Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?Chương 98: Trời xanh rạn nứt**
**CHƯƠNG 98: TRỜI XANH RẠN NỨT**
Ánh mặt trời gay gắt như muốn thiêu trụi từng tấc đất trong sơn cốc. Lâm Thần đứng bên hàng rào tre, tay che trán nhìn lên bầu trời vàng rực, đôi mày thanh tú nhíu chặt lại thành một đường thẳng.
"Quái lạ, rõ ràng mới sáng sớm mà sao nóng như lò bát quái thế này?"
Lâm Thần lẩm bẩm, vạt áo vải thô đã thấm đẫm mồ hôi. Anh cúi xuống nhìn mấy gốc cải thảo mình dày công chăm bón suốt ba tháng qua, giờ đây đang rũ lá, héo hon như thể chỉ cần một cơn gió nóng nữa thôi là sẽ hóa thành tro bụi.
Đối với Lâm Thần, đây là một thảm họa thực sự. Hệ thống chết tiệt kia vừa giao nhiệm vụ "Thu hoạch mười cân cải thảo loại một" để đổi lấy phần thưởng là… một bao phân bón đặc biệt và thêm mười năm thọ nguyên. Anh tuy tự nhận mình là kẻ nhát gan, chỉ mong sống lâu trăm tuổi, nhưng nhìn mồ hôi công sức của mình bị ông trời đối xử thế này, lòng tham sống cũng không ngăn nổi ngọn lửa giận dữ bùng lên.
Tuy nhiên, Lâm Thần hoàn toàn không biết rằng, bên ngoài cái "sơn cốc nhỏ" của anh, cả Thương Mang Cổ Giới đang lâm vào tình cảnh tuyệt vọng chưa từng có.
Phía trên chín tầng mây, không gian đang vặn vẹo một cách kỳ dị. Những dải sáng màu tím thẫm đan xen với hắc khí tạo thành một vòng xoáy khổng lồ che lấp cả thiên địa. Đó không phải là hiện tượng thời tiết bình thường, mà là "Thiên Nhân Ngũ Suy" trong truyền thuyết – thời điểm mà Thiên Đạo muốn thanh tẩy lại toàn bộ thế gian, thu hồi linh khí và thọ nguyên của vạn vật để bắt đầu một kỷ nguyên mới.
Tại ranh giới sơn cốc, Thẩm Nhược Băng đang quỳ sụp xuống đất, thanh chổi tre – thứ mà nàng coi là chí bảo "Vạn Vật Vi Kiếm" – đang run lên bần bật. Gương mặt nàng vốn lạnh lùng như băng giá, lúc này lại tái nhợt vì kinh hãi.
"Đây là… Thiên Đạo thực sự nổi giận sao?" Nàng cảm thấy kiếm ý trong cơ thể mình như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. "Dưới uy áp này, cho dù là Chân Tiên cũng phải hóa thành cát bụi. Sư phụ… người vẫn còn muốn yên lặng quan sát sao?"
Cạnh đó, Lục Tiểu Bảo đang ngồi bệt dưới đất, bàn cờ gỗ trước mặt anh ta đã nứt toác thành đôi. Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán gã béo: "Đại sư tỷ, không xong rồi! Thiên địa nhân quả đều đã loạn. Ta thấy… ta thấy một con mắt… Một con mắt khổng lồ của Thiên Đạo đang nhìn chằm chằm vào sơn cốc chúng ta!"
Trong khi đó, "đối tượng" đang bị Thiên Đạo nhắm tới – Lâm Thần – lại đang lúi cúi đi tìm cái bình tưới nước.
"Mẹ kiếp, trời với chả đất! Có cho người ta sống không hả?" Lâm Thần cáu kỉnh đá văng một hòn đá nhỏ sang bên cạnh.
"Răng rắc!"
Một tiếng động cực kỳ nhỏ vang lên. Hòn đá nhỏ kia vốn là một mẩu "Thiên Ma Thạch" rớt ra từ viễn cổ, chứa đựng sức mạnh kinh người, bị Lâm Thần tiện chân đá một cái, bay thẳng lên trời cao, xé rách tầng mây hắc ám, biến thành một vệt sáng rực rỡ đâm xuyên qua cái vòng xoáy tím thẫm kia.
