Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập Phàm
Chương 95: Vô Trần đột phá cảnh giới Tu Tâm

Cập nhật lúc: 2026-05-30 13:14:53 | Lượt xem: 5

**CHƯƠNG 95: VẠN KIẾP HÀNH TRÌNH, MỘT CHỮ QUY**

Sau những biến động kinh hoàng tại kinh đô Đông Huyền Châu, khi dư âm về trận chiến với tiên sứ Vân Dực vẫn còn là đề tài bàn tán xôn xao nơi đầu đường xó chợ, thì tại một góc nhỏ thanh tịnh của thành nội, hiệu thuốc “Bất Nhị Đường” đã âm thầm mở cửa.

Nó không xa hoa, không treo bảng vàng chữ ngọc, chỉ đơn giản là một gian nhà gỗ cũ kỹ với tấm biển hiệu khắc ba chữ “Bất Nhị Đường” bằng nét bút phóng khoáng nhưng nội liễm. Trước hiên, những khóm thảo mộc rẻ tiền như cỏ cam lộ, hoa địa đinh được trồng xen kẽ trong những chậu sành sứt mẻ, lại tỏa ra một thứ hương thơm dìu dịu, khiến lòng người đi qua bỗng thấy nhẹ tênh.

Diệp Vô Trần hôm nay không nằm trên mái nhà. Hắn ngồi ở một chiếc ghế tre thấp ngay sau quầy thuốc, trước mặt là một đống rễ cây khô xù xì và một con dao cau nhỏ. Hắn đang tước vỏ thuốc, từng động tác đều chậm rãi, đều đặn như thể nhịp thở của chính trời đất.

Mặc Thiên Hành ngồi bên cạnh, thanh kiếm Bất Nhị mới đúc lại đặt ngang đùi. Ông ta không uống rượu mạnh như mọi khi, mà đang nhấp từng ngụm trà xanh nguội lạnh, đôi mắt mờ đục nhìn ra màn mưa phùn lất phất ngoài phố.

“Vô Trần, ngươi có cảm thấy… thế gian này sau trận chiến ấy, có chút khác biệt?” Mặc Thiên Hành đột ngột lên tiếng.

Diệp Vô Trần không ngẩng đầu, con dao cau vẫn lướt nhẹ trên thớ gỗ: “Khác ở chỗ nào?”

“Linh khí dường như nặng nề hơn, nhưng lòng người lại nhẹ đi. Những kẻ trước đây tôn thờ thần tiên như thánh sống, giờ đây lại bắt đầu tự tay sửa sang nhà cửa, chăm sóc ruộng vườn. Có lẽ, cái ‘vết nứt’ mà ngươi để lại trên Thiên môn đã khiến họ nhận ra, trời cao vốn xa, còn cơm áo thì gần.”

Diệp Vô Trần khẽ cười, một nụ cười nhàn nhạt như khói: “Trời cao vốn vô tình, vì nó chỉ thấy quy luật. Người phàm hữu tình, vì họ thấy nhau. Khi họ thôi trông chờ vào sự ban phát của thần linh, đó là lúc họ bắt đầu ‘sống’.”

Lúc này, từ trong gian bếp, Tô Nguyệt Dao bưng ra một bát canh gừng nóng hổi. Nàng mặc bộ đồ vải thô màu xanh nhạt, tóc vấn cao đơn giản, đôi mắt lấp lánh sự sống mà không tiên tử nào ở thượng giới có được.

“Nào, hai vị đại năng, uống chút canh đi. Trời trở lạnh rồi, cứ đàm đạo về đạo trời đạo đất mãi không thấy đói sao?”

Nàng đặt bát canh xuống trước mặt Diệp Vô Trần, đôi tay nàng còn vương chút tro bếp, nhưng đối với hắn, đó là thứ chân thực nhất thế gian này. Hắn đón lấy bát canh, hơi ấm từ lòng sứ truyền vào gan bàn tay, chạy thẳng vào tâm khảm.

