha!” Cổ Sát Thiên cười rộ lên, tiếng cười như tiếng quạ kêu giữa nghĩa địa. “Gan lắm! Lão phu tu luyện Huyết Đan đạo sáu trăm năm, từng thấy vô số thiên tài, nhưng chưa từng thấy ai có ‘Ý Đan’ thuần khiết như ngươi. Cỏ rác hóa sen trắng, thú vị… thật thú vị!”
Lão đứng dậy khỏi cỗ kiệu, mỗi bước chân lão đi xuống không trung, đều để lại một vết chân máu cháy xém trên hư không.
“Ngươi biết không, trong mắt lão phu, những tên phàm nhân kia đúng là kiến hôi thật, nhưng ngươi thì khác.” Cổ Sát Thiên liếm môi, để lộ hàm răng vàng khè. “Thân xác của ngươi, thần hồn của ngươi, chính là loại dược liệu quý giá nhất thiên hạ. Nếu dùng ngươi làm đan linh, viên Huyết Ma Đan của lão phu sẽ thật sự bước vào hàng ngũ Tiên phẩm!”
“Muốn luyện ta?” Diệp Vô Trần khẽ nhếch môi, ánh mắt có chút mỉa mai. “Ngươi đã từng luyện qua tiên nhân chưa?”
“Chết đến nơi còn mạnh miệng!” Cổ Sát Thiên thịnh nộ. Lão không nói nhảm nữa, hai tay vung lên.
“Huyết Ma Thiên Tuyệt Trận – Khởi!”
Dưới sự chủ trì của một vị cao thủ Hóa Thần kỳ như Cổ Sát Thiên, trận pháp trong thành Lâm Hải thay đổi hoàn toàn. Những sợi tơ máu mỏng manh ban nãy giờ đây dày đặc như những dây thừng, từ lòng đất chui lên, bao vây lấy cả tiệm thuốc và Diệp Vô Trần vào tâm điểm của một cái lồng máu khổng lồ.
Mỗi sợi tơ máu đều mang theo lực ăn mòn cực mạnh, ngay cả linh khí của trời đất chạm vào cũng bị nhuộm đỏ rồi tiêu tán.
Cả thành Lâm Hải lúc này như rơi vào địa ngục trần gian. Bầu trời bị huyết sắc che khuất hoàn toàn, chỉ còn lại sự tăm tối và mùi máu tanh.
Lục Manh cảm thấy khó thở, lồng ngực gã đau thắt lại. Gã gào lên: “Sư phụ! Đệ không thổi hỏa được nữa!”
Diệp Vô Trần bước đến cạnh Lục Manh, đặt tay lên vai gã. Một luồng hơi ấm dịu dàng lập tức lan tỏa, bảo vệ Lục Manh và Nguyệt Dao khỏi áp lực kinh hoàng.
“Không sao, lò đã nóng, lửa đã đủ.” Diệp Vô Trần nói khẽ.
Hắn nhìn ra ngoài cái lồng máu đang dần khép lại. Hắn thấy Cổ Sát Thiên đang đứng trên đỉnh cao, tự mãn nhìn xuống như một vị thần cai trị cái chết.
Diệp Vô Trần nhẹ nhàng đưa tay ra, hứng lấy một tia huyết lực từ trận pháp đang phóng tới. Tia huyết lực ấy, đủ để làm một tu sĩ Kim Đan tan xác, khi rơi vào lòng bàn tay hắn lại hiền lành như một sợi chỉ đỏ bình thường.
“Luyện đan, ngoài lửa, dược và lò, còn cần một thứ nữa.” Diệp Vô Trần thong thả nói, âm thanh vang xuyên qua cả trận pháp. “Đó là ‘Thời’. Thời gian đúng lúc, thiên địa giao hòa.”
Hắn ngước nhìn lên bầu trời tối đen bị huyết sắc bao phủ.
“Ngươi dùng huyết trận che mắt trời, tưởng rằng có thể ngăn cản thiên đạo?”
Diệp Vô Trần bất ngờ tung mạnh nắm cỏ còn lại trong tay về phía Quy Phàm Lô. Nhưng lần này, hắn không luyện đan nữa. Hắn vỗ mạnh vào thân lò một phát cuối cùng.
*Rắc!*
Cái lò luyện sứt mẻ vốn đã cũ nát, nay xuất hiện một vết nứt dài từ đỉnh xuống đáy. Nhưng từ trong vết nứt ấy, không phải là lửa, mà là một đạo thanh quang rực rỡ đến mức không thể nhìn thẳng bằng mắt thường.
