Kiếm Chỉ Thương Thiên: Hoành Tảo Chư Gia, Vạn Cổ Duy Nhất
Chương 38: Đại Hội Tỷ Thí Tân Sinh**

Cập nhật lúc: 2026-05-21 16:11:38 | Lượt xem: 8

Tiếng chuông đồng vang dội, âm thanh trầm hùng như sóng triều tràn qua Quảng trường Thanh Vân, đánh tan lớp sương mù ban mai còn vương trên những đỉnh núi đá vôi nhọn hoắt.

Hôm nay là ngày đại hội tỷ thí tân sinh của Thanh Vân Học Viện – một sự kiện định kỳ ba năm một lần, nơi quy tụ những thiếu niên thiên tài nhất từ khắp các thành trì thuộc Hạ Tam Thiên. Quảng trường rộng lớn có sức chứa hàng vạn người lúc này đã chật kín. Tiếng bàn tán, tiếng gào thét và cả linh lực dao động yếu ớt từ đám đông hòa quyện lại, tạo nên một bầu không khí sục sôi đến nghẹt thở.

Trên đài cao, các vị trưởng lão của học viện và đại diện của Chư Gia đã sớm ngồi vào vị trí. Lâm gia, Diệp gia, Khương gia… những lá cờ đại biểu cho thế gia tung bay trong gió, mỗi lá cờ đều toát ra vẻ uy nghiêm không thể xâm phạm.

“Nghe nói năm nay Lâm gia có một tên yêu nghiệt, mới mười sáu tuổi đã đột phá Khí Hải Cảnh thất tầng, chân chính chạm tới ngưỡng cửa thiên tài.”

“Cái đó chưa là gì. Ngươi nhìn phía Diệp gia kia kìa, Diệp Hải của nhánh chính cũng không vừa, nghe đâu hắn vừa khổ luyện xong một môn linh kỹ huyền cấp trung phẩm.”

Giữa những lời bàn tán xôn xao về các thiên tài danh tiếng, ở một góc khuất dưới chân đài chiến đấu số bảy, một thiếu niên áo bào xám đen, đeo sau lưng một thanh kiếm bọc trong vải thô đang lặng lẽ đứng đó. Hắn có một khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt sâu thẳm như mặt hồ tĩnh lặng không một gợn sóng, dường như tất cả sự náo nhiệt xung quanh chẳng liên quan gì đến hắn.

Diệp Thần.

Cái tên này trong mắt nhiều người hiện tại vẫn chỉ gắn liền với hai chữ: “Phế vật”. Mặc dù tin tức về việc hắn phế đi Lâm Mộc ở thác nước Thanh Long đã râm ran truyền đi, nhưng đại đa số đều cho rằng đó chỉ là tin đồn thất thiệt hoặc hắn đã dùng thủ đoạn bẩn thỉu nào đó.

“Diệp Thần, ca ca, huynh có ổn không?” Một giọng nói trong trẻo như tiếng chim sơn ca vang lên bên tai hắn.

Diệp Thần quay lại, nhìn thấy Tô Lăng Nguyệt đang đứng đó, đôi mắt to tròn tràn đầy lo lắng. Hôm nay nàng mặc một bộ kình trang trắng tuyết, tôn lên dáng người mảnh mai nhưng tràn đầy sức sống. Sự xuất hiện của nàng đã thu hút không ít ánh nhìn thèm khát và đố kỵ từ đám thanh niên xung quanh.

Diệp Thần mỉm cười, đưa tay xoa nhẹ đầu nàng: “Yên tâm, hôm nay ta đến không phải để tỷ thí, mà là để… đòi lại một số thứ.”

Ánh mắt hắn liếc về phía đài cao, nơi đại diện của Diệp gia nhánh chính đang ngồi – Diệp Hoành, một kẻ luôn coi rẻ cha con hắn như cỏ rác.

“Đại hội tỷ thí tân sinh chính thức bắt đầu! Vòng thứ nhất: Đấu loại trực tiếp!”

Tiếng loa truyền thanh bằng linh lực của vị trưởng lão chấp pháp vang lên. Trên không trung, những tấm thẻ bài gỗ bay lượn rồi rơi xuống tay từng tân sinh.

Diệp Thần nhìn vào thẻ bài trong tay: Đài số bảy, trận thứ mười hai. Đối thủ: Vương Hổ.

