Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập PhàmChương 70: Đại hội Đan Đạo Đông Huyền Châu
Chương 70: Đông Huyền Thành hạ, vạn vật giai đan
Đông Huyền Thành vào tháng Ba, mưa bụi lất phất bay như những sợi tơ tằm quấn quýt lấy hàng liễu rủ bên bờ hộ thành hà. Khác với vẻ u tịch, thanh vắng của trấn nhỏ Thanh Vân, nơi đây là trái tim của Đông Huyền Châu, nơi mà hơi thở của sự phồn hoa quyện lẫn cùng linh khí đậm đặc từ những đại trận cổ xưa bao phủ lấy tường thành cao vút.
Hôm nay, cổng thành mở rộng, từng dòng người đổ về như trăm sông đổ về biển. Tiếng ngựa xe, tiếng rao hàng, và thi thoảng là những tiếng xé gió của những vị tu sĩ ngự kiếm phi hành qua tầng mây, để lại những vệt hào quang rực rỡ trên nền trời xám nhạt. Tất cả đều hướng về một mục đích duy nhất: Đại hội Đan Đạo ngàn năm một thuở.
Giữa đám đông xa hoa nọ, có một tổ hợp kỳ lạ đang lững thững bước đi.
Dẫn đầu là một thanh niên mặc thanh y đã hơi sờn màu, vai gánh một chiếc đòn gánh bằng gỗ đào cũ kỹ, hai bên là hai giỏ mây đựng đầy những loại cỏ dại khô héo. Hắn đi thong dong, đôi mắt hơi lờ đờ như người chưa tỉnh ngủ, thỉnh thoảng lại dừng lại hít hà mùi bánh bao nóng hổi ven đường với vẻ mặt vô cùng thỏa mãn. Đi bên cạnh hắn là một thiếu nữ linh động, đôi mắt to tròn đen láy không ngừng đảo quanh, tay cầm xiên hồ lô đường, miệng cười rạng rỡ. Sau cùng là một gã to xác, vai u thịt bắp, lưng cõng một chiếc lò luyện đan sứt mất một quai, bước chân nặng nề làm mặt đất như rung chuyển nhẹ.
“Sư phụ, người nhìn kìa! Cái lò luyện đan của vị tiên sư kia phát sáng đẹp quá, lại còn có rồng bay phượng múa nữa!” Lục Manh trợn tròn mắt nhìn một vị đan sư trẻ tuổi vừa lướt qua trên một chiếc xe ngựa kéo bởi linh thú kỳ lân.
Diệp Vô Trần liếc nhìn cái lò đan nạm đầy linh thạch lấp lánh kia, chỉ cười nhạt:
“Vàng son lộng lẫy để che mắt thế gian, nhưng lửa lại không thấu được cốt tủy. Lò tốt hay không, không nằm ở vẻ ngoài, mà nằm ở chỗ nó có chịu đựng được sự cô độc của thời gian hay không. Manh tử, giữ chặt cái Quy Phàm Lô cho tốt, đó mới là chân bảo.”
Tô Nguyệt Dao cắn một miếng hồ lô đường, vị ngọt lịm tan trong miệng, nàng cười híp mắt nói:
“Vô Trần ca ca, huynh lại bắt đầu giảng đạo rồi. Huynh xem, chúng ta ngay cả linh thạch để vào thành cũng không có, phải dùng mấy gốc dược thảo dại này để đổi sao?”
Diệp Vô Trần dừng chân trước trạm canh gác của binh sĩ thành môn, hắn lấy từ trong gánh thuốc ra hai cọng cỏ trông chẳng khác gì cỏ ven đường, nhẹ nhàng đưa cho tên đội trưởng đang định quát tháo.
“Cỏ này… ngươi đùa giỡn bản quân sao?” Tên đội trưởng định ném đi, nhưng đột nhiên, hắn cảm thấy một luồng hơi ấm từ cuống lá lan tỏa khắp lòng bàn tay, khiến những vết thương cũ trong chiến trận vốn đau nhức khi trời mưa đột nhiên dịu lại, một mùi hương thanh khiết xộc thẳng vào não bộ làm tinh thần sảng khoái lạ thường.
Hắn trợn mắt nhìn thanh niên thanh y trước mặt, giọng điệu lập tức thay đổi, có chút kính nể xen lẫn hoang mang:
“Đây… đây là linh thảo gì?”
