Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?
Chương 184: Lâm Thần đi tìm những người xuyên không khác.**

Cập nhật lúc: 2026-05-21 14:09:28 | Lượt xem: 9

Sương mù buổi sớm tại Vô Danh Sơn Cốc chưa kịp tan hẳn, những sợi nắng vàng nhạt như dải lụa mỏng xuyên qua tà lá, đậu trên hiên nhà gỗ. Lâm Thần đang ngồi trên bậc cửa gỗ đã mòn vẹt, tay cầm một cuốn sổ da cũ kỹ, đôi lông mày hơi nhíu lại.

Anh đã sống ở cái thế giới tu chân này được bao nhiêu lâu rồi nhỉ? Hệ thống nói là một trăm ngàn năm. Một trăm ngàn năm trồng rau, nuôi cá, bửa củi, ngay cả con chó Hắc Tử cũng từ một chú chó con gầy gò hóa thành một lão chó già trầm mặc. Anh vẫn luôn cho rằng mình là một phàm nhân nhát gan, vì sợ hãi thiên kiếp và những cường giả “di sơn đảo hải” ngoài kia mà chỉ dám trốn trong cái vỏ ốc bình yên này.

Thế nhưng, nhiệm vụ sáng nay của hệ thống lại khiến Lâm Thần đứng ngồi không yên.

“Nhiệm vụ: Tìm kiếm và xác nhận thân phận của những kẻ lưu lạc khác giới. Gợi ý: Tại Thiên Nguyên thành đang có biến động từ những quy luật kỳ lạ.”

Lâm Thần thở hắt ra một hơi, quay sang nhìn con chó đen đang nằm sưởi nắng dưới gốc cây liễu.

— Hắc Tử, mày nói xem, ngoài tao ra còn có ai đen đủi đến mức xuyên không vào cái thế giới nguy hiểm này không? Có lẽ họ không giống tao, có lẽ họ có thể bay trời độn đất, chứ chẳng phải ngồi đây chờ chết vì tuổi già như tao.

Lão Hắc lim dim mắt, trong lòng thầm than vãn: *“Chủ nhân ơi là chủ nhân, ngài mà còn sợ tuổi già thì lũ ‘Lão Tổ’ vạn năm ngoài kia chắc phải tự sát hết vì hổ thẹn mất. Cái gọi là ‘biến động quy luật’ kia, không chừng chính là có kẻ dám múa rìu qua mắt thợ trước mặt ngài thôi.”*

Tuy nhiên, trước mặt Lâm Thần, Lão Hắc chỉ vẫy vẫy cái đuôi, ra vẻ đồng tình.

Lâm Thần đứng dậy, thay một bộ quần áo vải thô màu xanh xám, đeo một cái giỏ tre lên lưng, bên trong đặt một chiếc rìu bổ củi sứt mẻ và một cái bình gốm cũ. Trong mắt anh, đây là bộ đồ hành nghề hái thuốc của phàm nhân. Trong mắt người khác, chiếc rìu kia lờ mờ tỏa ra sát khí khai thiên tích địa, còn cái bình gốm lại chứa đựng khí tức thái cổ nồng đậm.

— Nhược Băng, Tiểu Bảo, hai đứa trông nhà. Sư phụ đi ra ngoài có chút việc. – Lâm Thần cao giọng gọi.

Từ trong gian bếp và bãi tập, Thẩm Nhược Băng và Lục Tiểu Bảo ngay lập tức xuất hiện. Gương mặt hai người tràn đầy sự sùng bái lẫn kinh ngạc. Lão Tổ vốn cực kỳ lười… à không, vốn là vị thần ẩn dật bất biến, nay lại chủ động rời núi?

— Sư phụ, người muốn đi đâu? Để con đi cùng hầu hạ! – Lục Tiểu Bảo nhanh nhảu, ánh mắt láo liên đầy hưng phấn. Hắn biết rõ, mỗi lần sư phụ đi ra ngoài là một lần cả giới tu chân phải quỳ lạy.

Lâm Thần khoát tay, gương mặt có chút sầu lo:
— Ta chỉ đi tìm mấy người đồng hương để tâm sự chút chuyện đời. Các ngươi thực lực yếu kém, đi theo lỡ gặp cường giả vỗ một cái là tan xương nát thịt. Ta không bảo vệ được các ngươi đâu.

Thẩm Nhược Băng cúi đầu, trong lòng run rẩy: *“Sư phụ lại nói đùa rồi. Người muốn đi tìm ‘đồng hương’? Chẳng lẽ là những vị cổ thần từ thời đại sơ khai giống người sao? Đúng rồi, chỉ có những vị thần vạn cổ đó mới xứng gọi là đồng hương của sư phụ.”*

Lâm Thần vác gậy, dắt theo Lão Hắc, lững thững bước ra khỏi trận pháp che chở sơn cốc. Anh không dám bay, vì anh nghĩ mình không biết bay, nhưng mỗi bước chân anh hạ xuống, mặt đất tự động co rút lại (Súc địa thành thốn), chẳng mấy chốc đã cách xa vạn dặm.

