Kiếm Chỉ Thương Thiên: Hoành Tảo Chư Gia, Vạn Cổ Duy NhấtChương 144: Trận Chiến Trong Tinh Không**
Màn đêm trên Trung Châu vốn dĩ đặc quánh linh khí đột nhiên bị xé toạc bởi một luồng sáng trắng lóng lánh, kéo dài từ mặt đất thẳng lên tận cửu tiêu.
Diệp Thần bước đi giữa hư không, mỗi bước chân hắn hạ xuống, không gian bên dưới gợn lên những vòng sóng kiếm khí vạn trượng. Gió lộng thổi tung tà áo xanh giản dị, nhưng khí chất tỏa ra lại khiến cho chúng sinh dưới hạ giới không dám ngước nhìn trực diện. Thanh Thương Thiên Kiếm trong tay hắn lúc này không còn phát ra tiếng gào thét hung bạo, mà là một nhịp đập trầm hùng, hòa cùng nhịp thở của cả thiên địa.
Càng lên cao, áp lực của Thiên Đạo càng trở nên khủng khiếp. Tầng tầng lớp lớp lôi đình màu tím sẫm bao phủ lấy tầng mây thứ chín, hình thành một dải chắn thiên nhiên ngăn cách phàm trần và thần vực.
“Chặn ta?”
Diệp Thần khẽ nhướng mày, ánh mắt bình thản đến cực điểm. Hắn không cần vung kiếm, chỉ cần ý niệm vừa động, vạn đạo kiếm quang từ hư không sinh ra, giống như đàn cá kình vượt biển, điên cuồng lao vào biển sét.
*Rắc!*
Một tiếng nổ rúng động cả Cửu Trọng Thiên. Dải lôi đình vốn là cấm kỵ của tu sĩ nghìn năm qua bỗng chốc vỡ tan tành như một tấm kính mỏng. Diệp Thần xuyên qua tầng mây cuối cùng, chính thức bước vào vùng tinh không bao la.
Trước mắt hắn không còn là bầu trời xanh hay mây trắng, mà là một màu đen huyền bí, thẳm sâu, rải rác những vì tinh tú lấp lánh như những hạt kim cương trên tấm nhung vĩ đại. Cảnh tượng này hùng vĩ và tráng lệ, nhưng cũng chứa đựng sát cơ lạnh lẽo tột cùng.
Giữa vầng ngân hà rực rỡ ấy, một bóng người khổng lồ đang ngồi xếp bằng trên một tiểu hành tinh trôi dạt. Kẻ đó khoác trên mình bộ chiến giáp màu bạc, đôi mắt nhắm nghiền, nhưng mỗi hơi thở thoát ra đều tạo thành một trận cuồng phong tinh thần, quét sạch những thiên thạch xung quanh.
“Kẻ hèn mọn từ hạ giới, ngươi thật sự dám bước chân vào cấm địa của Chư Thần?”
Thanh âm của kẻ đó trầm đục như tiếng hai quả núi va chạm vào nhau, chấn động đến mức làm cho không gian xung quanh vặn vẹo. Đó là Lâm Thái Huyền, kẻ mạnh nhất thế hệ trước của Lâm Gia, kẻ đã vứt bỏ nhục thân để hòa linh hồn vào tinh tú, trấn giữ Thiên Môn ở tinh không suốt ba nghìn năm.
Diệp Thần dừng bước cách đó vạn dặm, thanh kiếm trong tay khẽ rung lên một tiếng vang lanh lảnh: “Ngươi gọi nơi này là cấm địa, nhưng trong mắt ta, nó chỉ là một bãi chiến trường bỏ hoang chưa được dọn dẹp mà thôi.”
“Càn rỡ!”
Lâm Thái Huyền đột ngột mở mắt. Hai luồng ánh sáng rực rỡ như hai mặt trời nhỏ bùng phát, thiêu đốt cả hư không. Hắn vươn bàn tay khổng lồ ra, bóp nát một hành tinh chết ở bên cạnh, biến nó thành vô số vụn đá rực lửa, rồi gầm lên: “Tinh Thần Chưởng – Trấn Áp Vạn Cổ!”
Bàn tay khổng lồ bao phủ bởi hỏa diễm của các vì sao giáng xuống từ phía trên đỉnh đầu Diệp Thần. Áp lực của nó khiến cho dòng chảy thời gian ở khu vực này như bị ngưng trệ. Mỗi một ngón tay của bàn tay ấy đều to lớn hơn cả một ngọn núi hùng vĩ nhất dưới hạ giới.
Diệp Thần đứng đó, nhỏ bé như một hạt bụi giữa cơn bão. Nhưng ngay khoảnh khắc bàn tay ấy chạm sát, hắn động.
