Thiên Đạo Luân HồiChương 8
Sau khi thoát khỏi bí cảnh vỡ nát, Diệp Trần không hề cảm thấy hân hoan như những đệ tử khác. Trái lại, trong lòng cậu tràn ngập một cảm giác nặng nề, bất an khó tả. Đoạn ký ức chớp nhoáng, đầy tính chất nghi lễ cổ xưa và lời nguyền tàn độc, cứ lởn vởn trong tâm trí, tựa như một bóng ma dai dẳng. Đặc biệt là cái tên “Thiên Đạo Chi Tử” cùng với hình ảnh đáng sợ của những sinh vật tà ác kia, khiến cậu có linh cảm rằng mình đã vô tình chạm vào một bí mật động trời.
Diệp Trần không chần chừ, lập tức tìm đến nơi Thanh Huyền Lão Quái ẩn cư. Lão Quái Vật thường ngày vốn hay trêu chọc, giễu cợt, nhưng khi đối mặt với vẻ mặt nghiêm trọng của Diệp Trần, lão cũng thu lại vẻ bỡn cợt thường thấy. Diệp Trần kể lại toàn bộ sự việc, từ lúc cậu bị tách khỏi nhóm, lạc vào khu vực đổ nát, cho đến khi chạm vào phiến đá cổ và trải qua đoạn ký ức kinh hoàng ấy. Cậu mô tả chi tiết những văn tự cổ quái, bức họa phai mờ về nghi thức tế tự, và cảm giác lạnh lẽo, tuyệt vọng khi lời nguyền được niệm lên, cùng với hình ảnh “Thiên Đạo Chi Tử” đứng đơn độc giữa vòng vây của bóng tối.
Thanh Huyền Lão Quái lắng nghe một cách chăm chú, ánh mắt thâm thúy của lão nhìn thẳng vào Diệp Trần, dường như xuyên thấu qua mọi lời nói để dò xét tận sâu bên trong linh hồn cậu. Vẻ mặt lão dần trở nên nghiêm trọng, đến mức Diệp Trần chưa từng thấy bao giờ. Khi Diệp Trần kết thúc câu chuyện, không khí trong căn phòng nhỏ bỗng trở nên ngột ngạt, tĩnh lặng đến đáng sợ. Lão Quái Vật vuốt chòm râu bạc, chậm rãi thở ra một hơi dài, tựa như đang trút bỏ gánh nặng của cả ngàn năm.
“Ngươi… đã chạm vào một thứ không nên chạm, tiểu tử à,” lão Quái Vật khẽ nói, giọng điệu trầm thấp, không còn chút bông đùa nào. “Phiến ngọc bội trên cổ ngươi… nó đã thức tỉnh mạnh mẽ hơn ta tưởng.”
Diệp Trần giật mình, theo bản năng chạm tay vào miếng ngọc bội xám xịt. Nó vẫn lạnh lẽo và bình thường, nhưng cậu cảm nhận được một sự liên kết sâu sắc hơn, một dòng năng lượng ẩn chứa bên trong nó đang dần sôi sục.
Thanh Huyền Lão Quái đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm tĩnh mịch bên ngoài. Giọng lão Quái giờ đây mang theo sự uy nghiêm và cổ kính mà Diệp Trần chưa từng nghe thấy. “Diệp Trần, có lẽ đã đến lúc ta phải nói cho ngươi biết nhiều hơn về thế giới này, về những bí mật mà ngay cả những tu sĩ đỉnh cao cũng không dám chạm tới.”
“Ngươi có biết, cái gọi là ‘Thiên Đạo’ là gì không?” lão Quái Vật hỏi, không chờ Diệp Trần trả lời đã tiếp tục. “Thiên Đạo không phải là một thực thể cụ thể, mà là một quy luật, một trật tự tối cao vận hành vạn vật trong vũ trụ. Nó là luân hồi, là sinh diệt, là nhân quả, là sự cân bằng giữa chính và tà, thiện và ác. Khi Thiên Đạo vận hành thuận lợi, vạn giới thái bình, sinh linh an lạc. Nhưng khi Thiên Đạo bị nhiễu loạn, tai ương giáng xuống, chúng sinh lầm than.”