Thiên Nguyên Thành, kinh đô của Thiên Nguyên Thần Triều, hôm nay náo nhiệt lạ thường. Khắp các ngõ ngách đều lan truyền về một vị “Trạng nguyên trẻ tuổi” vừa xuất hiện. Vị này không tu luyện thần thông, nhưng mỗi lời nói ra đều là chân lý, lại còn sáng tạo ra những món ăn có hương vị quái lạ tên là “Humberger” và một loại thức uống sủi bọt đen gọi là “Cola”.

Lâm Thần đi trong dòng người, nghe ngóng tin tức mà lòng trào dâng một cảm xúc khó tả. “Humberger”? “Cola”? Không còn nghi ngờ gì nữa, đây đích thị là “anh em” rồi!

— Cuối cùng cũng tìm thấy người cùng một thế giới! – Lâm Thần lẩm bẩm, đôi mắt hơi ươn ướt. Anh tưởng tượng ra cảnh hai người sẽ ôm nhau khóc ròng, cùng nói về bóng đá, về trà sữa hay những buổi tăng ca thâu đêm.

Tại khu vực trung tâm thành, một thanh niên mặc gấm vóc lụa là, tay cầm quạt giấy đang ngồi trên cao, xung quanh là hàng ngàn tu sĩ vây quanh nghe hắn “thuyết pháp”. Thanh niên này tên là Trần Phong, một kẻ xuyên không mới đến đây được ba năm, mang theo “Hệ thống Đổi mới Văn minh”.

Trần Phong đang hăng say nói:
— Tu luyện làm gì cho mệt? Các ngươi phải học cách hưởng thụ cuộc sống! Để ta giới thiệu, đây là phát minh mới nhất: ‘Công thức luyện kim tinh lọc caffeine’, giúp các ngươi thức trắng bảy ngày bảy đêm mà vẫn sảng khoái!

Lâm Thần chen giữa đám đông, nhìn thấy Trần Phong thì tim đập thình thịch. Anh run run tiến lại gần, dùng tất cả sự can đảm tích lũy một trăm ngàn năm qua, mở miệng thốt lên một câu bằng tiếng Anh đã phủ bụi:
— Hello… are you from Earth?

Tiếng nói của Lâm Thần không lớn, nhưng giữa một quảng trường đang ồn ào, nó như một tiếng chuông đại hồng chung, chấn động thẳng vào linh hồn của mọi tu sĩ có mặt tại đó. Trần Phong trên đài cao lập tức khựng lại, chiếc quạt trong tay rơi rụng xuống đất. Hắn tròn mắt nhìn về phía người trung niên mặc áo vải thô, đeo giỏ tre, trông như một lão nông nghèo khổ kia.

“Hệ thống cảnh báo! Hệ thống cảnh báo!”

Trong đầu Trần Phong, tiếng còi của hệ thống réo vang dữ dội đến mức suýt chút nữa khiến hắn vỡ não.
“Phát hiện thực thể không thể đo lường! Cảnh giới: Không thể phân tích! Độ nguy hiểm: Tuyệt đối tử vong!”

Trần Phong toát mồ hôi hột, hai chân run cầm cập. Hắn là một kẻ có chút sức mạnh từ hệ thống, luôn nghĩ mình là nhân vật chính duy nhất. Nhưng lúc này, khi nhìn vào đôi mắt “hiền lành” và “đầy mong mỏi” của Lâm Thần, hắn chỉ thấy một vực thẳm mênh mông, một bầu trời tuế nguyệt đang đè ép xuống.

— Tiền… tiền bối… – Trần Phong lắp bắp, quên luôn cả tiếng mẹ đẻ, run rẩy quỳ sụp xuống.

Đám đông tu sĩ xung quanh thấy vị “thần nhân” của mình quỳ xuống trước một lão nông thì đều chết lặng. Họ nhìn Lâm Thần, và bằng một cách kỳ diệu nào đó, trí tưởng tượng (não bổ) của họ bắt đầu vận hành với tốc độ ánh sáng.

*“Trời đất ơi! Nhìn cái giỏ tre kia xem, mây tím bao phủ, đó chính là chí bảo của Thiên Địa!”*
*“Chiếc rìu trên lưng ông ấy… lẽ nào là cái rìu đã khai sinh ra vạn giới?”*
*“Hắc cẩu kia nữa… một hơi thở của nó thôi đã đủ nuốt chửng cả Thiên Nguyên Thành rồi!”*
*“Đây chính là vị truyền thuyết đó! Trường Sinh Lão Tổ!”*

Lâm Thần thấy Trần Phong quỳ xuống, lại nghe hắn gọi mình là “tiền bối”, lòng buồn rượi.
*“Chết tiệt, mình già đến thế sao? Người ta cùng xuyên không với mình, người thì giàu sang phú quý, làm trạng nguyên, mình thì như lão nông dân. Thèn em này chắc thấy mình nghèo khổ nên ái ngại mà quỳ xuống an ủi đây mà.”*

Lâm Thần vội vàng đỡ Trần Phong dậy, giọng đầy xót xa:
— Này anh bạn, đừng làm thế. Chúng ta là người một nhà mà. Anh bạn ở đâu tới? Bắc Kinh? Thượng Hải? Hay là Sài Gòn? Tôi ở đây lâu quá rồi, nhớ đồ ăn nhà quá nên đến tìm anh hỏi thăm chút thôi.

