Kiếm Chỉ Thương Thiên: Hoành Tảo Chư Gia, Vạn Cổ Duy Nhất
Chương 42: Gặp Gỡ Yến Thanh Thừa**

Cập nhật lúc: 2026-05-21 16:13:39 | Lượt xem: 9

CHƯƠNG 42: GẶP GỠ YẾN THANH THỪA

Bầu trời Trung Tam Thiên luôn khoác lên mình một màu xanh thẫm u uất, những đám mây trôi lững lờ như mang theo sức nặng của ngàn năm lịch sử. Giữa vùng đất hoang sơ ấy, có một nơi được mệnh danh là “Tử địa của kiếm tu”, nhưng cũng là “Thánh địa của những linh hồn cô độc” – Kiếm Trủng.

Đó là một vực thẳm khổng lồ ăn sâu vào lòng đất, trải dài hàng trăm dặm. Nhìn từ trên cao, Kiếm Trủng giống như một vết sẹo dữ tợn mà hóa thạch giữa đại ngàn. Nơi đây không có cỏ cây, không có linh thú, chỉ có kiếm. Vạn vạn thanh kiếm gãy, kiếm cũ, từ những thanh sắt gỉ sét của phàm nhân cho đến những thanh thần binh tàn khuyết của các bậc đại năng đời trước, tất cả đều cắm dày đặc trên những sườn đá khô khốc.

Không khí ở đây đặc quánh vị rỉ sắt và một loại áp lực vô hình – Kiếm Ý. Hàng triệu tàn niệm của những chủ nhân đã khuất vẫn còn vương vấn trong những thanh kiếm gãy, tạo thành một vùng từ trường hỗn loạn, kẻ có tu vi tâm tính không vững bước vào đây sẽ ngay lập tức bị vạn kiếm xuyên tâm, linh hồn tan nát.

Diệp Thần bước đi trên con đường mòn đầy sỏi đá dẫn xuống đáy vực. Mỗi bước chân của hắn đều trầm ổn, áo choàng đen tung bay trong những cơn gió rít gào như tiếng khóc than của kiếm linh. Phía sau hắn nửa bước, Tô Lăng Nguyệt đang vận hành linh lực Thái Âm, một màng sáng bạc mờ ảo bao phủ lấy nàng, ngăn cách những luồng kiếm khí cuồng bạo đang chực chờ xâu xé người lạ mặt.

“Diệp Thần, nơi này… đáng sợ quá.” Tô Lăng Nguyệt khẽ khàng nói, đôi mắt thanh tú nhìn lướt qua một thanh đại kiếm bị gãy làm đôi ngay bên cạnh, trên thân kiếm vẫn còn vết máu đen thẫm chưa phai theo năm tháng.

Diệp Thần dừng bước, hắn vươn tay chạm nhẹ vào một thanh đoản kiếm vô danh cắm bên vệ đường. Ngay khoảnh khắc đó, thanh đoản kiếm rung rền lên, một luồng sát ý sắc lẹm xông thẳng vào kinh mạch hắn, nhưng khi chạm đến khí tức của Thương Thiên Kiếm trong đan điền Diệp Thần, nó lập tức im bặt, như một đứa trẻ phạm lỗi gặp phải vị thần uy nghiêm, cam chịu sự im lặng.

“Kiếm có linh, dù chết tâm vẫn không cam lòng.” Diệp Thần bình thản đáp, ánh mắt hắn thâm trầm như chứa đựng cả một thời đại thái cổ. “Kiếm Trủng này không phải là mộ huyệt, mà là một lời oán thán dài vạn dặm gửi đến Thương Thiên. Những người cầm kiếm này, đa phần đều là những kẻ không khuất phục trước Chư Gia, cuối cùng thân tử đạo tiêu, kiếm gãy người vong.”

Đúng lúc này, từ phía sâu trong màn sương mù màu xám của Kiếm Trủng, một âm thanh trầm đục vang lên, cắt ngang lời của Diệp Thần.

*Tùng! Tùng! Tùng!*

Đó là tiếng bước chân. Rất chậm, rất nặng, nhưng mỗi khi bàn chân đó chạm đất, mặt đất xung quanh lại rung lên, hàng vạn thanh kiếm đang cắm trên đất đồng loạt cúi đầu, tạo nên những tiếng cọ xát kinh người.

