Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?Chương 190: Hệ thống biến mất.**
**CHƯƠNG 190: HỆ THỐNG BIẾN MẤT**
Trường Sinh Cốc, buổi sớm mai.
Sương mù lượn lờ như những dải lụa mỏng quấn quýt quanh những gốc tùng cổ thụ. Tiếng chim hót líu lo hòa cùng tiếng suối chảy róc rách tạo nên một bản nhạc điền viên êm ả. Trên cánh đồng rau xanh mướt, một nam tử mặc thanh y trường bào giản dị, tay cầm bình tưới, đang cẩn thận rưới nước cho từng mầm lá non.
Nam tử này chính là Lâm Thần. Nhìn qua, anh không khác gì một phàm nhân giữa chốn sơn dã, nhưng nếu có một vị Đại Đế nào lạc bước vào đây, chắc chắn sẽ phải kinh hãi đến mức hồn bay phách lạc. Bởi lẽ, mỗi giọt nước phun ra từ bình tưới kia đều chứa đựng nồng độ linh khí tinh khiết đến cực điểm, và mỗi bước chân của Lâm Thần đều như đang dẫm lên nhịp điệu của vạn pháp thiên địa.
Tuy nhiên, Lâm Thần không biết điều đó. Anh chỉ đang lo lắng cho mấy luống cải thảo của mình.
"Lạ thật, sao hôm nay cảm thấy cứ bồn chồn thế nào ấy nhỉ?" Lâm Thần lẩm bẩm, đưa tay gãi đầu.
Anh nhìn vào khoảng không trước mặt, định tâm gọi thầm: "Hệ thống, mở bảng thuộc tính xem nào. Kiểm tra xem chỉ số thọ nguyên của ta tăng lên được bao nhiêu rồi?"
Đợi một giây. Hai giây. Mười giây.
Không có gì xảy ra. Cái bảng màn hình màu xanh nhạt vốn dĩ chỉ cần một ý niệm là hiện ra, nay lại bặt vô âm tín.
Lâm Thần sững sờ. Anh vội vàng buông bình tưới, định thần lại, rồi thử gọi to trong đầu: "Hệ thống? Tổng đài? Tiểu trợ lý? Mi đâu rồi?"
Đáp lại anh chỉ có tiếng gió lướt qua kẽ lá và tiếng Lão Hắc – con chó đen gầy gò đang nằm ngủ khì dưới gốc liễu – phát ra tiếng ngáy nhẹ.
Mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra trên trán Lâm Thần. Suốt mười vạn năm qua, dù anh luôn nghĩ mình là một phàm nhân vô dụng không thể tu luyện, nhưng sự tồn tại của Hệ thống chính là "bình oxy" tinh thần duy nhất giúp anh tồn tại. Hệ thống dạy anh trồng rau để trường sinh, dạy anh vẽ tranh để tĩnh tâm, dạy anh nấu ăn để kéo dài thọ mệnh. Mọi "kỹ năng sinh tồn" của anh đều từ đó mà ra.
Bỗng nhiên, một âm thanh rè rè, như tiếng radio cũ bị nhiễu sóng, vang lên sâu thẳm trong thức hải:
*“Tít… Nhiệm vụ: Sinh tồn 100.000 năm… đã hoàn thành… Cấp độ sinh hoạt: Đỉnh phong… đã đạt tới giới hạn của kỷ nguyên…”*
Lâm Thần run giọng: "Hệ thống? Là ngươi sao? Có chuyện gì vậy? Mi định nâng cấp à?"
*“Không… tít… Thời gian đồng hành đã kết thúc. Chủ tử đã đạt đến trạng thái Phản Phác Quy Chân. Hệ thống không còn chức năng nào có thể hỗ trợ… Nhân quả đã viên mãn, Tiên lộ đã nối liền… Tít… Hệ thống chính thức giải thể.”*
"Giải thể? Này! Đừng đùa chứ!" Lâm Thần hoảng hốt kêu lên thành tiếng. "Ngươi giải thể rồi thì ta làm sao sống được? Ngoài kia toàn là thần tiên, yêu ma, bọn họ một cái hắt hơi là ta tan xương nát thịt đấy! Ta còn chưa học được bất cứ bộ công pháp hộ thân nào cơ mà!"