“Vương Hổ? Là cái tên thiên tài của Vương gia ở Vân Thành sao? Nghe nói hắn tu luyện ‘Hổ Khiếu Công’, một thân man lực có thể xé rách hổ báo.” Có người nhìn thấy thẻ bài của Diệp Thần liền hô lên.

“Hừ, Diệp Thần lần này tiêu rồi. Vương Hổ tính tình hung hãn, gặp loại phế vật này chắc chắn sẽ không nương tay.”

Trận đấu diễn ra rất nhanh. Chẳng mấy chốc đã đến lượt Diệp Thần.

Trên đài chiến đấu số bảy, một thanh niên cao lớn, bắp thịt cuồn cuộn như đá tạc nhảy lên, mặt đất rung chuyển nhẹ. Hắn chính là Vương Hổ. Vương Hổ nhìn Diệp Thần bằng nửa con mắt, khinh miệt nhổ một ngụm nước bọt:

“Thằng nhãi, nghe nói ngươi vừa mới bò lên từ đống rác? Tự mình nhảy xuống đài đi, kẻo ta lỡ tay bóp gãy xương ngươi thì lại tốn tiền mua quan tài.”

Diệp Thần không nói lời nào, hắn bước từng bước ung dung lên đài. Thanh kiếm bọc vải thô vẫn nằm im trên lưng, hắn thậm chí còn chẳng có ý định rút ra.

“Ngươi… dám coi thường ta?” Vương Hổ tức giận đến đỏ mặt tía tai. “Chết đi!”

Vương Hổ gầm lên một tiếng như tiếng hổ gầm, linh lực Khí Hải Cảnh lục tầng bộc phát, nắm đấm khổng lồ bao phủ bởi một tầng hào quang màu vàng đất, trực tiếp nện thẳng vào ngực Diệp Thần. Áp lực của cú đấm khiến không khí xung quanh dường như bị ép khô.

Dưới đài, Tô Lăng Nguyệt nắm chặt tà áo, nín thở. Những kẻ khác thì lắc đầu, dường như đã nhìn thấy cảnh Diệp Thần bị đấm bay khỏi đài, máu tươi tung tóe.

Nhưng, thực tế luôn tàn khốc hơn tưởng tượng.

Vào khoảnh khắc nắm đấm của Vương Hổ chỉ còn cách ngực Diệp Thần chưa đầy ba tấc, Diệp Thần mới khẽ nghiêng người. Động tác của hắn chậm rãi đến mức ai cũng thấy rõ, nhưng không hiểu sao lại khiến cú đấm của Vương Hổ hoàn toàn hụt hẫng.

“Quá chậm.” Diệp Thần nhẹ nhàng thốt ra hai chữ.

Trước khi Vương Hổ kịp thu chiêu, Diệp Thần vung tay lên, chỉ là một cái tát tay bình thường, nhưng trên đầu ngón tay hắn lại lóe lên một tia kiếm khí cực mỏng.

“Bộp!”

Một âm thanh thanh thúy vang lên. Cơ thể nặng hơn hai trăm cân của Vương Hổ như một bao tải rách, bay vút qua toàn bộ đài chiến đấu, đâm sầm vào hàng rào bảo vệ, khiến trận pháp trên đài lóe sáng dữ dội.

Quảng trường Thanh Vân bỗng chốc im lặng như tờ.

Vương Hổ nằm bẹp dưới đất, hàm răng rụng mất quá nửa, đầu óc quay cuồng không hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Chỉ một chiêu? Không, thậm chí không thể gọi là chiêu thức, đó chỉ là một cái tát của một “phế vật”!

“Hắc mã! Một tên hắc mã thật sự xuất hiện rồi!” Có người bắt đầu la hét.

Trên đài cao, Diệp Hoành nheo mắt nhìn xuống phía đài số bảy, lông mày nhíu lại: “Thằng nhãi này… dường như có gì đó không đúng. Linh áp của nó không rõ ràng, nhưng tốc độ phản ứng lại quá kinh người.”

Bên cạnh hắn, thiếu chủ Diệp Hải khinh khỉnh: “Chẳng qua là Vương Hổ quá chủ quan thôi. Đối phó với loại mặt hàng này, hài nhi chỉ cần một chiêu là có thể chém đứt đầu hắn.”

