Kiếm Chỉ Thương Thiên: Hoành Tảo Chư Gia, Vạn Cổ Duy NhấtChương 197: Bí Mật Của Thương Thiên**
Gió rít gào trên đỉnh Thiên Sát, thổi tung mái tóc đen dài của Diệp Thần. Trước mặt hắn, cánh cổng Thiên Môn khổng lồ sừng sững như một ngọn núi cổ đại, tỏa ra thứ ánh sáng vàng kim nhàn nhạt nhưng đầy áp chế. Đó không chỉ là một cánh cổng, mà là ranh giới ngăn cách giữa phàm trần và thần thánh, giữa kẻ bị cai trị và những kẻ tự xưng là chúa tể.
Yến Thanh Thừa đứng bên cạnh, thanh kiếm trên tay hắn khẽ rung lên, không phải vì sợ hãi mà vì hưng phấn. Nhưng Diệp Thần thì khác. Hắn đứng đó, thanh Thương Thiên Kiếm gãy cầm trong tay trái, ánh mắt trầm mặc nhìn vào những vân văn cổ xưa đang uốn lượn trên bề mặt Thiên Môn.
"Có gì đó không đúng…" Diệp Thần lẩm bẩm, thanh âm lạnh lùng bị gió cuốn đi.
Kiếp trước, hắn là Vạn Cổ Kiếm Tôn, đứng đầu Thần Giới, từng một kiếm chém đôi tinh hà. Hắn đã nhìn qua vô số bảo vật, hiểu thấu vạn loại quy tắc, nhưng lúc này, khi đứng trước ngưỡng cửa của Thượng Tam Thiên, một cảm giác kỳ lạ vốn đã ngủ yên từ lâu trong linh hồn hắn lại chợt trỗi dậy. Đó là sự cộng minh.
Thanh Thương Thiên Kiếm gãy trong tay hắn vốn đen kịt như than, bỗng nhiên khẽ run lên một cái. Một luồng hơi lạnh thấu xương truyền từ chuôi kiếm vào lòng bàn tay Diệp Thần, khiến đồng tử của hắn co rụt lại.
"Lão Hắc, tỉnh lại cho ta." Diệp Thần truyền âm vào trong kiếm không gian.
Một làn khói đen nhàn nhạt bay ra, ngưng tụ thành hình dáng một con mèo đen gầy gò nhưng có đôi mắt sáng quắc như hai đốm lửa ma trơi. Lão Hắc nhìn vào Thiên Môn, rồi lại nhìn vào thanh kiếm gãy, vẻ mặt lười biếng thường ngày hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự nghiêm túc đến đáng sợ.
"Diệp Thần, ngươi cũng cảm nhận được rồi sao?" Lão Hắc khàn giọng hỏi.
"Luồng hơi thở này… không phải là ý chí thế giới." Diệp Thần nhíu mày, "Nó quá sắc bén. Thiên Đạo thường bao dung vạn vật hoặc trấn áp một cách nặng nề, nhưng thứ đang ẩn giấu sau Thiên Môn này lại mang theo một loại 'nhận' cực hạn. Giống như… giống như một thanh kiếm đang chờ rút khỏi bao."
Yến Thanh Thừa đứng bên cạnh nghe vậy thì giật mình: "Diệp huynh, ngươi nói gì? Thiên Đạo mà ngươi lại bảo là một thanh kiếm? Thượng Tam Thiên là nơi quy tụ khí vận của toàn bộ Cửu Trọng Thiên, làm sao có thể…"
Diệp Thần không trả lời, hắn tiến lên một bước, bàn tay thô ráp chạm nhẹ vào cánh cửa Thiên Môn. Ngay lập tức, một luồng sóng chấn động khủng khiếp văng ra. Vạn dặm mây tầng bị thổi quét sạch sành sanh, để lộ ra bầu trời thăm thẳm của Trung Tam Thiên.
Trong thức hải của Diệp Thần, một bức tranh viễn cổ bất chợt hiện về.
Hắn thấy giữa hư không vô tận, không hề có chín tầng trời, cũng không có vạn vật chúng sinh. Chỉ có một thanh kiếm khổng lồ đến mức không thể dùng ngôn từ để miêu tả. Thanh kiếm ấy dài hàng ức vạn dặm, ngang qua thời gian và không gian. Lưỡi kiếm sáng lòa, mỗi hơi thở của nó đều chém đứt một mảnh hỗn độn.
Sau đó, thanh kiếm ấy rung lên. Một mảnh vụn nhỏ nhỏ rơi xuống, biến thành đại địa. Một tia kiếm khí tràn ra, hóa thành linh khí của vạn vật.
Lão Hắc lúc này đột nhiên run rẩy, giọng nói run run: "Đã đến lúc ngươi cần biết sự thật rồi. Diệp Thần, người đời gọi nơi cao nhất kia là 'Thương Thiên', coi nó là biểu tượng của công lý và quy luật. Nhưng sự thật là… Thương Thiên chưa bao giờ là một tầng trời."