Diệp Trần lắng nghe một cách kính cẩn, cảm thấy như mình đang được vén màn một góc nhỏ của chân lý vũ trụ.
“Và ‘Thiên Đạo Luân Hồi’ mà ngươi nghe được, nó chính là một trong những trụ cột quan trọng nhất của Thiên Đạo,” Lão Quái giải thích. “Nó đảm bảo linh hồn được tái sinh, công bằng được thực thi, và sự sống tiếp diễn. Nhưng, có những thế lực cổ xưa, tà ác, không cam chịu sự ràng buộc của Thiên Đạo. Chúng khao khát quyền năng tối thượng, muốn lật đổ trật tự, biến vạn giới thành sân chơi của riêng mình. Chúng được gọi là Kẻ Hủy Diệt Luân Hồi, hoặc Đọa Giả.”
Diệp Trần nhớ lại hình ảnh những sinh vật đáng sợ trong ký ức, chúng có hình dáng méo mó, khí tức âm hàn. Có lẽ đó chính là những Đọa Giả mà Lão Quái đang nhắc tới.
“Để chống lại những thế lực này, Thiên Đạo đôi khi sẽ lựa chọn những cá thể đặc biệt, ban cho họ sứ mệnh duy trì trật tự,” Thanh Huyền Lão Quái tiếp tục. “Những cá thể đó được gọi là ‘Thiên Đạo Chi Tử’. Họ mang trong mình một phần ý chí của Thiên Đạo, là chìa khóa để bảo vệ luân hồi, là hy vọng của vạn giới.”
Lão Quái quay người lại, ánh mắt sắc như dao nhìn thẳng vào Diệp Trần. “Và miếng ngọc bội của ngươi… nó không chỉ là một vật gia truyền đơn thuần. Ta đã sớm nghi ngờ, nhưng giờ thì ta có thể chắc chắn. Nó chính là ‘dấu ấn’ của Thiên Đạo, thứ mà chỉ Thiên Đạo Chi Tử mới có thể sở hữu, hoặc chí ít là có một mối liên hệ cực kỳ sâu sắc với Thiên Đạo Chi Tử.”
Diệp Trần cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. “Ý của người là… con là Thiên Đạo Chi Tử?”
Thanh Huyền Lão Quái lắc đầu khẽ. “Ta không dám khẳng định ngươi có phải là ‘Thiên Đạo Chi Tử’ thực sự hay không. Danh xưng này ẩn chứa quá nhiều bí ẩn và trọng trách. Nhưng ta dám chắc, ngươi có một mối liên hệ không thể tách rời với Thiên Đạo, và miếng ngọc bội này là bằng chứng rõ ràng nhất. Nó không chỉ mở ra sức mạnh tiềm ẩn trong ngươi, mà còn là một thứ ‘dấu ấn’, một ‘ngọn hải đăng’ thu hút sự chú ý của cả Thiên Đạo lẫn những kẻ thù của nó.”
“Những Đọa Giả đó, chúng luôn tìm cách tiêu diệt Thiên Đạo Chi Tử, hoặc ít nhất là biến họ thành công cụ của mình. Đoạn ký ức mà ngươi thấy, lời nguyền cổ xưa đó, chắc chắn là một âm mưu nhằm vào một Thiên Đạo Chi Tử. Và việc ngươi có thể cảm nhận được nó, miếng ngọc bội cộng hưởng với nó, cho thấy ngươi đang bị cuốn vào vòng xoáy nguy hiểm này.” Lão Quái Vật thở dài, vẻ mặt đầy lo lắng. “Sự xuất hiện của ngươi, sự thức tỉnh của miếng ngọc bội, tất cả đều cho thấy một đại kiếp nạn đang đến gần.”