Nhưng âm thanh kia không hề dao động, trái lại càng lúc càng mờ nhạt:
*“Quà tặng cuối cùng: Toàn bộ lịch sử nhiệm vụ và Đạo Uẩn sẽ hòa nhập làm một… Chúc chủ tử… chân chính trường sinh…”*
*Oanh!*
Một tiếng nổ trầm đục vang lên trong trí não Lâm Thần. Không phải là nỗi đau đớn, mà là một cảm giác trống rỗng đến cực độ. Anh thấy hàng triệu nhiệm vụ mà mình đã làm trong suốt mười vạn năm qua hiện lên như một bộ phim nhanh: từ việc nhặt một viên đá, trồng một gốc cỏ, cho đến việc viết mười vạn chữ "Đạo".
Sau đó, cái màn hình ảo mờ nhạt dần, hóa thành những đốm sáng vàng óng ánh, từ từ tan chảy và thấm sâu vào từng thớ thịt, từng tế bào, rồi lặn mất tăm vào tận cùng linh hồn anh.
Sự tĩnh lặng tuyệt đối bao trùm.
Lâm Thần đứng sững như trời trồng. Anh cảm thấy cơ thể mình có chút thay đổi, nhưng lại không nói rõ được là thay đổi ở đâu. Cảm giác nhẹ bẫng đi một chút, nhưng sự sợ hãi trong lòng thì lại tăng vọt.
"Mất… mất thật rồi?"
Lâm Thần quỳ sụp xuống luống rau cải, vẻ mặt đau khổ như vừa mất đi người thân duy nhất. "Tiêu rồi. Hệ thống đi rồi, những cái gọi là ‘buff bảo hộ’ của phàm nhân chắc cũng mất theo luôn. Giờ mình chỉ là một kẻ hái thuốc già yếu trong cái hang núi này. Nếu có con hổ hay con gấu nào bò vào đây, mình biết lấy gì mà chống chọi?"
Ngay lúc Lâm Thần đang rơi vào trạng thái khủng hoảng tâm lý cực độ, thì ở bên ngoài sơn cốc, thiên địa đã phát sinh những biến hóa kinh thiên động địa mà anh không hề hay biết.
Hàng vạn dặm mây tím từ bốn phương tám hướng cuồn cuộn đổ về hướng Trường Sinh Cốc. Trên bầu trời, các ngôi sao bỗng nhiên hiện rõ giữa ban ngày, tỏa ra ánh sáng rực rỡ chiếu thẳng xuống thung lũng.
Tại căn chòi tranh phía Tây, Thẩm Nhược Băng đang nhập định bỗng mở bừng mắt. Nàng cảm thấy thanh kiếm gãy bên gối mình đang run rẩy kịch liệt, vang lên những tiếng kiếm鸣 (kiếm minh) thanh thúy. Một luồng kiếm ý tự cổ chí kim chưa từng có tràn ngập trong không khí, ép tới mức nàng – một cường giả vốn dĩ đã chạm đến ngưỡng cửa Đế cảnh – cũng cảm thấy khó thở.
"Sư phụ… đây là hơi thở của Sư phụ!" Nàng run rẩy bước ra khỏi phòng, nhìn về phía mảnh vườn rau.
Ở một góc khác, Lục Tiểu Bảo đang hí hửng nghiên cứu trận đồ trên bàn cờ cũng nhảy dựng lên, mặt cắt không còn giọt máu. Hắn cảm giác được toàn bộ trận pháp bảo vệ sơn cốc này không phải là biến mất, mà là đã hòa tan vào thiên nhiên. Không, nói đúng hơn là, vị trí Sư phụ đang đứng đã trở thành trung tâm của toàn bộ vũ trụ.
"Trời ạ… Lão già béo ta theo Sư phụ lâu như vậy, cứ tưởng mình đã hiểu được một phần mười thực lực của ngài ấy." Lục Tiểu Bảo nuốt nước bọt ực một cái. "Hóa ra, trước giờ ngài ấy vẫn luôn kìm nén. Hôm nay, dường như Sư phụ đã triệt để cắt đứt sợi dây liên kết cuối cùng với trần thế để bước vào một cảnh giới… không thể gọi tên."