Diệp Thần siết chặt chuôi kiếm, đôi mắt hắn lóe lên tia sáng xé toạc bóng đêm: "Ngươi muốn nói gì?"
Lão Hắc hít một hơi thật sâu, từng chữ thốt ra như sấm sét nổ vang trong tâm trí hai người:
"Thế giới này thực chất là một lò đúc kiếm khổng lồ! Cái gọi là Cửu Trọng Thiên chính là chín đạo xiềng xích phong ấn lấy thanh kiếm kia. Và Thương Thiên chính là tên của thanh kiếm đó – Thái Cổ Đệ Nhất Hung Kiếm: Thương Thiên!"
Yến Thanh Thừa hoàn toàn chết lặng. Hắn nhìn xuống thanh kiếm trên tay mình, cảm thấy nhân sinh quan của mình trong chớp mắt bị sụp đổ hoàn toàn. Chúng sinh khổ tứ tu hành, các gia tộc tranh giành khí vận, kết cục tất cả chỉ là sống trên lưng của một thanh kiếm?
"Vậy thanh kiếm trong tay ta?" Diệp Thần đưa Thương Thiên Kiếm gãy lên ngang mắt.
"Nó chính là phần tâm kiếm của Thương Thiên bị tách rời ra." Lão Hắc u uất nói, "Năm đó khi thanh kiếm ấy tự sinh linh trí, nó muốn thoát khỏi sự thao túng của một thế lực thần bí phía trên Thần Giới. Trận chiến ấy đã khiến nó tự vỡ vụn. Phần lớn thân kiếm hóa thành chín tầng trời, tạo nên Cửu Trọng Thiên để che giấu hơi thở. Những gia tộc lớn ở Thượng Tam Thiên – Chư Gia – thực chất không phải là người bảo vệ Thiên Đạo. Bọn hắn là những kẻ 'ký sinh'."
Lão Hắc chỉ tay lên dòng thác Thiên Hà đang chảy ngược: "Ngươi nhìn thấy dòng linh khí đó không? Đó không phải là ân tứ của trời đất. Đó là máu của thanh kiếm Thương Thiên đang bị rò rỉ ra ngoài! Chư Gia đã cắm những cái vòi hút máu vào thẳng tủy kiếm, bọn hắn tiêu thụ sức mạnh của nó để duy trì sự trường sinh, duy trì sự thống trị. Bọn hắn sợ Thương Thiên tỉnh lại, nên mới đặt ra các xiềng xích huyết mạch, ngăn cản bất kỳ ai đạt đến Đế Cảnh thực sự, vì khi một kẻ đủ mạnh xuất hiện, kẻ đó có khả năng thức tỉnh Thương Thiên!"
Sắc mặt Diệp Thần càng lúc càng lạnh. Hóa ra đây là chân tướng.
Kiếp trước, hắn tu luyện đến đỉnh cao, cảm thấy mình sắp chạm đến một cảnh giới vượt xa tất cả, thì Bát Đại Gia Tộc lập tức vây sát hắn. Khi đó hắn cho rằng bọn chúng sợ hắn độc bá Thần Giới, nhưng giờ mới hiểu, bọn chúng sợ hắn sẽ dùng kiếm của mình để đánh thức "vị thần" đang ngủ say dưới chân bọn chúng.
Thanh Thương Thiên Kiếm gãy trên tay Diệp Thần lúc này bỗng bộc phát ra một luồng hắc hỏa hừng hực. Những rỉ sét bên ngoài bắt đầu rơi rụng, để lộ ra những hoa văn màu huyết dụ ẩn hiện.
"Hóa ra là vậy." Diệp Thần cười, một nụ cười ngạo nghễ và cuồng loạn, "Chư Gia tự xưng là con trời, hóa ra chỉ là lũ ve sầu hút nhựa cây trên một lưỡi kiếm. Bọn hắn cầm tù chúng sinh để bảo vệ nguồn thức ăn của mình."
Hắn nhìn lên đỉnh cao nhất, nơi dường như có một đôi mắt lạnh lùng đang nhìn xuống. Đó chính là Thượng Quan Thánh, là những vị trưởng lão của các thế gia cổ xưa, những kẻ đang ngồi trên chuôi kiếm để thống trị vạn cổ.
"Diệp huynh… nếu vậy thì chúng ta đang đối đầu với cái gì?" Yến Thanh Thừa giọng lạc đi vì kinh hoàng, nhưng trong mắt lại bắt đầu bốc cháy một ngọn lửa liều lĩnh.
"Chúng ta không đối đầu với trời." Diệp Thần cầm thanh kiếm gãy, chậm rãi chĩa thẳng vào Thiên Môn, "Chúng ta đang đi thu hồi lại thanh kiếm của chính mình."
Hắn đột ngột vung kiếm. Một đường kiếm khí màu đen đơn giản đến cực điểm, không có bất kỳ kỹ xảo nào, nhưng ngay khoảnh khắc nó chạm vào Thiên Môn, toàn bộ không gian của Trung Tam Thiên bỗng chấn động kịch liệt.
Răng rắc!
