Kiếm Chỉ Thương Thiên: Hoành Tảo Chư Gia, Vạn Cổ Duy Nhất
Chương 88: Trảm Sát Gia Chủ Tô Gia**

Cập nhật lúc: 2026-05-21 16:42:19 | Lượt xem: 8

CHƯƠNG 88: TRẢM SÁT GIA CHỦ TÔ GIA

Trời Nam Cương luôn bị bao phủ bởi một tầng sương mù màu tím sẫm, thứ chướng khí tích tụ vạn năm từ những đầm lầy độc địa và rừng thiêng nước độc. Giữa lòng vùng đất chết chóc ấy, Phủ Vạn Độc của Tô gia sừng sững hiện ra như một con quái thú khổng lồ đang ngủ say, uy nghiêm và lạnh lẽo.

Hôm nay, cổng chính của Tô phủ đại khai. Từng hàng hộ vệ mặc giáp phục thêu hình rết uốn lượn, tay cầm trường thương tỏa ra hơi độc, đứng xếp hàng ngay ngắn nhưng khí thế lại vô cùng áp bách.

Trong đại điện, không khí căng thẳng đến mức đóng băng. Trên chiếc ghế cao nhất chạm khắc từ xương yêu thú bát cấp, Gia chủ Tô gia — Tô Chấn Thiên đang ngồi sừng sững. Hắn trung niên đại hán, gương mặt chữ điền nhưng đôi mắt lại mảnh dài như mắt rắn, tỏa ra tia sáng lục u u.

"Lão nhị, ngươi nói con ranh kia dẫn theo một tên tiểu tử nhân loại, sát hại Hắc Độc Song Sát của gia tộc, giờ đang tiến về đây?" Tô Chấn Thiên lên tiếng, giọng nói trầm khàn như tiếng kim loại cọ xát vào nhau.

Tô nhị trưởng lão đứng bên dưới, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán, run rẩy bẩm báo: "Thưa Đại ca, chính xác là vậy. Tô Lăng Nguyệt không biết kiếm đâu ra một tên kiếm tu cực kỳ bá đạo. Theo lời thám tử, tên đó chỉ dùng một kiếm đã chém Hắc Độc Song Sát thành mây khói, thậm chí độc thuật của chúng ta đối với hắn dường như vô dụng."

"Hừ, bách độc bất xâm?" Tô Chấn Thiên đập mạnh tay xuống thành ghế, làm bằng đá cứng nát vụn thành bột. "Chỉ là một tên tu vi Vương Cảnh sơ kỳ cũng dám nhúng tay vào chuyện của Tô gia? Lăng Nguyệt là con cờ quan trọng để chúng ta tiến thân vào Thượng Tam Thiên, gả nàng cho Thượng Quan gia là ý trời, không kẻ nào được phép ngăn cản!"

Đúng lúc đó, một tiếng "Ầm" vang dội khiến cả mặt đất rung chuyển.

Bức tường thành kiên cố phía trước Tô phủ bị một đạo kiếm khí khổng lồ chém sụp. Khói bụi mù mịt bay lên, và trong màn sương mù mờ ảo ấy, hai bóng người thong thả bước vào.

Thiếu niên vận hắc y, tay cầm một thanh kiếm gãy đen kịt, thanh thoát như trích tiên nhưng sát ý tỏa ra từ hắn lại khiến cỏ cây xung quanh héo rũ trong nháy mắt. Bên cạnh hắn, một nữ tử vận bạch y băng thanh ngọc khiết, ánh mắt nàng chất chứa sự đau xót và cả sự kiên định chưa từng có.

"Tô Chấn Thiên, lăn ra đây tiếp nhận cái chết!"

Giọng nói của Diệp Thần không lớn, nhưng truyền đi khắp mười dặm Phủ Vạn Độc, khiến vạn quân rung rinh, tâm thần những kẻ tu vi thấp trực tiếp vỡ vụn.

"Láo xược!"