Mỗi câu Lâm Thần nói ra bằng tiếng mẹ đẻ đối với Trần Phong đều như những câu sấm truyền truyền thẳng vào đại đạo. Trần Phong chẳng hiểu gì cả, hắn chỉ cảm thấy mỗi lời đó đều khiến linh lực của hắn đảo lộn, dường như chỉ cần người này khởi ý niệm là hắn sẽ tan biến khỏi thế gian.

— Tiền bối… xin tha mạng… – Trần Phong vừa khóc vừa dập đầu – Tôi chỉ là một tên nhãi con vô tình nhặt được chút cơ duyên, không cố ý làm loạn thế giới của người! Tôi lập tức đi ngay, không dám làm trạng nguyên nữa!

Lâm Thần đứng sững lại. Gương mặt lộ rõ vẻ thất vọng tột cùng.
*“Thì ra không phải. Hắn ta chỉ là người địa phương nhặt được sách cổ hay thứ gì đó rồi tập tành nói mấy từ mình biết thôi sao? Hắn sợ mình vì mình già, hay là vì mình trông nghèo khổ bần hàn quá?”*

Lâm Thần thở dài một tiếng dài thượt. Tiếng thở dài ấy khiến bầu trời Thiên Nguyên Thành ngay lập tức sầm lại, sấm chớp nổ đùng đùng dù nắng vẫn đang rực rỡ.

— Thôi bỏ đi. Ta cứ nghĩ có thể tìm thấy chút ký ức xưa cũ, không ngờ chỉ là hư ảo. – Lâm Thần chán nản xoay người, vỗ đầu Lão Hắc – Đi thôi Hắc Tử, về trồng rau. Thế giới này không có người nhà của chúng ta đâu.

Trong giây phút Lâm Thần xoay người, một hạt bụi từ chiếc giỏ tre của anh vô tình rơi xuống. Hạt bụi chạm đất, ngay lập tức một rừng trúc tím cao ngất trời mọc lên giữa kinh đô, linh khí nồng đậm đến mức khiến hàng ngàn tu sĩ đột phá ngay tại chỗ.

Trần Phong quỳ đó, đờ đẫn nhìn bóng lưng của Lâm Thần dần biến mất vào hư không. Trong đầu hắn, hệ thống chỉ còn lại một câu thông báo cuối cùng trước khi tự động tắt máy vì quá tải:
“Đã gặp được quy luật tối cao. Ký chủ hãy tự sinh tự diệt.”

Ở phía xa, trên một tòa lâu đài ẩn khuất, một cô gái khác cũng mặc một bộ trang phục hiện đại (váy đen dài) đang cầm ống nhòm nhìn về phía Lâm Thần. Cô ấy run rẩy, trong lòng tràn đầy kinh hoàng lẫn kích động:
— Kia mới là người xuyên không đời đầu sao? Trường Sinh Lão Tổ… rốt cuộc ngài đã tồn tại bao nhiêu kỷ nguyên rồi?

Lâm Thần vẫn lững thững bước đi, không hề hay biết rằng mình vừa dập tắt tham vọng của một “đứa con khí vận” và làm khiếp sợ một kẻ xuyên không khác. Anh chỉ thấy lòng buồn vô hạn, về đến nhà liền vứt chiếc rìu vào góc, hậm hực nói với Nhược Băng:

— Sau này không tìm người cùng quê nữa. Mấy đứa thanh niên bây giờ lễ nghĩa phiền phức quá, gặp lão già như ta là cứ quỳ, làm ta thấy mình sắp xuống lỗ tới nơi rồi.

Nhược Băng và Tiểu Bảo nhìn nhau, trong lòng kính sợ khôn nguôi: *“Sư phụ chắc hẳn vừa đi giáo hóa một vị cường giả phương nào đó bằng chân lý phàm nhân. Đỉnh phong thực sự… chính là tịch mịch đến mức này sao?”*

Dưới gốc liễu, Lão Hắc lén nhìn hạt linh thạch thô trong tay Lâm Thần vừa vứt đi, lặng lẽ gặm lấy một miếng rồi nằm xuống. Nó biết, đêm nay giới tu chân sẽ lại được một đêm không ngủ vì hành động “vi hành” tình cờ của chủ nhân mình.

Còn Lâm Thần, anh lại bắt đầu lẩm bẩm học thuộc công thức món cá kho để… sống thọ. Cuộc đời lão tổ, thực ra đơn giản đến mức người thường không thể nào hiểu nổi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8