Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?Chương 91: Ta là Ma, sao ta lại sợ?**
Đông Hoang, sâu trong một sơn cốc quanh năm mây mù bao phủ.
Lâm Thần đứng bên cạnh cái bàn đá xẻ thô sơ, tay cầm một cái gáo gỗ, nhìn đống đổ nát sau khi Ma Diễm Lão Tổ "vắt chân lên cổ" chạy trốn mà lòng đầy oán niệm.
"Hệ thống khốn khiếp, ta đã nói là ta không biết nấu rượu mà!"
Lâm Thần lẩm bẩm, gương mặt trẻ trung nhưng lại mang theo vẻ tang thương của kẻ đã sống qua vạn năm (trong sự hiểu lầm của chính mình) đầy vẻ ảo não. Hắn nhìn vò rượu vừa bị chính mình hất đổ một nửa, rồi lại nhìn bóng dáng gầy gò, hớt hải của lão già vừa nãy biến mất sau rặng núi, thở dài thườn thượt:
"Nhìn lão già kia mà xem, râu tóc bạc phơ, chắc cũng là kẻ lang thang cơ nhỡ giống mình. Thấy mình mời chén rượu mà sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu, chạy như gặp quỷ. Chắc chắn là rượu mình nấu quá tệ, chua đến mức người ta không chịu nổi rồi."
Lâm Thần vừa nói vừa cúi xuống, cầm một chiếc giẻ rách bằng vải bố, lạch cạch lau dọn những vệt nước còn sót lại trên bàn đá. Hắn đâu có ngờ, mỗi khi chiếc giẻ kia quệt qua, một luồng Đạo uẩn sền sệt như thực thể bị hắn tùy tiện gạt sang một bên. Những giọt "rượu hỏng" kia rơi xuống đất, bỗng nhiên mặt đất phát ra những tiếng nổ "lốp bốp" nhỏ như tiếng mầm cây đâm chồi.
Từng đóa hoa rực rỡ với chín cánh màu luân hồi bắt đầu vươn lên từ lớp đất bùn. Nếu có một vị Chí Tôn nào ở đây, chắc chắn sẽ phát điên mà gào lên: "Luân Hồi Hoa! Một đóa đã là chí bảo vạn năm khó tìm, nơi này lại mọc lên cả một bụi?"
Lâm Thần nheo mắt nhìn đám hoa, tiện tay đạp một nhát: "Lại là cỏ dại! Sức sống của đám thực vật ở cái thế giới này đúng là quái đản, rượu chua đổ xuống cũng mọc thành hoa được."
Lúc này, Lão Hắc – con chó đen gầy giơ xương đang nằm lười biếng dưới gốc cây tùng cổ thụ – khẽ hé một con mắt nhìn chủ nhân của mình. Nó nhìn đống Luân Hồi Hoa đang bị Lâm Thần dẫm nát bằng đôi dép cỏ mà lòng đau như cắt. Đó là quà tặng từ Đạo hóa mà người bình thường cầu cũng không được.
Lão Hắc khẽ "hừ" một tiếng trong cổ họng, ý vị sâu xa. Nó thầm nghĩ: *Chủ nhân đúng là càng ngày càng quá đáng. Đã ban cơ duyên cho tiểu tử Ma tộc kia, còn muốn người ta đứng lại khen ngon sao? Nhìn khí tức của thằng nhóc đó đi, nếu còn ở lại thêm ba nhịp thở nữa, không phải là đột phá, mà là bị khí vận của chủ nhân ép tới nổ tan xác đấy.*
"Lão Hắc, đừng có nhìn ta với ánh mắt đó!" Lâm Thần chỉ tay vào đầu con chó: "Ngươi xem, lại có một kẻ bị ta làm cho sợ chạy mất rồi. Cứ cái đà này, bao giờ ta mới hoàn thành nhiệm vụ 'Kết giao phàm nhân' để được hệ thống tặng cho công pháp tu luyện thực thụ đây? Ta không muốn làm một lão nông trồng rau vạn năm đâu!"
Nói rồi, Lâm Thần lại lững thững đi về phía chuồng gà, miệng quát lớn: "Mấy con gà kia, xê ra! Đừng có thấy hoa đẹp mà lại gần mổ, lỡ mà ngộ độc chết, ta lấy gì mà ăn Tết?"