Diệp Vô Trần khẽ cười, tiêu sái bước qua cửa thành:
“Không phải linh thảo, chỉ là tâm ý của nhân gian thôi.”
Vào đến bên trong Đông Huyền Thành, không khí càng thêm sôi động. Quảng trường Trung tâm đã sớm được dựng lên hàng nghìn bục đá xanh để chuẩn bị cho kỳ sát hạch đan sư đầu tiên. Những vị thiên tài đến từ Đan Tháp hay những tông môn lớn như Huyết Đan Môn (nay đã tàn lụi và được thay thế bằng những kẻ kế thừa tham vọng khác) đều tỏa ra khí thế bức người. Họ mặc cẩm bào thêu hoa văn đan hỏa, tay cầm linh dược nghìn năm, nhìn quanh với ánh mắt kiêu ngạo.
Tại một góc của quảng trường, một đám đệ tử của Tiên Tuyết Cung đang đứng vây quanh một nam tử trẻ tuổi mặt mũi tuấn tú nhưng vô cùng lạnh lùng. Hắn chính là đệ tử thiên tài của Tiên giới hạ phàm rèn luyện, được đồn đại là người của Phùng Kinh Thiên phái xuống để quan sát khí vận phàm trần.
“Nhìn kìa, kẻ kia chẳng phải là tên đan sư tự xưng ‘Bất Nhị Đường’ ở trấn nhỏ đó sao?” Một tên đệ tử Tiên Tuyết Cung chỉ về phía Diệp Vô Trần rồi cười nhạo. “Đến tham dự Đại hội Đan Đạo cao quý nhất lục địa mà lại gánh một gánh cỏ dại, mang theo một lò đan sứt mẻ? Thật là sỉ nhục cho cái nghề luyện đan này.”
Nam tử lãnh khâu kia khẽ liếc mắt nhìn sang Diệp Vô Trần. Ánh mắt hắn vốn vô tình, nhưng khi chạm vào đôi mắt thâm trầm như biển sâu của Vô Trần, trái tim hắn bỗng nhiên đập lệch một nhịp. Một cảm giác nguy hiểm khó giải thích trào dâng, nhưng hắn nhanh chóng trấn áp nó bằng sự ngạo mạn cố hữu.
“Một kẻ đã mất đi tham vọng, muốn dùng phàm đạo để nghịch thiên sao? Nực cười.” Hắn lạnh lùng thu hồi tầm mắt.
Diệp Vô Trần không hề để ý đến những lời đàm tiếu xung quanh. Hắn tìm đến một bục đá khiêm tốn ở tít góc xa, hạ gánh thuốc xuống, từ tốn lấy ra cái Quy Phàm Lô sứt quai.
Lúc này, từ trên tầng cao nhất của Đan Các nhìn xuống, một bóng dáng già nua, rách rưới đang ngồi trên nóc nhà vắt vẻo, tay cầm vò rượu lâu năm, khà một tiếng rõ to. Đó chính là Mặc Thiên Hành. Lão nhìn về phía Diệp Vô Trần, đôi mắt đục ngầu hiện lên tia sáng ranh mãnh:
“Vô Trần, ngươi nói là muốn nhập phàm để tìm lại mảnh ghép còn thiếu, nhưng gánh thuốc này của ngươi… e là sẽ làm cả cái Đông Huyền Thành này phải lật nhào mất thôi.”
Phía dưới quảng trường, tiếng trống trận bắt đầu vang lên rộn rã. Vị chấp sự của Đại hội, một vị lục phẩm Đan vương đứng trên cao dõng dạc tuyên bố:
“Đại hội Đan Đạo vòng đầu tiên: Lấy vật định tâm. Trong vòng một canh giờ, dùng nguyên liệu tùy ý, luyện ra một viên đan dược có thể khiến đá nảy mầm. Ai không làm được, lập tức cút khỏi đây!”
Cả quảng trường xôn xao. Đá nảy mầm? Đây không phải là thuật luyện đan, đây gần như là thần thông sáng thế! Mọi người bắt đầu dùng đến hỏa diễm mạnh nhất, linh dược chứa đựng sức sống dạt dào nhất. Những ngọn lửa đỏ, xanh, tím bốc lên ngùn ngụt, dược hương nồng đậm che phủ cả một vùng.
Ngay cả Lục Manh cũng lo lắng: “Sư phụ, gạch đá khô khốc thế này, thuốc nào mà chữa cho nó nở hoa được?”