“Kiếm Ý thuần khiết như vậy, vạn năm khó gặp. Vị huynh đài này, nói rất đúng ý ta.”

Sương mù dần tản ra, hiện rõ một bóng người đang ngồi xếp bằng trên một mỏm đá cao vút, chung quanh người đó là hàng ngàn thanh kiếm cắm theo một đồ hình bát quái tinh vi. Đó là một nam tử trẻ tuổi, gương mặt cương nghị với đôi lông mày sắc như kiếm, khoác trên mình bộ y phục bằng vải thô màu xám tro đơn giản đến mức khắc khổ. Trên đùi hắn ngang dọc một thanh trường kiếm dài bốn thước, vỏ kiếm bằng gỗ đen tuyền, không chút hoa văn nhưng lại phát ra một loại khí tức khiến không gian xung quanh vặn vẹo.

Hắn chính là Kiếm si của Yến gia – Yến Thanh Thừa.

Yến Thanh Thừa mở mắt. Đôi đồng tử của hắn không có lòng đen rõ rệt, mà giống như hai xoáy nước bằng kiếm khí, sắc lạnh và sâu thẳm. Khi hắn nhìn về phía Diệp Thần, một luồng kiếm áp vô hình như núi cao đổ ập xuống, khiến mặt đất dưới chân Diệp Thần nứt toác ra.

Diệp Thần vẫn đứng đó, lưng thẳng như thương, vạt áo thậm chí không thèm lay động. Hắn khẽ mỉm cười: “Trung Tam Thiên thế gia đông đảo, ta vốn tưởng chỉ toàn lũ mục nát hút máu chúng sinh. Không ngờ lại có một người tu kiếm thuần túy đến mức này. Ngươi là người của Yến gia?”

Yến Thanh Thừa đứng dậy, động tác của hắn tự nhiên như nước chảy mây trôi, nhưng thanh kiếm trên tay hắn lại phát ra một tiếng rền rĩ đầy phấn khích.

“Yến gia là gia tộc của ta, nhưng kiếm của ta là của chính ta.” Yến Thanh Thừa lạnh lùng đáp. “Ta ở Kiếm Trủng này ba năm, đã đấu với ba ngàn sáu trăm lẻ một người, chưa ai có thể khiến ‘Thanh Phong’ của ta run rẩy trước khi rút vỏ. Ngươi… là người đầu tiên.”

Hắn dừng lại một chút, ánh mắt chợt lóe lên tia sáng rực rỡ: “Ngươi chính là kẻ bị Chư Gia phát lệnh truy nã, Diệp Thần?”

“Là ta.” Diệp Thần thản nhiên thừa nhận.

“Tốt!” Yến Thanh Thừa hét lớn một tiếng, hào khí vút trời. “Gia tộc ra lệnh cho ta gặp ngươi phải giết ngay lập tức. Nhưng ta không quan tâm đến lệnh bài của đám trưởng lão già nua đó. Trong mắt ta, không có lệnh truy nã, không có vinh quang gia tộc, chỉ có kiếm đạo đỉnh phong.”

Hắn bước xuống khỏi mỏm đá, mỗi bước đi, kiếm ý trên người hắn lại tăng thêm một tầng. Đến bước thứ mười, toàn bộ khu vực bán kính trăm trượng xung quanh hắn đã biến thành một biển kiếm khí màu xanh lam.

“Rút kiếm đi. Nếu ngươi chết dưới kiếm của ta, ta sẽ chôn ngươi cùng những tiền bối nơi này, coi như sự tôn trọng cuối cùng dành cho một vị kiếm khách.”

Diệp Thần khẽ đẩy Tô Lăng Nguyệt lùi lại phía sau, ánh mắt hắn cũng bắt đầu trở nên sắc sảo. Một luồng kiếm ý màu đen huyền bí từ sâu trong linh hồn hắn trào dâng, va chạm kịch liệt với kiếm ý xanh lam của đối phương.

“Muốn xem kiếm của ta? Ngươi phải chuẩn bị tâm lý. Bởi vì một khi ta rút kiếm, đạo tâm của ngươi có thể sẽ nát vụn.”