Con gà mái đang xòe bộ lông rực rỡ như Phượng Hoàng tung cánh nghe vậy liền thu mình lại, run lẩy bẩy như gặp đại địch, lủi nhanh vào góc tối.
***
Trong khi Lâm Thần đang buồn phiền vì tay nghề nấu rượu "kém cỏi" của mình, thì cách đó ba ngàn dặm về phía Tây, một luồng ma khí ngập trời đang cuồng loạn va đập vào các vách núi.
"Ta là ai? Ta đang ở đâu? Ta đã làm gì?"
Ma Diễm Lão Tổ – vị cự đầu từng khuynh đảo ma giới vạn năm trước, kẻ vừa tỉnh giấc từ nấm mồ cổ – lúc này đang ngồi bệt dưới một gốc cây khô, mặt mày tái mét. Lão nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay của mình.
Ma công thâm hậu mà lão tích lũy bao năm đâu rồi? Ngọn lửa Ma Diễm Phệ Hồn có thể thiêu rụi cả một thành trì, sao giờ đây chỉ còn lại một màu trắng thuần khiết, dịu dàng như ánh trăng?
"Không thể nào… Đây không phải là Ma khí… Đây là Tiên lực!" Ma Diễm Lão Tổ rên rỉ, âm thanh run rẩy: "Hắn… hắn rốt cuộc là ai? Chỉ là một chén rượu nhạt, một lời mời khách bình thường, vậy mà có thể trực tiếp tước bỏ Ma căn của ta, thay thế bằng Tiên cốt?"
Ma Diễm nhớ lại cảnh tượng lúc đó. Lâm Thần trong mắt lão, ban đầu là một thanh niên áo vải bình thường đến mức không thể bình thường hơn. Nhưng khi Lâm Thần cầm cái vò rượu gỗ kia lên, trong mắt Ma Diễm, đó không phải là con người, mà là một vị Thần Linh đang cầm cả một dòng sông thời gian.
Chén rượu kia đổ ra, mùi hương của nó không phải là mùi men, mà là mùi vị của sự khởi đầu vũ trụ. Một ngụm vào bụng, Ma Diễm cảm thấy linh hồn mình như bị ném vào lò luyện bát quái, vạn trượng Ma khí tích lũy vạn năm gặp phải chất lỏng kia liền tan biến như băng tuyết gặp mặt trời gắt.
"Hắn còn nói rượu của mình nấu chưa đạt, sợ ta chê?" Ma Diễm cười khổ, tiếng cười nghe còn khó coi hơn cả tiếng khóc: "Thần linh ơi! Đó mà là rượu chưa đạt, thì tiên tửu của Thiên Đình chắc cũng chỉ là nước lã. Hắn nhất định là đang mỉa mai ta! Hắn chê ta tu vi quá thấp, không xứng để nếm thử loại rượu đỉnh cao của hắn!"
Càng nghĩ, Ma Diễm Lão Tổ càng thấy lạnh sống lưng. Một nhân vật khủng bố như thế, ẩn cư trong một sơn cốc hẻo lánh ở Đông Hoang, lại còn nuôi một con chó đen có ánh mắt như thể nhìn xuyên qua lục đạo luân hồi.
"Đúng rồi! Ánh mắt của con chó đó!" Ma Diễm bật dậy, mồ hôi hột chảy ròng ròng: "Lúc ta chạy đi, nó nhìn ta một cái. Đó là ánh mắt thương hại! Nó đang thương hại một vị Ma Tổ như ta không có phúc phần được uống hết chén rượu đó!"
Ma Diễm Lão Tổ nhìn về phía Đông Hoang, nơi sơn cốc mù sương ấy tọa lạc. Lòng lão tràn ngập một nỗi sợ hãi nguyên thủy, nhưng đồng thời cũng là một sự thành kính chưa từng có.
Lão vốn là Ma, là kẻ nghịch thiên, là kẻ lấy sự tàn bạo làm niềm vui. Nhưng đứng trước sự "bình thường" đáng sợ của Lâm Thần, mọi kiêu ngạo của lão hoàn toàn sụp đổ.
