Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-03-14 17:31:34 | Lượt xem: 9

Sau những tháng ngày khổ luyện dưới sự chỉ dẫn của Thanh Huyền Lão Quái, Diệp Trần đã không còn là thiếu niên gầy yếu, mờ mịt ngày nào. Linh lực trong cơ thể cậu tuy chưa hùng hậu như những thiên tài bẩm sinh, nhưng lại vô cùng tinh khiết và bền bỉ, mang theo một khí tức cổ xưa khó tả. Cậu đã chính thức bước vào Trúc Cơ kỳ sơ cấp, cảm nhận được sự kết nối sâu sắc hơn với thiên địa, mỗi nhịp thở đều hòa cùng linh khí xung quanh. Sức mạnh này không chỉ nằm ở linh lực, mà còn ở sự tôi luyện của thể phách, mỗi thớ thịt, mỗi kinh mạch đều được thanh lọc, cường hóa bởi sự cộng hưởng bí ẩn từ miếng ngọc bội xám xịt.

Một buổi sáng sớm, khi sương còn giăng kín đỉnh Vân Tịch Sơn, Thanh Huyền Lão Quái bỗng xuất hiện trước cửa hang động Diệp Trần tu luyện, vẻ mặt nghiêm nghị hiếm thấy.

“Tiểu tử, thời gian của ngươi ở đây đã hết,” lão nói, giọng khàn đặc nhưng đầy uy lực. “Ngươi đã Trúc Cơ, không thể mãi ru rú ở một xó xỉnh này được. Con đường tu tiên là phải trải qua phong ba bão táp, phải tranh giành cơ duyên, phải đối mặt với sinh tử mới có thể trưởng thành.”

Diệp Trần khẽ giật mình. Cậu biết ngày này sẽ đến, nhưng vẫn không khỏi cảm thấy chút bùi ngùi. Vân Tịch Thôn, dù không có gì đáng lưu luyến ngoài ký ức mơ hồ về cha mẹ, vẫn là nơi cậu sinh ra và lớn lên. Hang động này, cùng với sự chỉ dạy của lão quái, là nơi cậu tìm thấy mục đích sống mới.

“Sư phụ… chúng ta sẽ đi đâu?” Diệp Trần hỏi, trong lòng vừa tò mò vừa có chút lo lắng.

Thanh Huyền Lão Quái vuốt chòm râu bạc, ánh mắt nhìn về phía chân trời xa xăm. “Phía Đông có một tiểu tông môn, tên là Thanh Vân Tông. Tuy không phải đại tông môn hùng mạnh, nhưng cũng có chút căn cơ, đủ để ngươi rèn luyện, tiếp xúc với thế giới tu tiên thực sự. Hơn nữa, nơi đó đang chiêu mộ đệ tử ngoại môn, đây là cơ hội tốt để ngươi hòa nhập.”

Lão Quái quay sang nhìn Diệp Trần, ánh mắt sắc như dao. “Nhớ kỹ, bí mật của ngươi, đặc biệt là miếng ngọc bội kia, tuyệt đối không được để lộ. Linh căn dị thường của ngươi cũng vậy. Ngươi hãy cứ thể hiện như một thiếu niên có chút thiên phú, vượt trội hơn người thường một chút là đủ. Quá nổi bật sẽ rước họa, quá yếu ớt sẽ bị đào thải. Phải biết tiến thoái, ẩn mình chờ thời.”

Diệp Trần gật đầu, khắc ghi từng lời của lão vào lòng. Cậu cẩn thận giấu miếng ngọc bội vào sâu bên trong y phục, cảm nhận được hơi ấm quen thuộc của nó truyền đến, như một lời nhắc nhở, một sự đồng hành.

Cuộc hành trình rời Vân Tịch Thôn diễn ra trong im lặng. Diệp Trần không có ai để nói lời từ biệt. Lão Quái Vật không đi cùng cậu, chỉ chỉ một hướng rồi biến mất như một làn khói, dặn dò cậu tự lực cánh sinh, nhưng cũng ám chỉ rằng lão sẽ không hoàn toàn bỏ mặc cậu. Diệp Trần biết lão quái có ý muốn cậu tự lập, cũng là một bài kiểm tra đầu tiên.