“Ngông cuồng!”

Yến Thanh Thừa không nói nhảm nữa, tay phải hắn chạm vào chuôi kiếm Thanh Phong.

*Xoẹt!*

Một đạo kiếm quang thanh khiết như gió sớm, nhưng lại mang theo sức nặng của ngàn cân vọt ra khỏi vỏ. Tốc độ của nó nhanh đến mức vượt qua cả giới hạn của thị giác, chỉ để lại một vệt sáng trắng mỏng manh giữa không trung.

“Thiên Yến Trảm Không!”

Kiếm khí hóa thành một con chim yến khổng lồ, sải cánh dài hàng chục trượng, mang theo quy tắc cắt xẻ không gian, trực diện lao tới Diệp Thần. Đây không phải là linh lực đơn thuần, mà là sự kết hợp hoàn hảo giữa Kiếm Ý và Thiên Địa Chi Lực.

Diệp Thần nhướn mày, cánh tay hắn đưa lên, ngón trỏ và ngón giữa khép lại thành kiếm chỉ. Hắn không rút Thương Thiên Kiếm ngay, bởi vì đối mặt với loại chiêu thức này, hắn muốn dùng kiếm đạo thực thụ để nghiền ép.

“Phá!”

Diệp Thần chỉ một cái về phía trước. Không có kiếm quang lộng lẫy, không có âm thanh nổ mạnh. Chỉ có một điểm đen nhỏ xíu xuất hiện ngay tâm của con chim yến. Điểm đen đó giống như một cái hang không đáy, trong nháy mắt thôn phệ sạch sẽ toàn bộ kiếm khí của Yến Thanh Thừa.

*Răng rắc!*

Chim yến khổng lồ tan vỡ, hóa thành những hạt ánh sáng lấm tấm.

Yến Thanh Thừa đồng tử co rụt lại, chân giẫm mạnh lên một cán kiếm cũ trên mặt đất, mượn lực lướt đi, đồng thời vung kiếm liên tiếp.

“Nhị Thức: Phong Khởi Vân Dung!”
“Tam Thức: Vạn Lý Giang Sơn!”

Mỗi chiêu kiếm của hắn đều mang theo một loại cảnh giới khác nhau. Gió nổi mây phun, rồi lại như mang theo cả sự hùng vĩ của núi sông đè ép. Kiếm đạo của Yến Thanh Thừa đã đạt đến mức ‘Kiếm Ý Đại Thành’, tiệm cận ‘Kiếm Vực’.

Diệp Thần vẫn ung dung đi dạo giữa rừng kiếm khí dày đặc. Mỗi khi một đường kiếm của đối phương sắp chạm vào người hắn, thân hình hắn lại khẽ nghiêng qua một góc độ quỷ mị, vừa vặn tránh thoát trong tấc gang.

“Kiếm của ngươi có hình, có ý, nhưng thiếu một chút ‘Thần’.” Diệp Thần vừa né tránh vừa lên tiếng, giọng nói đều đều như một người thầy đang chỉ điểm đồ đệ. “Ngươi quá lệ thuộc vào kiếm pháp do người khác sáng tạo, dù có biến tấu thế nào, ngươi vẫn đang nhảy múa trong cái lồng của Yến gia.”

Yến Thanh Thừa nghe vậy, sắc mặt càng thêm trầm trọng, nhưng không hề tức giận. Đối với một kiếm si, lời nhận xét đúng đắn còn quý hơn cả tiên đan.

“Nói hay lắm! Vậy thử chiêu này của ta xem! Kiếm Vực – Thanh Phong Chi giới!”

Hàng vạn thanh kiếm xung quanh đột ngột rung động dữ dội rồi bay lên không trung, xoay tròn quanh Yến Thanh Thừa. Một vùng không gian màu xanh lam đậm đặc mở rộng ra, bao phủ cả Diệp Thần vào bên trong. Trong thế giới này, Yến Thanh Thừa chính là chúa tể, mỗi hơi thở của hắn đều hóa thành kiếm khí có thể lấy mạng người.

