Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?
Chương 96: Lời nguyền thọ nguyên**

Cập nhật lúc: 2026-05-21 12:45:47 | Lượt xem: 8

**CHƯƠNG 96: LỜI NGUYỀN THỌ NGUYÊN – MỘT CHỮ ĐỊNH LUÂN HỒI**

Trong Thương Mang Cổ Giới, một bầu không khí tử khí trầm mặc bắt đầu lan tỏa từ sâu trong chín tầng mây xanh, sau đó như một tấm màn lụa màu xám tro, lẳng lặng phủ xuống Ngũ Đại Vực.

Khởi đầu là những ngọn cỏ trên sườn núi phía Đông Hoang bất ngờ khô quắt lại, dù sương sớm vẫn còn đọng trên lá. Tiếp đó là những dòng linh suối nghìn năm bỗng nhiên vơi cạn, đáy hồ nứt nẻ như những vết thương rỉ máu của đại địa. Nhưng đáng sợ nhất không phải là cảnh vật, mà là sự thay đổi trên chính cơ thể những người tu hành.

Tại Thái Dương Thánh Địa, một vị trưởng lão đang bế quan đột phá Linh Đài cảnh tầng thứ chín. Lão vốn còn ba trăm năm thọ nguyên, vừa đủ để đánh cược một lần cuối. Thế nhưng, giữa lúc linh khí đang hội tụ, tóc lão đột ngột rụng xuống từng mảng lớn, da thịt căng bóng bỗng chốc héo rũ, khô quắt lại như vỏ cây già.

"Không… thọ nguyên của ta! Tại sao thọ nguyên lại trôi nhanh như vậy?"

Tiếng hét thảm thiết của vị trưởng lão vang lên khắp điện thờ, nhưng rồi lịm dần. Trong chưa đầy mười nhịp thở, một vị cường giả cấp cao đã hóa thành một bộ xương khô, áo bào trống rỗng rơi xuống đất.

Cảnh tượng này diễn ra ở khắp nơi. Thiên Đạo Ý Chí đã thực sự nổi giận. Nó nhận ra trong cõi đời này có một thực thể đang phá vỡ mọi quy luật về cái chết – một kẻ "Trường Sinh" vượt ra ngoài tầm kiểm soát. Thiên Đạo không thể tìm thấy chính xác vị trí của "virus" ấy, nên nó chọn cách tàn khốc nhất: Rút ngắn thọ nguyên của toàn bộ chúng sinh, ép vị Lão Tổ kia phải lộ diện để gánh vác nhân quả.

Bầu trời từ xanh thẳm chuyển sang màu đỏ sẫm như máu khô. Từng đạo lôi điện đen ngòm vắt ngang không trung, mang theo mùi vị của sự thối rữa và mục nát. Đây chính là "Thiên Nhân Ngũ Suy" trong truyền thuyết, vốn chỉ đến khi kỷ nguyên kết thúc, nay lại bị cưỡng ép giáng xuống.

Cùng lúc đó, trong sơn cốc hẻo lánh mà người đời sùng kính gọi là "Trường Sinh Cốc".

Lâm Thần đang cầm một cái bình tưới nước bằng gỗ, ngẩn ngơ nhìn vườn cải thảo của mình. Anh đưa tay lên dụi mắt, lầm bầm:

"Kỳ quái, sáng nay dự báo thời tiết có vẻ không tốt à nha? Sao hôm nay mấy cây cải này trông ỉu xìu thế này? Lão Hắc, ngươi lại tè bậy vào vườn đúng không?"

Con chó đen – Lão Hắc – vốn đang nằm phủ phục dưới gốc cây liễu cổ thụ, nghe thấy tiếng mắng thì vội vàng bật dậy, bốn chân run lẩy bẩy. Trong mắt nó lúc này, bầu trời bên ngoài sơn cốc không phải là màu xám đơn thuần, mà là vạn đạo quy luật mục nát đang cuồng điên gào thét. Thiên Đạo đang muốn xóa sổ mọi sự sống!

