Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập PhàmChương 69: Bí mật về Vô Trần Tiên Tôn
Chương 69: Bí mật về Vô Trần Tiên Tôn
Sương mù của dãy núi Vân Điệp buổi sớm không giống với sương ở trấn Thanh Vân. Nó mang theo một vị lạnh lẽo, bảng lảng như những dải lụa tiên bị bỏ quên giữa chốn hồng trần.
Bên ánh lửa đã tàn từ đêm qua, Diệp Vô Trần ngồi dựa lưng vào một gốc tùng già. Trên đùi hắn, Tô Nguyệt Dao vẫn đang chìm vào giấc ngủ sâu sau những biến động dữ dội về linh hồn. Gương mặt nàng khi ngủ trông thật bình yên, không còn vẻ u sầu hay những tia nhìn cổ quái mang hơi hướm của một vị thần linh xa lạ. Phía bên kia, Lục Manh ôm thanh kiếm gỗ của sư phụ, gục đầu ngủ khò khò, thỉnh thoảng lại lẩm bẩm vài câu về kỹ thuật rèn thép.
Diệp Vô Trần khẽ ngẩng đầu, đôi mắt hắn không nhìn về phía bình minh đang dần rạng, mà nhìn vào khoảng không vô định. Ánh mắt ấy, vào giây phút này, bỗng trở nên già nua đến lạ kỳ. Nó chứa đựng sự mỏi mệt của một kẻ đã đi qua vạn dặm thời gian, đã nhìn thấu sự hưng thịnh của hàng nghìn triều đại, và cũng đã nếm trải sự lạnh lẽo của đỉnh cao tuyệt đối.
Hắn khẽ nhắm mắt lại. Một lần nữa, những mảnh vỡ của ký ức mà hắn hằng muốn chôn vùi lại trỗi dậy như thủy triều.
…
Tiên giới, chín tầng trời lộng lẫy, nơi vạn vật được đúc bằng ánh sáng và quy tắc.
Đó là vạn năm trước, khi cái tên “Diệp Vô Trần” chưa phải là một gã đồ đệ lười biếng trong dược điếm phàm trần, mà là “Vô Trần Tiên Tôn” — vị Cửu phẩm Đan Đế duy nhất có thể đối thoại với Thiên Đạo.
Hắn nhớ lại Vạn Linh Đan Phủ của mình, nơi treo lơ lửng giữa mây ngàn, xung quanh là những vườn dược thảo quý hiếm mà chỉ cần một lá cũng đủ khiến vạn người tranh đoạt đến đầu rơi máu chảy. Khi đó, mỗi hơi thở của hắn đều tỏa ra đan hương, mỗi bước chân của hắn đều có linh thú cúi đầu bái phục.
“Vô Trần huynh, viên Vô Thượng Thần Đan này… khi nào thì hoàn tất?”
Giọng nói ấy thanh tao, cao ngạo nhưng lại chứa đựng một sự nôn nóng khó nhận ra. Diệp Vô Trần trong ký ức khẽ quay đầu lại. Đứng đó là một nam tử mặc hoàng bào thêu hoa văn sấm sét, khí độ bất phàm, ánh mắt như ẩn chứa cả tinh hà.
Phùng Kinh Thiên.
Lúc đó, họ là huynh đệ. Phùng Kinh Thiên là Thiên tài số một của Tiên giới, kẻ nắm giữ quy luật của thiên lôi, đại diện cho sự uy nghiêm và trừng phạt của trời đất. Còn Diệp Vô Trần lại là người hiền hòa nhất, kẻ mang lại sự sống qua những viên đan dược thần thánh. Một người là “Hình phạt”, một người là “Cứu rỗi”. Sự kết hợp của họ tưởng chừng như là thiên kinh địa nghĩa, vĩnh hằng bất biến.
“Kinh Thiên, Vô Thượng Thần Đan không phải thứ có thể dục tốc.” Diệp Vô Trần của vạn năm trước lắc đầu, đôi bàn tay thanh mảnh đang điều khiển ngọn lửa Thái Sơ rực rỡ màu tím đen bên trong Quy Phàm Lô — khi đó vẫn còn là một bảo vật chói lọi thiên địa. “Viên đan này mượn vận mệnh của lục đạo, thu thập tinh hoa của bát hoang. Nó thiếu một thứ quan trọng nhất.”