Tô Lăng Nguyệt đứng ngoài rìa, sắc mặt tái nhợt, nàng cảm nhận được sự khủng bố của Kiếm Vực. Đây là chiêu thức mà chỉ những cường giả hàng đầu ở Vương Cảnh mới có thể sơ bộ tiếp xúc, vậy mà Yến Thanh Thừa ở tu vi Vạn Thượng Cảnh đã thi triển được.

Diệp Thần đứng giữa Kiếm Vực, cảm nhận hàng vạn mũi kiếm vô hình đang đâm vào da thịt mình. Hắn cuối cùng cũng thở dài một tiếng, tay phải vươn ra hư không.

“Thương Thiên… xuất thế.”

Một luồng sáng màu đen xám u tối đột ngột nổ tung từ lòng bàn tay Diệp Thần. Một thanh kiếm gãy, thân kiếm đen kịt với những vết nứt như mạng nhện hiện ra. Nó không lộng lẫy, nhưng ngay khi nó xuất hiện, toàn bộ Kiếm Trủng – nghĩa địa của hàng vạn thanh kiếm – bỗng nhiên lâm vào một sự im lặng chết chóc.

Tất cả các thanh kiếm đang xoay tròn trong Kiếm Vực của Yến Thanh Thừa đồng loạt rụng rời, rơi lả tả xuống đất như những chiếc lá mùa thu. Kiếm Vực màu xanh lam nứt vỡ từng mảng lớn như thủy tinh bị đập mạnh.

Yến Thanh Thừa trợn tròn mắt, tay cầm kiếm Thanh Phong của hắn run rẩy không ngừng. Đó không phải là vì hắn sợ hãi, mà là thanh kiếm của hắn đang… sợ hãi. Nó đang phủ phục trước sự uy nghiêm của Thương Thiên Kiếm.

“Thương Thiên Kiếm Quyết, Thức thứ nhất: Nhất Kiếm Trảm Trần.”

Diệp Thần khẽ chém một kiếm về phía trước.

Không có áp lực nặng nề, không có chiêu thức cầu kỳ. Chỉ có một đường kẻ màu đen kéo dài vô tận, cắt đôi bầu trời sương mù của Kiếm Trủng. Đường kiếm đó đi qua đâu, quy tắc ở đó liền bị xóa sổ. Nó không phải là chém vào thể xác, mà là chém vào mối liên kết giữa con người và thế gian, chém đứt mọi sự vướng bận.

Yến Thanh Thừa đứng sững sờ. Hắn thấy đường kiếm đó đang lao về phía mình, chậm đến mức hắn có thể đếm từng giây, nhưng lại nhanh đến mức hắn không có bất kỳ ý định né tránh nào. Trong khoảnh khắc đó, hắn cảm thấy tất cả những gì mình tu luyện từ trước đến nay, tất cả những vinh quang của Yến gia, tất cả những kiếm chiêu hắn tự hào, đều chỉ là tro bụi dưới gầm trời này.

*Keng!*

Thanh kiếm Thanh Phong trên tay Yến Thanh Thừa gãy lìa.

Đường kiếm đen dừng lại ngay trước yết hầu hắn đúng một thốn. Kiếm khí thổi tung mái tóc hắn, để lại một vết xước mỏng trên cổ.

Toàn bộ Kiếm Trủng chìm vào tĩnh lặng. Một lúc lâu sau, Yến Thanh Thừa mới run rẩy nhìn vào thanh kiếm gãy trên tay, rồi nhìn về phía Diệp Thần với ánh mắt hoàn toàn thay đổi. Không còn là sự khiêu khích hay tò mò, mà là một sự sùng bái gần như tín ngưỡng.

“Nhất kiếm trảm trần… Đây mới thực sự là kiếm…” Hắn thào thào, rồi bất chợt quỳ một gối xuống, thanh kiếm gãy cắm xuống đất. “Ta thua rồi. Tâm phục khẩu phục.”

Diệp Thần thu hồi Thương Thiên Kiếm, khí thế trên người hắn tan biến như mây khói, trở lại dáng vẻ bình thường. Hắn bước đến gần Yến Thanh Thừa, chìa bàn tay ra.

“Ngươi không thua ta. Ngươi thua thanh kiếm này của ta.” Diệp Thần nói. “Nếu không có thanh kiếm này, với kiếm đạo hiện tại của ngươi, ta phải mất trăm chiêu mới có thể thắng.”