Thiên địa chợt lặng đi trong một tích tắc.
Phía trên cao, "Con Mắt Thiên Đạo" dường như hơi sững lại. Nó không thể tin nổi có một lực lượng phàm trần nào lại dám khiêu khích sự thanh trừng của nó. Một luồng khí tức hủy diệt bắt đầu tụ lại, mạnh gấp vạn lần lúc trước, nhắm thẳng vào cái sơn cốc "vô danh" này mà giáng xuống.
Lâm Thần lúc này vừa cầm được cái bình tưới nước ra đến nơi, nhưng nhìn cái bình đã cạn sạch, lại nhìn mây đen đột ngột kéo đến che kín ánh mặt trời khiến trời tối sầm lại trong nháy mắt, anh lại càng giận điên người.
Khí áp hạ thấp khiến anh cảm thấy khó thở, lồng ngực đau nhói. Lâm Thần vốn là người xuyên không, tâm lý "người phàm" khiến anh sợ chết, nhưng khi sự sống còn bị đe dọa quá mức, sự hèn nhát thường biến thành một loại cuồng nộ vô tri.
Anh nhìn thẳng lên đám mây đen đang cuồn cuộn điện chớp, tay cầm cái vòi tưới nước chỉ thẳng lên trời, lấy hết sức bình sinh gào lớn:
"Ông trời già kia! Ngươi rốt cuộc có thôi ngay đi không?"
Âm thanh vốn dĩ chỉ là tiếng hét của một phàm nhân, nhưng khi thoát ra khỏi miệng Lâm Thần, nó lại đi kèm với những sợi "Tuế Nguyệt Đạo Uẩn" tích lũy suốt hàng triệu năm.
Mỗi một chữ thốt ra, không gian xung quanh liền nổ tung.
"Ngươi… có… thôi… ngay… không!"
Câu nói vừa dứt, một tiếng "Rắc" khô khốc vang vọng khắp toàn bộ Thương Mang Cổ Giới.
Trước những đôi mắt bàng hoàng của các vị Lão Tổ đang bế quan trong cấm khu Bắc Minh, trước sự run rẩy của những Mệnh Sư tại Trung Châu, bầu trời xanh vốn dĩ kiên cố như vạn cổ… thế mà lại hiện ra những vết nứt đen ngòm như mạng nhện.
Vết nứt lan từ đỉnh đầu Lâm Thần, xuyên qua vòng xoáy Thiên Nhân Ngũ Suy, và kéo dài đến tận cùng của đường chân trời.
Con mắt Thiên Đạo đang ở trạng thái phẫn nộ bỗng dưng co rụt lại. Nó cảm nhận được một thứ quy luật còn cổ xưa hơn, đáng sợ hơn cả sự tồn tại của nó. Giống như một đứa trẻ phạm lỗi bị người lớn quát mắng, sự kiêu ngạo của ý chí thế giới tan biến trong nháy mắt, thay vào đó là một sự sợ hãi bản năng.
"Ta mắng ngươi đấy! Nghe rõ chưa?" Lâm Thần chưa hả giận, dẫm mạnh chân xuống đất. "Muốn nắng thì nắng cho hẳn hoi để ta phơi áo, muốn mưa thì mưa cho mát để ta tưới rau! Cái loại thời tiết dở dở ương ương này, ngươi muốn bức chết ta có đúng không?"
"Đùng đoàng!"
Một tiếng sấm kinh thiên động địa vang lên, nhưng không mang theo sát khí, mà như một lời hồi đáp… run rẩy.
Thẩm Nhược Băng và Lục Tiểu Bảo nằm rạp dưới đất, tâm thần họ gần như đình trệ. Họ thấy gì? Họ thấy vị sư phụ "phàm nhân" của mình đang dùng một cái bình tưới cây, đứng giữa sân mà chửi bới Thiên Đạo. Và kinh khủng hơn, Thiên Đạo đang… nhượng bộ!