Mất gần ba ngày đường, Diệp Trần cuối cùng cũng đến được chân núi Thanh Vân. Ngọn núi không quá hùng vĩ, nhưng được bao phủ bởi những cánh rừng xanh mướt, đỉnh núi ẩn hiện trong mây mù, toát lên vẻ thanh u, thoát tục. Trên sườn núi, những kiến trúc gỗ cổ kính xen lẫn với đá xanh ẩn hiện giữa tán cây, chính là Thanh Vân Tông.

Tại cổng tông môn, một biển người đang tụ tập. Hàng trăm thiếu niên, tuổi từ mười hai đến mười tám, ăn mặc đủ kiểu, đứng chen chúc, khuôn mặt đầy vẻ háo hức, lo âu. Họ đều là những người đến tham gia khảo hạch tuyển chọn đệ tử ngoại môn của Thanh Vân Tông.

Diệp Trần hòa vào đám đông, cảm thấy mình có chút lạc lõng. Hầu hết các thiếu niên ở đây đều có vẻ ngoài sáng sủa, khí chất hơn người, nhiều người đã đạt đến Luyện Khí kỳ, thậm chí có vài người đã đột phá Trúc Cơ sơ cấp như cậu, nhưng khí tức của họ lại mạnh mẽ và phô trương hơn. Họ đến từ các gia tộc tu tiên nhỏ, hoặc là con cháu của các trưởng lão trong tông môn, được chuẩn bị kỹ lưỡng cho kỳ khảo hạch này.

Một thiếu niên dáng người cao ráo, áo gấm lụa là, khuôn mặt ngạo mạn, đứng gần Diệp Trần, đang khoe khoang với đám bạn về linh căn thượng phẩm của mình. “Với linh căn Hỏa thuộc tính của ta, chắc chắn sẽ được Trưởng lão Lôi Hỏa để mắt. Đám phế vật không linh căn hay linh căn hạ phẩm thì có mơ cũng đừng hòng bước chân vào Thanh Vân Tông!”

Diệp Trần nghe vậy, trong lòng không khỏi cảm thấy có chút châm chọc. Cậu từng bị gọi là “phế vật vô linh căn” cả một đời. Giờ đây, cậu không chỉ có linh căn, mà còn là một loại linh căn dị thường, đặc biệt đến mức Thanh Huyền Lão Quái cũng phải thận trọng. Cậu khẽ mỉm cười, cố gắng che giấu cảm xúc thật của mình.

Kỳ khảo hạch bắt đầu. Một vị trưởng lão áo xám râu tóc bạc phơ bước ra, ánh mắt như điện quét qua đám đông. “Chư vị thiếu niên, Thanh Vân Tông chúng ta chiêu mộ đệ tử, không cầu thiên phú quá mức nghịch thiên, chỉ cầu tâm tính kiên định, ý chí bất khuất. Kỳ khảo hạch sẽ gồm ba vòng: Thể chất, Ý chí và Thực chiến. Ai vượt qua cả ba vòng sẽ được gia nhập Thanh Vân Tông làm đệ tử ngoại môn!”

Vòng đầu tiên: Thể chất. Các thí sinh phải leo lên một bậc thang đá dài hàng trăm bậc, mỗi bậc thang đều được khắc phù văn, tạo ra một áp lực vô hình đè nặng lên cơ thể. Ai không thể leo đến đỉnh sẽ bị loại.

Diệp Trần hít sâu một hơi, bước vào hàng. Ngay khi đặt chân lên bậc thang đầu tiên, một áp lực lớn ngay lập tức đè xuống, khiến cậu cảm thấy nặng nề. So với những thiếu niên khác, Diệp Trần không có vẻ ngoài cường tráng, nhưng cơ thể cậu đã được linh lực và miếng ngọc bội tôi luyện đến mức khó tin. Mặc dù không phô trương sức mạnh, mỗi bước chân của cậu đều vững vàng, dứt khoát. Cậu không lao nhanh như những người có thể chất mạnh mẽ, nhưng cũng không chậm chạp như những kẻ yếu ớt. Cậu duy trì một tốc độ ổn định, dùng linh lực điều hòa khí huyết, hóa giải áp lực. Miếng ngọc bội dưới lớp áo khẽ tỏa ra một luồng ấm áp, giúp cậu thanh lọc tạp chất, làm dịu đi sự mệt mỏi của cơ bắp. Cậu cảm thấy như có một dòng suối mát lành chảy qua cơ thể, giúp cậu duy trì trạng thái tốt nhất.