"Ta là Ma, sao ta lại sợ?" Ma Diễm tự hỏi chính mình, rồi lại tự trả lời bằng một giọng đầy tuyệt vọng: "Bởi vì trước mặt người đó, Ma hay Thần thì có gì khác biệt? Tất cả đều là cát bụi. Một cái liếc mắt của hắn có lẽ cũng đủ để định ra sinh tử của cả một chủng tộc."
Ma Diễm Lão Tổ run rẩy móc ra một tấm bùa chú bằng xương cốt màu đen – đây là mệnh bài cuối cùng để lão kêu gọi các đồ tử đồ tôn của Ma giới. Lão nhìn tấm bùa một hồi, rồi bỗng nhiên lòng bàn tay phát lực.
"Răng rắc!"
Tấm mệnh bài vỡ nát.
"Từ nay về sau, thế gian không còn Ma Diễm Lão Tổ." Lão lẩm bẩm, ánh mắt dần trở nên kiên định: "Ta phải bế quan. Ta phải tiêu hóa luồng Tiên lực này. Nếu không thể gột rửa hoàn toàn ma tính, sau này sao dám lại gần sơn cốc đó để cầu kiến?"
Lão biết rõ, vị "Lão Tổ" kia đang dùng cách này để răn đe lão. Ban cho lão một chén rượu là một cơ duyên, cũng là một lời cảnh cáo. Nếu lão còn dám mang theo ma khí đi tàn sát chúng sinh, e rằng lần sau thứ lão uống không phải rượu, mà là thuốc độc định mệnh.
***
Trong lúc Ma Diễm Lão Tổ quyết định "hướng thiện" trong sợ hãi, thì giới tu chân ở Đông Hoang lại đang rơi vào một hồi đại loạn.
Tại Thái Dương Thánh Địa, những lão quái vật ẩn cư trăm năm đang tụ tập trên đỉnh cao nhất, nhìn về hướng Tây.
"Cảm nhận được không? Khí tức Ma đạo mạnh mẽ nhất vừa rồi đột ngột biến mất, sau đó lại bùng lên một luồng đạo vận thần thánh chưa từng có." Một vị trưởng lão tóc trắng xóa, giọng run rẩy nói.
"Lẽ nào… Ma Diễm Lão Tổ đã bị vị đại năng nào đó trấn áp rồi?"
"Không phải trấn áp, mà là… giáo hóa! Các ngươi không thấy sao? Luồng sáng đó tràn ngập sự bao dung và bình hòa, đó là thủ đoạn hóa giải nhân quả của cấp bậc Đế giả!"
Cả căn phòng im phăng phắc. Hai chữ "Đế giả" nặng tựa ngàn cân. Kể từ thời Thái Cổ, tiên lộ đứt đoạn, thiên địa không còn Đại Đế xuất thế. Vậy mà hôm nay, họ lại cảm nhận được hơi thở vượt qua quy luật tự nhiên.
Ở một góc khác, Thẩm Nhược Băng – người hầu quét sân của Lâm Thần – lúc này đang đứng trên đỉnh núi gần sơn cốc. Nàng cầm cây chổi trúc trong tay, nhìn về phía Đông nơi Ma Diễm vừa biến mất, trong mắt hiện lên một tia lạnh lùng.
"Lại có một con ruồi nhỏ đến quấy rầy sự thanh tịnh của Sư phụ." Nàng khẽ nói, cây chổi trong tay hơi rung nhẹ, một tia kiếm ý mỏng như tơ nhưng đủ để chẻ đôi không gian vụt qua.
Thế nhưng ngay sau đó, nàng lại cảm nhận được tâm trạng của Lâm Thần trong sơn cốc qua sự cộng hưởng của Đạo vận.
"Sư phụ đang thở dài? Sư phụ đang… buồn?"
Thẩm Nhược Băng giật mình, sắc mặt lập tức thay đổi. Với nàng, mỗi cảm xúc của Lâm Thần đều là chỉ dụ của Thiên Đạo.
"Sư phụ buồn vì chén rượu kia không có người uống hết sao? Hay là ngài buồn vì thế gian này quá ít kẻ có thể hiểu được khổ tâm của ngài?"