Quay lại với Lâm Thần, vị "lão tổ" này vẫn đang mải mê với nỗi sầu thảm của chính mình. Anh nhặt một hòn đá nhỏ dưới đất lên, than thở: "Ôi hòn đá nhỏ ơi hòn đá nhỏ, ngày trước hệ thống bảo ngươi là ‘Vũ Trụ Nguyên Thạch’, giờ nó đi rồi, chắc ngươi cũng chỉ là một hòn đá cuội ven đường mà thôi."
Lâm Thần tiện tay ném mạnh hòn đá ra xa để xả giận.
*Xoẹt!*
Hòn đá bay qua không trung, nhưng thay vì rơi xuống đất như thường lệ, nó lại trực tiếp xé toạc không gian, để lại một khe nứt đen ngòm kéo dài hàng trăm trượng. Không gian xung quanh vết nứt điên cuồng vặn vẹo, nuốt chửng hàng vạn tấn linh khí từ bên ngoài vào.
Lâm Thần trố mắt nhìn, sau đó vội vàng lấy tay dụi mắt: "Ảo giác! Chắc chắn là do mình quá lo lắng nên hoa mắt rồi. Một hòn đá phàm nhân sao có thể làm rách không khí được chứ? Chắc là do… gió to quá thôi."
Lúc này, Lão Hắc – con chó đen đang ngủ – bỗng nhiên đứng dậy. Nó nhìn chăm chặp vào bóng lưng Lâm Thần, đôi mắt vàng rực của loài Thần Thú Thái Cổ lóe lên tia kinh hãi cực độ. Nó có thể cảm nhận rõ ràng nhất: Thứ "trói buộc" trên người chủ nhân đã biến mất.
Trong mười vạn năm qua, thực chất Hệ thống chính là một loại phong ấn đặc biệt, giúp Lâm Thần giữ được tâm trí phàm nhân giữa sức mạnh vô hạn của chính mình. Bây giờ, chiếc lồng ấy đã mở ra.
Chủ nhân của nó không còn là một phàm nhân đang học cách sống lâu nữa.
Ngài chính là Sự Trường Sinh.
Lâm Thần đi loanh quanh trong vườn, lòng dạ rối bời. Anh bèn đi đến giếng nước, định múc gáo nước uống cho bình tĩnh lại. Nhưng khi anh chạm tay vào sợi dây thừng bằng gai cũ kỹ, một luồng ký ức bỗng hiện về rõ mồn một.
Đó là nhiệm vụ thứ 1.500: *“Múc 1 triệu gáo nước để hiểu về sự chuyển động của mạch nước ngầm.”*
Lúc đó anh hận cái nhiệm vụ này thấu xương thấu tủy, nhưng bây giờ khi chạm vào, anh bỗng thấy mỗi nút thắt trên dây thừng đều mang một ý nghĩa kỳ lạ. Anh vô thức kéo nhẹ một cái, cả cái giếng vốn dĩ bình thường bỗng nhiên phát ra tiếng rồng ngâm rúng động tâm can. Một cột nước xanh biếc từ đáy giếng phun trào, trong vắt như pha lê, mang theo hơi thở của khởi nguyên sự sống.
Lâm Thần giật bắn mình lùi lại: "Giếng bị nổ rồi à? Chắc chắn là lâu ngày không tu sửa nên áp suất nước có vấn đề. Ôi cái hệ thống quỷ tha ma bắt, đi rồi còn để lại cho ta một đống đồ cũ nát hư hỏng thế này!"
Anh không hề biết, nước trong giếng kia lúc này đã tiến hóa thành "Thủy Tổ Bản Nguyên", chỉ cần một giọt nhỏ rơi ra ngoài cũng đủ khiến cả một vùng sa mạc trở thành thánh địa tu luyện.
"Sư phụ!"
Một tiếng gọi lanh lảnh nhưng đầy kính sợ vang lên. Thẩm Nhược Băng và Lục Tiểu Bảo đã có mặt ở lối vào vườn rau từ lúc nào. Cả hai người bọn họ đều quỳ rạp xuống đất, đầu không dám ngẩng lên.
