Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?
Chương 187: Lâm Thần dùng \”sự bình thường\” đánh bại \”sự bá đạo\”.**

Cập nhật lúc: 2026-05-21 14:11:26 | Lượt xem: 10

**Chương 187: Bản chất của đạo chính là một bát cơm trắng**

Bầu trời Trung Châu vốn đang trong xanh bỗng chốc bị xé toạc bởi hàng ngàn tia lôi điện màu tím thẫm. Diệp Hạo đứng lơ lửng giữa không trung, bộ trường bào dát vàng tung bay phần phật, đôi mắt hắn lúc này không còn lòng trắng mà chỉ còn một màu xanh biếc rợn người của linh năng.

“Cảnh báo! Cảnh báo! Hệ thống phát hiện đối tượng có độ nguy hiểm cấp SSS! Chủ nhân, đề nghị khởi động trạng thái ‘Thần Ma Nhất Niệm’!”

Âm thanh máy móc của hệ thống vang vọng trong đầu Diệp Hạo, khiến sự kiêu ngạo của hắn dâng cao đến cực điểm. Hắn nhìn xuống lão già — người mà hắn cho là kẻ thù lớn nhất đời mình — Lâm Thần, lúc này vẫn đang đứng cạnh chiếc xe ngựa bằng gỗ cũ kỹ, tay cầm một chiếc bình tưới nước bằng gốm sứt mẻ.

“Lâm Thần! Ngươi luôn ra vẻ thanh cao, sống cuộc đời phàm tục để che giấu thực lực. Nhưng hôm nay, trước sức mạnh của Hệ thống Thôn Thiên này, mọi sự ngụy trang đều vô nghĩa! Chết đi!”

Diệp Hạo vung tay, thanh "Thiên Ma Kiếm" được cường hóa bởi 100% năng lượng hệ thống chém xuống. Một đường kiếm khí dài hàng vạn trượng, mang theo sức mạnh hủy thiên diệt địa, khiến không gian xung quanh nứt vỡ như gương, thẳng hướng đỉnh đầu Lâm Thần mà giáng xuống.

Trong mắt các cường giả đang đứng quan sát từ xa, đây chính là một chiêu kết thúc một kỷ nguyên. Tiên nhân rụng rơi, vạn vật thành tro bụi dưới lưỡi kiếm ấy.

Thế nhưng, trong mắt Lâm Thần lúc này…

*“Cái gì thế kia? Thằng nhóc này bị điên à? Sao lại múa kiếm rồi đốt pháo bông to thế? Lại còn hét to như thế để làm gì?”*

Lâm Thần đổ mồ hôi hột. Anh thấy trời đất tối sầm, sấm chớp đùng đoàng, trong lòng nghĩ thầm chắc sắp có bão lớn. Nhìn thấy đường kiếm khí vàng rực bay tới, trong sự hoảng loạn tột độ, anh chỉ kịp đưa cái bình tưới nước trong tay lên đỡ theo bản năng của một người sợ chết.

“Dừng lại đi! Có gì từ từ nói!” – Lâm Thần hét lên một tiếng thất thanh, nghe đầy vẻ sợ hãi và bất lực.

Thế nhưng, thanh âm đó rơi vào tai hàng vạn tu sĩ xung quanh lại biến thành một tiếng sấm rền từ thời Thái Cổ, mang theo một loại sức mạnh "Chân ngôn" khó có thể giải thích.

“Dừng… lại…” – Tiếng nói vang vọng, mang theo ý chí của Tuế Nguyệt Đạo Uẩn hàng vạn năm tích lũy.

*Choang!*

Một cảnh tượng nghẹt thở xảy ra. Thanh kiếm khí vạn trượng có thể chẻ đôi đại lục khi chạm vào chiếc bình tưới gốm sứt mẻ của Lâm Thần, không những không thể chém nát nó, mà trái lại còn giống như một làn sương mù gặp phải gió bão, tan biến sạch sành sanh trong hư không.

Chiếc bình tưới gốm vẫn vẹn nguyên, thậm chí một vài giọt nước tưới cây từ bên trong văng ra ngoài.

Diệp Hạo đứng hình. Hắn trợn trừng mắt nhìn xuống: “Không thể nào! Hệ thống, tại sao sát thương lại bằng không? Hắn đã dùng pháp bảo gì? Cực phẩm Tiên khí? Hay là Thần khí cổ đại?”

“Ting! Hệ thống đang phân tích… Phân tích hoàn tất. Đối phương không sử dụng pháp bảo. Đó là một vật dụng bình thường… Nhưng vì đối phương đã sử dụng nó để tưới rau suốt mười vạn năm, mỗi một phân tử của cái bình đều đã bị hóa đạo, trở thành ‘Vật chứa Quy luật’.”