Thẩm Nhược Băng siết chặt cán chổi, ánh mắt đầy vẻ tự trách: "Đều tại mình quá kém cỏi. Nếu mình tu vi cao hơn, có thể thay Sư phụ phân ưu, thì ngài đã không phải tiếp đãi những kẻ tầm thường như tên lão đầu lúc nãy, để rồi mang về nỗi thất vọng."
Nàng hít một hơi thật sâu, ngồi xếp bằng ngay tại chỗ, thanh chổi trúc đặt ngang đầu gối.
"Sư phụ, Nhược Băng nhất định sẽ dốc sức tu luyện. Nếu cả thế gian này không ai đủ tư cách uống rượu cùng người, vậy thì Nhược Băng sẽ trở thành người đó!"
Bầu không khí xung quanh nàng bỗng chốc trở nên đông đặc, từng cánh tuyết bắt đầu rơi giữa mùa hè oi ả. Kiếm ý của nàng, dưới ảnh hưởng từ tiếng thở dài của Lâm Thần, lại một lần nữa tiến hóa.
***
Quay lại trong sơn cốc, "vị đại năng" trong mắt mọi người – Lâm Thần – lúc này đang cầm một chiếc xẻng nhỏ, đứng trước vườn rau.
"Thật là bực mình. Tại sao cà rốt năm nay lại nhỏ như thế này? Hệ thống rõ ràng nói hạt giống này là giống tốt cơ mà."
Hắn nhổ một củ cà rốt đỏ au, bé tẹo bằng ngón tay cái lên, cau mày quan sát. Hắn đâu có biết, củ cà rốt nhỏ bé này chứa đựng tinh hoa của Thái Dương chi lực, chỉ cần một mẩu nhỏ cũng đủ để một phế nhân cải tử hoàn sinh, đúc lại thần thể.
"Có lẽ là do mình chưa bón đủ phân." Lâm Thần gãi đầu, nhìn về phía chuồng của Lão Hắc: "Lão Hắc! Lại đây! Từ mai không cho ngươi đi ngủ rông nữa, chăm chỉ gom phân cho ta bón rau! Sống vạn năm rồi mà cứ lười chảy thây ra, nhìn xem củ cà rốt của ta thảm hại thế này đây!"
Lão Hắc rên rỉ một tiếng, rúc đầu vào giữa hai chân, giả vờ như không nghe thấy gì. Nó đường đường là Thôn Phệ Thần Thú, từng nuốt chửng cả một bầu trời sao, bây giờ lại bị bắt đi… gom phân? Nếu chuyện này truyền ra ngoài, e là đám thần thú ở Thượng giới sẽ cười đến rụng răng.
Nhưng nhìn thấy vẻ mặt "nghiêm trọng" của Lâm Thần, Lão Hắc chỉ đành thở dài một hơi bằng mũi. Một luồng khí trắng từ mũi nó bay ra, làm rung động cả rừng tùng.
"Được rồi, ngày mai ta sẽ lại ra ngoài núi, tìm xem có con 'sâu' nào định quấy rầy chủ nhân nữa không." Lão Hắc nghĩ thầm: "Bắt nạt đám tiểu nhân vật đó, ít ra còn thú vị hơn việc nhìn chủ nhân than vãn về việc cà rốt nhỏ."
Đêm đó, trong sơn cốc nhỏ bé ở Đông Hoang, một phàm nhân đang trăn trở về việc làm sao để sống thọ hơn và trồng rau tốt hơn. Còn ngoài kia, cả thế giới đang run rẩy vì một sự tồn tại mang tên "Trường Sinh Lão Tổ" vừa mới vô tình bộc lộ một phần mười vạn "sự yếu đuối" của mình.
Ma Diễm Lão Tổ ngồi trong động phủ tối tăm, nhìn luồng Tiên quang đang thanh lọc cơ thể mình, nước mắt lại rơi.
"Ta là Ma… nhưng bây giờ ta thích làm một đóa hoa sen thanh khiết dưới chân Lão Tổ hơn. Ma cái gì chứ, mệt chết đi được!"
Một chương mới của giới tu chân Đông Hoang, cứ như vậy mà bắt đầu từ một chén rượu chua và một nỗi hoang mang tột độ.