Lão Hắc liếc nhìn bầu trời với vẻ khinh bỉ sâu sắc, sau đó lại nhìn sư phụ mình. Nó rên rỉ một tiếng nhỏ, cụp đuôi lại, trong lòng thầm nghĩ: *"Chủ nhân ơi là chủ nhân, Thiên Đạo đang tới đòi mạng chúng sinh kìa, ngài còn quan tâm mấy cây cải của ngài sao? Đợi đã… chẳng lẽ sư phụ cố tình nói vậy?"*

Đúng lúc đó, Thẩm Nhược Băng từ trong gian nhà tranh chạy ra, gương mặt xinh đẹp thanh lãnh vốn dĩ không gợn sóng nay lại tràn đầy sự hoảng loạn. Cô quỳ sụp xuống sau lưng Lâm Thần, giọng run rẩy:

"Sư phụ! Thiên biến rồi! Đệ tử cảm thấy linh lực trong người đang tản mát, thọ nguyên bị trói buộc bởi một lực lượng tà ác. Chẳng lẽ… là thiên phạt?"

Lâm Thần quay đầu lại, thấy sắc mặt đệ tử xanh mét, tim anh bỗng nảy lên một cái. Anh vốn là kẻ cực kỳ sợ chết, thấy người xung quanh có triệu chứng "bệnh tật" lạ kỳ là anh lập tức liên tưởng đến bản thân.

*"Chết tiệt, chẳng lẽ có dịch bệnh sao? Hay là khí hậu thay đổi quá đột ngột khiến người ta bị sốc?"* – Lâm Thần tự trấn an mình, nhưng nhìn lên bầu trời tối sầm, anh không khỏi thấy lạnh sống lưng.

"Nhược Băng, đứng dậy đi. Có lẽ là… thời tiết dạo này không tốt, người ta dễ cảm thấy mệt mỏi." – Lâm Thần ho khan một tiếng, cố tỏ ra bình thản dù trong lòng đang bắt đầu tính chuyện đào thêm một cái hầm trú ẩn sâu hơn dưới đất.

Lục Tiểu Bảo cũng lạch bạch chạy tới, gương mặt béo tròn đẫm mồ hôi:

"Sư phụ! Bên ngoài… các tông môn đang truyền tin, rất nhiều người đã hóa thành tro bụi vì thọ nguyên cạn kiệt. Đây là Thiên Đạo đang bức người! Sư phụ, ngài phải ra tay cứu chúng con!"

Lâm Thần nghe xong, da mặt khẽ giật giật.

*"Cái gì? Mọi người đang chết dần vì hết thọ nguyên? Trời ơi, mình đã sống 100.000 năm rồi, chẳng lẽ sắp tới lượt mình rồi sao? Cái Hệ thống sinh hoạt này không phải bảo là mình sống thọ sao?"*

Nỗi sợ hãi cái chết trỗi dậy mãnh liệt. Lâm Thần cảm thấy ngực hơi nghẹn lại (thực ra là do anh đang quá căng thẳng). Trong mắt Thẩm Nhược Băng và Lục Tiểu Bảo, khí thế của sư phụ lúc này bỗng nhiên thay đổi. Sự im lặng của anh giống như sự tĩnh lặng trước một cơn bão cấp mười bốn.

Họ thấy Lâm Thần nhíu mày, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía hư không. Họ tưởng anh đang tức giận vì sự càn quấy của Thiên Đạo, nhưng thực tế, Lâm Thần đang nghĩ: *"Xong rồi, vườn rau chết, mọi người chết, mình có trốn cũng không thoát. Hay là viết một lá bùa cầu an? Ngày xưa ở Trái Đất thấy mấy thầy cúng hay làm vậy."*

Lâm Thần hít sâu một hơi, bước vào nhà tranh. Anh trải ra một tờ giấy xuyến rẻ tiền nhất, lấy ra nghiên mực mòn vẹt.