Nhiều thiếu niên đã gục ngã giữa chừng, mặt mũi tái mét, thở dốc. Kẻ khoe khoang linh căn thượng phẩm kia cũng đã mồ hôi nhễ nhại, loạng choạng leo từng bước. Diệp Trần vượt qua họ một cách nhẹ nhàng, không để lộ vẻ gì là quá sức. Cuối cùng, cậu là một trong số ít người đầu tiên đạt đến đỉnh, đứng thẳng tắp, hơi thở đều đặn, khiến một vài vị giám khảo phải nhíu mày nhìn thêm vài lần.

Vòng thứ hai: Ý chí. Các thí sinh được dẫn vào một đại điện, nơi có vô số phù văn khắc trên tường, tạo thành một trận pháp ảo ảnh. Mỗi người phải ngồi thiền trong một ô vuông được chỉ định, đối mặt với những ảo ảnh do trận pháp tạo ra, duy trì tâm trí thanh tịnh trong một nén nhang. Ai bị ảo ảnh khống chế, tâm trí hỗn loạn sẽ bị loại.

Đây là vòng thử thách sự kiên định của tâm hồn. Diệp Trần khoanh chân ngồi xuống, nhắm mắt lại. Ngay lập tức, vô số hình ảnh quái dị, âm thanh ghê rợn, và cả những cám dỗ ngọt ngào ập đến. Cậu thấy mình trở lại Vân Tịch Thôn, bị những thiếu niên kia cười nhạo, lăng mạ; cậu thấy cha mẹ mình hiện về, rồi lại tan biến thành tro bụi; cậu thấy những kho báu vô tận, những mỹ nhân tuyệt sắc. Tâm trí cậu chao đảo, nhưng miếng ngọc bội lại một lần nữa phát huy tác dụng. Một luồng khí tức thanh lương từ miếng ngọc truyền thẳng lên đại não, giúp cậu giữ vững sự tỉnh táo. Diệp Trần không chống cự lại ảo ảnh một cách thô bạo, mà là chấp nhận chúng, rồi từ từ buông bỏ. Cậu hình dung mình là một dòng sông, mặc cho mọi thứ trôi qua, không níu giữ, không bị cuốn theo. Cậu dùng tâm pháp Thanh Huyền Lão Quái đã dạy, giữ cho tâm cảnh mình như mặt hồ phẳng lặng.

Xung quanh, nhiều người đã bắt đầu la hét, giãy giụa, thậm chí có người ngất xỉu vì không chịu nổi áp lực tinh thần. Kẻ kiêu ngạo kia thì mặt mày trắng bệch, cả người run rẩy, hiển nhiên đã rơi vào ảo cảnh sâu sắc. Diệp Trần vẫn ngồi yên, thân thể bất động như tượng đá, ánh mắt ẩn chứa một sự kiên định đến lạ thường. Khi nén nhang tàn, cậu mở mắt, thấy mình là một trong số ít những người còn trụ lại, tâm thần vẫn sáng suốt.

Vòng thứ ba: Thực chiến. Đây là vòng cuối cùng, cũng là vòng khó nhất. Các thí sinh sẽ được chia thành từng cặp, đối đầu với nhau trong một đấu trường nhỏ. Mục tiêu là hạ gục đối thủ, hoặc buộc đối thủ nhận thua. Sẽ có các vị trưởng lão giám sát để đảm bảo an toàn.

Diệp Trần được phân vào một cặp đấu với một thiếu niên có vẻ ngoài khá hung hãn, linh lực dao động ở Trúc Cơ sơ cấp, trông có vẻ là một người đã trải qua vài trận chiến. Đối thủ của cậu xuất thân từ một gia tộc võ đạo, chuyên về kỹ năng chiến đấu cận thân và pháp thuật hệ Thổ.

“Ngươi trông yếu ớt thế này, tốt nhất nên tự động nhận thua đi, đỡ phải chịu khổ.” Đối thủ gầm gừ, thủ thế sẵn sàng.

