Kiếm Chỉ Thương Thiên: Hoành Tảo Chư Gia, Vạn Cổ Duy NhấtChương 119: Kiếm Tâm Bất Diệt**
**CHƯƠNG 119: KIẾM TÂM BẤT DIỆT**
Gió rít gào qua những khe đá vỡ vụn của tấm bia cổ. Những mảnh đá mang theo hơi thở của vạn năm bị kiếm khí chém đứt, rơi rụng xuống vực thẳm hư không, phát ra những tiếng va chạm trầm đục như tiếng trống tiễn đưa một thời đại cũ.
Diệp Thần đứng đó, tay cầm thanh Thương Thiên Kiếm gãy, tà áo đen bay lượn trong gió mạnh. Ánh mắt hắn không còn sự hỗn loạn hay những tia máu đỏ của sát niệm như lúc ở trong huyễn cảnh, mà thay vào đó là một sự bình thản đến đáng sợ. Đó là sự bình thản của mặt biển trước cơn bão, hay chính là sự tĩnh lặng của cái chết trước khi lưỡi hái vung lên.
Tô Lăng Nguyệt đứng cạnh hắn, nàng cảm nhận rõ rệt nhất sự thay đổi này. Nếu như trước đây, Diệp Thần là một thanh bảo kiếm vừa ra khỏi vỏ, sắc lẹm và ngạo nghễ, thì lúc này, hắn giống như một vị thần kiếm đã ẩn mình trong bụi trần nghìn năm, nay trở lại, dù không tỏa hào quang vạn trượng nhưng mỗi bước đi đều khiến trời đất phải cộng hưởng.
"Thần ca, tâm cảnh của huynh…" Tô Lăng Nguyệt khẽ khàng lên tiếng, giọng nói trong trẻo như suối đầu nguồn, xoa dịu đi bầu không khí căng thẳng bao trùm.
Diệp Thần xoay người lại, nhìn nàng, đôi mắt vốn lạnh lùng bỗng chốc mềm mại đi vài phần. Hắn khẽ vuốt tóc nàng, thanh âm trầm thấp nhưng vang vọng:
"Tâm ma không phải để tiêu diệt, mà là để thấu hiểu. Lăng Nguyệt, ta từng nghĩ rằng quá khứ là gánh nặng, là vực thẳm níu chân ta. Nhưng sau khi bước qua cửa ải vừa rồi, ta hiểu ra một điều: Quá khứ dù đau đớn đến đâu cũng chỉ là những mảnh mài kiếm, làm cho Kiếm Tâm này thêm sắc bén mà thôi."
Hắn chỉ tay về phía cung điện vàng rực ở tận cùng chân trời Thượng Tam Thiên, nơi được coi là thánh địa của vạn tộc:
"Kẻ thù coi thường chúng ta, Thiên Đạo muốn bóp nghẹt chúng ta. Vậy thì cứ để chúng thử xem. Kiếm trong tay ta nay không chỉ vì hận, mà vì một đạo lý duy nhất: Công bằng cho những người ta trân trọng."
Từ trong kiếm gãy, một luồng khói đen lười biếng tỏa ra, hóa thành hình dáng Lão Hắc. Con mèo đen ấy vươn vai một cái, đôi mắt vàng rực nhìn xoáy vào dòng chữ Diệp Thần vừa khắc trên vách núi, chép miệng đánh giá:
"Khá! Rất khá! Dòng chữ này không chỉ có kiếm ý, mà còn có 'Thế'. Tiểu tử, ngươi đã chạm đến ngưỡng cửa của 'Kiếm Quy Tắc' rồi đấy. Chỉ cần bước qua cái Thiên Môn chết tiệt kia, áp lực của Thượng Tam Thiên sẽ ập đến như thác đổ. Nơi đó không giống Hạ Tam Thiên linh khí loãng như nước lã, linh khí ở đây nặng như chì, mỗi hơi thở đều là một cuộc chiến với thiên địa."