Vết nứt đầu tiên xuất hiện trên Thiên Môn. Những dòng linh khí tinh thuần nhất, mang theo hơi thở của vạn cổ sơ khai từ bên trong tràn ra ngoài. Diệp Thần hít vào một hơi, cảm giác như từng tế bào trong cơ thể đang được gột rửa bởi thứ sức mạnh nguyên thủy nhất.
"Ta hiểu rồi…" Diệp Thần nhắm mắt lại, "Thương Thiên Kiếm Quyết không phải là công pháp tu luyện linh lực. Nó là tâm pháp để điều khiển cơ thể của Thương Thiên!"
Tầng thứ nhất: Trảm Trần. Chém đứt sự ràng buộc của thân xác phàm trần với vỏ kiếm.
Tầng thứ hai: Đoạt Mệnh. Tước đoạt sinh mệnh lực mà bọn ký sinh đang nắm giữ.
…
Và thức cuối cùng: Thương Thiên Duy Ngã. Nghĩa là cả thế giới này, chín tầng trời này, đều phải hóa lại thành kiếm trong tay hắn!
"Diệp Thần! Ngươi định làm gì?" Lão Hắc kinh kêu lên khi thấy khí thế của Diệp Thần đang tăng vọt một cách không thể kiểm soát.
"Chư Gia coi thanh kiếm này là giường ngủ, coi chúng sinh là cỏ rác." Diệp Thần mở mắt, đôi mắt bây giờ hoàn toàn là một màu bạc trắng lạnh lẽo của lưỡi kiếm, "Ta sẽ khiến bọn chúng biết thế nào là 'vạn kiếm xuyên tâm'."
Hắn không bước vào Thiên Môn theo cách thông thường. Hắn nắm chặt chuôi kiếm gãy, cơ bắp trên cánh tay nổi lên cuồn cuộn, vận chuyển toàn bộ tu vi Kiếm Hoàng đỉnh phong cộng với ý chí Kiếm Hồn vừa mới thành hình.
"Vạn Cổ Luân Hồi, Thiên Địa Quy Nhất!"
Hắn đâm mạnh thanh kiếm gãy vào trung tâm Thiên Môn.
Một tiếng nổ khủng khiếp rung chuyển cả Cửu Trọng Thiên phát ra. Cánh cửa vàng kim bị xé rách như một tờ giấy vụn. Sau cánh cửa ấy không phải là tiên cảnh lầu các, mà là một khoảng không gian đỏ rực như máu, nơi những sợi xích khổng lồ bằng lôi điện đang khóa chặt một thứ gì đó vô hình.
Phía sau cánh cửa, hàng chục đạo thần thức cực mạnh từ Thượng Tam Thiên quét xuống, mang theo sự kinh ngạc và phẫn nộ tột cùng.
"Kẻ nào dám cả gan kinh động Thương Thiên?!"
"Diệp Thần? Lại là nghiệt súc nhà ngươi!"
"Trấn áp hắn! Không được để hắn chạm vào tủy kiếm!"
Những tiếng gầm thét già nua, đầy uy áp của các gia chủ thế gia vang lên, vang dội khắp tầng không. Hàng nghìn đạo lôi phạt từ trên cao đánh xuống, nhắm thẳng vào đỉnh đầu Diệp Thần.
Nhưng Diệp Thần đứng đó, tắm mình trong lôi hỏa, bóng lưng hắn sừng sững như một tòa tháp sắt không thể lay chuyển. Hắn quay sang nhìn Yến Thanh Thừa, ném cho bằng hữu một nụ cười hiếm hoi.
"Thanh Thừa, chuẩn bị cho tốt. Chúng ta sắp bước lên lưỡi kiếm rồi."
Nói đoạn, hắn rút mạnh thanh kiếm gãy ra. Một tia sáng bạc xé toạc bầu trời đêm, chiếu rọi mọi ngóc ngách của Trung Tam Thiên. Lúc này, toàn bộ sinh linh ở tầng dưới đều kinh hãi nhìn thấy, bầu trời vốn xanh thẳm bỗng lộ ra những đường vân kim loại xám xịt.
Thiên địa vốn là ảo mộng, duy nhất chỉ có kiếm là thực.
Bí mật của Thương Thiên đã bại lộ. Và cuộc hành trình "Hoành tảo Chư Gia" từ đây không còn là cuộc chiến đòi nợ bình thường, mà là cuộc chiến để trở thành người duy nhất nắm giữ chuôi kiếm của định mệnh.
Diệp Thần bước chân lên, đạp vỡ những quy tắc cuối cùng của Thiên Môn, tiến vào Thượng Tam Thiên. Ở đó, Bát Đại Thế Gia đang dàn trận chờ đợi. Nhưng bọn chúng không biết rằng, kẻ đang đi tới không phải là một kiếm tu bình thường, mà là chủ nhân đích thực của thế giới mà bọn chúng đang đứng.
"Vạn cổ duy nhất…" Diệp Thần lẩm bẩm, thanh Thương Thiên Kiếm gãy bắt đầu mọc dài ra bằng kiếm ý hư vô, "Chính là ta!"