Kể từ khi “nhập phàm”, Diệp Vô Trần đã trải qua nhiều cảnh giới. Hắn đã “Vị Trần” để giữ mình thanh khiết, đã “Kiến Chân” để thấu thị hư ảo, đã “Độ Khổ” để thấu hiểu nỗi đau của chúng sinh. Nhưng những ngày qua, khi ở cạnh cha con nhà họ Tô, khi nhìn Mặc Thiên Hành gãy kiếm rồi lại rèn kiếm, hắn cảm thấy tâm cảnh của mình đang chạm đến một ngưỡng cửa mới.

Một ngưỡng cửa mà kiếp trước, dù đứng ở đỉnh cao của Cửu phẩm Đan Đế, hắn cũng chưa từng được thấy.

“Hồi Hương…” Diệp Vô Trần thầm thì.

“Huynh nói gì cơ?” Nguyệt Dao chớp mắt hỏi.

“Không có gì, ta thấy canh hôm nay hơi ngọt.”

“Ngọt sao được? Muội bỏ nhiều gừng lắm mà!” Nguyệt Dao phụng phịu, nhưng rồi lại cười khúc khích, quay vào trong tiếp tục dọn dẹp.

Đêm đó, Diệp Vô Trần một mình ngồi lại giữa hiệu thuốc. Cửa hiệu không đóng, để mặc gió đêm mang theo mùi bùn đất và lá rụng tràn vào. Hắn lấy ra lò Quy Phàm sứt mẻ, đặt nó trên mặt đất lạnh lẽo.

Không có linh dược vạn năm, không có nội đan yêu thú. Diệp Vô Trần chỉ nhặt mấy miếng vỏ thuốc lúc sáng mình tước ra, cùng một nắm lá khô rụng ngoài hiên, thong thả bỏ vào trong lò.

Hắn không dùng linh hỏa để đốt. Hắn chỉ ngồi đó, nhắm mắt lại.

Trong thức hải của hắn, một bức tranh vĩ đại bắt đầu mở ra. Đó là vạn kiếp luân hồi của hắn. Kiếp thứ nhất là một gốc cỏ bên suối, kiếp thứ hai là một con kiến tha mồi, kiếp thứ ba là một thư sinh nghèo khó, và rồi vô số kiếp trôi qua cho đến khi hắn trở thành Đan Đế Vô Trần vạn người kính ngưỡng.

Hắn thấy mình đứng trên đỉnh Cửu Tiêu, xung quanh là hào quang vạn trượng, nhưng dưới chân lại là mây mờ che phủ nhân gian. Khi ấy, hắn tưởng mình đã đi xa lắm, tưởng mình đã chạm tới đích đến của vĩnh hằng.

Nhưng giờ đây, ngồi trong hiệu thuốc nhỏ này, hắn nhận ra mình đã nhầm.

Hành trình tu hành thực chất không phải là một đường thẳng đi lên trời xanh. Nó là một vòng tròn.

Hàng vạn năm tu tiên, hắn đã cố gắng để không còn là “người”, để trở thành “thần”. Nhưng hóa ra, cái đỉnh cao nhất của “Đạo” lại chính là nơi xuất phát. Đạo không nằm ở đỉnh núi cô độc, Đạo nằm ở dưới gốc cây, ở cạnh bếp lửa, ở trong hơi thở của người thân yêu.

“Mảnh ghép còn thiếu…” Diệp Vô Trần mở mắt, đôi đồng tử vốn tĩnh lặng như mặt hồ bỗng dưng ánh lên một tia sáng ấm áp, như nắng mai soi rọi vào kẽ lá.

Lò Quy Phàm bỗng dưng rung động nhẹ. Không có một chút dao động linh lực mạnh mẽ nào, nhưng không gian xung quanh hiệu thuốc bỗng chốc trở nên đặc quánh.