Từ trong đại điện, hàng chục đạo bóng đen vọt ra, đó là các trưởng lão và cao thủ tinh anh của Tô gia. Tô Chấn Thiên bước ra cuối cùng, nhìn thấy Diệp Thần liền nheo mắt cười lạnh: "Ta còn tưởng là đại nhân vật phương nào, hóa ra là một tên tiểu tử chưa ráo máu đầu. Lăng Nguyệt, ngươi cấu kết với người ngoài, sát hại tộc nhân, hôm nay lão phu sẽ nhân danh gia quy, phế bỏ tu vi ngươi, nhốt vào vạn độc động để hối lỗi!"

Tô Lăng Nguyệt nhìn người đàn ông trung niên trước mặt — kẻ được gọi là cha mình, môi nàng run rẩy nhưng giọng nói lạnh thấu xương: "Cha? Từ khi ông định mang ta làm tế phẩm trao đổi với Thượng Quan gia, giữa chúng ta đã không còn huyết thống. Tô gia mục nát này, hôm nay nên kết thúc rồi."

"Nghịch tử!" Tô Chấn Thiên giận dữ gầm lên. "Người đâu, bắt lấy bọn chúng! Đứa con gái kia để sống, còn tên kiếm tu kia… ta muốn thấy hắn bị vạn độc gặm nhấm đến từng khúc xương!"

Hàng trăm hộ vệ Tô gia đồng loạt lao lên. Khí độc đen ngòm phun ra từ vũ khí của bọn họ tạo thành một biển độc tàn khốc, bao vây lấy Diệp Thần và Lăng Nguyệt.

Diệp Thần đứng đó, sắc mặt bình thản đến cực điểm. Hắn khẽ nhếch môi: "Lăng Nguyệt, nhắm mắt lại. Cảnh tượng sau đây không đẹp lắm đâu."

Hắn nhấc thanh kiếm gãy lên. Không có linh lực cuộn trào, không có kiếm ý ngút trời, chỉ đơn giản là một nhát chém ngang không trung.

"Thương Thiên Kiếm Quyết thức thứ nhất: Nhất Kiếm Trảm Trần!"

*Oanh!*

Một đường kiếm quang màu đen xé toạc màn sương tím của Nam Cương. Kiếm khí đi đến đâu, những hộ vệ của Tô gia đều im bặt. Bọn họ không kịp kêu thét, không kịp chống cự, cả người lẫn binh khí đều bị cắt ngọt như đậu hũ. Máu phun ra chưa kịp rơi xuống đất đã bị sát khí của kiếm quang chấn thành hư vô.

Chỉ một kiếm! Hàng trăm cao thủ trở thành tro bụi.

Đám trưởng lão Tô gia tái mặt, lùi lại mấy bước. Bọn họ đều là cao thủ Vạn Thượng Cảnh, thậm chí có người đã chạm đến Vương Cảnh sơ kỳ, nhưng nhát kiếm vừa rồi của Diệp Thần khiến linh hồn bọn họ run rẩy kinh hoàng.

"Kiếm ý… này không phải là phàm nhân có thể lĩnh ngộ!" Tô nhị trưởng lão thảng thốt kêu lên.

Tô Chấn Thiên sắc mặt âm trầm đến đáng sợ. Hắn nhận ra mình đã đánh giá thấp đối thủ. Hắn vung tay, một chiếc chuông nhỏ màu tím đen hiện ra trong lòng bàn tay, tỏa ra khí tức âm u tột độ.

"Vạn Độc Linh Linh, Thiên Địa Tịch Diệt! Tiểu tử, thử món quà này của Tô gia ta xem!"

Chiếc chuông rung lên những âm thanh quái dị. Không gian xung quanh bắt đầu vặn vẹo, từ dưới lòng đất, hàng vạn con độc trùng li ti bò ra, che kín mặt đất. Mỗi con đều mang nọc độc đủ để giết chết một cao thủ Nguyên Phủ Cảnh. Đồng thời, một luồng khói đen nồng đặc bao trùm lấy Diệp Thần.