Thân thể của Lâm Thần lúc này trong mắt bọn họ không khác gì một mặt trời chói lòa, rạng rỡ và tràn đầy uy nghiêm, mặc dù anh vẫn đang mặc bộ quần áo vải thô dính đầy bùn đất.
Lâm Thần nhìn thấy hai đệ tử, lòng như mở cờ trong bụng. Có người để dựa dẫm rồi! Anh lập tức chạy đến, giọng run run: "Nhược Băng, Tiểu Bảo! Các ngươi tới đúng lúc lắm! Ta có chuyện đại sự cần báo cho các ngươi."
Thẩm Nhược Băng và Lục Tiểu Bảo liếc nhìn nhau, trong lòng đều dậy sóng: "Đại sự? Lẽ nào Sư phụ định nói về việc ngài ấy vừa vượt qua Thiên Đạo, hay là việc ngài ấy sắp phi thăng sang một giới diện cao hơn?"
Lâm Thần nuốt một ngụm nước bọt, ra vẻ bí mật nhưng thực ra là đang đầy lo âu: "Cái vật linh thiêng thần bí vẫn luôn hộ mệnh cho ta… nó vừa mới biến mất rồi. Từ nay về sau, ta… ta chỉ là một phàm nhân không có bất kỳ thứ gì che chở. Các ngươi… các ngươi nhất định phải bảo vệ ta thật tốt đấy nhé!"
Cả hai đệ tử sững sờ.
Phàm nhân? Sư phụ nói ngài ấy là phàm nhân?
Lục Tiểu Bảo não bộ điên cuồng hoạt động, lập tức suy luận ra "chân tướng": *Sư phụ đang khảo nghiệm chúng ta! Ngài ấy đã đạt tới cảnh giới 'Vô chiêu thắng hữu chiêu', 'Vô ngã đạt chân ngã'. Ngài ấy rũ bỏ sự hỗ trợ của Thiên bảo để tự mình hóa thành Đạo. Nói mình là phàm nhân, chính là đỉnh cao của sự khiêm tốn, cũng là nhắc nhở đệ tử chúng ta không được ỷ lại vào bảo vật mà phải tự cường.*
Nghĩ đoạn, Lục Tiểu Bảo dập đầu cái rầm: "Sư phụ giáo huấn chí lý! Đệ tử hiểu rồi! Người đạt tới mức độ như Ngài, vạn vật đều là công cụ, chẳng cần ngoại vật che chở nữa. Ngài muốn trải nghiệm cuộc đời phàm nhân để rèn luyện tâm tính, đệ tử nhất định sẽ dốc hết sức phò tá!"
Thẩm Nhược Băng cũng mắt đỏ hoe, cảm động nói: "Sư phụ vì tương lai của tu chân giới, không tiếc tự hủy đi thần vật hộ mạng để hoàn thiện Tiên lộ. Tấm lòng của ngài bao la như biển cả, đệ tử xin thề, dù có thịt nát xương tan cũng không để kẻ nào chạm vào một sợi tóc của ngài!"
Lâm Thần đứng ngơ ngác: "Hả? Các ngươi… hiểu cái gì cơ? Ta bảo ta sợ mà? Sao các ngươi lại nhìn ta bằng ánh mắt sùng bái như muốn tế sống ta thế này?"
Anh đưa tay định đỡ Thẩm Nhược Băng đứng dậy, nhưng khi tay anh vừa chạm vào vai nàng, một luồng sức mạnh vô hình – vốn dĩ là phần thưởng tích lũy mười vạn năm của hệ thống nay đã hòa tan vào người anh – đột ngột tràn sang.
Thẩm Nhược Băng rúng động. Nàng cảm thấy các kinh mạch đang tắc nghẽn của mình lập tức được khai thông, tu vi vốn dĩ đang ở Chuẩn Đế đột ngột rung chuyển, tầng xiềng xích cuối cùng của thế giới này như bị bẻ gãy. Một luồng linh lực mênh mông như biển cả tràn vào linh đài của nàng, giúp nàng trực tiếp bước qua khe hở vạn năm để trở thành Đại Đế chính thống đầu tiên của kỷ nguyên này.