Những mẩu vỏ thuốc khô, những chiếc lá rụng trong lò bắt đầu tan chảy. Chúng không hóa thành đan dược hình tròn lấp lánh, mà biến thành một loại khí chất hư ảo, mang màu sắc của đất xám, của rêu xanh, của nắng chiều.

Tâm cảnh của Diệp Vô Trần bắt đầu chuyển dịch.

Giai đoạn **Độ Khổ** giống như việc người lữ hành gồng gánh nỗi đau của cả thế giới trên vai, đi qua bão cát mịt mù. Nhưng **Hồi Hương** chính là khoảnh khắc người lữ hành ấy nhìn thấy ánh đèn dầu từ khung cửa sổ của ngôi nhà cũ thấp thoáng nơi cuối con đường.

Mọi oán thù với Tiên giới, mọi kiêu ngạo của một Đan Đế, mọi nỗi cô đơn của vạn năm… tất cả bắt đầu rũ bỏ như lớp bụi đường trên áo choàng.

Hắn thấy lại chính mình năm đó, một thiếu niên lần đầu tiên cầm lên một gốc dược thảo với sự tò mò thuần túy. Hắn thấy lại sự rung động đơn sơ khi lần đầu tiên luyện ra được một viên đan dược cứu sống được một sinh linh.

Hắn không còn là “Vô Trần Tiên Tôn” thoát tục nữa. Hắn là “Diệp Vô Trần”, một con người đang ngồi giữa trần thế, ngửi mùi thảo mộc và nghe tiếng mưa rơi.

*Uỳnh!*

Một tiếng nổ trầm đục vang lên không phải từ bầu trời, mà từ sâu thẳm linh hồn hắn.

Cảnh giới Tu Tâm: **Hồi Hương**.

Lúc này, trong phạm vi trăm dặm quanh kinh đô, những người đang ngủ say bỗng dưng mơ thấy một giấc mơ kỳ lạ. Họ mơ thấy quê hương của mình, thấy những người thân đã khuất đang mỉm cười đón họ ở đầu làng, thấy những mâu thuẫn chồng chất bao năm bỗng chốc tan biến thành một cái ôm ấm áp.

Trên bầu trời, Thiên Đạo vốn lạnh lẽo dường như bị một luồng khí tức nhu hòa làm cho xao động. Những ngôi sao trên cao không còn lấp lánh sắc lạnh mà tỏa ra thứ ánh sáng hiền hòa như đèn lồng đêm hội.

Trong hiệu thuốc, lò Quy Phàm hoàn toàn tĩnh lặng.

Diệp Vô Trần thò tay vào trong lò, lấy ra một thứ. Đó không phải là viên đan dược.

Nằm trong lòng bàn tay hắn là một đóa hoa thảo mộc nhỏ, mỏng manh, kết tinh từ những chiếc lá khô và vỏ thuốc lúc nãy. Đóa hoa không có chút linh khí nào, nhưng nếu một bậc thầy tu vi nhìn thấy, họ sẽ kinh hoàng nhận ra mỗi cánh hoa đều chứa đựng một quy luật hoàn chỉnh của nhân sinh.

Đây là “Đạo quả” của cảnh giới Hồi Hương.

Mặc Thiên Hành từ lúc nào đã đứng tựa cửa, tay siết chặt chuôi kiếm Bất Nhị, ánh mắt chấn động nhìn bóng lưng Diệp Vô Trần.

“Vô Trần… ngươi… ngươi đã làm được điều mà ngay cả sư phụ ta ngày xưa cũng không dám mơ tới.”

Mặc Thiên Hành là một cao thủ Hóa Thần, nhưng lúc này ông cảm thấy Diệp Vô Trần như một cái giếng cổ không đáy. Nhìn thì thấy bình thường, nhưng hễ cúi xuống là thấy cả bầu trời đầy sao bên dưới.