Lão Hắc đột ngột nghiêm túc, giọng nói già nua mang theo sự cảnh báo:
"Chư Gia ở đây nắm giữ 'Vận mệnh huyết mạch'. Ngươi vừa chém bia, tức là đã chạm vào cấm chế thần thức của chúng. Chỉ trong vòng ba mươi nhịp thở nữa, đội vệ binh tuần trời sẽ có mặt. Ngươi tính thế nào? Chạy hay chiến?"
Diệp Thần không trả lời bằng lời nói. Hắn nhấc chân, bước qua ranh giới đổ nát của tấm bia đá. Mỗi bước chân hắn hạ xuống, mặt đất bên dưới bỗng chốc nở rộ những đóa hoa kiếm khí bằng hư vô.
"Chạy? Trong từ điển của Diệp Thần ta, từ đó đã chết từ kiếp trước rồi."
Vừa dứt lời, không gian phía trước đột nhiên vặn xoắn. Một tiếng rồng ngâm xé rách mây tầng, chấn động màng nhĩ. Từ trong hư không, chín con Giao Long khổng lồ toàn thân lân phiến bạc ròng đang kéo một cỗ chiến xa lao vút tới. Trên chiến xa, mười mấy vị nam tử mặc trường bào thêu hình rồng bạc, ai nấy đều tỏa ra tu vi ít nhất là từ Thiên Cương Cảnh đỉnh phong trở lên, thậm chí kẻ dẫn đầu đã chạm tới Vương Cảnh.
Đây chính là "Ngân Long Vệ" của Long Gia – lực lượng tuần tra biên giới của Thượng Tam Thiên.
"Kẻ nào to gan, dám phá hủy bia đá Chư Gia, xúc phạm thiên uy!" Một tiếng quát vang lên như sấm nổ. Kẻ cầm đầu, một trung niên nam tử có đôi mắt sắc lẹm, nhìn xuống thấy tấm bia bị chém làm đôi cùng dòng chữ ngông cuồng của Diệp Thần, mặt hắn lập tức tím tái vì giận dữ.
"Phàm nhân hạ giới, lũ kiến hôi không biết sống chết! Ngươi có biết mình vừa ký vào bản án tử cho cả cửu tộc không?"
Hắn nhìn xuống Diệp Thần, thấy hắn chỉ là một thiếu niên cùng một thiếu nữ, tu vi dường như bị mờ mịt bởi một lớp sương mù, trong tay lại cầm một thanh kiếm gãy, sự khinh thường trong mắt lập tức bùng nổ.
"Bắt lấy chúng! Đem về lột da, rút gân, treo trên Thiên Hà để làm gương cho lũ hạ đẳng!"
Ngay lập tức, ba vị cao thủ Thiên Cương Cảnh từ trên chiến xa lao xuống. Những thanh giáo dài trong tay họ ngưng tụ linh lực, hóa thành những con giao long nhỏ màu bạc, nhe nanh múa vuốt lao thẳng về phía đỉnh đầu Diệp Thần. Áp lực của Thượng Tam Thiên khiến những chiêu thức này mạnh hơn ở tầng dưới ít nhất gấp năm lần.
Tô Lăng Nguyệt định ra tay, nhưng Diệp Thần khẽ đưa tay ngăn lại. Hắn thậm chí không thèm nhìn lên những kẻ đang lao tới.
"Lăng Nguyệt, xem cho kỹ. Kiếm đạo đích thực, không nằm ở chiêu thức hoa mỹ, mà nằm ở một chữ 'Định'."
Diệp Thần khẽ búng tay vào lưỡi kiếm gãy.
*Keng!*
Một tiếng động thanh thúy vang lên, không gian xung quanh bỗng chốc cứng đờ. Những con giao long bạc đang lao xuống đột ngột dừng lại giữa không trung, run rẩy dữ dội.
Diệp Thần bước thêm một bước, kiếm ý trong người bỗng nhiên bùng phát, nhưng không phải tỏa ra ngoài, mà co rút lại vào một điểm cực nhỏ nơi mũi kiếm.
"Vạn Cổ Duy Nhất – Thức thứ nhất: Nhất Kiếm Trảm Trần!"