Trái tim Diệp Trần đập thình thịch. Từ một thiếu niên phế vật, không linh căn, cậu bỗng chốc trở thành tâm điểm của một cuộc chiến vũ trụ, mang theo một bí mật có thể định đoạt số phận vạn giới. Gánh nặng này quá lớn, vượt xa sức tưởng tượng của cậu.
“Vậy con phải làm gì?” Diệp Trần hỏi, giọng nói khẽ run.
“Ngươi phải mạnh mẽ lên, nhanh chóng mạnh mẽ lên,” Thanh Huyền Lão Quái kiên quyết nói. “Ngươi không thể trốn tránh số mệnh. Miếng ngọc bội đã chọn ngươi, hoặc ít nhất là tiết lộ cho ngươi một phần chân tướng. Ngươi đã bị cuốn vào. Giờ đây, không chỉ ngươi, mà cả những người xung quanh ngươi cũng sẽ gặp nguy hiểm.”
Lời cảnh báo của Lão Quái Vật vang vọng trong tâm trí Diệp Trần. Cậu cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Không chỉ là nguy hiểm cho bản thân, mà còn là cho những người cậu quan tâm, những người ở Thanh Vân Tông này.
Trong những ngày tiếp theo, Diệp Trần vẫn tiếp tục tu luyện chăm chỉ, nhưng trong lòng cậu đã nảy sinh một sự cảnh giác cao độ. Lời nói của Lão Quái về việc “có kẻ đang nhắm vào Diệp Trần” không phải là vô căn cứ. Cậu bắt đầu nhận thấy những ánh mắt dò xét, những câu hỏi vu vơ từ một số đệ tử ngoại môn và thậm chí là nội môn. Đôi khi, cậu cảm thấy có một luồng khí tức vô hình lướt qua mình, nhanh đến mức không thể nắm bắt, nhưng đủ để khiến cậu rợn người.
Một lần, khi đang tu luyện trong Tàng Kinh Các, Diệp Trần tình cờ nghe được hai đệ tử nội môn thì thầm về một “tin đồn” trong tông môn. Họ nói về một thiếu niên mới vào tông môn, có vẻ ngoài bình thường nhưng lại có “cơ duyên bất phàm”, và rằng “có người” đang muốn tìm hiểu kỹ về gốc gác của thiếu niên này. Dù không nhắc đích danh, Diệp Trần biết họ đang nói về mình.
Một sự việc khác xảy ra khi Diệp Trần đang làm nhiệm vụ hái linh thảo. Cậu bị một nhóm linh thú cấp thấp tấn công bất ngờ, nhưng những linh thú này lại hung hãn và có vẻ “khát máu” hơn bình thường, như thể chúng bị điều khiển bởi một thế lực nào đó. Diệp Trần phải chật vật lắm mới có thể thoát thân, và khi quay trở lại tông môn, cậu lại bắt gặp một ánh mắt lạnh lùng, ẩn chứa sự dò xét từ một góc khuất.
Những sự kiện nhỏ nhặt, rời rạc ấy dần dần kết nối lại trong tâm trí Diệp Trần, tạo thành một bức tranh đáng sợ. Cậu không còn nghi ngờ gì nữa. Kẻ địch đã biết đến sự tồn tại của cậu, hoặc ít nhất là cảm nhận được “dấu ấn” trên người cậu. Thanh Vân Tông, nơi tưởng chừng là chốn an toàn để tu luyện, giờ đây lại trở thành một cái lồng chật hẹp, nơi cậu cảm thấy bị giám sát, bị bao vây bởi những mối nguy hiểm tiềm ẩn.
Diệp Trần biết, thời gian an bình của mình đã chấm dứt. Con đường phía trước sẽ đầy chông gai, và cậu phải chuẩn bị cho một cuộc chiến không thể tránh khỏi. Cậu siết chặt tay, ánh mắt lộ ra vẻ kiên nghị. Nếu cậu thực sự là Thiên Đạo Chi Tử, hoặc mang trong mình trọng trách đó, cậu sẽ không lùi bước.