“Thân hóa vạn vật, tâm quy bản nguyên.” Mặc Thiên Hành thở dài một tiếng đầy cảm thán, “Thượng giới kia nếu biết ngươi đột phá theo cách này, có lẽ chúng sẽ sợ phát điên lên mất.”

Diệp Vô Trần đứng dậy, phủi nhẹ tà áo xanh. Đóa hoa trong tay hắn bỗng dưng hóa thành bụi phấn, tan vào không trung.

Hắn quay đầu lại nhìn Mặc lão đầu, đôi mắt trong trẻo đến lạ thường: “Sợ cái gì? Ta chỉ là đang trở về thôi mà.”

“Trở về đâu?”

“Trở về làm người.”

Vừa lúc đó, Lục Manh từ phía sau nhà chạy ra, mặt mũi lấm lem mồ hôi. Hắn đang luyện “Đan võ song tu” theo phương pháp của sư phụ, cầm một cái chày sắt to tướng nhưng ánh mắt lại chứa đầy sự thuần hậu.

“Sư phụ! Người có cảm thấy gì không? Vừa nãy lúc con đang giã thuốc, tự nhiên con cảm thấy… con không phải đang cầm chày sắt, mà con đang cầm chính là hơi thở của mình. Thuốc giã ra cũng mịn hơn hẳn!”

Diệp Vô Trần nhìn đệ tử của mình, gật đầu mỉm cười: “Tốt lắm. Khi nào con coi cái chày đó là cánh tay mình, coi viên thuốc là một đứa trẻ cần được nuôi dưỡng, khi đó con sẽ hiểu thế nào là luyện đan thực sự.”

“Vâng!” Lục Manh gãi đầu cười hì hì, rồi lại hùng hục chạy đi tiếp tục công việc.

Đúng lúc này, ngoài phố vang lên tiếng khóc thút thít.

Một người đàn bà rách rưới đang quỳ trước cửa hiệu, trên tay bế một đứa trẻ tím tái mặt mày. Bà ta vừa đi vừa vấp ngã, trông thấy ánh đèn từ Bất Nhị Đường liền dùng hết sức bình sinh bò đến.

“Thầy ơi… cứu… cứu con tôi với! Nó… nó ngừng thở rồi…”

Nguyệt Dao nghe tiếng kêu cứu cũng chạy từ trong nhà ra, mặt trắng bệch vì sợ hãi. Nàng nhanh chóng đỡ lấy người đàn bà, rồi nhìn đứa trẻ, giọng run rẩy: “Vô Trần, đứa nhỏ… đứa nhỏ này đã mất hơi thở rồi.”

Người mẹ trẻ nghe thấy thế liền gào lên đau đớn, tiếng khóc xé nát đêm đen.

Mặc Thiên Hành nhíu mày, tiến lại gần định dùng linh lực để kiểm tra, nhưng ông lắc đầu. Thần tiên cũng có lúc bất lực, sinh mạng người phàm đã đứt đoạn, có là đại năng cũng khó lòng xoay chuyển được luân hồi trừ phi nghịch thiên cải mệnh, nhưng cái giá phải trả thường là sự sụp đổ của một phương địa giới.

Nhưng Diệp Vô Trần bước đến.

Hắn không dùng linh hỏa, không dùng chân nguyên. Hắn chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên trán đứa trẻ.

Một luồng khí tức ấm áp, nhu hòa như làn gió mùa xuân thổi qua những đồng cỏ bỗng chốc lan tỏa. Đó là khí tức của “Hồi Hương”.

Trong khoảnh khắc ấy, thời gian xung quanh đứa trẻ dường như chậm lại. Những tế bào đã chết bỗng chốc nhận được một sự vỗ về kì lạ. Không phải sức mạnh bá đạo ép buộc cơ thể phải sống, mà là một lời mời gọi chân thành, kêu gọi linh hồn hãy trở về “ngôi nhà” của mình.