Lâm Thần lúc này thấy mình chưa chết, lòng nhẹ nhõm hơn một chút, nhưng nhìn thấy thanh niên trước mặt vẫn đang lơ lửng và lẩm bẩm một mình như kẻ tâm thần, anh cảm thấy vừa thương hại vừa sợ hắn lại làm thêm quả pháo bông nào khác.

“Này thanh niên,” Lâm Thần run run cất tiếng, “Sống trên đời này, đánh đánh giết giết làm gì cho mệt. Tuổi trẻ tài cao, sao không tìm việc gì ổn định mà làm? Trồng cây, nuôi cá chẳng hạn. Ăn miếng rau mình tự tay trồng, nó mới là cái hạnh phúc chân thực nhất.”

Vừa nói, Lâm Thần vừa vô tình nhấc tay phải lên, theo thói quen định gạt đi một chút bụi cỏ bám trên áo.

Trong mắt Diệp Hạo: Đó không phải là một cái phủi tay. Đó là một bàn tay khổng lồ từ viễn cổ xuyên qua thời không, bao phủ lấy toàn bộ bầu trời. Mọi quy luật, mọi đạo pháp mà Diệp Hạo tích lũy được bỗng chốc trở nên mỏng manh như tơ nhện trước cái gạt tay đơn giản ấy.

Hệ thống trong đầu Diệp Hạo bắt đầu gào thét: “Cảnh báo! Logic của thế giới đang bị ghi đè! Đối phương đang sử dụng ‘Bình thường chi Đạo’ để áp chế toàn bộ ‘Bá đạo’! Chủ nhân chạy ngay đi! Hệ thống chuẩn bị sụp… sụp…”

Lâm Thần bước tới một bước, chân anh giẫm lên một bãi cỏ khô.

*Ầm!*

Dưới chân Lâm Thần, một vòng tròn đạo văn màu xanh lục bùng nổ, không hề mang theo sát ý nhưng lại chứa đựng một sức sống mãnh liệt đến mức điên rồ. Đám cỏ khô bên đường chỉ trong chớp mắt sinh trưởng, biến thành linh thảo vạn năm, rồi vươn cao lên tận trời xanh, trói chặt lấy tứ chi của Diệp Hạo.

“Ngươi… ngươi…” Diệp Hạo vùng vẫy trong đám dây leo vốn dĩ là cỏ dại. Hắn không thể tin được sức mạnh bá chủ của mình lại bị khuất phục bởi một nhúm cỏ.

Lâm Thần thấy tên nhóc bị cỏ quấn vào chân, tưởng hắn vấp ngã, bèn thở dài một tiếng: “Nhìn xem, ngay cả ngọn cỏ này ngươi còn không vượt qua được, thì đòi xưng bá cái gì? Làm người thì phải giản đơn thôi. Để ta dạy cho ngươi thế nào là đạo sống thọ.”

Nói rồi, Lâm Thần lấy trong xe ngựa ra một củ cải trắng mới nhổ buổi sáng, vẫn còn dính chút đất đen, ném cho Diệp Hạo.

“Cầm lấy mà ăn cho hạ hỏa.”

Củ cải trắng xoay tròn trong không trung, bay về phía Diệp Hạo.

Trong mắt chúng sinh: Đó không phải củ cải! Đó là một ngôi sao đang rực sáng, mang theo linh khí tinh khiết nhất khởi thủy của trời đất. Ánh sáng của nó dịu dàng nhưng khiến cho mọi linh hồn của ma đạo phải run rẩy quỳ mọp xuống.

Diệp Hạo run rẩy đón lấy củ cải. Khi tay hắn chạm vào vỏ củ cải, một dòng chảy ký ức hàng vạn năm trôi qua. Hắn thấy một vương triều hưng thịnh rồi tàn lụi, hắn thấy những đại năng hô phong hoán vũ rồi cũng trở về với cát bụi. Chỉ có mặt đất vẫn ở đó, chỉ có những người nông dân bền bỉ trồng trọt qua ngàn năm là vẫn còn đó.

“Rắc!”

Diệp Hạo vô thức cắn một miếng.

Vị ngọt lịm và thanh khiết tràn ngập khoang miệng. Quan trọng hơn, tất cả những xiềng xích của "Hệ thống" đang bám chặt vào linh hồn hắn bỗng chốc vỡ tan.

“Ting! Hệ thống bị thanh tẩy bởi đạo uẩn cực cao… Đang tiến hành xóa bỏ… Hệ thống đã… tan… biến…”

Tiếng nổ nhỏ vang lên trong tâm trí, Diệp Hạo bỗng nhiên cảm thấy toàn thân nhẹ bẫng. Cảm giác quyền lực tối thượng, cảm giác "ta là trung tâm thế giới" biến mất, thay vào đó là một sự bình yên kỳ lạ mà bấy lâu nay hắn không hề biết tới.