Thanh kiếm gãy vung ngang. Không có hào quang vạn trượng, không có tiếng nổ kinh thiên. Chỉ có một đường chỉ đen mỏng manh như tơ trời vạch qua không trung.
Ba vị cao thủ Thiên Cương Cảnh khựng lại. Ánh mắt họ từ hung tàn chuyển sang kinh hoàng, rồi dại đi. Ngay sau đó, từ cổ đến thắt lưng họ xuất hiện một đường kẻ đỏ thẫm.
*Xoẹt!*
Cả người, cả giáo, ngay cả linh hồn bên trong đều bị chém làm đôi, tan biến vào hư không trước khi kịp phát ra một tiếng hét.
Cả không gian im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập của tên thủ lĩnh trên chiến xa. Hắn dụi mắt, không tin vào những gì mình vừa thấy. Ba vị Thiên Cương Cảnh, dù ở Thượng Tam Thiên cũng là cao thủ một phương, lại bị một thiếu niên hạ giới giết trong một chiêu? Hơn nữa, ngay cả hắn – một vị Vương Cảnh sơ kỳ – cũng không nhìn thấy đường kiếm đó xuất phát từ đâu và kết thúc khi nào!
"Ngươi… ngươi là ai?" Tên thủ lĩnh run giọng, bàn tay nắm lấy dây cương của chín con Giao Long đẫm mồ hôi.
Diệp Thần ngẩng đầu, ánh mắt xuyên qua lớp sương mù nhìn thẳng vào tên thủ lĩnh. Mỗi lời hắn nói ra đều mang theo áp lực của vạn cổ thiên hạ:
"Ta là người sẽ đứng trên đỉnh Thương Thiên, khiến Chư Gia các ngươi phải quỳ xuống xám hối. Hôm nay, máu của các ngươi sẽ là linh dược tưới lên thanh kiếm này."
"Cuồng vọng! Cả đội nghe lệnh, trận pháp Ngân Long Vạn Sát, giết cho ta!" Tên thủ lĩnh hét lên trong sợ hãi, cố gắng tìm lại sự tự tin từ quân số.
Bảy kẻ còn lại trên chiến xa lập tức nhảy xuống, phối hợp cùng chín con Giao Long tạo thành một vòng tròn bát quái trên không. Linh lực màu bạc kết nối với nhau thành một tấm lưới khổng lồ, mang theo sức mạnh có thể nghiền nát một ngọn đại sơn.
"Thiên địa làm lồng, Ngân Long diệt thế!"
Diệp Thần đứng giữa vòng vây, khóe môi khẽ nhếch.
"Trận pháp sao? Với ta, vạn vật trên đời này đều có khe hở. Chỉ cần Kiếm Tâm bất diệt, thiên địa này cũng chỉ là một bức màn mỏng manh."
Hắn nhắm mắt lại. Trong tâm trí hắn, hình ảnh hàng vạn thanh kiếm gãy ở Kiếm Trủng hiện về, tiếng vang của Thương Thiên Kiếm từ kiếp trước vang vọng. Hắn cảm nhận được sự hô hoán của linh khí Thượng Tam Thiên – chúng đang bị Chư Gia xiềng xích, đang khát khao sự tự do.
Diệp Thần bất chợt bước một bước kỳ dị về phía trước, thân hình hắn hóa thành hàng nghìn ảo ảnh.
"Thương Thiên Kiếm Pháp – Kiếm Tâm Thống Minh!"
Thanh kiếm gãy trong tay hắn bỗng nhiên hóa thành một dải ngân hà u tối. Mỗi nơi kiếm đi qua, không gian đều sụp đổ thành những lỗ đen nhỏ. Diệp Thần đi xuyên qua tấm lưới linh lực màu bạc một cách nhẹ nhàng như đi dạo trong vườn hoa.
*Phốc! Phốc! Phốc!*
Từng tiếng vang nhỏ vang lên. Mỗi tiếng vang là một cái đầu rụng xuống, là một con Giao Long bị trảm đứt kinh mạch.