Tô Nguyệt Dao nhìn Diệp Vô Trần. Nàng thấy hắn chẳng hề vội vàng. Hắn đi ra bên cạnh bục đá, múc một gáo nước từ cái chum hứng nước mưa lúc nãy, rồi thả vào đó mấy bông hoa màu trắng li ti vừa hái được trong kẽ tường thành.
Hắn không dùng lửa từ lòng bàn tay, cũng chẳng có lò hỏa cao cấp. Hắn chỉ nhẹ nhàng đặt cái lò sứt quai lên bục đá, tay trái vỗ nhẹ vào thân lò, tay phải khẽ vẫy một cái. Những hạt mưa li ti đang bay trên trời đột nhiên như bị lực lượng nào đó kéo lại, quần tụ quanh lò luyện thành một vòng xoáy bạc.
“Vạn vật vốn có sinh mệnh, đá chẳng qua là vì cô đơn quá lâu nên quên mất cách mọc mầm mà thôi.”
Giọng nói của hắn nhỏ nhưng như vang vọng tận sâu trong tâm khảm mọi người. Giữa hàng ngàn ngọn lửa hừng hực, một hơi lạnh thanh khiết từ góc của Diệp Vô Trần lan tỏa. Mọi ánh mắt bắt đầu dời từ những thiên tài trung tâm sang phía kẻ thanh y kia.
Hắn đang không luyện đan. Hắn đang ru ngủ thế gian.
Trong cái lò sứt quai đó, không có âm thanh sôi sục của dược dịch, chỉ có tiếng thì thầm của gió, tiếng tí tách của mưa và hơi thở của đất trời.
Khi canh giờ vừa điểm, tất cả đan sư đồng loạt mở lò. Những viên đan dược sáng rực, tràn đầy linh lực được đặt lên mặt đá. Một số viên đan thực sự làm mặt đá xuất hiện vài vết nứt nhỏ, từ đó nhú ra một chút rêu xanh nhợt nhạt. Đám đông trầm trồ, đó đã là kỳ tích.
Đến lượt Diệp Vô Trần, hắn nhẹ nhàng mở nắp Quy Phàm Lô. Không có ánh sáng vạn trượng, không có dược hương xộc mũi. Hắn chỉ cầm lấy một viên hoàn màu đất xám xịt, bình thản đặt lên khối đá xanh thô ráp trước mặt.
Lục Manh nín thở, Nguyệt Dao nắm chặt gấu áo.
Chỉ thấy viên đan vừa chạm vào đá, nó liền tan chảy như sương sớm, thấm sâu vào từng thớ đá. Một giây, hai giây… Tĩnh lặng đến lạ kỳ.
Đột nhiên, “Rắc!” một tiếng.
Từ bên dưới bục đá xanh nặng nề, một nhành lan trắng mảnh mai vươn lên, mạnh mẽ phá tan mặt đá. Nó không chỉ là mọc mầm, mà là nở hoa ngay tức khắc. Hương thơm từ nhành hoa ấy lan tỏa, không nồng nặc như linh dược, mà nhẹ nhàng như hơi ấm từ một mái nhà tranh, như nụ cười của một người bạn cũ, làm lòng người ta đột nhiên dịu xuống, oán hận tan biến, tham niệm mờ phai.
Vị Đan vương giám khảo đứng trên cao chấn động đến mức làm rơi cả chén trà trong tay. Lão lắp bắp:
“Đây… đây không phải là linh khí… đây là… Sinh Mệnh Chi Ý? Ngươi… ngươi đã bỏ thứ gì vào đan?”
Diệp Vô Trần phủi phủi tà áo thanh y, nhấc gánh thuốc lên vai, xoay người bước đi với vẻ lười biếng vốn có:
“Chỉ là một chén nước mưa, vài nhánh hoa dại và một chút… nhàn nhã mà thôi.”
Dưới chân hắn, nơi hắn vừa đi qua, những phiến đá xanh của quảng trường vốn chết lặng ngàn năm, nay đồng loạt nứt ra, mọc lên hàng ngàn đoá hoa dại trắng tinh khôi, lay động trong cơn mưa bụi Đông Huyền.
Cả quảng trường chìm vào câm lặng. Một gánh thuốc phàm trần, đánh bại vạn đạo thiên hỏa. Trò chơi thực sự, giờ mới mới bắt đầu.