Diệp Vô Trần mỉm cười, giọng nói của hắn như tiếng chuông chùa thanh tịnh: “Đi hơi xa rồi đấy, về thôi.”

*Khụ… khụ!*

Một tiếng ho khan phá vỡ không gian tĩnh lặng. Đứa trẻ từ từ mở mắt, làn da tím tái dần lấy lại sắc hồng. Nó bập bẹ gọi “Mẹ…”, rồi bật khóc vì lạnh.

Người đàn bà đờ người ra, rồi ôm chặt lấy con, lạy lục sát đất trước chân Diệp Vô Trần. “Cảm ơn thần tiên… cảm ơn cứu khổ cứu nạn đại bồ tát!”

Diệp Vô Trần đỡ bà ta dậy, lắc đầu nói: “Tôi không phải thần tiên. Chỉ là tôi và nó quen nhau từ kiếp trước, nay nhắc nó về nhà sớm thôi. Đem nó về đi, cho uống chút nước ấm, ngủ một giấc là khỏe.”

Sau khi hai mẹ con nọ đi khuất, không gian yên tĩnh trở lại. Nguyệt Dao đứng lặng người nhìn Diệp Vô Trần, đôi mắt nàng đong đầy những điều muốn hỏi nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu.

“Huynh… huynh vừa mới cứu người chết sống lại?”

Diệp Vô Trần nhàn nhạt trả lời: “Nó chưa chết hẳn, chỉ là đi lạc trong giấc mơ thôi. Tâm ta tới được Hồi Hương, nên có thể chỉ đường cho người khác thấy lối về.”

Hắn bước ra hiên nhà, ngắm nhìn mặt trăng đang dần lặn về phía Tây.

Trình độ Tu Tâm đạt đến **Hồi Hương**, tu vi của Diệp Vô Trần dẫu vẫn chỉ thể hiện ở mức Luyện Khí đỉnh phong trên bề mặt, nhưng thực chất hắn đã có thể mượn dụng quy luật của thiên địa mà không cần tốn một giọt linh lực nào.

Cảnh giới “Vạn Vật Vi Đan” của hắn đã tiến thêm một bước dài.

Nếu như trước đây hắn phải dùng “Sát khí” hay “Nỗi đau” để luyện đan, thì bây giờ, hắn có thể dùng chính sự hiện diện của mình để “luyện hóa” môi trường xung quanh. Nơi hắn đứng chính là linh địa, lời hắn nói chính là dược dẫn.

Đan đạo lúc này không còn bị giới hạn trong cái lò sứt mẻ nữa.

Trái tim của Diệp Vô Trần đập đều đặn, mỗi nhịp đập như cộng hưởng với mạch đập của cả Đông Huyền Châu.

“Nguyệt Dao này.” Hắn đột ngột gọi.

“Dạ?”

“Mai ta ra chợ, mua thêm mấy túi hạt giống hoa cải đi. Mùa xuân sắp tới rồi, ta muốn sau nhà chúng ta nở đầy hoa vàng.”

Nguyệt Dao mỉm cười, nụ cười hạnh phúc rạng rỡ dưới ánh trăng: “Vâng, nghe huynh hết.”

Trong khi đó, ở một nơi cách xa hàng vạn dặm, trên đỉnh của Thần Vực, nơi tọa lạc của Thiên Cung lạnh lẽo.

Một vị nam tử trung niên mặc trường bào trắng như tuyết, thêu hình mây vần sóng cuốn đang ngồi thiền định. Hắn chính là Phùng Kinh Thiên – kẻ được mệnh danh là thiên tài số một của Tiên giới, người vừa bị Diệp Vô Trần đánh sụp đạo tâm ở kinh thành Đông Huyền Châu.

Hắn thực chất chỉ là một phân thân được chân thân phía trên đưa xuống để thử thách đạo quả, nhưng nỗi đau và sự sụp đổ ấy lại truyền thẳng về chân thân.