“Thiếu thứ gì?” Phùng Kinh Thiên nheo mắt hỏi.
“Thiếu tính người.” Diệp Vô Trần thở dài. “Tiên giới quá thanh cao, quá tĩnh lặng. Chúng ta tu luyện đến mức không còn cảm nhận được nỗi đau của chúng sinh, không còn hiểu được ý nghĩa của một giọt nước mắt hay một nụ cười của phàm nhân. Viên đan này, nếu luyện thành mà không có ‘Nhân vị’, nó chỉ là một khối linh khí vô tri, không thể giúp chúng ta phá giải gông xiềng của Thiên Đạo.”
Phùng Kinh Thiên cười lạnh, tiếng cười như sấm nổ vang vọng khắp Đan Phủ: “Phàm nhân là kiến hôi, là bụi bặm dưới chân đế vương. Vô Trần, huynh quá chấp niệm vào những thứ yếu đuối đó rồi. Chúng ta là Thần, là Tiên! Chúng ta đứng trên tất cả để cai trị, chứ không phải để thấu cảm với lũ sâu bọ ngắn ngủi kia.”
Ngày đó, Diệp Vô Trần chỉ mỉm cười không đáp. Hắn cho rằng huynh đệ của mình chỉ vì quá chú tâm vào thực lực mà nhất thời lầm lạc. Nhưng hắn đã nhầm. Sự lạnh lẽo của Tiên giới đã ngấm vào tủy cốt của Phùng Kinh Thiên và cả những người gọi là “Chư thần” ngoài kia.
Đêm hôm đó, khi Vô Thượng Thần Đan đi vào giai đoạn then chốt nhất, cả Tiên giới bỗng rúng động.
Trận pháp bảo vệ Vạn Linh Đan Phủ bị phá vỡ từ bên trong. Diệp Vô Trần đang ở vào giây phút suy kiệt nhất do phải hiến tế tâm huyết vào lò luyện, thì một thanh kiếm mang theo lôi điện ngập trời đã xuyên thủng lồng ngực hắn.
Cảm giác đau đớn ấy… không phải là sự đau đớn về thể xác, mà là sự vỡ vụn của niềm tin.
Hắn nhìn lên, thấy khuôn mặt của Phùng Kinh Thiên lấp loáng sau ánh chớp trắng xóa. Xung quanh đó, những vị Tiên Tôn, những người đã từng nhận ơn huệ đan dược của hắn, đều đang đứng đó với ánh mắt lạnh lùng.
“Vô Trần, ngươi quá nguy hiểm.” Phùng Kinh Thiên nói, giọng nói không có một chút dao động cảm xúc nào. “Đạo của ngươi là ‘Nhập Phàm’, là khiến Tiên và Phàm bình đẳng. Ngươi muốn chúng ta từ bỏ ngôi cao để hạ mình xuống bùn lầy cùng đám dân đen sao? Ngươi muốn phá hủy tôn nghiêm của Tiên giới bằng thứ triết lý hủ bại đó. Vì vậy, viên Thần đan này, hãy để chúng ta thay ngươi sở hữu. Còn ngươi… nên tan biến cùng cái đạo tâm sai lầm đó đi.”
Diệp Vô Trần nhớ rõ, lúc đó hắn không hề tức giận. Hắn nhìn viên Thần Đan đang tỏa sáng rực rỡ trong lò, rồi lại nhìn những khuôn mặt tham lam nhưng cố tỏ ra uy nghiêm xung quanh.
Hắn nhận ra, viên đan mà hắn dùng cả vạn năm để tinh luyện thực chất là một sự châm biếm. Một đám thần tiên vô tình lại muốn sở hữu một thứ đại diện cho chân lý nhân gian.
“Kinh Thiên, các người sẽ không bao giờ hiểu được…”
Trong giây phút nghìn cân treo sợi tóc, Diệp Vô Trần đã làm một việc khiến toàn bộ Tiên giới chấn động. Hắn không chống trả để giữ mạng, cũng không chạy trốn. Hắn dùng chút linh lực cuối cùng, vỗ mạnh vào Quy Phàm Lô.