Diệp Thần không quan tâm đến những ánh mắt đó. Hắn bình thản bước xuống đài, lại trở về góc cũ.

Vòng đấu loại tiếp tục diễn ra. Diệp Thần liên tiếp đánh bại thêm ba đối thủ nữa, tất cả đều chỉ bằng một đòn đơn giản. Điều khiến mọi người kinh hãi nhất là hắn vẫn chưa hề rút thanh kiếm trên lưng ra. Danh tiếng “Diệp Thần – Kẻ sát thủ thầm lặng” bắt đầu lan rộng khắp học viện.

Cho đến khi vòng bán kết bắt đầu, đối thủ của Diệp Thần được công bố: Lâm Thiên Long.

Ngay khi cái tên này hiện lên, cả quảng trường như nổ tung. Lâm Thiên Long – đệ nhất thiên tài của Lâm gia nhánh phụ, thực lực Khí Hải Cảnh thất tầng đỉnh phong, chỉ thiếu một chút nữa là bước vào bát tầng. Hắn không giống như Lâm Mộc – kẻ chỉ biết dựa vào tài nguyên gia tộc. Lâm Thiên Long là kẻ đi lên từ những trận huyết chiến, thủ đoạn cực kỳ tàn nhẫn.

Lâm Thiên Long mặc một bộ giáp da màu đen, trên tay cầm một thanh trọng kiếm tỏa ra hắc khí lạnh lẽo. Hắn bước lên đài, chỉ thẳng trọng kiếm về phía Diệp Thần:

“Diệp Thần, ta đợi giây phút này đã lâu. Ngươi dám phế em họ Lâm Mộc của ta, hôm nay ta sẽ lột da ngươi, lấy máu tế kiếm ngay tại đây!”

Diệp Thần bước lên đài, lần này ánh mắt hắn có chút thay đổi. Không còn là sự thờ ơ nữa, mà là một luồng lạnh lẽo thấu xương.

“Ngươi muốn tế kiếm bằng máu của ta?” Diệp Thần thấp giọng hỏi, âm thanh nhỏ nhưng truyền tận vào tai mỗi người. “Ngươi đã từng nghĩ xem, kiếm của ngươi… có tư cách chạm vào máu của ta không?”

“Cuồng vọng!”

Lâm Thiên Long quát lớn, trọng kiếm trong tay vung lên, tạo thành một cơn lốc xoáy đen ngòm. “Hắc Long Ba – Trảm!”

Một đạo kiếm khí màu đen dài tới ba trượng, uốn lượn như hình một con hắc xà khổng lồ, mang theo mùi tử khí thảm khốc lao về phía Diệp Thần. Đây là tuyệt học của Lâm gia, lực phá hoại cực mạnh, cho dù là tu giả cùng cấp cũng không dám trực diện đón đỡ.

Diệp Thần đứng giữa cơn cuồng phong, tà áo xám đen bay phần phật. Lúc này, hắn rốt cuộc cũng đưa tay ra sau lưng, nắm lấy chuôi thanh kiếm bọc vải thô.

“Vạn cổ trần ai, nhất kiếm quét sạch.”

Diệp Thần khẽ lầm bầm.

“Xoẹt!”

Tiếng vải rách vang lên, thanh Thương Thiên Kiếm gãy rớt khỏi lớp ngụy trang. Mặc dù nó chỉ còn là một mảnh kiếm gãy đen sì, nhìn như một thanh sắt gỉ, nhưng vào khoảnh khắc nó rời khỏi vỏ, một luồng kiếm ý vô hình từ trên trời giáng xuống, trực tiếp trấn áp toàn bộ quảng trường.

Mọi người cảm thấy linh hồn mình như bị một ngọn núi lớn đè nặng. Những thanh kiếm trong tay các võ giả dưới đài bỗng nhiên rung lên bần bật, giống như đang thần phục trước vương giả.

Diệp Thần không cần dùng linh kỹ gì hào nhoáng. Hắn chỉ đơn giản là đâm một kiếm thẳng về phía trước.

“Thương Thiên Kiếm Quyết – Nhất Kiếm Trảm Trần!”