Hắc khí tan đi với tốc độ ánh mắt thường cũng thấy được. Những dải sáng tím của Thiên Nhân Ngũ Suy vốn mang theo tử vong, nay bỗng dưng biến hóa, bị ép buộc phải nghịch chuyển thành sinh khí nồng đậm.
Chỉ trong vài nhịp thở, một trận mưa rào rào trút xuống.
Trận mưa này không phải là nước bình thường, mà là Linh Dịch hóa lỏng. Mỗi giọt nước rơi xuống đều khiến cỏ cây trong sơn cốc sinh trưởng với tốc độ điên cuồng. Gốc cải thảo héo hon của Lâm Thần giống như được uống tiên đan, trong chớp mắt xanh mướt, lá vươn dài, tỏa ra hào quang nhàn nhạt.
Lâm Thần đứng dưới màn mưa, ngẩn người ra một lúc. Anh xoa xoa mái đầu bị nước mưa làm ướt, cơn giận bỗng chốc bay biến sạch sẽ.
"Ơ… Mưa rồi à? Lại còn mưa to nữa?" Anh lẩm bẩm, vẻ mặt đầy sự ngây ngô. "Ông trời này cũng biết nghe lời đấy nhỉ? Vừa mắng mấy câu đã sợ rồi?"
Anh đưa tay hứng lấy mấy giọt nước mưa, nếm thử, thấy ngọt lịm lạ lùng: "Nước mưa này ngon thật, có khi nào do ô nhiễm ở kiếp trước không còn nên nước tự nhiên nó thế này không? Tiếc quá, chưa kịp mang xô ra hứng."
Lúc này, ở bên ngoài cổng sơn cốc, hàng loạt tiếng "phù phù" vang lên. Đó là tiếng các đại năng tu sĩ đang thổ huyết vì chấn động. Họ vốn đang đợi chờ cái chết trong Thiên Nhân Ngũ Suy, nay lại nhận được một nguồn linh khí tinh thuần nhất từ trước tới nay, kinh mạch bị xung kích đến mức không chịu nổi.
Một vị Thái Thượng Trưởng Lão của một đại giáo vùng Đông Hoang, tóc tai bù xù, quỳ sụp hướng về phía sơn cốc mà dập đầu lia lịa, trán đập xuống đá cứng đến chảy máu nhưng vẫn cười lên điên cuồng:
"Vạn tuế! Trường Sinh Lão Tổ vạn tuế! Một lời mắng tan Thiên Kiếp, một cái giậm chân định Luân Hồi! Đây mới thực sự là Trường Sinh! Đây mới thực sự là Đạo!"
Hàng ngàn tu sĩ khác cũng đồng loạt hô vang, âm thanh chấn động cả sơn mạch. Họ tưởng rằng Lão Tổ xuất thế để cứu vớt chúng sinh, tưởng rằng ngài vì thương xót vạn vật mà đối đầu với Thiên Đạo.
Nhưng trong nhà gỗ, Lâm Thần lại đang hắt xì một cái.
"Hắt xì! Chắc là bị ngấm nước mưa rồi. Đúng là cái thân thể phàm nhân này yếu ớt thật." Anh vội vàng chạy vào nhà, không quên hét lớn ra ngoài: "Nhược Băng! Tiểu Bảo! Hai đứa đứng đó tắm mưa à? Mau vào nhóm lửa cho sư phụ! Không là ta lăn ra ốm cho xem!"
Lão Hắc từ trong xó bếp chui ra, nhìn cái bầu trời vừa bị "vá" lại bằng những vết nứt đen sì, rồi lại nhìn cái bóng lưng đang run rẩy vì lạnh của Lâm Thần, nó chỉ biết thở dài bằng một cái mũi đầy khói.
"Chủ nhân à chủ nhân… ngài có biết vết nứt kia phải mất vạn năm Thiên Đạo mới vá lại được không? Ngài mắng một câu, ông trời nó tự kỷ luôn rồi đấy…"
Bên ngoài, mưa vẫn rơi, mang theo sức sống mới cho một kỷ nguyên vừa được hồi sinh từ một… trận cãi lộn của "phàm nhân". Quy luật của thế giới đã chính thức bị lệch khỏi quỹ đạo, bắt đầu từ một vườn rau cải thảo.