Hắn không phá hủy cái lò, mà là dùng bí pháp “Lấy Đạo Nhập Phàm”, cưỡng ép đưa linh hồn của mình và một phần linh cốt của viên Thần đan chưa hoàn thiện đi vào luân hồi. Hắn muốn chứng minh cho bọn họ thấy, dù có rơi vào tầng đáy của nhân gian, dù có trở thành một phàm nhân yếu ớt, cái “Đạo” mà hắn theo đuổi vẫn mạnh mẽ hơn mọi thứ lôi điện và thần thông của bọn họ.
Cảnh tượng cuối cùng trong ký ức là Vạn Linh Đan Phủ sụp đổ, lò luyện rơi vào hư không, và khuôn mặt của Phùng Kinh Thiên đầy sự giận dữ khi nhận ra kẻ nắm giữ chìa khóa cuối cùng của chân lý đã biến mất khỏi tầm tay lão.
…
“Sư phụ? Sư phụ!”
Tiếng gọi gấp gáp của Lục Manh kéo Diệp Vô Trần trở về với hiện tại.
Hắn mở mắt ra. Ánh nắng ban mai đã xuyên qua kẽ lá, rọi thẳng vào gương mặt hắn. Hơi ấm của ánh mặt trời phàm trần này tuy mỏng manh, nhưng đối với Diệp Vô Trần, nó lại thực tế hơn nhiều so với ánh hào quang giả tạo ở Tiên giới.
“Làm sao thế? Có chuyện gì mà hét lên như cháy nhà vậy?” Diệp Vô Trần lấy lại vẻ lười biếng thường ngày, vươn vai một cái thật dài, suýt chút nữa làm Tô Nguyệt Dao đang tựa vào vai mình tỉnh giấc.
Lục Manh gãi đầu gãi tai, chỉ tay vào cái gánh thuốc bằng gỗ cũ kỹ đang dựng cạnh gốc cây: “Sư phụ xem, thanh kiếm gỗ… nó… nó nở hoa rồi!”
Diệp Vô Trần liếc mắt nhìn sang. Quả nhiên, trên thanh gỗ gánh thuốc thô ráp vốn đã bị bào mòn bởi sương gió, nay bỗng mọc ra một vài mầm non xanh mướt, ở đầu ngọn còn có những nụ hoa bé xíu, tỏa ra một mùi hương thanh khiết, dìu dịu.
Đây không phải là do Diệp Vô Trần thi triển phép thuật. Đây là kết quả của việc tối qua thanh kiếm này đã được hấp thụ quá nhiều tinh hoa của “Đạo hỏa” và sự cộng hưởng linh hồn giữa hắn và Nguyệt Dao.
“Cỏ cây có tình, hủ mộc gặp đạo cũng có thể hồi xuân.” Diệp Vô Trần khẽ cười, đứng dậy phủi bụi trên áo xanh. “Có gì mà ngạc nhiên. Đi thôi, dọn dẹp một chút rồi còn xuống núi.”
Tô Nguyệt Dao lúc này cũng đã tỉnh. Nàng dụi dụi đôi mắt, nhìn quanh một vòng rồi dừng lại ở Diệp Vô Trần. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, nàng dường như lại thấy bóng dáng của vị thần linh nào đó bao phủ lên người hắn, nhưng khi dụi mắt nhìn lại, Diệp Vô Trần vẫn là vị “Vô Trần ca ca” lười biếng, đang loay hoay thắt lại cái túi đựng thuốc.
“Huynh… huynh vừa gặp ác mộng sao?” Nguyệt Dao khẽ hỏi, nàng cảm nhận được sự run rẩy rất nhẹ trong hơi thở của hắn khi nãy.
Diệp Vô Trần quay lại nhìn nàng, ánh mắt dịu dàng như hồ thu tĩnh lặng: “Không phải ác mộng. Chỉ là một giấc mơ về một nơi rất lạnh, nơi người ta quên mất cách cười và cách khóc. Nhưng tỉnh rồi, nhìn thấy muội, nhìn thấy tên ngốc Lục Manh kia, ta thấy thế gian này ấm áp hơn nhiều.”