"Nếu trời không cho người sống yên ổn…" – Lâm Thần lẩm bẩm, bàn tay cầm bút lông khẽ run.

Câu nói này lọt vào tai hai vị đệ tử đang đứng ngoài cửa, giống như một đạo sấm sét vạch trần đêm tối.

*"Sư phụ nổi giận rồi! Ngài ấy muốn cùng Thiên Đạo luận đạo sao?"* – Thẩm Nhược Băng nín thở, đôi mắt phượng trừng lớn.

Lâm Thần tập trung cao độ. Anh nghĩ đến việc mình muốn sống, muốn những người xung quanh cũng sống để còn quét sân, nấu cơm cho anh. Anh dồn tất cả nỗi khao khát được "trường sinh" vào ngòi bút.

Anh bắt đầu viết.

Khi nét bút đầu tiên hạ xuống tờ giấy, một tiếng "ầm" vang dội chấn động cả Thương Mang Cổ Giới. Tại trung tâm sơn cốc, một cột sáng màu vàng kim lạt lẽo vốn cực kỳ khiêm tốn bỗng chốc bùng nổ, hóa thành một đạo thánh quang xé toạc bầu trời xám xịt.

Lâm Thần chỉ thấy cây bút hôm nay hơi nặng, anh nắn nót viết từng nét của chữ: **"THỌ" (壽)**.

Trong mắt anh, đó chỉ là một chữ Hán đơn thuần. Nhưng trong mắt vạn vật chúng sinh, mỗi nét bút hạ xuống là một đạo quy luật vĩnh hằng được khắc lại vào xương tủy của thế giới.

Nét phẩy đầu tiên hạ xuống, bầu trời đỏ máu ở Đông Hoang lập tức bị xua tan, thay vào đó là ánh thái dương rực rỡ chiếu rọi.
Nét ngang thứ hai kéo dài, thọ nguyên vốn đang rò rỉ của hàng triệu tu sĩ bỗng nhiên ngừng lại, sau đó như nước chảy ngược về nguồn, tràn trề sinh mệnh lực.
Nét mác cuối cùng định hình, Thiên Đạo Ý Chí ở trên cao dường như vừa bị một cái tát trời giáng. Tiếng sấm rền thảm thiết vang lên, luồng khí tức mục nát tan biến như gặp phải thiên địch.

Lúc này, tại trung tâm sơn cốc, tờ giấy xuyến vốn dĩ tầm thường đã bay lơ lửng lên không trung. Chữ "THỌ" vàng óng ánh phát ra những âm thanh như ngàn vạn vị chân tiên đang giảng kinh đạo.

Thẩm Nhược Băng và Lục Tiểu Bảo quỳ phục dưới đất, nước mắt tuôn rơi. Họ cảm thấy cơ thể mình đang được gột rửa, mỗi một tế bào đều tràn đầy năng lượng bất diệt. Những xiềng xích của thời gian dường như hoàn toàn vô hiệu đối với họ.

"Sư phụ… ngài… ngài dùng một chữ để định lại luân hồi?" – Lục Tiểu Bảo run giọng nói.

Trong khi đó, ở ngoài sơn cốc, hàng ngàn lão quái vật sắp chết khô bỗng thấy tóc mình đen trở lại, da dẻ hồng hào, thọ nguyên tăng vọt thêm ngàn năm một cách vô lý. Tất cả đồng loạt quỳ xuống về phía Đông Hoang, trán chạm đất, thanh âm rung chuyển núi rừng:

"Đa tạ Trường Sinh Lão Tổ ban ân!"
"Lão Tổ vạn tuế! Lão Tổ trường tồn!"