Yến Thanh Thừa nắm lấy tay Diệp Thần để đứng dậy, cười khổ: “Huynh đài không cần an ủi ta. Kiếm khách quý ở chỗ nhìn thẳng vào sự thật. Ta đã luôn cho rằng mình đã đứng trên đỉnh cao của giới trẻ Trung Tam Thiên, cho đến khi gặp ngươi. Kiếm của ngươi… nó không thuộc về thế giới này.”

Diệp Thần nhìn sâu vào mắt Yến Thanh Thừa: “Thế giới này bị Chư Gia xiềng xích quá lâu rồi. Yến Thanh Thừa, ngươi là một kiếm tu thuần túy. Ngươi có bao giờ thắc mắc tại sao hàng ngàn năm qua, không một ai có thể đột phá lên Đế Cảnh? Tại sao những người cầm kiếm chính trực ở đây đều phải chết?”

Yến Thanh Thừa trầm mặc. Những lời này vốn dĩ là điều cấm kỵ tại Trung Tam Thiên, nhưng hôm nay, dưới bầu trời rợn ngợp của Kiếm Trủng, sau khi bị đánh bại một cách tuyệt đối, hắn đột nhiên cảm thấy một loại thôi thúc nổi loạn trong máu thịt.

“Ngươi muốn làm gì?” Yến Thanh Thừa hỏi, giọng nói thấp xuống nhưng kiên định.

Diệp Thần quay lưng nhìn về hướng những đỉnh núi mờ ảo nơi các đại gia tộc đang ngự trị, khóe môi khẽ nhếch lên một đường cong lạnh lẽo:

“Ta muốn hoành tảo Chư Gia. Ta muốn chém đứt những xiềng xích huyết mạch bẩn thỉu đang thắt chặt linh khí của thế gian này. Ngươi có dám cùng ta rút kiếm, chỉ hướng Thương Thiên?”

Yến Thanh Thừa nhìn thanh kiếm gãy trong tay mình, rồi lại nhìn bóng lưng cô độc nhưng cao cả của Diệp Thần. Hắn đột ngột ném vỏ kiếm Thanh Phong sang một bên, vứt bỏ huy hiệu Yến gia đính trên ngực áo.

“Ba năm ở Kiếm Trủng, ta không chờ người gia tộc đến đón, ta chờ một người có thể cho ta thấy con đường kiếm đạo chân chính. Diệp Thần, mạng này của ta, và thanh kiếm này – dù đã gãy – từ nay sẽ đi theo ngươi.”

Bên cạnh hắn, Tô Lăng Nguyệt nhẹ nhàng bước tới, nhìn thấy hai nam tử mang hai phong thái khác nhau nhưng đều tỏa ra thứ ánh sáng kiên cường, nàng khẽ mỉm cười. Nàng biết, từ khoảnh khắc này, Diệp Thần đã không còn chiến đấu đơn độc.

Gió ở Kiếm Trủng vẫn thổi, nhưng tiếng rít gào dường như đã bớt phần oán hận, thay vào đó là một niềm hy vọng nhen nhóm từ dưới vực sâu.

“Hảo huynh đệ!” Diệp Thần vỗ vai Yến Thanh Thừa. “Kiếm gãy có thể đúc lại. Tâm vỡ có thể hồi sinh. Việc đầu tiên chúng ta làm là dùng máu của những kẻ truy nã ta để đúc lại thanh kiếm này cho ngươi!”

Xa xa, từ hướng Thiên Vân Phái và các gia tộc liên minh, những đợt linh lực mạnh mẽ đang cấp tốc tiến về phía Kiếm Trủng. Cuộc truy sát quy mô lớn đầu tiên tại Trung Tam Thiên đã bắt đầu, nhưng lúc này, kẻ đi săn và kẻ bị săn, vị thế dường như đã đảo lộn.

Diệp Thần cầm Thương Thiên Kiếm gãy, Yến Thanh Thừa cầm Thanh Phong Kiếm gãy. Hai con người, hai thanh kiếm gãy, hiên ngang đứng giữa rừng kiếm, đợi chờ phong ba bão táp ập tới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8