Lão Hắc ngồi trên vai Diệp Thần, ngáp một cái dài: "Cái loại trò mèo này mà cũng mang ra khoe. Diệp tiểu tử, chém nát cái chuông thối của hắn đi, ta ngửi mùi này đau đầu quá."

Diệp Thần bước tới một bước, chân dẫm lên hư không. Mỗi bước chân của hắn như một nhát búa nện thẳng vào tim lũ trưởng lão Tô gia.

"Dùng độc để kiểm soát thế giới? Dùng máu mủ để đổi lấy vinh quang?" Diệp Thần lạnh lùng nói, thanh Thương Thiên Kiếm đột nhiên bộc phát ra một tầng huyết quang mờ nhạt. "Hạng người như ngươi, ngay cả làm ký sinh trùng cho Thiên Đạo cũng không xứng."

"Kiếm chi hai: Đoạn Huyết!"

Kiếm của Diệp Thần đột ngột trở nên tàn khạo. Huyết quang lóe lên, không nhắm vào Tô Chấn Thiên, mà nhắm vào những sợi dây liên kết vô hình giữa hắn và chiếc chuông.

*Keng!*

Chiếc Vạn Độc Linh Linh đột ngột xuất hiện một vết nứt, sau đó vỡ tan tành thành từng mảnh nhỏ. Phản phệ của pháp bảo khiến Tô Chấn Thiên phun ra một ngụm máu đen, sắc mặt từ xanh tím chuyển sang trắng bệch.

"Không thể nào! Pháp bảo tổ truyền của ta!"

"Bây giờ đến lượt ngươi."

Diệp Thần biến mất tại chỗ. Tốc độ của hắn nhanh đến mức ngay cả linh giác của một Vương Cảnh đỉnh phong như Tô Chấn Thiên cũng không bắt kịp.

*Phập!*

Thanh kiếm gãy đâm xuyên qua bả vai của Tô Chấn Thiên, ghim chặt hắn vào chiếc ghế gia chủ phía sau.

"Áaaaa!" Tô Chấn Thiên gào thét thảm thiết. Điều đáng sợ không phải là vết thương, mà là một luồng kiếm khí bá đạo đang càn quét trong kinh mạch của hắn, phá hủy từng tấc linh phủ, nghiền nát độc công mà hắn khổ luyện trăm năm.

Đám trưởng lão Tô gia thấy chủ tử bị chế trụ, định lao lên cứu viện, nhưng một cái liếc mắt lạnh lẽo của Diệp Thần đã khiến tất cả đóng băng tại chỗ.

"Kẻ nào bước lên một bước, chu di cửu tộc!"

Lời nói như sấm truyền, khiến lũ cáo già Tô gia đều run rẩy cúi đầu. Bọn chúng đều là những kẻ thực dụng, thấy đại thế đã mất, lập tức từ bỏ ý định liều mạng.

Diệp Thần không nhìn lũ kiến hôi kia, hắn quay sang Tô Lăng Nguyệt, dịu dàng hỏi: "Nàng muốn hắn chết như thế nào?"

Tô Lăng Nguyệt bước tới, nhìn người cha đang chật vật trên ghế. Ánh mắt nàng không còn thù hận, chỉ còn lại sự thương hại tột cùng.

"Ngài luôn nói Tô gia phải hy sinh mọi thứ vì sự trường tồn," Lăng Nguyệt khẽ nói. "Nhưng ngài chưa bao giờ hiểu, một gia tộc không có tình người, chỉ có lợi ích và độc ác, vốn dĩ đã diệt vong từ lâu rồi."

"Lăng Nguyệt… cứu… cứu cha…" Tô Chấn Thiên thở hổn hển, đôi mắt đầy sợ hãi. "Ta sẽ trao ngôi gia chủ cho ngươi… Ta sẽ đưa ngươi vào Thượng Tam Thiên bằng con đường khác…"

"Không cần đâu." Lăng Nguyệt quay lưng đi, bóng lưng nàng mảnh dẻ nhưng cứng cỏi. "Tô gia này, ta sẽ tự mình gột rửa."