Đoàn kiếm khí đen của Lâm Thiên Long, thứ vốn dĩ hung hăng bá đạo, ngay khi chạm phải mũi kiếm của Diệp Thần liền giống như tuyết gặp nắng gắt, tan biến một cách lặng lẽ. Không một tiếng nổ, không một chút chấn động linh lực dư thừa, chỉ có một đường sáng bạc cực mảnh xuyên qua tất cả.

Lâm Thiên Long trợn tròn mắt. Hắn cảm thấy tất cả linh lực trong cơ thể mình bỗng nhiên đông cứng lại. Trọng kiếm trong tay hắn bỗng nhiên vỡ vụn thành trăm mảnh nhỏ.

Đường sáng ấy dừng lại ngay trước yết hầu của Lâm Thiên Long, cách chỉ đúng một sợi tóc.

“Ngươi… ngươi…” Lâm Thiên Long run rẩy, cả người sũng mồ hôi lạnh, đôi chân nhũn ra quỳ sụp xuống mặt đất. Hắn chưa bao giờ cảm thấy cái chết gần đến thế. Cảm giác lúc đó như thể cả thiên địa đều hóa thành một thanh kiếm, muốn gạt bỏ sự tồn tại của hắn ra khỏi cõi đời này.

Diệp Thần thu kiếm, thanh kiếm gãy lại biến mất sau lớp vải thô một cách thần kỳ. Kiếm ý ngút trời tan biến sạch sành sanh như chưa từng tồn tại.

“Ngươi không xứng đáng để ta ra kiếm lần thứ hai.” Diệp Thần xoay người, bước xuống đài một cách thản nhiên.

Trên đài cao, các vị lão quái vật của các gia tộc đồng loạt đứng bật dậy.

“Kiếm ý! Đó chính xác là Kiếm ý!” Một vị trưởng lão tóc trắng của Thanh Vân Học Viện run giọng nói. “Mười sáu tuổi đạt đến cảnh giới Kiếm ý? Chuyện này… vạn năm qua chưa từng nghe thấy ở Hạ Tam Thiên!”

Diệp Hoành nắm chặt tay ghế đến mức đá xanh vỡ vụn. Sát ý trong mắt hắn nồng đậm đến mức không thể che giấu. Thiên tài của một nhánh phụ rách nát, thế mà lại giác ngộ được thứ mà ngay cả tông chủ nhánh chính cũng chưa chắc chạm tới?

“Thằng nhãi này tuyệt đối không thể để nó sống sót thoát khỏi đây.” Diệp Hoành truyền âm mật cho các cao thủ đi cùng.

Nhưng lúc này, vinh quang đã thuộc về Diệp Thần. Cả quảng trường rung chuyển bởi tiếng hô tên hắn. Diệp Thần đi đến đâu, đám đông tự động dạt ra một lối đi lớn, ánh mắt nhìn hắn không còn là khinh bỉ hay tò mò, mà là một sự sùng bái và kinh sợ tột cùng.

Tô Lăng Nguyệt chạy đến bên cạnh hắn, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng vì phấn khích: “Diệp Thần ca ca, huynh quá mạnh rồi! Huynh nhìn thấy vẻ mặt của bọn Lâm gia chưa? Thật là sảng khoái!”

Diệp Thần nhìn nàng, đôi mắt sắc lạnh lúc trước bỗng chốc hóa thành dịu dàng: “Sự sảng khoái này chỉ là mới bắt đầu thôi. Lăng Nguyệt, ta đã nói rồi, Chư Gia nắm giữ thiên mệnh sao? Không, từ hôm nay, thanh kiếm này của ta sẽ cho họ biết ai mới là chủ nhân thật sự của thiên mệnh.”

Hắn đứng giữa vạn người tung hô, nhưng bóng lưng vẫn cô độc như một vị đế vương nhìn xuống thần dân. Đại hội tỷ thí tân sinh mới chỉ đi được nửa chặng đường, nhưng cái tên Diệp Thần đã được định sẵn sẽ là một vết thương không bao giờ lành trong lòng Chư Gia.

Trên trời cao, mây đen bỗng nhiên tụ lại, che khuất ánh mặt trời. Sắp có một trận cuồng phong bão tố đổ xuống hạ giới này, mà người đứng tâm bão, chính là vị kiếm đế vừa trọng sinh – Diệp Thần.

Cuộc chơi lớn, giờ mới thật sự bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8