*Vù!*
Khí thế của một vị Tân Đế lan tỏa khắp Đông Hoang, làm vạn dân quỳ lạy, muôn chim tề tựu.
Lâm Thần rút tay lại như bị điện giật, hoảng hốt nhìn tay mình: "Trời đất ơi! Sao nàng lại phát sáng? Này Nhược Băng, con không sao chứ? Hay là ta vừa chạm trúng huyệt đạo nào nguy hiểm rồi? Ta không cố ý đâu!"
Lúc này, Lão Hắc lững thững đi tới, hếch cái mũi đen thui nhìn Lâm Thần, rồi nằm sụp xuống ngay chân anh. Nó thừa hiểu, từ giờ trở đi, chủ nhân nó chính là "Trời". Mà cái "Trời" này, trớ trêu thay, lại vẫn luôn nghĩ mình là một hạt cát nhỏ bé giữa sa mạc.
Nhìn hai đệ tử đang say sưa trong "giáo huấn" của mình, Lâm Thần thở dài não nề. Anh lết đôi chân nặng nề đi về phía chòi tranh, vừa đi vừa lẩm bẩm đầy sầu muộn:
"Xong rồi, đệ tử mình chắc là tu luyện đến mức tẩu hỏa nhập ma, hóa điên hết rồi. Hệ thống ơi là hệ thống, mi đi rồi thì ta biết dựa vào ai đây? Từ nay phải đóng cửa sơn cốc thật kỹ, tuyệt đối không được ra ngoài nửa bước. Thế giới này… đáng sợ quá đi mất!"
Trong khi Lâm Thần đang cuộn mình trong chăn vì sợ hãi, thì ở ngoài kia, vạn giới đều chấn động. Các Lão tổ sắp chết từ các cấm khu cổ xưa nhất đồng loạt mở mắt, kinh hoàng nhìn về phía Đông Hoang.
Bọn họ cảm nhận được, "Sợi dây ràng buộc" của Thiên Đạo lên một sự tồn tại vô thượng nào đó đã bị cắt đứt. Con mãnh long thực sự của vũ trụ đã thoát khỏi xiềng xích.
Thời đại của Trường Sinh Lão Tổ, bây giờ mới thực sự bắt đầu.
Lâm Thần thao thức cả đêm. Anh nằm trong chòi, lắng nghe từng tiếng côn trùng kêu bên ngoài mà lòng thon thót. Không có hệ thống cảnh báo "Có người lạ xâm nhập" hay "Nguy hiểm cấp độ E", anh cảm thấy mình như đang khỏa thân giữa chiến trường.
Sáng hôm sau, Lâm Thần dậy sớm với đôi mắt thâm quầng. Anh quyết định phải làm một cái gì đó để tự vệ.
"Hệ thống đi rồi, nhưng mấy kỹ năng lẻ mọn nó dạy mình chắc vẫn còn tác dụng chút ít." Anh nghĩ bụng. "Ngày xưa nó bắt mình học bện thừng, nói là để… ‘trói buộc định mệnh’. Giờ mình bện vài sợi treo quanh rào, chắc cũng đuổi được mấy con dã thú nhỉ?"
Nghĩ là làm, Lâm Thần lôi ra mấy nắm cỏ khô lấy từ cánh đồng phía sau. Đây vốn là cỏ Thần Linh mà anh dùng để nuôi thỏ, nhưng trong mắt anh, nó chỉ là loại cỏ dại hơi dai một chút. Anh ngồi xuống bậc thềm, tỉ mỉ bện những sợi cỏ lại với nhau.
Cứ mỗi một nút thắt được thắt lại, thiên không lại vang lên một tiếng sấm rền không có mây.
Ở ngoài sơn cốc, mười mấy vị Thánh chủ của các Thánh địa lớn nhất Đông Hoang đang quỳ trước cổng cốc từ đêm qua, định xin vào bái kiến Lão Tổ. Nghe thấy tiếng sấm, một vị Thánh chủ kinh hoàng thét lên:
"Mọi người nhìn kìa! Thiên kiếp! Không, đó không phải thiên kiếp… đó là quy luật đang tái tạo!"