Diệp Thần hiểu ý. Hắn rút kiếm ra, sau đó cầm kiếm chém một đường dọc theo trần điện.

"Tô Chấn Thiên, kiếp này ngươi nợ Lăng Nguyệt một gia đình, kiếp sau hãy xuống địa ngục mà sám hối."

"Thức thứ ba: Thiên Phạt!"

Trên bầu trời phủ Vạn Độc, mây đen đột ngột tản ra, một đạo lôi điện màu tím nhạt tích tụ từ linh khí đất trời giáng xuống theo mũi kiếm của Diệp Thần. Đây không phải là thiên lôi thực sự, mà là Kiếm Ý đỉnh cao mượn quy tắc của tự nhiên để hành hình.

"KHÔNG…!"

Tô Chấn Thiên gào lên trong tuyệt vọng trước khi đạo lôi quang nuốt chửng hắn. Trong nháy mắt, Gia chủ Tô gia — một phương kiêu hùng của Nam Cương, biến thành một nắm tro tàn bụi bặm. Chiếc ghế gia chủ cũng sụp đổ, đại diện cho một thời đại đen tối của Tô gia đã khép lại.

Đại điện im phăng phắc.

Diệp Thần đứng giữa sảnh điện, thanh kiếm gãy vẫn chưa dính một giọt máu. Hắn quét mắt nhìn đám trưởng lão đang quỳ phục dưới đất, giọng nói uy nghiêm lan tỏa:

"Kể từ hôm nay, Tô Lăng Nguyệt là Gia chủ mới của Tô gia. Kẻ nào bất tuân, trảm! Kẻ nào còn nuôi ý đồ giao thiệp bất chính với các thế gia Thượng Tam Thiên, trảm! Kẻ nào dùng độc hại người vô tội, trảm!"

Ba chữ "Trảm" vang lên như ba nhát búa đóng đinh vào định mệnh. Đám trưởng lão Tô gia không ai dám ho một tiếng, đồng loạt dập đầu:

"Tuân mệnh Kiếm Tôn đại nhân! Tuân mệnh Gia chủ!"

Diệp Thần bước đến bên cạnh Tô Lăng Nguyệt, cầm lấy bàn tay hơi lạnh của nàng. Hắn mỉm cười, cái nhìn sắc lạnh vừa rồi biến mất, thay vào đó là sự bao dung vô tận.

"Mọi thứ đã xong. Từ giờ không ai có thể ép buộc nàng nữa."

Lăng Nguyệt tựa đầu vào vai hắn, nước mắt khẽ lăn dài trên má. Nàng biết, con đường phía trước còn dài, kẻ thù ở Thượng Tam Thiên sẽ còn mạnh mẽ hơn gấp bội. Nhưng chỉ cần có hắn bên cạnh, chỉ cần thanh kiếm ấy vẫn chỉ hướng thiên không, nàng sẽ không bao giờ lùi bước.

Lão Hắc từ đâu mò tới một bình rượu đan dược quý giá của Tô gia, tu ừng ực rồi nấc một cái: "Khà… thanh tẩy xong cái ổ rác này rồi, tiếp theo chúng ta nên tìm chỗ nào ngon miệng để ăn mừng chứ nhỉ?"

Diệp Thần cười vang, dẫn Lăng Nguyệt bước ra khỏi đại điện hoang tàn. Sau lưng họ, ánh mặt trời hiếm hoi của Nam Cương xuyên qua lớp sương mù, chiếu sáng một khởi đầu mới.

Chư gia ở Thượng Tam Thiên hãy nhìn cho kỹ, Diệp Thần hắn đã thực sự trở lại, và lần này, không gì có thể ngăn cản bước chân của Vạn Cổ Kiếm Tôn!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8