Đột ngột, Phùng Kinh Thiên mở trừng mắt. Trong đôi mắt lạnh lùng như băng vạn năm của hắn thoáng qua một tia sợ hãi chưa từng có.

Hắn vừa cảm nhận được một luồng khí tức kỳ lạ từ hạ giới truyền đến. Nó không mạnh mẽ, không mang theo sát ý, nhưng nó khiến toàn bộ vạn dặm mây trắng của Thiên Cung bỗng chốc… héo úa.

Những bông sen tuyết vạn năm trồng trong hồ tiên lần lượt rũ đầu. Những vị tiên nhân đang đàm đạo bỗng chốc cảm thấy lòng mình xốn xang một nỗi buồn nhớ quê hương lạ kỳ, đến mức không còn muốn tiếp tục tu luyện hay tranh giành thứ hạng nữa.

“Đây là sức mạnh gì?” Phùng Kinh Thiên đứng bật dậy, hơi thở dồn dập.

“Không phải là tiên lực, cũng không phải ma khí… Cái thứ cảm giác muốn rũ bỏ tất cả để quay về khởi điểm này… Chẳng lẽ Diệp Vô Trần đã chạm tới tầng thứ đó?”

Hắn run rẩy thò tay vào hư không, rút ra một chiếc gương cổ, muốn soi chiếu xuống Đông Huyền Châu. Nhưng ngay khi mặt gương hướng về phía “Bất Nhị Đường”, nó liền nứt toác thành trăm mảnh.

Trong những mảnh vỡ đó, Phùng Kinh Thiên chỉ nhìn thấy một hình ảnh duy nhất: Một chàng thanh niên mặc áo vải thô, đang thản nhiên cầm gáo tưới nước cho mấy gốc rau dại.

Chàng thanh niên đó khẽ ngẩng đầu lên, dường như nhìn thấu qua vạn dặm hư không để mỉm cười với hắn. Nụ cười ấy không có sự thù hận, nhưng nó khiến Phùng Kinh Thiên cảm thấy mình như một đứa trẻ hư hỏng đang bị một người anh lớn nhìn thấu mọi trò nghịch ngợm.

“Cút!” Phùng Kinh Thiên gầm lên một tiếng, đập tan chiếc ghế bằng ngọc tủy.

Hắn biết, mình đã không còn là đối thủ của Diệp Vô Trần ở cấp độ “Đạo” nữa. Dù hắn có tu vi cao hơn, có thần thông quảng đại hơn, thì trước một người đã tìm thấy “Đường về”, kẻ lạc lối như hắn mãi mãi chỉ là kẻ bại trận.

Sáng hôm sau tại Bất Nhị Đường.

Kinh thành bừng tỉnh sau giấc mơ kỳ diệu. Mọi người thức dậy với tinh thần sảng khoái khác thường. Họ chào nhau thân thiện hơn, sự thù hằn và những mưu tính sau trận chiến bỗng chốc vơi đi phần lớn.

Diệp Vô Trần đeo một chiếc túi vải cũ bên hông, tay cầm cái đòn gánh bằng gỗ trúc. Hắn định ra chợ mua hạt giống hoa cải cùng Nguyệt Dao.

Mặc Thiên Hành ngồi ở bậc cửa, mài lại thanh kiếm Bất Nhị. Thấy Vô Trần đi ngang qua, ông lẩm bẩm: “Này, gã Đan Đế… à không, gã giúp việc họ Diệp. Ngươi cứ như thế này mãi sao? Không định làm gì đó để ‘nhắc nhở’ đám người trên kia rằng ngươi đang rất mạnh sao?”

Diệp Vô Trần dừng bước, chỉ vào một khóm cỏ nhỏ đang vươn lên mạnh mẽ qua kẽ nứt của phiến đá lát đường.

“Mặc lão đầu, ông thấy khóm cỏ này không?”

“Thấy. Thì sao?”