Hắn đáp xuống đất, đứng trước mặt Lâm Thần, đôi mắt từ dại ra bắt đầu trở nên thanh tỉnh, rồi cuối cùng là sợ hãi đến cực điểm. Hắn nhìn cái bình gốm sứt mẻ, nhìn đôi dép rơm mòn vẹt của Lâm Thần, rồi nhìn miếng củ cải trong tay.

“Cải thảo… củ cải… thanh thản… ăn cơm… uống nước…”

Diệp Hạo bỗng nhiên cười điên dại, nước mắt trào ra: “Hóa ra là vậy… hóa ra cực hạn của đạo lại chính là phàm trần… Ta mưu cầu sức mạnh cả đời, cuối cùng lại thua một củ cải trắng. Ta thua rồi! Ta thực sự thua trắng tay rồi!”

Nói đoạn, vì áp lực tinh thần quá lớn cùng sự biến mất của hệ thống để lại khoảng trống linh lực, Diệp Hạo đổ gục xuống, ngất lịm ngay tại chỗ.

Lâm Thần đứng đó, tay vẫn cầm cái bình tưới, mặt nghệt ra nhìn thanh niên vừa cười vừa khóc rồi lăn ra xỉu.

*“Cái gì vậy? Chẳng lẽ củ cải của mình hỏng rồi? Hay là nó bị dị ứng củ cải?”* – Lâm Thần hoảng hốt nghĩ thầm. Anh quay sang Thẩm Nhược Băng, người lúc này cũng đang quỳ trên mặt đất, gương mặt đầy vẻ sùng bái.

“Nhược Băng, hắn xỉu rồi. Hình như hắn hơi bị tâm thần. Mang hắn về sơn cốc của chúng ta đi, cho hắn một cái cuốc. Bảo hắn theo ta trồng rau vài năm xem có khá hơn không. Chứ để hắn đi lang thang ngoài này múa kiếm lung tung, kiểu gì cũng bị người ta đánh chết.”

Thẩm Nhược Băng nghẹn ngào, cúi đầu sát đất: “Sư phụ thật từ bi! Người dùng ‘Thần vật hóa phàm’ để thức tỉnh hắn, lại còn cho hắn cơ duyên được nhập môn làm nô bộc trồng rau. Đây chính là phúc đức vạn kiếp của hắn! Đồ nhi tuân mệnh!”

Lâm Thần vò đầu bứt tai: *“Cái gì mà thần vật? Thôi kệ đi, Nhược Băng này cái gì cũng tốt, mỗi tội thích nói lời khó hiểu.”*

Anh leo lại vào xe ngựa, kéo rèm lại, tay vẫn còn run run: “Tiểu Bảo, lái xe nhanh lên! Trung Châu này quá nguy hiểm. Đi dạo một vòng mà gặp toàn kẻ điên. Mau về nhà thôi, rau cải chắc đến kỳ phải bón phân rồi.”

Lục Tiểu Bảo ở bên ngoài, tay vung roi nhưng miệng không ngừng lẩm bẩm: “Sư phụ cứ khiêm tốn. Một chiêu dùng bình gốm dập tắt hào quang, một củ cải cải tử hoàn sinh ý chí. Giang hồ sau này sẽ gọi Người là gì đây? Củ Cải Chí Tôn? Hay là Bình Tưới Thiên Đế?”

Chiếc xe ngựa cũ kỹ bắt đầu chuyển bánh, lọc cọc rời khỏi chiến trường đã tan hoang. Phía sau họ, hàng ngàn tu sĩ Trung Châu vẫn quỳ lạy. Khi bánh xe lăn qua, một luồng khí tức thanh khiết từ dưới đất trồi lên, biến những vết nứt vỡ do cuộc chiến tạo thành thành một đồng cỏ xanh mướt đầy hoa thơm.

Lâm Thần ngồi trong xe, lòng thầm nhủ: *“Hệ thống bắt mình sống thọ 10 vạn năm để làm lão tổ, mà sao thấy làm lão tổ áp lực thế này? Thôi, cứ về trồng rau cho nó lành. Trường sinh cái nỗi gì, không bị dọa chết là may rồi!”*

Ánh nắng hoàng hôn buông xuống, bóng chiếc xe ngựa kéo dài trên con đường mòn. Một kẻ ngỡ mình phàm nhân đã vừa thay đổi vận mệnh của cả một thế giới, mà trong lòng hắn chỉ đang lo lắng không biết tối nay ăn cơm với rau muống có ngon hay không.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8