“Hôm nay ta dùng ‘Sát ý’ của ngươi làm lửa, dùng ‘Nỗi đau’ của dân chúng làm dược, dùng ‘Thành Lâm Hải’ này làm lò… Luyện một viên ‘Sám Hối Đan’ cho ngươi!”
Diệp Vô Trần hét lớn một tiếng. Thanh kiếm gỗ gánh thuốc trên vai hắn tự động bay lên không trung, xoay tròn vùn vụt. Mỗi vòng xoay của thanh kiếm gỗ lại vẽ ra một đường vòng cung thanh tịnh, chém nát những sợi tơ máu bao quanh.
“Cái gì?” Cổ Sát Thiên kinh hãi nhận thấy sự kiểm soát đối với trận pháp của mình đang mất dần. Lão cảm thấy như mình không phải đang đối đầu với một người, mà đang đối đầu với toàn bộ ý chí của vùng đất này.
Lúc này, thanh kiếm gỗ dừng lại trên đỉnh đầu Diệp Vô Trần, mũi kiếm hướng thẳng về phía Cổ Sát Thiên.
Thế giới bỗng nhiên im bặt.
Mọi âm thanh, từ tiếng gào thét của trận pháp đến tiếng thở hồng hộc của phàm nhân, đều biến mất.
Chỉ còn lại bóng dáng Diệp Vô Trần đứng giữa phố vắng, thanh y phấp phới, tay chỉ thiên, chân đạp địa.
“Đan vốn từ tâm mà ra. Tâm ác thì đan độc, tâm thiện thì đan tiên.”
“Huyết ma vạn kiếp, cũng chẳng bằng một hơi ấm của nhân gian!”
Dứt lời, từ trong Quy Phàm Lô, một luồng năng lượng khổng lồ bùng phát, biến hóa thành vô số đốm sáng nhỏ như những hạt đom đóm. Hàng triệu đốm sáng ấy không tấn công, mà nhẹ nhàng bám vào những sợi tơ máu của trận pháp.
Chuyện kỳ dị xảy ra: Nơi nào đốm sáng chạm vào, huyết quang tan biến, biến thành những hạt mưa xanh ngắt mang theo mùi hương của cỏ dại và đất mới.
Huyết Ma Thiên Tuyệt Trận, một sát trận đủ để diệt một tòa thành, dưới sự “luyện hóa” của Diệp Vô Trần, thế mà lại đang tan chảy như băng mỏng dưới ánh mặt trời xuân.
Cổ Sát Thiên gầm lên kinh hoàng, lão không tin, lão tuyệt đối không tin! Lão huy động toàn bộ tinh huyết trong người, phun một búng máu lớn vào không trung để gia cố trận pháp.
“Không thể nào! Ngươi chỉ là một thằng nhóc bốc thuốc! Làm sao ngươi có thể…!”
“Ngươi sai rồi.” Diệp Vô Trần bay lên không trung, từng bước tiến về phía Cổ Sát Thiên. Mỗi bước đi, dưới chân hắn lại nở ra một bông sen thanh khiết bằng linh khí. “Ta là một người phàm, nhưng là người phàm biết Đạo.”
“Còn ngươi, sáu trăm năm qua, ngươi chỉ luyện được một thứ: Đó là sự mục nát.”
Thanh kiếm gỗ gánh thuốc đột nhiên phát ra một tiếng rền rĩ kéo dài, rồi biến thành một dải lụa xanh thẳm đâm xuyên qua màn sương máu cuối cùng, hướng thẳng về phía trái tim của Cổ Sát Thiên.
Trận chiến thực sự, giờ mới bắt đầu nổ ra với quy mô kinh thiên động địa hơn bao giờ hết. Huyết sắc và Thanh quang giao tranh trên bầu trời thành Lâm Hải, vẽ nên một bức tranh tráng lệ nhưng cũng đầy bi thương về ranh giới giữa Tiên và Ma, giữa Phàm và Đạo.
Dưới tiệm thuốc, Tô Nguyệt Dao nhìn bóng người giữa không trung kia, tay nàng đan chặt vào nhau. Nàng biết, Diệp Vô Trần của nàng không còn chỉ là chàng thanh niên lười biếng hay nằm trên mái nhà nữa. Nhưng cho dù hắn có là Đan Thần vĩ đại nhất, trong mắt nàng, hắn vẫn là người đã mang đến hơi ấm duy nhất cho tâm hồn lạc lõng của nàng giữa thế gian này.
Gió lạnh rít gào, nhưng ngọn lửa trong lòng lò cũ của Diệp Vô Trần vẫn chưa bao giờ tắt…