Lâm Thần ở trong phòng, vừa đặt bút xuống thì thấy mồ hôi đầm đìa trên trán. Anh nhìn chữ mình vừa viết, thở phào nhẹ nhõm:

"Phù… Viết xong mà thấy nhẹ cả người. Hy vọng chữ này mang lại chút may mắn, giúp mình qua khỏi cái hạn này."

Anh bước ra khỏi phòng, thấy mây đen đã tan, nắng lại ấm áp. Anh nhìn vườn cải thảo, thấy mấy chiếc lá héo lúc nãy bỗng nhiên dựng đứng lên, thậm chí còn mọng nước hơn cả trước.

"Ô, xem kìa! May quá, chắc là cơn áp thấp nhiệt đới qua rồi." – Lâm Thần cười rạng rỡ, trong lòng thấy cực kỳ tự mãn vì… lời cầu khẩn của mình có vẻ linh ứng.

Nhìn thấy sư phụ cười, Thẩm Nhược Băng càng thêm sùng bái. Cô nghĩ: *"Sư phụ vừa trải qua một trận chiến nghịch thiên với Thiên Đạo Ý Chí mà vẫn có thể cười thanh thản thế này sao? Ngài ấy coi Thiên Đạo chỉ như một cơn gió nhẹ?"*

Nhưng Lâm Thần lại nghĩ sang hướng khác. Anh liếc nhìn Lão Hắc, thấy nó vẫn nằm lười biếng, liền đi tới đá nhẹ vào mông nó một cái:

"Ngươi cái đồ chó lười này, trời đẹp rồi, ra ao bắt cho ta mấy con cá lát nữa nấu canh bồi bổ. Dạo này ta thấy sức khỏe suy giảm quá, vừa viết có một chữ mà đã mệt lử cả người rồi. Ta mà có chuyện gì, các ngươi lấy ai mà dựa dẫm đây?"

Lão Hắc trợn mắt.

*"Mệt? Ngài vừa dùng một chữ đánh bay ý chí thế giới, bắt Thiên Đạo phải cúi đầu nhận sai, khiến toàn bộ chúng sinh tăng thọ nguyên, vậy mà ngài bảo là sức khỏe suy giảm?"*

Lão Hắc thầm thề, từ nay về sau, cho dù sư phụ có nói ngài ấy là một hạt bụi, nó cũng sẽ tin ngài ấy là một cái Thái cổ tinh cầu đang đóng giả bụi. Nó lủi thủi chạy ra ao cá, lòng thầm nhủ: *"Thôi, đi bắt mấy con Long tộc trong ao lên làm canh cho vị tổ tông này vậy…"*

Lâm Thần đứng giữa sân, chắp tay sau lưng, nhìn cảnh xuân phơi phới mà thở dài một tiếng:

"Chỉ mong cuộc sống cứ bình lặng thế này mãi. Sống lâu một chút, an toàn một chút… đó mới chính là mục tiêu cuối cùng của ta."

Ở phía xa, ngoài bìa rừng sơn cốc, các đại cường giả của các Thánh địa đang chen lấn nhau, nhưng không ai dám đặt chân vào bán kính mười dặm của cốc. Họ nhìn thấy cột sáng vừa biến mất, trong lòng tràn ngập sự kính sợ đến cực điểm.

"Lão Tổ… ngài ấy vừa mới lập lại trật tự thế giới sao?"
"Một chữ 'Thọ', định đoạt nghìn vạn năm… Thương Mang Cổ Giới này, từ nay về sau chỉ có một người họ Lâm là chúa tể."

Tiếng xì xào kính nể vang vọng khắp cõi, nhưng bên trong vườn rau, Lâm Thần lại đang hì hục đi nhặt từng chiếc lá vàng, lẩm bẩm về việc "giết sâu bọ" sao cho hiệu quả. Anh hoàn toàn không biết rằng, tên của mình lúc này đã được Thiên Đạo "gạch tên" khỏi sổ tử từ lâu lắm rồi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8