Hắn không lùi, mà là tiến. Một bước chân xuyên qua không gian, xuất hiện ngay chính diện lòng bàn tay khổng lồ. Thương Thiên Kiếm từ từ vạch ra một đường cung đơn giản, không một chút linh lực thừa thãi nào thoát ra ngoài.
“Kiếm Quyết thức thứ sáu: Tinh Hà Tịch Diệt!”
Kiếm quang bùng phát. Không phải một vệt sáng đơn thuần, mà là một dải ngân hà thứ hai được sinh ra ngay tại chỗ. Kiếm ý cuồn cuộn như thác đổ, mang theo hơi thở của sự hủy diệt và tái sinh.
*Ầm!*
Bàn tay tinh thần khổng lồ của Lâm Thái Huyền vừa tiếp xúc với kiếm quang đã lập tức tan rã thành từng mảng linh lực vụn vặt. Không chỉ dừng lại ở đó, dải kiếm quang ấy tiếp tục lao đi, xé toạc màn đêm tinh không, để lại một vết nứt đen ngòm không thể chữa lành kéo dài hàng vạn dặm.
Lâm Thái Huyền kinh hãi thét lên một tiếng, chiến giáp bạc trên người hắn bắt đầu xuất hiện những vết nứt chi chít. Hắn chưa bao giờ nghĩ rằng, một tu sĩ vừa mới rời khỏi hạ giới lại có thể thi triển ra lực lượng quy tắc cấp độ này.
“Ngươi… ngươi đã chạm đến Kiếm Quy Tắc?”
Diệp Thần không trả lời, bước đi của hắn càng lúc càng nhanh, bóng dáng nhòa đi giữa những vì tinh tú.
“Mượn lực lượng của các vì sao để làm oai sao?” Diệp Thần nhạt giọng, đôi mắt hắn chợt chuyển sang màu vàng kim rực rỡ, “Để ta cho ngươi thấy, cái gì mới thực sự là làm chủ tinh không.”
Hắn giơ cao thanh kiếm gãy. Trong phút chốc, hàng vạn ngôi sao xung quanh bỗng dưng rung chuyển dữ dội. Linh khí tinh thần từ hàng nghìn hành tinh xa xôi bắt đầu bị kéo về phía Thương Thiên Kiếm như trăm sông đổ về một biển. Thanh kiếm vốn đen kịt nay rực sáng đến mức làm mờ cả ánh sáng mặt trời.
“Chém!”
Một kiếm hạ xuống. Một đạo kiếm khí dài bằng cả nửa dải ngân hà vắt ngang qua không gian.
Dưới sự chứng kiến của những vị thần linh đang ẩn náu sâu trong Thượng Tam Thiên, tiểu hành tinh nơi Lâm Thái Huyền tọa trấn bị chém làm hai nửa hoàn hảo. Tiếng thét của một cường giả cấp bậc Thái Thượng vang vọng rồi tắt lịm trong hư không lạnh lẽo. Linh hồn của hắn bị kiếm ý nghiền nát thành bụi phấn, vĩnh viễn không thể luân hồi.
Diệp Thần đứng giữa tinh không, xung quanh là những mảnh vỡ hành tinh trôi nổi. Hắn không nhìn kẻ bại trận, mà phóng tầm mắt về phía một cung điện vàng son đang ẩn hiện nơi sâu thẳm nhất của tầng mây thứ chín – Thượng Quan Gia.
Ở đó, Thượng Quan Thánh đang nắm chặt tay vào thành ghế thái sư, ánh mắt lộ ra vẻ âm trầm và kiêng dè chưa từng có.
Diệp Thần cầm kiếm chỉ thẳng về phía cung điện ấy, giọng nói bình thản nhưng truyền thấu qua mọi tầng không gian, rơi thẳng vào tai những kẻ đang đứng đầu Chư Gia:
“Màn khởi đầu kết thúc rồi. Bây giờ, đến lượt các ngươi.”
Cả tinh không rơi vào tĩnh lặng đến nghẹt thở. Một kiếm này của Diệp Thần không chỉ giết chết một Lâm Thái Huyền, mà còn chính thức chặt đứt sự kiêu ngạo nghìn năm của Chư Gia.
Dưới hạ giới, những tu sĩ nhìn lên thấy một vệt đỏ rực vừa quét ngang qua thiên hà, giống như một dấu gạch ngang khổng lồ xóa bỏ quá khứ, mở ra một thời đại mới. Diệp Thần thu kiếm, bước tiếp về phía trung tâm của tinh không, bóng lưng hắn hòa vào ánh sáng của vạn ngôi sao, cô độc mà vô địch.