Trong chớp mắt, Diệp Thần đã đứng phía sau chiến xa. Hắn chậm rãi thu kiếm vào vỏ (dù chỉ là vỏ không).
Đằng sau hắn, toàn bộ lực lượng Ngân Long Vệ, bao gồm cả chín con Giao Long thượng đẳng, bùng nổ thành một cơn mưa máu rực rỡ dưới ánh hoàng hôn của Thượng Tam Thiên. Chiến xa vàng bạc rực rỡ bị chém nát vụn, rơi rụng như lá mùa thu.
Tên thủ lĩnh là kẻ duy nhất còn sống, nhưng hắn lúc này đã ngã ngồi trên mặt đất, hai chân run lẩy bẩy, nước tiểu và phân vương vãi. Hắn nhìn thiếu niên trước mặt như nhìn thấy một con quỷ đến từ địa ngục cổ xưa nhất.
"Tha… tha cho ta… ta chỉ là một con chó của Long Gia…"
Diệp Thần đi tới, mũi kiếm gãy kê sát cổ họng hắn, giọng nói không chút hơi ấm:
"Trở về nói với gia chủ Long Gia, và tất cả những kẻ đang ngồi trên chiếc ghế rách nát mang tên 'Thương Thiên' kia: Diệp Thần đã trở lại. Món nợ năm xưa, ta sẽ dùng đầu của toàn bộ Chư Gia để thanh toán."
Hắn khẽ vung kiếm, cắt đứt một tai của tên thủ lĩnh.
"Cút!"
Tên trung niên nam tử vắt chân lên cổ mà chạy, không dám ngoái đầu nhìn lại dù chỉ một lần.
Lão Hắc nhảy lên vai Diệp Thần, chậc lưỡi: "Tiểu tử, ngươi lại gieo rắc nỗi sợ hãi rồi. Nhưng cứ thế này, đám gia chủ cũ kia chắc chắn sẽ không ngồi yên đâu. Có lẽ chúng sẽ phái đến những lão quái vật Thánh Cảnh."
Diệp Thần nhìn về phía cuối chân trời, nơi mặt trời đang lặn, nhuộm đỏ cả tầng mây thứ tám. Khí thế của hắn lúc này không hề giảm sút mà càng thêm bùng nổ, Kiếm Tâm sau khi trải qua một trận thảm sát càng thêm trong vắt, không chút tì vết.
"Thánh Cảnh thì đã sao? Thánh của thế giới này là thánh giả tạo, là kẻ ăn bám thiên đạo. Ta tu là tu nghịch thiên đạo, trảm là trảm những kẻ ngụy quân tử."
Hắn quay sang Tô Lăng Nguyệt, đưa bàn tay còn lại ra. Nàng mỉm cười, đặt tay mình vào lòng bàn tay ấm áp của hắn.
"Chúng ta đi, nơi này linh khí nồng đậm, chính là nơi tốt nhất để nàng đột phá 'Thái Âm Linh Thể' tầng thứ tư. Có ta ở đây, dù trời có sập, nàng cũng cứ yên tâm mà tu luyện."
Hai bóng người một cao một thấp, chậm rãi tiến vào sâu trong lãnh thổ của Thượng Tam Thiên. Bóng của họ đổ dài trên nền đất đá, kiên định và cô độc, nhưng mang theo một sức mạnh đủ để lật đổ cả một trật tự vạn năm.
Bầu trời Thượng Tam Thiên tối dần, nhưng trong bóng tối ấy, một đóa hỏa hồng của kiếm ý đang bắt đầu thiêu đốt. Đó không chỉ là sự trở lại của một vị Kiếm Tôn, mà là khởi đầu của một thảm họa dành cho những kẻ tự xưng là thần linh.
Quá khứ đã bị chém đứt theo tấm bia đá kia. Tương lai của Diệp Thần, giờ đây chỉ nằm ở lưỡi kiếm trong tay hắn.
Kiếm Tâm bất diệt, vạn cổ duy nhất.
Trận chiến thực sự, lúc này mới chính thức khai màn.