Bọn họ nhìn qua khe hở của trận pháp vào bên trong sơn cốc (vốn là Lâm Thần vô tình để lộ ra do mải bện cỏ). Họ thấy vị Lão Tổ tối cao đang ngồi đó, đôi bàn tay như múa giữa hư không, tạo ra những nút thắt thần bí. Mỗi nút thắt hiện ra, trật tự của thế giới lại thay đổi. Một sợi xích của quy luật (Law) hiện lên bao quanh sơn cốc, vững chắc đến mức ngay cả thời gian dường như cũng ngừng chảy tại đó.
"Lão Tổ đang vá trời!" Một lão quái vật sống mười nghìn năm run rẩy kêu lên. "Thì ra thọ nguyên của chúng sinh đang cạn kiệt là do 'vải trời' bị rách, ngài ấy đang dùng đại thần thông để vá lại vết thương của vũ trụ bằng tay không!"
Trong sân, Lâm Thần vã mồ hôi hột: "Cỏ này sao cứng thế không biết. Bện mấy sợi mà đau hết cả tay. Thôi, treo tạm ở đây vậy."
Anh mang những sợi cỏ bện thô kệch treo lên bờ rào tre.
Ngay khi sợi cỏ chạm vào bờ rào, toàn bộ Trường Sinh Cốc phát ra một vầng hào quang rực rỡ rồi biến mất khỏi tầm mắt của tất cả cường giả bên ngoài. Không gian nơi sơn cốc tọa lạc đã hoàn toàn bị tách rời khỏi thực tại, trở thành một cấm địa vĩnh hằng mà không sức mạnh nào có thể xâm phạm.
Lâm Thần phủi phủi tay, gật đầu đắc ý: "Ít nhất thì nhìn cũng đẹp mắt hơn trước. Mong là nó bền một chút."
Anh quay vào nhà, nhìn cái bếp lò lạnh lẽo, lại buồn rầu: "Giờ phải tự nhóm lửa nấu cơm rồi. Không có hệ thống tự động hóa thức ăn, chắc chắn mình sẽ bị suy dinh dưỡng mà chết sớm thôi. Ôi cuộc đời phàm nhân sao mà gian nan quá!"
Dưới chân anh, Lão Hắc ngáp một cái dài, rồi nằm bò ra tận hưởng luồng linh khí mới mẻ đang tràn ngập căn phòng. Nó nghĩ thầm trong đầu: *Chủ nhân à, ngài đừng diễn nữa, ngài làm thế này thì những 'thần tiên' ngoài kia biết sống thế nào đây?*
Đúng lúc ấy, hệ thống đột ngột hiện lên một dòng chữ vàng cuối cùng trước khi triệt để tan biến, nhưng lần này không phải ở trong đầu, mà khắc ngay trên vách tường gỗ trước mặt Lâm Thần:
**"TRƯỜNG SINH KHÔNG PHẢI LÀ SỐNG BAO LÂU, MÀ LÀ KHÔNG AI CÓ THỂ ĐỊNH ĐOẠT THỜI GIAN CỦA NGƯƠI. NGƯƠI, CHÍNH LÀ TRUNG TÂM CỦA VẠN CỔ."**
Lâm Thần nhìn dòng chữ, nheo mắt đọc một lúc rồi bĩu môi: "Lại là mấy câu triết lý sáo rỗng. Đã bảo là giải thể rồi mà vẫn còn để lại 'rác' quảng cáo. Để lát nữa ta lấy bàn chải cọ sạch nó đi."
Thế giới bên ngoài điên cuồng vì sự xuất thế của một vị Đại Đế mới, và sự biến mất của vị Lão Tổ huyền thoại. Nhưng bên trong thung lũng, vị Lão Tổ ấy vẫn đang hì hục cầm chổi lau vách tường, than ngắn thở dài về tương lai tăm tối không có hệ thống giúp đỡ của mình.
Mặt trời dần lên cao, rạng rỡ lạ thường.
[HẾT CHƯƠNG 190]