“Nó không cần khoe khoang mình xanh ra sao, nó chỉ cần mọc lên thôi. Đó chính là sự khẳng định lớn nhất rồi.”

Diệp Vô Trần cười nói tiếp: “Lấy Đạo nhập Phàm, không phải là để trở nên mạnh hơn người khác, mà là để sống rực rỡ hơn chính mình của ngày hôm qua. Tiên giới muốn lạnh lẽo, cứ để họ lạnh lẽo. Nhân gian của ta, nhất định phải có mùi hoa cải vàng.”

Nguyệt Dao từ trong nhà chạy ra, tay cầm một giỏ tre, rạng rỡ như ánh bình minh: “Vô Trần! Đi thôi, chợ sáng nay có nhiều thứ hay lắm!”

“Đến đây!”

Hai bóng người, một thanh tú lười biếng, một hoạt bát xinh tươi, khuất dần vào dòng người tấp nập trên phố phường kinh đô.

Phía sau họ, Bất Nhị Đường vẫn lặng lẽ tỏa hương thơm thảo mộc. Quy Phàm Lô nằm yên dưới góc bàn thuốc, không lửa nhưng tự nóng ấm, bền bỉ luyện hóa từng tia tinh khí phàm trần của nhân gian.

Diệp Vô Trần biết, hành trình “Hồi Hương” của hắn mới chỉ là sự bắt đầu cho một Đạo lộ chân chính. Một Đạo lộ mà ở đó, người luyện đan không chỉ cứu một người, mà là cứu rỗi cả tâm hồn của một thế giới đang dần bị sự vô tình hóa băng.

Bên hiên nhà, một cánh bướm nhỏ từ đâu bay tới, đậu lên bảng hiệu Bất Nhị Đường, khẽ rung đôi cánh đầy sắc màu.

Dưới tán cây già, Mặc Thiên Hành ngửa cổ uống cạn vò rượu đắng, rồi bỗng dưng cười lớn.

“Ha ha! Hay cho một câu: Trở về làm người!”

Trên bầu trời, những đám mây tăm tối vốn do Thiên Đạo tạo ra để đe dọa Đông Huyền Châu đã hoàn toàn tan biến, nhường chỗ cho một khoảng không xanh ngắt, bao la đến tận cùng.

Đêm hôm đó, kinh đô Đông Huyền Châu bình yên lạ thường. Không có tiếng binh đao, không có âm mưu, chỉ có tiếng côn trùng kêu râm ran dưới những luống rau và hương thơm của cỏ cây lan tỏa khắp các ngõ ngách.

Diệp Vô Trần ngồi trên mái nhà Bất Nhị Đường, ngắm nhìn trăng rằm.

Tâm cảnh của hắn lúc này đã đạt tới một sự hòa hợp hoàn mỹ. Cảnh giới “Hồi Hương” khiến hắn không còn nhìn vạn vật bằng con mắt của một bậc bề trên soi xét hạ giới, mà bằng con mắt của một thành viên trong đại gia đình trời đất.

Hắn khẽ giơ tay lên, những sợi linh khí xung quanh tự động uốn lượn, hình thành nên hình ảnh thu nhỏ của nhân gian trong lòng bàn tay. Có người đang khóc vì đau, có kẻ đang cười vì hạnh phúc.

“Đan chính là đời, đời chính là đan.”

Diệp Vô Trần khẽ búng tay, hình ảnh đó tan biến thành những đóa hoa ánh sáng, rắc xuống thành phố bên dưới.

Đột phá Hồi Hương, hắn rốt cuộc đã thấu hiểu tại sao mình phải quay lại nhân gian. Không phải để trốn tránh, cũng không phải để báo thù một cách mù quáng.

Mà là để tìm lại sự ấm áp đã mất đi sau vạn năm cô độc.

Và khi người đàn ông ấy đã tìm thấy lối về, thì cả vũ trụ này cũng phải nghiêng mình mở đường cho hắn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8