Nguyệt Dao mỉm cười, dù ký ức về cái tên khác của mình vẫn còn lảng bảng trong tâm trí, nàng quyết định tạm gác nó sang một bên. Với nàng, dược điếm trấn Thanh Vân, những buổi chiều hái thuốc và nụ cười thản nhiên này của Diệp Vô Trần mới là điều nàng muốn nắm giữ.
Cả ba người bắt đầu hành trình xuống núi. Đi được một đoạn, Diệp Vô Trần bỗng dừng lại, liếc nhìn về phía chân trời xa xăm — nơi có vẻ là hướng của thành Lâm Hải, và xa hơn nữa, là kinh đô sầm uất.
Hắn cảm nhận được. Kể từ giây phút “Đạo hỏa” của Nguyệt Dao bùng lên tối qua, những con mắt cũ ở Tiên giới đã bắt đầu nhìn xuống.
Huyết Đan Môn hay Cổ Sát Thiên chỉ là những kẻ tay sai không đáng kể. Những kẻ thù thực sự của hắn là những vị Tiên nhân vạn kiếp bất diệt, những kẻ tin rằng vạn vật sinh ra chỉ để làm nô lệ cho quy luật vô tình.
Hắn nhìn lại hai người đồng hành bên cạnh mình. Một thiếu nữ từng là Thiên đạo luân hồi nay lại thích ăn bánh bao nóng, một gã thợ rèn thô kệch muốn dùng cái đe sắt để bảo vệ công đạo.
“Kinh Thiên, ngươi cho rằng phàm nhân là bụi bặm.” Diệp Vô Trần thầm nghĩ trong lòng, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười ngạo nghễ vốn đã mất đi từ lâu. “Vậy thì kiếp này, Diệp Vô Trần ta sẽ dùng mớ bụi bặm này, dùng chính cái lò sứt mẻ này, luyện thành một viên đại đan để quét sạch cái thiên đạo lạnh lẽo của các ngươi.”
“Sư phụ, sao người đứng đờ ra đó thế? Con đói rồi, chúng ta nhanh tìm chỗ nào có quán ăn đi!” Lục Manh vác cái túi gánh thuốc đã nở hoa trên vai, lạch bạch chạy phía trước, miệng oang oang.
“Tới đây, tới đây!” Diệp Vô Trần đáp lời, bước đi tiêu sái.
Hắn gánh theo thuốc, cũng là gánh theo cả nhân gian. Trên con đường mòn nhỏ hẹp của dãy núi Vân Điệp, dấu chân hắn để lại bỗng chốc rực lên một ánh vàng mờ ảo, rồi tan biến vào lòng đất, gieo mầm cho những bông hoa dại đua nở ngay trong gió lạnh đầu mùa.
Bí mật về Vô Trần Tiên Tôn, hắn sẽ giấu kín. Bởi lẽ bây giờ, hắn không muốn làm một vị thần cô độc trên đỉnh trời xanh nữa. Hắn thích làm một người phàm có thể vì một gáo nước ngọt mà cảm thấy thỏa mãn, vì một nụ cười của tri kỷ mà dám đối đầu với cả bầu trời.
Cuộc chơi lớn nhất của vạn cổ đã thực sự bắt đầu, không phải bằng gươm đao sầm uất, mà bằng một tiệm thuốc nhỏ tên “Bất Nhị Đường” và những trái tim chưa bao giờ biết đến sự khuất phục trước thiên mệnh.
Khi bóng lưng họ mờ dần trong sương núi, tiếng cười nói hồn nhiên của Nguyệt Dao và tiếng la hét của Lục Manh vẫn vẳng lại, đánh tan sự tĩnh lặng u buồn của ngàn năm núi rừng.
Và ở đâu đó trên tầng không mờ mịt, một đạo sấm sét vô thanh khẽ lóe lên, như một sự hồi đáp của Thiên giới dành cho sự thức tỉnh của kẻ luân hồi. Diệp Vô Trần không cần nhìn cũng biết, kẻ cũ đã đến. Nhưng hắn không sợ.
Vì kiếp này, hắn không còn đơn độc. Hắn đã “Nhập Phàm”, và phàm trần này, chính là tấm khiên vững chắc nhất của hắn.