Diệp Trần không nói gì, chỉ khẽ mỉm cười. Cậu biết mình phải thể hiện sức mạnh, nhưng phải tiết chế. Cậu không thể sử dụng quá nhiều linh lực của miếng ngọc bội, càng không thể để lộ linh căn dị thường. Cậu chỉ có thể dựa vào những gì Thanh Huyền Lão Quái đã dạy: sự linh hoạt, sự tinh tế trong việc điều khiển linh lực, và một chút mưu trí.

Trận chiến bắt đầu. Đối thủ lao đến với một quyền pháp mạnh mẽ, kèm theo một lớp linh lực màu vàng đất bao quanh nắm đấm. Diệp Trần không đối chọi trực diện. Cậu vận dụng thân pháp linh hoạt, lướt đi như một làn gió, tránh né những đòn tấn công thô bạo của đối thủ. Cậu không dùng pháp thuật hoa mỹ, chỉ dùng một chút linh lực bao bọc quanh tay, thi triển những chiêu thức cơ bản nhất của võ học phàm nhân, nhưng mỗi đòn đánh đều ẩn chứa một lực đạo khó lường, nhắm vào những yếu huyệt của đối thủ.

Đối thủ càng đánh càng sốt ruột. Hắn không ngờ một thiếu niên trông có vẻ thư sinh như Diệp Trần lại có thể linh hoạt đến vậy, và những đòn đánh tuy không mạnh nhưng lại vô cùng khó chịu, khiến hắn không thể tung hết sức. Diệp Trần lợi dụng sơ hở của đối thủ, đột nhiên tăng tốc, linh lực trong tay khẽ tụ lại, không quá mạnh nhưng đủ để tạo ra một chấn động nhỏ. Cậu đánh vào cổ tay của đối thủ, nơi linh lực đang dao động mạnh nhất. Một tiếng “rắc” khẽ vang lên, đối thủ kêu lên một tiếng đau đớn, cánh tay tê dại, pháp khí trong tay rơi xuống.

Ngay lập tức, Diệp Trần xoay người, một cước nhẹ nhàng đá vào ngực đối thủ. Cú đá không gây thương tích nghiêm trọng, nhưng đủ để khiến đối thủ mất thăng bằng, ngã nhào ra sau. Hắn nằm dưới đất, khuôn mặt vừa tức giận vừa kinh ngạc. Hắn đã thua, thua một cách “nhẹ nhàng” nhưng không thể chối cãi.

“Ta… ta nhận thua!” Đối thủ nghiến răng nói.

Diệp Trần khẽ gật đầu, thu thế đứng thẳng. Cậu không hề phô trương, không hề kiêu ngạo, chỉ là hoàn thành nhiệm vụ của mình. Các vị trưởng lão giám sát trận đấu đều gật gù. Họ không thấy Diệp Trần có linh căn đặc biệt, cũng không thấy cậu sử dụng pháp thuật cao siêu, nhưng sự bình tĩnh, linh hoạt và khả năng chiến đấu thực tế của cậu lại khiến họ ấn tượng. Đặc biệt là ánh mắt kiên định và phong thái điềm tĩnh, không giống một thiếu niên mới vào Trúc Cơ sơ cấp chút nào.

Sau khi tất cả các vòng khảo hạch kết thúc, trưởng lão áo xám công bố danh sách những người được chọn. Tên của Diệp Trần vang lên ở gần cuối danh sách, không quá nổi bật nhưng cũng không bị bỏ qua. Cậu đã thành công gia nhập Thanh Vân Tông, trở thành một đệ tử ngoại môn.

Diệp Trần ngẩng đầu nhìn những kiến trúc cổ kính trên sườn núi, hít thở không khí trong lành mang theo mùi thảo mộc và linh khí. Đây là khởi đầu mới của cậu, một cánh cửa bước vào thế giới tu tiên rộng lớn. Cậu biết, hành trình phía trước sẽ còn nhiều thử thách và nguy hiểm hơn nữa, nhưng trong lòng cậu không hề có sự sợ hãi, chỉ có sự mong chờ và một ngọn lửa kiên định bùng cháy. Miếng ngọc bội dưới lớp áo vẫn ấm áp, như một lời hứa hẹn về những bí ẩn đang chờ cậu khám phá.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8